Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng

Chương 105: Muốn hôn nhưng không hôn

Trong bóng tối, đôi mắt như ánh sao đêm của anh nhìn cô chăm chú.

Có lẽ do ánh mắt quá nóng bỏng của anh, sợ anh có ý đồ kỳ quái gì, cô giãy giụa mạnh hơn “Mau thả tôi ra…”

Anh nắm lấy đôi tay không an phận của cô, cô cố gắng giãy ra nhưng đều vô ích.

Hơi thở hai người hòa lẫn với nhau trong gang tấc, nhìn đôi mắt của anh
trong bóng tối vẫn sáng chói như sao, cô thậm chí không dám thở mạnh, vì quá căng thẳng mà ngực không ngừng phập phồng.

Bỗng dưng, ánh
đèn pin của nhân viên quản lý khách sạn chiếu ra vườn hoa “Rất xin lỗi
quý khách, do cầu chì của khách sạn bị chập, sẽ có điện ngay đây, xin
quý khách bình tĩnh chớ nóng vội…”

Chớp mắt, ánh sáng đèn pin yếu ớt quét qua góc Đàm Dịch Khiêm.

Tuy ánh sáng rất yếu nhưng đủ đủ chiếu khuôn mặt anh tuấn, góc cạnh rõ ràng của Đàm Dịch Khiêm, cùng ánh mắt kinh hoàng của cô đang nhìn chằm chằm
vào anh.

Lúc này, thái độ của anh cũng không kiêu căng tà nịnh,
cũng không ác ý cợt nhả như trong tưởng tượng của cô, sự trầm tĩnh của
anh khiến cô không sao suy nghĩ nổi.

Suy nghĩ của cô đình trệ.
Giờ khắc này cô cảm thấy ánh mắt anh đang nhìn sâu vào mắt mình, có cảm
giác như một người đàn ông đang nhìn chăm chú vào mắt người phụ nữ mình
thích, hơn nữa đây là vẻ mặt cô chưa từng nhìn thấy ở anh, cho dù anh đã làm những hành động tinh tế thể hiện sự thương yêu với cô, cô cũng chưa từng thấy…

Anh nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của cô, trong đầu lóe lên hình ảnh cô mặc váy cưới ngượng ngùng trước mặt anh… Khi đó cô tràn đầy hạnh phúc, xinh đẹp động lòng người.

Bỗng chốc, anh đặt tay cô lên tường, đầu hơi nghiêng…

Trong tình cảnh tối đen, cô không sao hiểu ý đồ của anh là gì, nhưng cô có
thể cảm nhận được hơi thở của anh mỗi lúc một gần hơn…

Cô luống cuống hốt hoảng muốn kháng cự, nhưng đôi tay ấm áp của anh vẫn giữ chặt lấy cô, khiến cô không thể nhúc nhích.

Nhưng, khi cô cảm thấy chóp mũi anh sắp chạm vào cô, hai tay anh đột nhiên buông lỏng…

Cô không ngừng giãy giụa cuối cùng đẩy được anh ra, với bộ mặt sợ hãi, cô chạy đại vào toilet, sau đó mò mẫm khóa trái cửa lại.

Một giây sau, ánh điện lóe sáng.

Vườn hoa rộng lớn nhanh chóng bừng sáng trở lại, cô sửng sốt một hồi lâu, cô chợt nghe thấy giọng lo lắng của Kim Trạch Húc ngoài toilet “Tử Du, Tử
Du, em có ở bên trong không?”

Nghe thấy giọng nói này cô thấy vô cùng yên tâm, Hạ Tử Du cuống quýt mở cửa toilet.

Thấy Hạ Tử Du bình yên vô sự, Kim Trạch Húc thở phào nhẹ nhõm,

Hạ Tử Du đã không còn thấy bóng dáng Đàm Dịch Khiêm nữa, thì ra trong bữa
tiệc náo nhiệt chỉ vì đèn đóm có vấn đề mà khiến cho khách khứa bất đắc
dĩ phải đối mặt với nhau.

Kim Trạch Húc nhìn vẻ mặt tái nhợt của

Tử Du, quan tâm hỏi “Em không sao chứ? Xin lỗi, vừa rồi anh đi tìm nhân
viên khách sạn xử lý vụ mất điện.” Dù sao Kim Trạch Húc cũng là chủ nhân bữa tiệc hôm nay, đèn trong tiệc có vấn đề, đương nhiên anh phải xử lý
kịp thời.

