Diễm Ngộ Chi Lữ

Chương 146: Duyên và Nghiệp

Hoa Tinh ra khỏi Mẫu Đơn Các đi thẳng về phía Thành Tây, chuẩn bị ra khỏi Tây Môn đi về phía Đồng Quan. Trên đường đi, Hoa Tinh vừa đi vừa nghĩ đến dáng vẻ tinh nghịch đáng yêu, khuôn mặt xinh xắn, quyến rũ của Thượng Quan Yến, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác khó tả.

Ra khỏi Tây môn, Hoa Tinh tăng tốc độ, thi triển khinh công thượng thừa lao đi thật nhanh. Đường từ Lạc Dương đến Thủ Dương trấn dài gần năm trăm dặm, nếu không tăng tốc độ thì đến trưa cũng chưa chắc đã đến được nơi. Trên đường đi, thân hình Hoa Tinh liên tục lóe lên, nhoáng cái đã biến mất, tốc độ cực nhanh còn nhanh hơn Phi ngựa rất nhiều.

Hoàng Hà, là một trong hai con sông lớn nhất của Trung Quốc, từ xưa đến nay nó đã nuôi dưỡng vô số sinh linh, mang đến văn minh và sự sung túc cho cả vùng đất Hoa hạ.

Từ thời Thiên cổ đến nay, trên dòng Hoàng Hà có vô số người sinh sống và kiếm ăn trên đó. Vì sự sinh tồn, cũng không biết từ lúc nào mà những người sống trên dòng Hoàng Hà đã tự phát tập trung lại, thành lập nên những tổ chức to có bé có. Trải qua vô số lần xâm chiếm lẫn nhau từ từ cũng biến thành một vài đại bang phái và tổ chức lớn. Mà Hoàng Hà bang chính là một tổ chức như vậy. Bọn họ sinh tồn chủ yếu nhờ vận chuyển hàng hóa trên Hoàng Hà và thu phí của các thuyền bè qua lại.

Trên dòng Hoàng Hà, Hoàng Hà bang là một tổ chức khổng lồ. Mặc dù trong bang không có nhiều cao thủ, nhưng số người cũng không ít, không ít hơn các đại môn phái có mấy nghìn người. Bang chủ Hoàng Hà bang là Mê Hồn Thủ Thành Tiểu Long, nghe nói năm nay đã ba mươi sáu tuổi, võ công không kém, đứng vị trí thứ tư trên Long Bảng mười năm về trước. Hắn là một kẻ háo sắc, am hiểu thiện dụng mê hồn hương, trên dòng Hoàng Hà này đã cưỡng hiếp không ít thiếu nữ thiếu phụ không có chỗ dựa. Điều này làm cho không ít người phẫn nộ, đáng tiếc vẫn không có ai đứng ra truy cứu những việc này.

Lúc này đây, hắn vô tình nghe được Thượng Quan Yến xếp hàng thứ chín trên Bách Hoa Phổ sẽ đi qua Hoàng Hà, cho nên hắn vô cùng hưng phấn. Hắn thầm nghĩ mình đã chơi không ít nữ nhân, nhưng vẫn chưa được thưởng thức mỹ nữ trên Bách hoa phổ. Vì vậy hắn đã ngăn cản hai người Thượng Quan Yến và Khúc Trúc ở gần Thủ Dương. Hắn vốn còn tưởng rằng với bản lĩnh của mình cùng với đông đảo thủ hạ sẽ dễ dàng bắt được Thượng Quan Yến. Nhưng khi giao thủ với Khúc Trúc hắn mới biết mình đã quá sai lầm. Chẳng những mình bị thương nặng, mà thủ hạ cũng chết hơn hai mươi người, làm hắn thất bại nặng nề. Song hắn vẫn không cam lòng, liền dựa vào ưu thế trên sông mạnh mẽ vây hai người Khúc Trúc và Thượng Quan Yến ở trên Hoàng Hà.

