Dị Thế Chi Tiện Nam Nhân

Chương 86

Mục Mộc nằm ngủ cả ngày, chờ đến lúc tỉnh lại phát hiện cái mông đau muốn chết, đừng nói là xuống giường bước đi, chính là động đậy đều có ảo giác như bị tách ra làm hai.

Mẹ nó, phụ nữ thực sự là quá vĩ đại.

Lần đầu tiên Mục Mộc cảm thấy kính phục giống sinh vật là phụ nữ này vô cùng, hắn trở mình nằm lỳ ở trên giường, vừa nghiêng đầu lại kinh ngạc nhìn thấy trên đầu giường có để một cái làn trúc, trong làn có trải da thú mềm mại, mà co thành một cục vùi ở bên trong ngủ đúng là quái vật nhỏ mà hắn mới sinh vào tối qua.

Mục Mộc giật mình, cơ thể theo bản năng dịch ra sau, dưới mông của hắn liền đau đớn, khiến Mục Mộc không khỏi rên lên: ” Đau đau đau… “.

Nghe thấy tiếng của Mục Mộc, nhóc con đang vùi ở trong làn ngủ bỗng ngo ngoe đầu, hình như đã tỉnh giấc, sau đó mũi nó khẽ nhúc nhích ngửi mùi tìm kiếm Mục Mộc, tuy nhắm mắt nhưng theo bản năng di chuyển tứ chi mềm nhũn bò tới  chỗ Mục Mộc.

” Bịch “. Âm thanh rơi xuống của vật thể nho nhỏ cùng tiếng rên khẽ làm Mục Mộc liếc mắt nhìn lại, thì ra là nhóc con vừa mới chào đời được mười mấy tiếng rơi từ trong làn xuống dưới giường, cũng may cái làn này rất dẹt, hơn nữa đệm giường rất mềm mại, cho nên không có làm cho nó bị chấn thương nhưng lại làm cho nó nằm ngửa không thể lật nổi cơ thể, tứ chi mềm nhũn quơ quào lung tung trong không khí.

Mục Mộc cảm thấy tư thế và động tác này của nó rất giống với con rùa bị lật úp, không khỏi xì cười một tiếng, không biết có phải là do tiếng cười của Mục Mộc đã cổ vũ nhóc con hay không nữa mà cơ thể nó liền uốn một cái cuối cùng cũng coi như thuận lợi lật lại, tiếp theo sau đó cái mũi phấn nộn khẽ động đậy ngửi mùi rồi chậm rì rì bò tới chỗ Mục Mộc.

” Đi qua bên kia đi “. Mục Mộc phất tay với nó, nhưng nó vốn không nhìn thấy, Mục Mộc né tránh nhưng nhóc con lại cố chấp từng bước tới gần, Mục Mộc đã dịch đến sát mép giường nếu dịch nữa thì hắn sẽ bị té xuống đất, bắt buộc hắn đành phải dùng hai đầu ngón tay nắm sau gáy của nhóc con đem đặt nó vào trong làn.

” Ngao ~~ “. con vật nhỏ hưng phấn ngẩng đầu rống, duỗi ra tứ chi liền giữ lấy tay Mục Mộc.

” Buông ra! “. Mục Mộc hết sức sợ hãi, vội vã kéo tứ chi nhóc con ra nhưng lại không dám dùng sức, chờ tới khi hắn thật vất vả mới lấy được tay của mình ra thì con vật nhỏ này lại động đậy cái mũi từ trong làn ngã xuống dưới giường.

Thế là Mục Mộc liền túm nó lên, nó lại bò ra, chết sống muốn bò đến chỗ Mục Mộc, Mục Mộc không nhịn được ” Hừ ” một tiếng, không có biện pháp, hắn suy nghĩ một lát, đoán chừng nó là vì vừa mới chào đời nên vẫn còn mê luyến mùi của chính mình, vì vậy liền cởi áo của mình trải vào trong làn rồi bỏ nhóc con này vào, tức thì nó liền an ổn, nằm nhoài trên áo Mục Mộc rồi điều chỉnh tư thế một chút, lại khẽ kêu vài tiếng mới chịu ngủ.