Hạ Tử Du đã bình tĩnh trở lại, xua tay “Tôi không sao, vừa rồi mất điện hơi sợ chút thôi…”

Kim Trạch Húc cười trêu “Ngốc ạ, lớn như vậy còn sợ bóng tối.”

Hạ Tử Du cười gượng, sau đó đi ra khỏi toilet.

Đứng bên Kim Trạch Húc lần nữa, ánh mắt Hạ Tử Du lại chú ý đến Đàm Dịch Khiêm đứng cách đó không xa.

Nghiễm nhiên như chưa hề xảy ra chuyện gì, lúc này Đàm Dịch Khiêm rất thân
thiện bàn chuyện quan trọng với quan chức cao cấp của chính phủ Mỹ, anh
rất hăng hái như thế anh mới là chủ nhân của tối nay, cô có thể thấy tất cả mọi người để sa sầm mặt vì anh.

Một lúc sau, cô ép mình
chuyên chú ở bên Kim Trạch Húc cho đến khi tiệc kết thúc, chỉ có điều
bóng dáng anh đã không còn trong tầm mắt cô.

………………

Ban đêm, Hạ Tử Du ôm gối ngồi ở đầu giường.

Cô biết trong đầu cô không nên xuất hiện hình ảnh của anh, nhưng...từ bữa
tiệc trở về, bóng dáng anh vẫn đọng lại trong đầu cô, không hề tan biến …

Thật ra, cô không ngờ anh sẽ xuất hiện trong bữa tiệc tối nay.

Anh không có thói quen xuất hiện ở những lơi công cộng, huống hồ trong tình huống Đàm thị thất bại, ai ngờ…

Nửa năm sau gặp lại anh, anh vẫn không ai sánh kịp như thế, sự kiêu căng tôn quý tản mát khắp nơi.

Bởi vì chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp nhau như vậy, cho nên lúc gặp anh cô thật sự căng thẳng, không kịp chuẩn bị.

Chỉ có điều, tuy gặp nhau không hề báo trước, nhưng nửa năm qua cô cố gắng
xây dựng phòng tuyến trong lòng để chống đỡ anh, cô có thể tự tin hôm
nay đã thể hiện rất tốt trước mặt anh.

Chỉ có điều, cô không thể
nghĩ thông suốt được trước hành động ôm eo của Kim Trạch Húc, tại sao cô không kháng cự thẳng thừng như trước kia, ngược lại như muốn nói với
Đàm Dịch Khiêm cô và Kim Trạch Húc đang thân mật?

Cô biết làm vậy cũng khôngthực sự thong dong bình tĩnh, nếu quả thật thực sự từ bỏ ai
đó, sẽ không cần phải ngụy trang trước mặt họ…

Nhưng mà, không phải anh đã nhìn thấu đầu mối gì chưa? Nếu không tại sao lại thừa lúc mấtện tìm cô trong bóng tối?

Cô vẫn mãi không nghĩ ra nổi… Nhưng có thể là tức giận cô “nhanh mồm nhanh miệng”, dù sao anh cũng luôn tự cao tự đại, hoặc cũng có thể là nguyên
nhân khác…

Thật ra thì, lúc hơi thở của anh và cô kề sát, cô hơi sững sờ một giây, bởi vì cảm giác đó như thể lúc anh còn cưng chiều cô…

Cô cho là sẽ…

Vậy mà, cuối cùng anh lại buông tay.

Dĩ nhiên là cô hiểu lầm, thật may cô không chờ mong kết quả sẽ như vậy. Cô cảm thấy may mắn vì cuối cùng cả hai đều xem như chuyện này chưa hề xảy ra.

Cô nghĩ, sau đêm nay, cô sẽ trở về thành phố Y, tất cả sẽ trở lại bình thường.

…………………….

Hôm sau, ở trụ sở tập đoàn Đàm thị

Chị Dư tới cửa phòng làm việc của tổng giám đốc gõ nhẹ “Tổng giám đốc.”

“Vào đi.”

Lúc chị Dư đi vào phòng làm việc, Đàm Dịch Khiêm đang xử lý một đống văn kiện trước mặt.