Lúc này, Hoàng Hà bang sau bảy lần công kích mãnh liệt, bắt đầu phát động đợt công kích thứ tám. Hoàng Hà bang chủ Thành Tiểu Long đứng trên thuyền lớn, lớn giọng quát: "Mẹ nó chứ, mọi người tăng tốc, lặn xuống nước phá thuyền chúng nó cho ta. Ta xem đến lúc đó bọn chúng làm cách nào thoát khỏi tay ta. Mặt khác phái người dùng tên lửa đốt thuyền cho ta. Ta không tin làm như vậy mà còn không thu thập được hai bọn chúng"

Vì vậy một bộ phận phóng tên lửa đốt thuyền, một bộ phận lặn xuống nước phá thuyền. Rất nhanh thuyền của Thượng Quan Yến và Khúc Trúc đã chìm trong lửa và nước. Khúc Trúc đứng trên thuyền, vừa vùng chưởng đánh bay làn mưa tên, vừa nói với Thượng Quan Yến: "Yến muội, sau khi thuyền chìm, muội nhớ là phải luôn ở cạnh ta, cứ nín hơi là được. Thả lỏng toàn thân, ta sẽ dẫn muội rời đi, không cần lo lắng" Tuy trong miệng nói như thế, nhưng mắt hắn vẫn không giấu được vẻ lo lắng.

Mặt Thượng Quan Yến tái đi, nàng nói: "Muội biết, chúng ta lúc này sợ rằng rất khó chạy thoát khỏi tay bọn họ. Khúc Trúc, lát nữa nếu như chúng ta bị tách ra, Huynh hãy đến Lạc Dương tìm Hoa Tinh ngay lập tức, cầu viện bọn họ cứu muội. Một mình huynh sao có thể đánh lại nhiều người bọn họ như vậy"


Khúc Trúc trầm giọng nói: "Không được nói những lời ngốc nghếch đó nữa. Chúng ta sẽ không gặp chuyện gì đâu, muội yên tâm đi. Có huynh ở đây, muội sẽ không có việc gì. Ta sẽ không để cho bất luận kẻ nào làm nàng bị thương tổn đâu" Đúng lúc này, một cơn sóng đánh tới, thân thuyền rung mạnh khiến hai người khó có thể đứng vững. Cùng lúc đó, dưới đáy thuyền xuất hiện rất nhiều lỗ thủng, thân thuyền cũng đã bắt lửa. Thành Tiểu Long đứng cách đó không xa thấy thế, không ngừng há miệng cười vang.

Thượng Quan Yến không ngừng run lên, nàng khẽ kêu lên một tiếng sợ hãi rồi rơi vào trong nước. Khúc Trúc lập tức trở nên kinh hãi, kêu lên một tiếng rồi bay đến chộp lấy nàng, đáng tiếng lại không bắt được nàng. Hai mắt Khúc Trúc trở nên đỏ rực, vung tay ra bắt lấy một mũi tên đang nhằm vào lưng mình. Hắn xoay người lại nhìn Thành Tiểu Long, ánh mắt như muốn ăn thịt hắn vậy. Tay phải vung lên, mũi tên trong tay đột nhiên bay ra, trong nháy mắt bắn trúng đùi của Thành Tiểu Long, khiến Thành Tiều Long đau đến nỗi lăn lộn trên sàn thuyền, không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Thân hình Khúc Trúc khẽ chuyển nhảy vào trong nước, hắn bắt đầu tìm kiếm Thượng Quan Yến. Song nước của Hoàng Hà rất đục, hơn nữa nước chảy rất mạnh, Khúc Trúc rất khó tìm được Thượng Quan Yến, không biết nàng lúc này đang ở đâu.

Nhưng bên phía Hoàng Hà bang vừa thấy Thượng Quan Yến rơi vào trong nước liền lập tức nhảy xuống sông. Rất nhanh bọn chúng đã bắt được Thượng Quan Yến đang ra sức vùng vẫy giữa dòng nước xoáy, mang lên trên thuyền. Thành Tiểu Long mặt đầy mồ hôi, cả người không ngừng run lên, hiển nhiên mũi tên của Khúc Trúc đã bắn trúng chỗ yếu hại là Mệnh căn tử của hắn. Lúc này hắn lại thấy Thượng Quan Yến đã bị bắt, Thành Tiểu Long trở nên độc ác, nhịn đau nói: "Về trại, xem ta sẽ thu thập nha đầu này như thế nào. Lưu lại một ít người, cẩn thận chú ý động tĩnh của tiểu tử kia. Cần phải giết chết hắn trong nước, đi" Thuyên lớn phá sóng lao vút đi, đáng tiếc Khúc Trúc không phát hiện ra.