Mục Mộc giải quyết nhóc con xong thì hít một hơi thật sâu, đang muốn mở miệng gọi Lạc Tang không ngờ Lạc Tang lại bưng mâm bước vào.

” Đói bụng không? “. Lạc Tang nhìn thấy Mục Mộc tỉnh rồi cũng không ngạc nhiên, thực ra tại thời điểm Mục Mộc và nhóc con hành hạ lẫn nhau thì y đã đi tới cửa liếc mắt nhìn vào rồi.

” Ừm “. Do mông Mục Mộc đang bị đau nên ngồi không được, đành phải nghiêng người dựa vào đầu giường chờ Lạc Tang đút cháo thịt nạc cho hắn, lâu rồi Lạc Tang không có đút Mục Mộc ăn, hiển nhiên vô cùng quý trọng cơ hội hiếm có này, hưởng thụ cái cảm giác hạnh phúc khi đút thức ăn cho Mục Mộc ăn.

” Vì sao lại để nó ở chỗ này? Không phải nói cho cha và phụ thân anh nuôi nó sao? “. Mục Mộc thừa lúc Lạc Tang đang thổi nguội cháo liền hỏi đồng thời mày hơi nhíu lại.

Hắn sợ Văn Sâm Đặc Tư bọn họ muốn dùng thân tình, dùng nhóc con này nhằm thay đổi ý nghĩ của hắn.

Mục Mộc quả thật đã đoán đúng, Văn Sâm Đặc Tư chính là có suy nghĩ như vậy, đây chính là đứa nhỏ mà Mục Mộc ngậm đắng nuốt cay mang trong bụng suốt năm mới sinh ra nên ông không tin Mục Mộc không có chút cảm giác gì với đứa bé này, có bị đánh chết thì ông cũng không tin đâu.

Lạc Tang đút cháo đã được thổi nguội vào trong miệng Mục Mộc, giải thích: ” Đứa bé thú nhân vừa chào đời không thể rời khỏi cha chúng nó, nếu không chúng nó sẽ bất an, ầm ĩ không ngừng “.

Mục Mộc nhíu mày càng chặt hơn, ” Vậy cho chúng nó bú sữa, lại dỗ dành, cũng không được sao? “.

” Ừ, trước khi chúng được cai sữa thì đều rất ỷ lại vào người cha, thường dỗ không được “.

” Cai sữa? Tôi không chờ được đến lúc nó cai sữa “. Mục Mộc lạnh lùng nói, chờ đến khi vết rách ở dưới mông hắn lành hẳn thì hắn sẽ ra đi, hiện tại sắp đến tháng mười rồi, phải nhanh chóng quay về trái đất thì còn có thể chỉ bị lưu ban một năm, nếu như nán lại ở đây lâu thì sẽ lưu ban hai năm.

Huống chi Mục Mộc cực kỳ nhớ ông bà nội của mình.

Lạc Tang nghe vậy liền trầm mặc, vẻ mặt cũng trở nên buồn bã, Mục Mộc biết rõ y không vui nhưng hắn không có cách nào quan tâm đến tâm trạng của y, nếu như hắn có thể rời đi thì hắn liền nhất định phải đi.

Sau đó cả hai người đều không nói lời nào, chờ Mục Mộc ăn xong hết chén cháo, Lạc Tang mới lại mở miệng, hỏi hắn: ” Em hãy đặt tên cho nhóc con đi “.

” Anh đặt tên đi “. Mục Mộc không muốn, nếu như hắn muốn rời khỏi, như vậy tốt hơn hết chính là hắn không nên tạo ra quá nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của đứa bé này, hắn chỉ là người sinh ra nó, cũng không phải là cha nó, nếu như hắn thật sự rời khỏi thì hắn hi vọng thằng nhóc con này tốt nhất không nên biết đến sự tồn tại của mình.