Chị Dư chậm rãi cúi đầu, xin lỗi “Tổng giám đốc, xin lỗi, tối qua đã không
giành được hạng mục ở Los Angeles cho Đàm thị…” Trụ sở của Đàm thị ở Los Angeles, nếu Đàm thị có thể xây dựng khách sạn bảy sao trên thế giới

tại Los Angeles thì tương lai của tập đoàn Đàm thị ở Los Angeles sẽ vững vàn hơn.

“Ừm” Đàm Dịch Khiêm chỉ nhẹ nhàng đáp lời, vẫn vùi đầu vào đống văn kiện.

Chị Dư vẫn luôn e ngại uy nghi của Đàm Dịch Khiêm, lúc này lại thấy Đàm
Dịch Khiêm không hề tức giận, chị Dư không khỏi bạo gan “Tổng giám đốc,
tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm với việc này…”

Thực ra, mỗi lần tham gia đấu thầu đều do Đàm Dịch Khiêm ra lệnh cho chị Dư, chỉ có lần
này Đàm Dịch Khiêm không chỉ đạo mà để chị Dư tự giành hạng mục, không
ngờ lại xảy ra vấn đề như vậy.

Đàm Dịch Khiêm rời khỏi văn kiện, ngước mắt nhìn khuôn mặt ỉu xìu của chị Dư, nói lạnh nhạt “Ai bảo chị chịu trách nhiệm?”

Chị Dư nơm nớp lo sợ nhìn vào đôi mắt tĩnh mịch của Đàm Dịch Khiêm, sợ hãi
“Là tôi đã khiến Đàm thị thua Trung Viễn, tôi khó mà chối tội. Không ngờ tổng giám đốc Kim của Trung Viễn có thể… có thể đoán được giá khởi điểm của chúng ta, hơn nữa biểu hiện của anh ta ở buổi đấu thầu không chê
vào đâu được.”

Đàm Dịch Khiêm lại nhìn đống văn kiện, như không
hề quan tâm đến việc này, anh nói bình tĩnh “Kim Trạch Húc đúng là người có năng lực.”

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm đi theo Đàm Dịch Khiêm, chị Dư mới thấy anh khen ngợi một người, chị Dư không khỏi giật
mình “A, tổng giám đốc, tôi tin là nếu hôm qua ngài đích thân ra tay,
Kim Trạch Húc sẽ chẳng là gì, Đàm thị nhất định có thể giành được hạng
mục này. Ngược lại… Bữa tiệc tối hôm qua, tổng giám đốc không cần thiết
phải nể mặt Kim Trạch Húc”.

Đàm Dịch Khiêm cũng không phát biểu
cảm tưởng gì về chuyện này, ngược lại thong thả hỏi chị Dư “Chị còn nhớ
bảy năm trước Trung Viễn và Đàm thị đã từng cạnh tranh một hạng mục…”

Chị Dư gật đầu “Tôi nhớ… Khi đó Đàm thị và Trung Viễn đều gần như phá sản,
cựu tổng giám đốc cùng Kim Nhật Nguyên của Trung Viễn đều muốn tranh một hạng mục có lợi nhuận cao của Normandy nước Pháp để cứu vãn tập đoàn,
nhưng lúc đó cựu tổng giám đốc đột nhiên trúng gió, tổng giám đốc ngài
bất đắc dĩ tiếp nhận Đàm thị, chỉ vừa bắt đầu ngài đã dẫn dắt Đàm thị
đánh bại Trung Viễn, giành được hạng mục đó, cuối cùng Đàm thị cải tử
hoàn sinh mà Trung Viễn lại gần như phá sản, rồi sau đó mai danh ẩn tích trong giới kinh doanh… Gần đây tôi mới biết việc Trung Viễn đã quay trở về quỹ đạo.”

Đàm Dịch Khiêm gật đầu nói “Những gì Trung Viễn sở
hữu ngày hôm nay đều dựa vào Kim Trạch Húc… Cho nên, chúng ta cũng không thể khinh thườngnăng lực của Kim Trạch Húc.”