Khúc Trúc tìm một lúc lâu vẫn không tìm được, đột nhiên nghĩ đến Hoàng Hà bang, nên nhô lên mặt nước mới phát hiện được hầu hết người của Hoàng Hà bang đã rời đi. Lúc này chỉ còn có hơn hai mươi đệ tử lưu lại lưu ý mình. Hai tay Khúc Trúc vỗ lên mặt nước, cả người bay lên không rồi hạ xuống thuyền của Hoàng Hà bang. Nhìn đám bang chúng Hoàng Hà bang đang vung binh khí lao về phía mình, Khúc Trúc lạnh lùng nhìn chúng, hai tay vung lên đánh ra một chưởng điên cuồng tàn sát. Hơn hai mươi đệ tử trong nháy mắt chỉ còn lại bốn người. Khúc Trúc lạnh lùng nhìn bọn chúng mà hỏi: "Nói, bang chủ các ngươi đã chạy đi đâu? Cô nương cùng đi với ta có phải đã bị bang chủ các ngươi bắt đi rồi phải không, nói mau" Âm thanh vô cùng phẫn nộ làm bốn tên đệ tử vô cùng sợ hãi.

Một người trong đó nhìn Khúc Trúc, run giọng nói: "Cô nương đó đã bị bang Chủ của chúng ta bắt đi. Bọn họ bây giờ đã trở về bang, Hoàng Hà bang chúng ta đóng ở gần Hoa Nguyên trên thượng nguồn. Ngươi muốn tìm người thì hãy đến đó mà tìm, xin đừng làm khó chúng ta"

Ánh mắt Khúc Trúc trở nên lạnh lẽo, tay phải hóa thành chưởng chém mạnh ra, nhất thời đánh bay bốn người ra xa. Khúc Trúc ngẩng đầu huýt sáo một tiếng thật dài rồi lắc mình đuổi theo. Không lâu sau, bốn tên vừa rơi xuống nước lập cập bò lên thuyền. Chúng nhìn theo hướng Khúc Trúc đã bay đi rồi cùng phá lên cười. Bốn người khống chế thuyền cho bơi về phía hạ du.

Hoa Tinh sau nửa canh giờ toàn lựa chạy đi rốt cuộc đã đến được Thủ Dương Trấn, đáng tiếc lúc này đã không thấy ai. Hoa Tinh tìm một lúc lâu nhưng không thấy gì, nên hắn vô cùng lo lắng. Ngay lúc này, một đệ tử thư viện lại đột nhiên xuất hiện. Người này vừa thấy Hoa Tinh, vội mở miệng nói: "Thuộc hạ đệ tử Phượng Hoàng Thư viện ra mắt Đặc Sứ. Công tử lúc này có phải là đang muốn tìm vị trí của Hoàng Hà bang phải không ạ?"

Hoa Tinh nhìn hắn, trầm giọng nói: "Không sai, ngươi có biết vị trí của chúng hay không? Tình hình của Thượng Quan Yến và Khúc Trúc lúc này như thế nào?"

Tên đệ tử đó nói: "Bẩm công tử, khi sự việc xảy ra, đệ tử đang ẩn ở trong bụi cỏ trên bờ sông. Đệ tử nhìn thấy thuyền của Thượng Quan cô nương bị bọn Hoàng Hà bang nhấn chìm. Thượng Quan cô nương bị Hoàng Hà bang bắt đi rồi mang xuống hạ du, nhưng Khúc Trúc lại đi lên thượng du. Việc này xảy ra cách đây khoảng một bữa cơm, lúc này người Hoàng Hà bang hẳn là đã trở về căn cứ. Công tử cứ theo Hoàng Hà đi xuống hạ du, chừng nửa canh giờ là có thể tới được Tam Tiêu Trấn, ở đó có thể tìm được vị trí của Hoàng Hà bang"

Hoa Tinh nghe thấy thế, liền nói: "Tốt, chuyện này ta biết, ngươi lập tức tìm biện pháp tìm kiếm Khúc Trúc, để hắn đến gặp ta. Ta phải đi cứu Thượng Quan Yến, các chuyện khác nói sau" Hoa Tinh nói xong liền lắc mình bay đi. Tên đệ tử kia cũng xoay người đi lên phía Thượng du.