” Dựa theo quy củ, tên của đứa con phải do người cha đặt, đây là một dạng chúc phúc cho sinh mệnh mới ra đời “. Lạc Tang gạt Mục Mộc, làm mọi cách để thuyết phục hắn đặt tên cho con.

Mục Mộc lại tin, dù sao thế giới này cực kỳ tôn trọng và bảo vệ giống cái, thế nhưng hắn chính là không làm: ” Tôi nói không đặt tên chính là sẽ không đặt tên “.

” Em không muốn chúc phúc nó sao? “. Mặc dù Lạc Tang đã chuẩn bị tâm lý cho việc Mục Mộc không thích đứa nhỏ này, thế nhưng giờ khắc này y vẫn có chút đau đớn.

Mục Mộc bỏ qua một bên tâm tình phức tạp, ” Tôi không phải không muốn mà là cảm thấy chính mình không có tư cách đó “.

Mục Mộc nói xong liền chỉ vào nhóc con đang vùi ở trong làn nằm ngủ, rất vô tình nói với Lạc Tang: ” Anh mang nó đi đi, tôi muốn nghỉ ngơi, không muốn để nó ầm ĩ đến tôi “.

Lạc Tang cau mày, cầu xin thay cho nhóc con: ” Con sẽ rất ngoan, ít nhất… Tại trước khi em rời đi hãy để con ở bên cạnh em được không? Con vừa mới chào đời! Con ỷ lại em mà! “.

Mục Mộc nhìn sang con vật nhỏ đang nằm ngủ rất an tường, hắn cắn răng, do dự, lúc này Lạc Tang liền cầu khẩn một câu: ” Con là do em sinh ra! Mục Mộc! “.

Lạc Tang không nói lời này thì không sao, nói ra liền khiến Mục Mộc căm giận, hắn liền không còn lưỡng lự nữa, còn thản nhiên nằm xuống, lạnh nhạt nói: ” Tôi chấp nhận sinh ra nó ra đã là không dễ dàng gì, tôi cảm thấy bản thân mình đã làm những điều nên làm hết rồi, cũng không thẹn với lương tâm, anh cảm thấy tôi máu lạnh hay vô tình cũng được, dù sao tôi cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều với nó “.

Mục Mộc nói xong thì dừng một chút, lại bổ sung: ” Sau mười ngày, không cần biết thân thể tôi làm sao, anh cũng phải mang tôi quay trở về rừng rậm trung tâm “.

Lạc Tang thấy thái độ kiên định của Mục Mộc thì sắc mặt hắn liền xám trắng, sau đó trầm mặt xách làn chứa đứa con đang nằm ngủ đi ra ngoài.

Mục Mộc cho rằng tại thời điểm chính mình biểu hiện ra thái độ như thế với nhóc con thì Lạc Tang sẽ rất giận hắn, thế nhưng Lạc Tang từ chỗ Văn Sâm Đặc Tư trở về lại khôi phục yên tĩnh, không chỉ không có bày ra sắc mặt không vui với Mục Mộc, còn tiếp tục tỉ mỉ chu đáo bôi thuốc ở dưới mông của hắn, lau người hắn trước khi ngủ.

Lạc Tang như vậy lại làm cho Mục Mộc thấy khó chịu, hắn cảm thấy nếu như Lạc Tang mắng hắn vài câu còn đỡ hơn là vẫn cứ tiếp tục đối xử tốt với hắn, thế nhưng hắn cũng không có ngu ngốc mà đi nói ra, vẫn cứ chuyên tâm dưỡng thương.

Nhóc con bị Lạc Tang đưa đến nhà Văn Sâm Đặc Tư thì ngày hôm sau lại bị Văn Sâm Đặc Tư trả về.