“Tổng giám đốc,
theo ngài thì kẻ địch lớn nhất của Đàm thị là Trung Viễn?” Phạm vi kinh
doanh của hai công ty cũng gần như nhau, mặc dù Trung Viễn không có địa
vị trong giới kinh doanh như Đàm thị, nhưng lần này Trung Viễn giành
được hạng mục ở Los Angeles, có thể nói sau này sẽ là mối uy hiếp lớn
đối với Đàm thị.

Đàm Dịch Khiêm không phủ nhận.

Chị Dư
không khỏi run sợ trong lòng, mắt liếc trộm phản ứng của Đàm Dịch Khiêm, chờ mong anh nghĩ ra sách lược đối phó với Trung Viễn sau này.

Ai ngờ, lời nói tiếp theo của Đàm Dịch Khiêm không liên quan gì đến chuyện kinh doanh mà lại nói lạnh nhạt “Tuần sau tôi sẽ rời khỏi Los Angeles…
Đàm thị giao cho chị xử lý.”

Thành phố Y.

Hạ Tử Du lấy quà tặng đã mua từ trong cốp xe Kim Trạch Húc ra, hưng phấn
nói “Liễu Nhiên không biết tôi lại về sớm, nhìn thấy tôi chắc con bé sẽ
vui lắm…” Cô mua quà tặng cho con gái, biết con bé thích hoàng tử Kaka,
thậm chí cô đã mua tất cả các phiên bản thú nhồi bông ở Mỹ, và tưởng
tượng ra khuôn mặt vui vẻ của con.

Kim Trạch Húc cầm túi lớn túi nhỏ nặng trĩu trong tay cô, nói đầy quan tâm. “Làm gì mà nhiều đồ thế này, để anh cầm lên giúp em”

“Cảm ơn.”

Trong thang máy, Hạ Tử Du nhìn trán Kim Trạch Húc rỉ mồ hôi, cảm kích nói
“Trạch Húc, nửa năm qua rất cảm ơn anh… Nếu không có sự giúp đỡ của anh, tôi không biết giờ đây sẽ ra sao…” Công việc, nhà ở, những chuyện sinh
hoạt vụn vặt… Dường như tất cả đều có sự giúp đỡ của Kim Trạch Húc,
nhưng đây là lần đầu tiên cô nói ra sự cảm kích của mình.


“Đừng
nói với anh những lời như thế, anh cảm thấy có thể làm nhiều cho em hơn
nữa.” Trước mặt Hạ Tử Du, Kim Trạch Húc không còn uy nghiêm chút nào
nữa.

Hạ Tử Du cố gắng khuyên Kim Trạch Húc “Thật ra anh không cần phải tốn nhiều thời gian với tôi như vậy, với điều kiện của anh, có thể tìm được người thực sự thích hợp với mình”

“Từ lần đâu tiên gặp
nhau, anh đã xem người đó là em, kể cả em không có quan hệ gì với ba
nuôi, anh cũng sẽ giúp em như bây giờ… Cho nên, em có thể không thích
anh, nhưng không thể ngăn cản anh, hơn nữa, những việc anh muốn chắc
chắn sẽ làm được.”

Những lời Kim Trạch Húc như tuyên thệ làm Hạ Tử Du không thể chống đỡ.

“Đinh” Cửa thang máy mở ra.

Hạ Tử Du dừng lại để lấy chìa khóa chuẩn bị mở cửa phòng, nhưng vừa tra chìa khóa vào ổ thì phát hiện cửa không khóa.

Hạ Tử Du nghi ngờ đẩy cửa ra, gọi đầy thân thiết. “Dì Lô, con đã về rồi… Liễu Nhiên, mẹ về rồi đây…”

Hạ Tử Du vừa gọi vừa tìm, nhưng không thấy ai ở nhà.

……………..

Mấy phút sau, phát hiện có gì đó bất thường, Hạ Tử Du níu tay Kim Trạch
Húc, lo lắng nói “Làm sao bây giờ? Không gọi được cho dì Lô … Dì Lô rất
ít khi ra ngoài, bây giờ không phải lúc đi chợ, hơn nữa món đồ chơi
hoàng tử Kaka mà con bé thích nhất lại rơi trong phòng tắm…”

Kim
Trạch Húc trấn an Hạ Tử Du “Không sao đâu, không gọi được cho dì Lô, vậy gọi thử về trại trẻ mồ côi xem sao, có lẽ em không có đây nên dì Lô dẫn con bé về đó chơi.”

