Dịch Và Thời An

Chương 16: Ngủ chung

Dịch Trữ dẫn theo Thời Sướng đi vườn hoa ngắm sao, Thời Ngộ An ngồi trên ghế sa lon, lẳng lặng nhìn Dịch Nghiêu pha trà. Động tác của nàng rất ưu nhã, cũng rất nhuần nhuyễn, như nước chảy mây trôi, gương mặt ở dưới ánh đèn thoạt nhìn rất là lạnh lẽo, Thời Ngộ An cảm thấy, dáng vẻ Dịch Nghiêu lúc pha trà thật đúng là thưởng tâm duyệt mục*.

*cảnh đẹp ý vui

Rót trà vào tách, Dịch Nghiêu đẩy tới trước mặt Thời Ngộ An, lại rót cho mình một tách. “Ngày mai tôi phải đi thành phố Z tham gia một buổi triển lãm.” Dịch Nghiêu ngửi hương trà, thỏa mãn híp mắt. Thời Ngộ An đang cầm tách trà, ngẩng đầu nhìn nàng: “Chị đi bao lâu?” Dịch Nghiêu cười cười, không trả lời, hỏi ngược lại cô: “Em cùng Khang Diệu thế nào rồi?”

Thời Ngộ An nhếch miệng, khe khẽ lắc đầu: “Anh ấy còn chưa có đồng ý, em...” “Tôi biết.” Dịch Nghiêu cắt lời cô, đặt tách trà xuống đứng dậy: “Mấy ngày nay hơi mệt chút, tôi đi lên nghỉ ngơi một lát.” Dịch Nghiêu xoay người mới vừa đi hai bước, bị Thời Ngộ An từ phía sau ôm eo, áp mặt vào bả vai của nàng, thanh âm vang lên bên tai: “Em cần chút thời gian, Dịch Nghiêu, em không có lý do gì, cũng như không có lập trường gì đi ép buộc anh ấy, thật xin lỗi.”

Dịch Nghiêu ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút đăm đăm: “Ngộ An, người mình yêu thuộc về người khác, vô luận nhìn từ góc độ nào, đều là chuyện làm cho người ta rất khổ sở.” Thời Ngộ An xiết tay, giọng nói rất kiên quyết: “Em không phải là thuộc về Khang Diệu.” Dịch Nghiêu cười, khóe miệng cứng ngắc: “Em cũng không phải thuộc về tôi. Ngộ An, nếu như hắn vẫn không đồng ý, em tính sẽ cùng hắn tiếp tục như thế cả đời sao?”

Thời Ngộ An không nói lời nào, Dịch Nghiêu chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của cô vang ở bên tai mình. Vẻ mặt của Dịch Nghiêu từ từ trở nên lãnh lẽo đầy miễn cưỡng, cúi đầu nhìn tay Thời Ngộ An đặt ở trên bụng mình: “Tôi hối hận, căn bản không có gì để tranh giành.” Đôi môi Thời Ngộ An run rẩy, sắc mặt có chút trắng bệch: “Chị không muốn thích em nữa?”

Dịch Nghiêu xoay người, ấn Thời Ngộ An vào ghế sa lon, để sát vào nhìn ánh mắt của cô: “Em căn bản là không biết, bao nhiêu lần tôi trông theo bóng lưng của em, bao nhiêu lần nhìn thấy em cùng người khác nắm tay đi qua, tôi căn bản đã thành thói quen, em có biết hay không? Tôi chỉ là hối hận lúc trước không tranh giành, nếu như tôi vẫn còn đứng ở xa xa nhìn em, không chạm tới, không tiếp xúc, cũng sẽ không cảm nhận được tư vị lo được lo mất, này so với cô độc yêu em còn làm cho người ta khổ sở. Thời Ngộ An, tôi thích em nhiều năm như vậy, sao có thể vì một nam nhân không ra sao mà buông tha cho?”

“Dịch Nghiêu...” Hốc mắt Thời Ngộ An có chút đỏ, đưa tay kéo cổ Dịch Nghiêu, tiến tới bên tai nàng, giọng nói êm ái: “Tại sao chị không xuất hiện sớm một chút?” Dịch Nghiêu nghiêng đầu, hôn lên mặt cô: “Đại khái là bởi vì khi đó, em cũng không cần tôi.” Hôn một đường đi xuống, rơi vào trên môi cô, Thời Ngộ An khẽ ngẩng đầu, đáp lại nụ hôn của nàng.