Đi theo dòng Hoàng Hà xuống hạ du, Hoa Tinh thi triển khinh công đến mức tận cùng, chủ yếu là do hắn lo lắng cho Thượng Quan Yến. Không bao lâu sau, Hoa Tinh đã đến được Tam Tiêu Trấn, hắn từ miệng của một người dân hỏi được vị trí của Hoàng Hà bang, đó chính là một đại viện ở bên dòng Hoàng Hà. Từ xa nhìn lại trông nó giống như một phủ đệ vô cùng xa hoa. Qua đó có thể thấy được Hoàng Hà bang đã đoạt được không ít tiền tài, nếu không chỉ một vị trí tạm thời cũng không được xây dựng xa hoa như vậy.

Hoa Tinh lạnh lùng quan sát, thân hình nhoáng lên, hắn đã nhẹ nhàng hạ xuống cách Đại viện vài trượng. Hoa Tinh cẩn thận đánh giá Đại viện này, tổng cộng có ba mươi tư người, trong đó có sáu Nữ nhân, tất cả những điều này Hoa Tinh có thể dễ dàng phát hiện ra được.

Cười lạnh một tiếng, Hoa Tinh đã đột nhiên xuất hiện ở trong Đại viện. Nhìn đám người đang rất kinh ngạc, Hoa Tinh vung tay trái lên một cái khiến những người đó ngã xuống hết. Trên người Hoa Tinh lúc này đã bộc phát ra một cỗ khí thế cường đại, trong vòng phạm vi trăm trượng toàn bộ bị bao phủ trong làn khí tức mạnh mẽ bá đạo của hắn. Một cỗ cuồng phong bốc lên, theo bước chân của Hoa Tinh từ từ đến gần phía phòng ốc.

Lại nói đến Thượng Quan Yến, lúc này nàng đang gặp nguy hiểm. Sau khi nàng bị Thành Tiểu Long bắt về liền bị giam vào trong mật thất dưới mặt đất, còn Thành Tiểu Long thì không ngừng lớn tiếng nhục mạ nàng. Chỉ thấy Thành Tiểu Long đang ngồi ở trên giường, nhìn Thượng Quan Yến đang bị trói trên giường với ánh mắt tàn bạo. Mở miệng mắng to: "Mẹ nó con tiện nhân nhà ngươi, tất cả là tại ngươi, nếu không phải vì ngươi Lão tử cũng không bị thương thành như vậy. Còn cả tên đồng bạn chó chết của ngươi đã phế đi tiểu đệ đệ của ta. Thật sự làm ta tức chết đi được, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu"

Thượng Quan Yến lúc này trông rất tàn tạ, quần áo trên người đã bị Thành Tiểu Long xé sạch, hai tay bị trói lại, hai chân cũng bị giang ra. Cả người chỉ còn mặc một cái nội khố còn đâu đều trần truồng, trông rất mê người. Mắt Thượng Quan Yến đẫm lệ, lớn tiếng nói: "Ác ma nhà ngươi, thả ta ra, nếu không lát nữa Khúc Trúc đến đây nhất định sẽ giết hết các ngươi. Nếu Hoa Tinh biết, huynh ấy nhất định sẽ diệt sạch Hoàng Hà bang các ngươi. Huynh ấy nhất định sẽ không buông tha ngươi. Ngươi có nghe thấy không, mau thả ta ra, nếu không ngươi sẽ hối hận không kịp. Ngay cả Lý Bất Hối còn bị Hoa Tinh đại ca của ta đánh cho bị thương nặng mà phải chạy trốn, thì ngươi chỉ có đường chết mà thôi, nhanh thả ta ra" Thượng Quan Yến vốn tinh nghịch lúc này lại trở nên u buồn, đau xót, phối hợp với thân thể đầy hấp dẫn khiến người ta cảm thấy thương cảm.