” Mục Mộc à, con hãy ẵm nó một lần đi, tối hôm qua nó cứ gào khóc mãi đấy, muốn con đó “. Văn Sâm Đặc Tư cợt nhả nói với Mục Mộc, hạ quyết tâm muốn Mục Mộc ẵm đứa bé đáng thương này một lần.

Mục Mộc không thèm để ý tớo Văn Sâm Đặc Tư, nằm ở trên giường nhìn trần nhà, cảm thấy phiền khi bị Văn Sâm Đặc Tư lải nhải ở bên cạnh.

Văn Sâm Đặc Tư thấy Mục Mộc vẫn không thèm để ý tới mình, ông liền nhẫn nhịn thuyết phục Mục Mộc một lúc lâu rồi thất vọng ôm nhóc con đi.

Bởi Mục Mộc không muốn đặt tên cho nhóc con nên Lạc Tang bàn bạc với Lạc Lâm, quyết định tạm thời đặt tên ở nhà cho đứa bé trước còn tên chính thì đặt sau, nhỏ như vậy lấy tên gì được đây? Lạc Tang đang không biết nên đặt tên gì được mà Lạc Lâm cũng không tiện quyết định, vì vậy để cho Văn Sâm Đặc Tư đặt lấy.

Văn Sâm Đặc Tư làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt để Mục Mộc và nhóc con gần gũi nhau hơn, thế nên không chút do dự đặt tên cho nhóc con là: Đầu Gỗ.

Thực ra Văn Sâm Đặc Tư và Lạc Lâm vẫn cho rằng Mục Mộc gọi là: Mộc Mộc. Bọn họ không hiểu tiếng Trung, tự nhiên không biết họ ” Mục ” này.

Sau khi đặt tên ở nhà cho nhóc con xong, Văn Sâm Đặc Tư  liền ôm nhóc con đi đến gặp Mục Mộc để lấy lòng, vốn cho rằng Mục Mộc sẽ cảm động nhưng không ngờ sau khi hắn nghe xong lại nhíu mày.

Mục Mộc hơi bực mình, hắn đã nghĩ sẽ không lưu lại một dấu vết nào ở trong cuộc đời nhóc con nên mới mọi cách từ chối nó, còn Văn Sâm Đặc Tư thì lại nghĩ trăm phương ngàn kế để kéo bọn họ lại với nhau, làm cho Mục Mộc vô cùng bất đắc dĩ.

Nếu như là Mục Mộc trước đây, hắn sẽ trực tiếp liền mắng người, thế nhưng lúc này hắn lại nhìn thấy mái đầu bạc trắng Văn Sâm Đặc Tư thì trong lòng hết sức khó chịu nên chỉ có thể nén lại mà không bộc phát rồi nhàn nhạt ” Ồ ” một tiếng.

Mục Mộc lạnh nhạt khiến Văn Sâm Đặc Tư tức giận, ông đã nỗ lực trong mấy ngày qua nhưng Mục Mộc vẫn là dáng vẻ toàn thế giới đều thiếu nợ tiền mình vậy, làm cho ông không khỏi muốn dạy dỗ Mục Mộc.

Nhưng không dạy dỗ Mục Mộc được vì Văn Sâm Đặc Tư  sợ bị hắn đánh, vì vậy ông suy nghĩ một lát, liền đi tới gần Mục Mộc đang tựa vào đầu giường, không nói lời nào lại để nhóc con vào trong lòng Mục Mộc, sau đó dịch ra xa, ông cũng không tin Mục Mộc có thể ném nhóc con ra.

Mục Mộc trợn trừng hai mắt nhìn xuống nhóc con đang nằm sấp ở trên bụng mình, cho dù cách một lớp chăn nhưng vẫn có thể cảm nhận được nó dựa theo hô hấp hơi phập phồng của bụng, điều này làm cho thân thể hắn cứng đờ, lập tức luống cuống nhìn Văn Sâm Đặc Tư.