Hồn phách lên mây, Hạ Tử Du lập tức lấy điện thoại ra gọi đến trại trẻ mồ côi.

Vài giây sau, Hạ Tử Du chán nản xuống ghế salon “Làm sao bây giờ? Viện trưởng nói dì Lô chưa về trại trẻ…”

Kim Trạch Húc ngồi xuống bên cạnh cô “Em thử nghĩ xem dì Lô có thể đi đâu nữa không?”

Hạ Tử Du luống cuống “Em nghĩ không còn chỗ nào nữa… Nhưng kể cả dì Lô có đi đâu cũng sẽ gọi điện thoại cho em…”

Kim Trạch Húc nhẹ giọng an ủi “Em đừng lo lắng vội, có lẽ chuyện không tệ như em nghĩ đâu…”

Trong đầu Hạ Tử Du lóe lên hình ảnh hoàng tử Kaka bị bẩn rơi trong nhà tắm…
Biết chắc là con thú bông rất được yêu thích này, nếu không phải xảy ra
chuyện gì, sẽ không thể rơi ở đó được.

Chuyện đến nước này rồi,
Hạ Tử Du không thể nghĩ được điều gì tốt đẹp, cô sợ hãi nói “Có phải họ
đã gặp chuyện không may gì rồi không?”

Kim Trạch Húc nhìn quanh bốn phía, bỗng chốc phát hiện ra một tờ giấy đặt dưới khay trà.

Kim Trạch Húc cầm tờ giấy lên.

Trên đó là một bức thư đánh máy…

“Cô Hạ, người giúp việc và con gái cô trong tay tôi! Nếu cô muốn họ an toàn hãy làm hai việc, một là không được báo cảnh sát, hai là để cho bạn
trai cũ của cô là Đàm Dịch Khiêm đến cứu họ. Hãy nhớ nếu cô không làm
đúng yêu cầu, vậy hãy chờ nhặt xác họ, tôi sẽ liên lạc với cô.”

Sắc mặt Hạ Tử Du tái nhợt, ngây ngốc một hồi lâu.

………………

Hôm sau.

Hạ Tử Du mất hết lý trí níu tay Kim Trạch Húc chất vấn “Tại sao anh lại báo cảnh sát?”

Kim Trạch Húc nhận lỗi “Xin lỗi, anh phải làm như vậy mới mong bảo vệ dì Lô và Liễu Nhiên.”

“Làm sao anh có thể làm vậy? Tôi không thể để chuyện gì xảy ra được, tôi

không thể…” Nước mắt cô chảy xuống như trân châu đứt dây, thân thể Hạ Tử Du xiêu vẹo chỉ chực đổ xuống.

Kim Trạch Húc nhẹ nhàng đỡ lấy
cô, nghiêm mặt nói “Căn cứ vào tờ giấy để lại và cuộc điện thoại bọn
cướp gọi sáng nay, cảnh sát đã xác định kẻ bắt cóc là Tỉnh Sâm… Người
này từng là giám đốc ở Đàm thị, sau khi bị Đàm Dịch Khiêm vô cớ đuổi
việc đã lên kế hoạch trả thù anh ta…”

Hạ Tử Du bịt miệng, khó tin “Tại sao có thể như vậy?” Tại sao vẫn có người kéo cô và Đàm Dịch Khiêm vào với nhau?

Kim Trạch Húc đỡ vai Hạ Tử Du an ủi “Tử Du, bây giờ em phải nghỉ ngơi cho
tốt, nếu em tin tưởng, anh đảm bảo dì Lô và Liễu Nhiên sẽ không có
chuyện gì.”

Hạ Tử Du bi thương nói “Tại sao em có thể nghỉ ngơi
được… Người này muốn trả thù Đàm Dịch Khiêm, nếu Đàm Dịch Khiêm không
xuất hiện, ông ta sẽ không bỏ qua…”

Kim Trạch Húc liên tục bảo đảm “Tóm lại em phải tin tưởng anh, anh nhất định sẽ cứu họ.”

………………

Ban đêm, Hạ Tử Du tỉnh dậy từ cơn ác mộng.

“Liễu Nhiên.”