Mặt Thành Tiểu Long trở nên méo mõ dữ tợn, hắn nhẹ nhàng đứng dậy, cố sức đi đến trước mặt nàng. Một tay nắm lấy ngọc nhũ mềm mại của nàng, véo thật mạnh. Thành Tiểu Long căm hận nói: "Ngươi la hét cái gì, đây là Hoàng Hà bang, tất cả do ta định đoạt. Hừ hừ đám nam nhân của ngươi dù có võ công lợi hại cũng không thể cứu được ngươi. Chờ khi bọn hắn tìm được đến đây thì ta đã sớm rời khỏi đây rồi. Ngươi không phải là mỹ nữ trên Bách Hoa Phổ sao, không phải rất xinh đẹp sao. Cái bộ dáng này, làn da trắng muối, vóc người quyến rũ, vừa trắng vừa mềm mại, vú vừa tròn lại vừa cao vút, sờ thật sướng tay. Hắc hắc, ngươi khóc ư, khóc lớn lên. Nơi này ngoại trừ ta thì không ai có thể nghe thấy. Con tiện nhân nhà ngươi, Lão tử muốn nhìn, ha ha muốn nhìn cho đã. Ta xem đến lúc đó xem ngươi có cầu xin ta hay không, ha ha" Nói xong chỉ tháy hắn đột nhiên lấy một cái bình nhỏ từ trong lòng ra, rồi đổ ra một viên Dược hoàn, rồi nhét vào trong miệng Thượng Quan Yến. Thượng Quan Yến cố gắng nhổ ra, nhưng đáng tiếc đã muộn.

Lui về phía sau hai bước, Thành Tiểu Long điên cuồng cười to: "Nói cho nàng biết, nàng không nôn ra được đâu. Đây là Liệt Nữ Xuân dược, xếp thứ hai trong tứ đại dâm dược của Võ Lâm. Dù cho nàng có trinh liệt đến đâu cũng sẽ biến thành một dâm phụ. Không có nam nhân chơi nàng, nàng sẽ biến thành một kẻ điên, cả đời sẽ chìm trong dục vọng. Từ từ sẽ mất đi thần trí trở thành một kỹ nữ cho vạn người cưỡi. Ha ha, ha ha, ta mặc dù bây giờ không thể chơi nàng, nhưng ta muốn nhìn xem bộ dạng dâm đãng của nàng? Thượng Quan Yến trên Bách Hoa Phổ mà trở nên dâm đãng sẽ rất mê người. Ha ha, đến lúc đó ta sẽ đem nàng đưa cho thủ hạ của ta, để cho bọn chúng từ từ cưỡng hiếp nàng để trả thù việc nàng đã hủy hoại ta" Thành Tiểu Long có lẽ đã trở nên điên cuồng vì tiểu đệ đệ của hắn đã bị hủy.

Bên trong mật thất, Thượng Quan Yến bất lực kêu khóc, sự bi thương và kinh hoàng vẫn không làm mất đi vẻ xinh đẹp của nàng. Nhưng ngược lại, Thành Tiểu Long lại điên cuồng cười phá lên, giọng cười rất chói tai, vô cùng dâm đãng.

Mắt Hoa Tinh sắc như đao, sau khi tìm tất cả các phòng mà vẫn không tìm được Thượng Quan Yến, hắn đã rất tức giận. Đứng trong phòng, Hoa Tinh nâng hai tay lên, ngay lập tức một cỗ kình khí cường đại trong nháy mắt cuộn lấy tất cả các phòng ốc. Trong mắt Hoa Tinh lóe thần quang, hai tay đặt chéo nhau phát ra một cỗ khí lưu đánh nát toàn bộ phòng ốc.

Đối với những xác chết này, Hoa Tinh không thèm để ý. Ánh mắt hắn từ từ dừng lại tại cửa ra của mật thất bên dưới, từ đó phát ra giọng nói vô cùng quen thuộc. Ánh mắt Hoa Tinh trở nên lạnh như băng, thân thể hắn trong nháy mắt xuất hiện ở cửa vào mật thất. Hắn lạnh lùng nhìn vào bên trong, khi hắn nhìn thấy Thượng Quan Yến thì trong mắt hắn hiện lên một tia dịu dàng. Nhưng khi nhìn thấy Thành Tiểu Long lại như nhìn thấy một xác chết vậy, không có một chút tình cảm.