Văn Sâm Đặc Tư đứng ở bên cửa sổ cười, không hề có ý bước lên bế lấy nhóc con.

Mục Mộc trông thấy nụ cười mang theo chút ranh mãnh của Văn Sâm Đặc Tư, hắn đột nhiên hiểu ra, đây là Văn Sâm Đặc Tư đã lường trước được dù cho có chuyện gì xảy ra thì hắn cũng không dám ném nhóc con này đi, vốn chỉ hơi không vui lúc này hắn liền nổi giận, Mục Mộc hắn là người dễ dàng nhận thua như vậy sao?

Vì để cho Văn Sâm Đặc Tư hết hy vọng, không còn mang nhóc con đến làm phiền mình nữa, cũng vì để cho mình càng dễ dàng rời đi hơn nên Mục Mộc liền nhẫn tâm giơ hai tay nắm lấy nhóc con lên rồi nhẹ nhàng ném nó xuống chân giường, cú ném một phát này của Mục Mộc đã dọa Văn Sâm Đặc Tư đến mức sắc mặt trắng bệch, cho dù đứa bé thú nhân có thể chất cường hãn đến mức đi nữa thì cũng không thể ném đứa bé vừa mới chào đời có mấy ngày như thế này được đâu! Coi như không té bị thương cũng sẽ bị làm cho giật mình.

Chân giường cũng không có thanh chắn nên làm cho Mục Mộc không nghĩ tới chính là nhóc con rơi xuống chân giường mềm mại lại bắn lên, sau đó lăn khỏi giường! Cũng may Văn Sâm Đặc Tư nhào tới nên mới đón được nhóc con đang lăn từ trên giường xuống.

Mục Mộc khẽ thở phào, sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Nhưng dù là như vậy thì nhóc con vẫn bị giật mình, vốn phải mười ngày mới có thể mở mắt thì liền mở ra, như nước trong veo, hàm chứa giọt nước mắt, trong miệng cũng bật ra tiếng kêu ” Gào gào ” đáng thương.

” Con… Con… “. Văn Sâm Đặc Tư tức giận đến mức nói không ra lời, ông lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve an ủi nhóc con đang gào khóc, vẻ mặt lộ vẻ không thể tin cùng thất vọng mà nhìn Mục Mộc, hành động lần này của Mục Mộc đã thành công làm cho ông hoàn toàn nản lòng rồi, cũng làm cho sự tán thành và cảm tình của ông với ” con rể ” Mục Mộc này thật vất vả mới tăng lên liền lập tức giảm xuống, thậm chí rơi xuống số âm luôn.

Mục Mộc là kẻ vô tình và lạnh lùng nhất mà ông từng biết trong cuộc đời của mình, hắn đã đụng phải giới hạn cuối của Văn Sâm Đặc Tư rồi, đó chính là vứt bỏ đứa con vừa ra đời chưa được mấy ngày của chính mình!

Việc đến nước này đã không thể nhẫn nhịn được nữa.

Văn Sâm Đặc Tư run rẩy nhìn chằm chằm Mục Mộc, còn Mục Mộc bởi vì chột dạ nên không dám nhìn thẳng ông, qua hồi lâu, Văn Sâm Đặc Tư hít sâu một hơi, liền bình tĩnh lại.

” Lạc Tang nói với cha là con không muốn đặt tên cho đứa nhỏ, bởi vì con cảm thấy mình không đủ tư cách, trước đó cha cũng cho là như vậy, dù sao có nói thế nào thì nó là do con mang nặng đẻ đau khổ cực tròn một năm mới sinh ra, thế nhưng cha hiện tại mới nhận thức được, con thật sự không có tư cách “. Văn Sâm Đặc Tư từ tốn nói, sau đó ra quyết định: ” Con muốn rời đi thì cứ đi đi, cha sẽ không giữ con lại, còn đứa nhỏ này, con vừa nãy vứt nó như vậy cha tin tưởng con cũng chẳng hề quyến luyến gì nó, như vậy từ giờ trở đi, nó liền là đứa bé của nhà chúng tôi, đã không còn bất kỳ quan hệ gì với Mục Mộc con nữa “.