Dịch Hiên cùng Dịch Vũ mới vừa bước vào phòng khách, liền thấy Đại tiểu thư nhà bọn họ đang đè Thời Ngộ An ở trên ghế sa lon hôn đến quên hết tất cả.”Oh no!” Dịch Hiên che cặp mắt, còn Dịch Vũ lại rất dứt khoát xoay người.”Nơi này là phòng khách a Đại tiểu thư.” Dịch Hiên nói một câu, Thời Ngộ An vội vàng đẩy Dịch Nghiêu ra, Dịch Nghiêu cầm cổ tay của cô, liều mạng tiếp tục dây dưa.

Dịch Hiên mở ra khe hở, cũng yên lặng quay người sang, để sát vào Dịch Vũ: “ Không phải là chúng ta tới quá không đúng lúc chứ?” Dịch Vũ khó được không cùng anh mình tranh cãi, rất là tán đồng gật đầu một cái.”Hai đứa muốn đi đâu vậy?” Thanh âm Dịch Nghiêu từ phía sau truyền đến, Dịch Hiên cùng Dịch Vũ liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau xoay người lại.

Dịch Nghiêu ở trên ghế sa lon ngồi đoan đoan chánh chánh, thoạt nhìn cùng bình thường không khác bao nhiêu, chẳng qua là đôi môi đỏ bừng, Dịch Hiên nhìn thấy một trận đau răng, Đại tiểu thư có cần liều mạng vậy hay không? Dịch Vũ lôi kéo Dịch Hiên đi tới, ngồi ở đối diện các nàng, Dịch Vũ liếc mắt nhìn Thời Ngộ An bên cạnh Dịch Nghiêu, cô cúi đầu, mặt đỏ như muốn xuất huyết. “Bọn con đi họp mặt bạn học.” Dịch Hiên thành thật trả lời, nhìn Dịch Nghiêu một chút, lại nhìn Thời Ngộ An một chút, lộ ra vẻ mặt một bộ rất mập mờ: “Đại tiểu thư cùng chị Tiểu An, rất có tình thú nha.”

Đầu Thời Ngộ An càng thấp lợi hại hơn, Dịch Nghiêu cũng nhìn lại Dịch Hiên, miệng cười mang theo không rõ ý vị: “Con gọi cô ấy là gì?” Dịch Hiên nhức đầu: “Chị Tiểu An a.” Dịch Nghiêu lộ ra dáng vẻ như bừng tỉnh đại ngộ, cười nhìn Dịch Hiên: “Con gọi cô ấy là chị a.” Dịch Hiên có chút buồn bực, gọi chị lại như thế nào? Dịch Vũ ở trong lòng âm thầm trào phúng*, toát ra một câu: “Mặc dù đồng lứa cùng Đại tiểu thư, nhưng bọn con cũng không thể gọi là dì đi?”

*nguyên văn là thổ tào/phun tào

“Sướng Sướng kêu mấy đứa là anh, mấy đứa kêu mẹ của Sướng Sướng là chị?” Dịch Nghiêu nhướng nhướng chân mày mãnh khảnh, cười rất có thâm ý. Dịch Hiên khổ não vỗ đầu một cái: “Nói như vậy, bối phận này tính thế nào a?” Dịch Vũ cũng không nói, cau mày không biết đang suy nghĩ gì.

“Không cần tính là được, “ Dịch Thuấn từ cửa đi vào, áo khoác cầm trên tay ném tới trên người Dịch Hiên: “Hai đứa trước viết xong báo cáo nghiên cứu đi, giáo viên hướng dẫn của mấy đứa đã gọi điện thoại tới chỗ anh rồi đây nè.” Mắt Dịch Hiên trợn trắng: “Em nói anh hai, anh có cần mỗi lần đều mất hứng như vậy không a?” Dịch Thuấn trả lại cho cậu một cái liếc mắt: “Em cho rằng anh muốn quan tâm lắm sao?”

Dịch Hiên không phản đối, chỉ sợ Dịch Thuấn kế tiếp liền bắt đầu bày ra tư thái huynh trưởng như cha, ném áo của Dịch Thuấn xuống, dắt Dịch Vũ đi lên lầu. Dịch Thuấn ngồi ở nơi Dịch Hiên vừa ngồi, thở ra một hơi: “Cũng sắp xếp xong xuôi, ngày mai tám giờ sáng bay.” Dịch Nghiêu gật đầu: “Trong phòng bếp có chừa cơm cho con, tự mình đi hâm lại đi.”