Thành Tiểu Long kinh hãi nhìn Hoa Tinh, hắn cố gắng dùng vận dụng hết sức lực để chạy trốn. Đáng tiếc hạ thể đã bị thương nặng nên không thể làm được. Hoa Tinh khẽ hạ xuống bên cạnh Thượng Quan Yến, rồi từ từ cởi ra áo ngoài của mình khoác lên trên người nàng. Hắn khẽ vuốt khuôn mặt xinh đẹp của nàng nhẹ nhàng nói: "Yến nhi ngoan, đừng khóc, huynh đến đón muội đây"

Cả người Thượng Quan Yến run lên, ánh mắt từ từ tập trung vào mặt Hoa Tinh. Nàng nhìn hắn thật lâu, nhưng đột nhiên mở miệng khóc lớn, trong miệng thi thoảng gọi tên Hoa Tinh. Hoa Tinh chặt đứt dây đang trói nàng, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng mà nói: "Đừng khóc, có huynh ở đây, huynh sẽ bảo vệ muội. Bây giờ huynh sẽ báo thù cho muội, huynh sẽ giết chết tên ác ma này. Muội muốn ta giết hắn như thế nào?"

Thượng Quan Yến dán chặt vào lòng Hoa Tinh, hai tay ôm chặt lấy hắn, như sợ hắn đột nhiên biến mất vậy. Nàng khẽ liếc nhìn Thành Tiểu Long một cái, nàng phẫn nộ khóc mắng: "Đem chém hắn thành vạn đoạn, Muội không muốn hắn được chết tử tế, chết không được toàn thây" Hoa Tinh gật đầu đồng ý rồi khẽ vung tay phải lên, vô số đạo kình khí toát ra rồi cuốn lấy Thành Tiểu Long. Vô số đạo kình khí nhỏ bé mà sắc bén trong nháy mắt đã xé rách Thành Tiểu Long. Thân thể Thành Tiểu Long từ từ biến thành mảnh nhỏ trong tiếng kêu gào thảm thiết. Thân thể hắn hóa thành một làn huyết vụ bay loạn trên không.

Hoa Tinh khẽ bay lên, ôm lấy Thượng Quan Yến lướt trên dòng Hoàng Hà. Trên đường đi, Hoa Tinh vừa bay vừa ôn nhu nói: "Tốt rồi, Yến nhi đừng khóc, không phải đại ca đã đến cứu muội sao. Tên Thành Tiểu Long đáng ghê tởm đó cũng đã bị đại ca giết, muội không nên nghĩ nhiều nữa, hiểu không? Bây giờ cũng chưa có chuyện gì xảy ra, muội vẫn là Thượng Quan Yến băng thanh ngọc khiết, không phải sao?"


Mặt Thượng Quan Yến đỏ bừng lên, trong mắt toát ra một tia đầy quyến rũ, nhỏ giọng nói: "Đại ca, sao huynh lại đến được đây chứ? Lúc này nếu không có huynh, muội không còn mặt mũi mà sống nữa"

Hoa Tinh nhìn nàng một cái, hắn thấy mặt nàng đỏ bừng lại nghĩ rằng nàng vẫn còn ngượng ngùng nên cũng không để ý. Hắn vừa quan sát động tĩnh bốn phía vừa mở miệng nói: "Vừa rồi ta vô ý nghe thấy muội xảy ra chuyện và bị vây ở trên Hoàng Hà, cho nên ta mới từ Lạc Dương chạy đến đây. Cũng may đã cứu được muội nên ta cũng cảm thấy an tâm. Vốn chúng ta đã rời khỏi Lạc Dương mà đi về Khai Phong, nhưng trên đường gặp phải một kẻ địch vô cùng âm hiểm. Ba người Cô Ngạo, Đường Mộng và Lãnh Như Thủy đều bị thương nặng nên không thể không quay lại Lạc Dương dưỡng thương. Không ngờ rằng vừa quay lại lại nghe thấy muội gặp chuyện, cho nên ta mới chạy đến đây.

Thượng Quan Yến khẽ chớp đôi mắt xinh đẹp, cái miệng nhỏ nhắn đầy quyến rũ khẽ mở ra, áp sát vào má Hoa Tinh mà nhỏ giọng nói: "Đại ca, muội nóng lắm, rất nóng" Giọng nói yêu kiều đầy sức hấp dẫn vang lên trong tai Hoa Tinh.