Hạ Tử Du ngồi bật dậy, toàn thân ướt mồ hôi lạnh.

Sợ hãi nhìn quanh bốn phía, phát hiện phòng ngủ quen thuộc cô mới xác nhận hóa ra chỉ là ác mộng.

Ngước mắt nhìn đồng hồ trên tường, thấy kim giây chạy tích tắc nhanh như vậy, cô nên làm gì đây?

Cô chẳng còn gì, Liễu Nhiên là lý do duy nhất, là không khí nuôi sống cô, cô không thể để con xảy ra chuyện gì…

Giây phút này, không hề do dự, cô cầm điện thoại gọi vào một số điện thoại.

Cô lại không ý thức được rằng cô vẫn còn nhớ rõ số điện thoại của anh như
vậy, hơn nữa, tốc độ ấn số của đầu ngón tay không hề chậm lại chút nào.

Vậy mà, trong điện thoại lại truyền đến âm thanh báo bận…

Lúc này cô mới ý thức được, cô đã quên, anh đã định cư bên Mỹ…. Số điện thoại này bây giờ đã hoàn toàn trở hành kỷ niệm.

Hạ Tử Du sững sờ đặt điện thoại xuống, lòng càng trống trải.

Bỗng dưng, đột nhiên nghĩ ra điều gì, cô lại cầm điện thoại lên gọi vào một số điện thoại khác.

Lần này sau vài tiếng chuông, có tiếng trả lời “Xin chào, đây là tập đoàn Đàm thị”

“Xin chào, làm ơn nối máy cho tôi với trợ lý tổng giám đốc… Tôi họ Hạ, tên
là Hạ Tử Du, xin cô nhắn lại, tôi tin là chị ấy sẽ nghe điện thoại của
tôi.” Cho nên, không tìm Đàm Dịch Khiêm là vì biết muốn gặp nhau hay nói chuyện với anh cần phải hẹn trước, mà cô không có thời gian chờ.

Lễ tân của Đàm thị nói “Cô Hạ, xin chào, tôi sẽ nối điện thoại nội bộ cho trợ lý, cô chờ chút.”

Một lúc sau, điện thoại nội bộ được nối, giọng nói khàn khàn của chị Dư truyền đến “Cô Hạ.”

Hạ Tử Du cố gắng bình tĩnh, nói “Chị Dư, bây giờ tôi không có thời gian
giải thích với chị, nhưng tôi muốn gọi điện cho Đàm Dịch Khiêm, hi vọng
chị có thể giúp tôi.”

Chị Dư không giấu diếm nói “Xin lỗi, cô Hạ, hai ngày trước tổng giám đốc đã rời khỏi Los Angeles, bây giờ tôi cũng
không thể liên lạc với ngài.”

Hạ Tử Du khó có thể chấp nhận “Sao lại thế được? Trong bữa tiệc đêm đó anh ta vẫn còn ở đó…”

Chị Dư giải thích “Sau bữa tiệc, tổng giám đốc đã rời khỏi Los Angeles rồi…”

……….

Hạ Tử Du sững sờ để điện thoại xuống, trong đầu vẫn vang lên những lời của chị Dư.

Cô có thể tin tưởng lời của chị Dư không?


Không, cô không chắc chắn…

Tại sao đúng lúc cô tìm anh, anh lại rời khỏi Los Angeles? Đêm đó anh rõ ràng vẫn còn ở đấy…

Cô biết cô không nên tìm anh, từ lúc cô giành được quyển nuôi con, cô cũng đã nghe chị Dư chuyển lời anh không muốn có bất kỳ quan hệ gì với đứa
bé này…

Nhưng, trong bữa tiệc đó, cô nhìn thấy ánh mắt thâm thúy của anh trong bóng đêm…

Cô không cho là anh vẫn còn ôm ấp tình cảm ngựa nhớ chuồng với cô, cô chỉ
cảm thấy hai người không nhất thiết phải đi đến bước thù địch như vậy…

Vậy mà…

Những lời của chị Dư làm cô khó mà tin được đây chỉ là trùng hợp, mà như thể biểu đạt thái độ của anh với cô hơn.

Vậy thì, nếu anh thực sự không muốn có bất kỳ quan hệ gì với con nữa, kể cả biết chuyện này, liệu anh có đưa tay ra cứu hay không…