Dịch Thuấn rót tách trà uống xong, đứng dậy đi vào phòng bếp, Thời Ngộ An rốt cục ngẩng đầu lên, ánh mắt yếu ớt nhìn Dịch Nghiêu. Dịch Nghiêu đưa tay, vuốt vuốt gương mặt nóng bỏng của cô, không nhịn được cười ra tiếng. Thời Ngộ An trợn mắt nhìn nàng một cái: “Cười cái gì mà cười, đều tại chị!” Dịch Nghiêu vuốt lại phần tóc rối loạn của cô: “Sau triển lãm tôi phải lập tức bay qua Mỹ, xem ra không dưới một tháng tôi cũng không thể trở lại, muốn một nụ hôn tạm biệt cũng không được sao?”

“Được được được, chị muốn cái gì đều được.” Thời Ngộ An nghe nàng nói một tháng sắp tới cũng không thấy được nàng, trong lòng bỗng có chút hoảng. Ánh mắt Dịch Nghiêu đảo quanh, nghiêng đầu hỏi rất nghiêm túc: “Thật sự? Vậy tối nay ngủ cùng tôi đi.” Thời Ngộ An nghi hoặc nhìn nàng: “Chị muốn làm gì?” Dịch Nghiêu nghiêm trang lắc đầu một cái: “Cái gì cũng không làm, tôi bảo đảm, chỉ là muốn sáng sớm ngày mai mở mắt ra có thể nhìn thấy em.”

Thời Ngộ An suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý: “Có thể.” Dịch Nghiêu cúi đầu hôn xuống, chợt nhớ tới cái gì, có chút lo lắng: “Sướng Sướng làm sao bây giờ?” Thời Ngộ An có chút đắc ý, liếc mắt nhìn nhìn Dịch Nghiêu: “Sướng bảo bảo nhà em mặc dù bình thời thoạt nhìn rất dính người, nhưng là tương đối độc lập. Một mình ngủ thôi mà, căn bản không thành vấn đề.”

Vì vậy người bạn nhỏ Thời Sướng đáng thương liền bị đày đến phòng khách ngủ một mình, Dịch Nghiêu đại khái là cũng biết xấu hổ, trước khi cô bé ngủ kể liền mấy cái chuyện xưa, cho đến khi dỗ được Thời Sướng ngủ rồi mới trở về phòng.

Thời Ngộ An đang ngồi ở trên giường thổi tóc, Dịch Nghiêu mở cửa đi vào, rất tự nhiên từ trong tay Thời Ngộ An nhận lấy máy sấy, êm ái giúp cô thổi tóc, tựa như làm vô số lần động tác như thế. Thời Ngộ An xoay người, ôm lấy thắt lưng Dịch Nghiêu, mặt dính vào trên bụng nàng: “Chị còn chưa có đi, em đã bắt đầu nhớ rồi nè.”

Dịch Nghiêu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng giương lên khóe miệng, Thời Ngộ An ở trên người nàng cọ cọ, từ từ nhắm nghiền hai mắt. Không biết qua bao lâu, Thời Ngộ An có chút buồn ngủ, Dịch Nghiêu rốt cục tắt máy sấy, đặt ở một bên trên bàn. Thời Ngộ An buông Dịch Nghiêu ra, chậm chạp nằm úp sấp trên gối nằm.

Dịch Nghiêu tắt đèn lớn, chỉ để lại đèn ngủ ở đầu giường, lên giường nằm ở bên cạnh Thời Ngộ An, đem chăn mở ra đắp trên người cả hai. Thời Ngộ An xoay người, tự giác rút vào lòng Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu hôn một cái trên trán cô, Thời Ngộ An chợt mở mắt ra, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng.

“Thế nào?” Dịch Nghiêu hỏi, Thời Ngộ An bĩu môi, tiến tới trước mắt nàng, “Chị nhìn cho rõ, không được quên em.” Dịch Nghiêu ôm chặt Thời Ngộ An, tóc của hai người dây dưa ở chung một chỗ, Thời Ngộ An lật người, đặt ở trên người Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu có chút bất đắc dĩ cười cười: “Thế nào lại giống như một đứa con nít đây.”