Hoa Tinh nghe thấy thế liền đột ngột dừng lại. Hắn cẩn thận nhìn nàng một lát, sau đó hắn nghiêm mặt nói: "Yến Nhi, rốt cuộc muội bị làm sao. Tại sao khí huyết lại quay cuồng, trong kinh mạch lại tràn ngập một cỗ khí tức tà dị rất mạnh? Tại sao lại như vậy, có phải là tên Thành Tiểu Long kia đã động tay động chân gì với muội không. Tại sao muội lại không nói sớm cho ta biết chứ?" Hoa Tinh vừa nói xong trong lòng bàn tay phải đột nhiên xuất hiện một khí đoàn như bạch ngọc mang đến cho người ta cảm giác thoải mái và mát mẻ. Hoa Tinh từ từ đặt tay phải lên đỉnh đầu Thượng Quan Yến, một cỗ khí lưu vô cùng dễ chịu trong nháy mắt tiến vào trong cơ thể nàng, làm cho nàng trở nên dễ chịu hơn nhiều.

Thượng Quan Yến yêu kiều nhìn Hoa Tinh một cái, rồi ngượng ngùng nói: "Đại ca, trước khi huynh đến tên ác ma đó đã ép muội uống một viên dâm dược gọi là Liệt Nữ Xuân gì đó. Cho nên muộn mới bị như thế này. Bây giờ muội nên làm gì bây giờ. Đại ca, huynh dạy muội đi" Đôi mắt đầy quyến rũ, toát ra mấy phần e thẹn và hấp dẫn, đôi môi đỏ mọng hơi hé ra, một mùi thơm nhàn nhạt như hoa lan khẽ bay vào mũi Hoa Tinh, rất vô tình, rất hấp dẫn, rất khó diễn tả thành lời.

Hoa Tinh nghe thấy thế mặt khẽ biến, trong mắt hiện lên một tia kỳ quái. Nhìn Thượng Quan Yến xinh đẹp, Hoa Tinh không ngừng đấu tranh nội tâm, không biết nên nhân cơ hội này để có được thân thể nàng, hay là lập tức đi tìm Khúc Trúc, rồi giao nàng cho hắn? Đây là một sự lựa chọn rất khó khăn. Hoa Tinh giờ phút này cũng không biết trong lòng mình rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì nữa. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: .vn chấm c.o.m

Thấy đôi môi đỏ mọng của Thượng Quan Yến càng lúc càng gần, trong lòng Hoa Tinh run lên. Hoa Tinh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chân khí" Băng Hồn quyết" trong nháy mắt tràn ngập khắp mọi kinh mạch trong cơ thể đã khiến cho hắn tỉnh táo lại ngay lập tức. Rồi hắn cũng từ từ đưa một cỗ Chân khí hàn băng vào trong cơ thể Thượng Quan Yến khiến nàng cũng lấy lại sự tỉnh táo. Hoa Tinh mở miệng nói: "Chúng ta phải đi tìm Khúc Trúc thôi, hy vọng có thể tìm được hắn trong thời gian ngắn nhất. Như vậy ta cũng có thể giao nàng cho hắn" Hoa Tinh vừa nói vừa đưa mắt nhìn sang phía khác, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

Một tiếng than khẽ phá vỡ sự trầm mặc giữa hai người. Ai cũng hiểu được tiếng thở dài đó biểu hiện cho điều gì, nhưng ko ai dám nói ra điều đó, có lẽ vì luân lý đạo đức đã trói buộc hai người.

Thượng Quan Yến tiếc nuối nhìn về phía chân trời. Có lẽ cả đời này hai người nhất định vẫn luôn thiếu một thứ gì đó, không phải vậy sao? Một giọt nước mắt từ từ rơi xuống rồi biến mất trong trận cuồng phong.

Hoa Tinh thở dài một tiếng, thân hình đột nhiên bay ra xa, rồi bỏ chạy thật xa. Một tia sầu não mang theo vẻ thất vọng, cô đơn từ từ tan biến trong gió nhẹ.