Thời Ngộ An cúi đầu, hôn xuống cái cằm cùng cổ của nàng: “Con nít sẽ đối với chị như vậy sao?” Dịch Nghiêu hơi nghiêng đầu, một cái tay vòng qua sau lưng Thời Ngộ An, ấn gáy của cô xuống, tinh tế hôn lên. Thời Ngộ An vùng vẫy một hồi, Dịch Nghiêu lại hôn một lát mới buông cô ra, Thời Ngộ An thở hổn hển vịn bả vai Dịch Nghiêu, yếu ớt lên tiếng: “Chị làm gì thế, đã nói với em thế nào a!”

“Bởi vì tôi thích em nha.” mặt Dịch nghiêu đầy vẻ vô tội: “Cho nên nhịn không được muốn thân cận em.” Thời Ngộ An nháy mắt mấy cái, một bộ dáng vẻ như có điều suy nghĩ. Dịch Nghiêu ôm hông của cô, ngẩng đầu hôn nhẹ lên mặt cô: “Em không thích?” Thời Ngộ An rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: “Chị đừng động, để cho em thử một chút.”

Dịch Nghiêu rất phối hợp không nhúc nhích, Thời Ngộ An cúi đầu, tiến tới bên môi nàng, đưa ra đầu lưỡi liếm liếm: “Dịch Nghiêu, môi của chị rất mỏng nga.” Dịch Nghiêu ừ một tiếng, cánh tay đang khoác bên hông Thời Ngộ An có chút dùng sức. “Nghe nói người môi mỏng thì bạc tình.” Thời Ngộ An chợt nghiêm túc, thoạt nhìn giống như rất muốn cùng Dịch Nghiêu tham thảo vấn đề này thật kĩ. Dịch Nghiêu có chút im lặng, ấn lấy gáy của cô, chủ động hôn lên.

“Ngô... Đã nói xong là em làm...” Thời Ngộ An đưa tay đẩy bả vai Dịch Nghiêu ra, Dịch Nghiêu bất vi sở động, môi lưỡi dây dưa, thân thể Thời Ngộ An rất nhanh mềm nhũn, tê liệt ngã vào trong lòng Dịch Nghiêu. Thân thể Thời Ngộ An trở nên nóng hừng hực, mềm nhũng dán trên người Dịch Nghiêu, tay Dịch Nghiêu đang đặt ở bên hông Thời Ngộ An chậm rãi di động, dò vào trong áo ngủ của cô.

Da thịt bên hông Thời Ngộ An nhẵn nhụi như ngọc, Dịch Nghiêu tinh tế vuốt ve, dần dần có chút động tình. Thời Ngộ An đỏ mặt, thở hổn hển cắn một cái ở trên cổ nàng: “Không cho sờ lung tung...” Dịch Nghiêu nghe lời ngừng tay, Thời Ngộ An giật giật, từ trên người nàng xuống, chui vào trong ngực nàng. Dịch Nghiêu đưa tay tắt đèn đầu giường, càm để ở đỉnh đầu cô: “Ngủ đi.”

Trong bóng tối, Thời Ngộ An yên tĩnh một lát, chợt nói: “Nếu như chị muốn... Có thể.” Thân thể Dịch Nghiêu mơ hồ run lên một cái, thanh âm có chút khàn khàn: “Ngộ An... Ngủ đi.” Thời Ngộ An dựa vào trong lòng nàng, từ từ thở dài: “Nếu như cuộc đời này của em sẽ phải giao phó cho một người, bây giờ em chỉ hy vọng người đó chính là chị.”

“Ngốc...” Dịch Nghiêu dán lại gần hôn một cái lên môi của cô: “Mau ngủ đi, ngày mai còn đưa tôi ra sân bay nữa.” “Dạ.” Thời Ngộ An ở trong ngực nàng cọ cọ: “Ngủ ngon.” Dịch Nghiêu đưa tay vuốt mặt của cô, nhẹ nhàng thở dài: “Ngủ ngon.”

Ánh trăng rất tốt, có chút vắng vẻ xuyên thấu qua khe hở của rèm cửa sổ không có kéo kín chiếu vào trong phòng, rơi vào lòng bàn tay tay Dịch Nghiêu. Hai mắt nàng hơi khép lại, khóe mắt có chút ướt át, chưa xác định tương lai, làm sao nàng dám vươn tay, đem người yêu làm của riêng? Cái này giống như trò chơi tình yêu, vừa lúc nàng bắt đầu tham gia thì đã thua, thua rồi.