Văn Sâm Đặc Tư nói xong tràn đầy nước mắt ẵm đứa nhỏ bị giật mình đi ra ngoài, líc này Mục Mộc mới nhìn thấy đôi mắt đã mở ra của thằng bé, là màu vàng sậm giống y đúc của Lạc Tang vậy, vẫn chưa thể điều chỉnh tốt được tiêu điểm, lại không tự chủ được nhìn Mục Mộc, sau đó xoạch rơi xuống hai giọt nước mắt.

Đừng nhìn cha… Mục Mộc lấy tay bụm mặt của mình, dĩ nhiên là không có mặt mũi để đối mặt với đứa nhỏ vẫn còn chưa hiểu cái gì là tình cảm, chờ cho Văn Sâm Đặc Tư ẵm đứa nhỏ rời khỏi, Mục Mộc liền khịt khịt mũi, dùng mu bàn tay lau đôi mắt ẩm ướt của mình.

Vậy là tốt nhất, hắn nhất định sẽ thoải mái rời đi mà không hề lưu luyến gì.

Buổi tối, lúc Lạc Tang bưng cơm vào để cho Mục Mộc ăn, đặc biệt trầm mặc, Mục Mộc liền đoán ra y biết được chuyện xảy đã ra vào ban ngày.

Quả nhiên, Lạc Tang ngập ngừng hỏi hắn: ” Cha nói với anh… ngày hôm nay em… đã ném Đầu Gỗ xuống đất phải không? “.

Không phải xuống dưới đất, tôi chỉ muốn ném nó xuống chân giường… Mục Mộc ở trong lòng giải thích, ngoài miệng lại không nói gì, bởi vì đứa bé suýt nữa bị rơi xuống đất là sự thực, nếu không phải Văn Sâm Đặc Tư nhào tới tiếp được thì hậu quả khó mà lường được.

Hơn nữa trước khi đứa bé lăn xuống giường thì khi bị bắn lên ở chân giường kia cũng không nhẹ.

Mục Mộc hối hận nhưng không có thuốc hối hận cho hắn uống cho nên chỉ có thể nhận tội, sau đó chịu phạt.

Vì thế, Mục Mộc gật gật đầu, lại không có tâm trạng ăn cơm.

Lạc Tang như nghẹn ở cổ họng, y rất thích con nít, cũng vẫn luôn mơ ước có thể cùng Mục Mộc tạo thành gia đình và có thật nhiều con nhưng hành vi  này của Mục Mộc làm cho y bị đả kích trầm trọng, nắm chặc quả đấm, liền buông ra, lại nắm chặc.

Mục Mộc chú ý tới nắm đấm của Lạc Tang, hắn bình tĩnh để phần cơm nước còn thừa lại hơn phân nửa lên trên tủ đầu giường, sau đó lau miệng: ” Anh có thể đánh tôi “.

Mục Mộc hơi khổ sở, Lạc Tang vậy mà lại đối với mình nắm chặc tay, thế nhưng đây là do hắn tự tìm.

Lạc Tang làm sao có khả năng đánh Mục Mộc? Y chỉ là… Quá thương tâm, vậy nên tối ngày hôm ấy y không nằm ngủ cùng Mục Mộc, chỉ thoa thuốc ở mặt sau của hắn, tiếp đó lau người cho hắn, sau đó bỏ đi.

Lạc Tang ngồi một đêm ở trong phòng khách còn Mục Mộc nằm ở trên giường mất ngủ một đêm, vào ngày hôm sau hắn chịu đựng đau đớn mà bước xuống giường, mặc kệ vết thương bị rách ở mặt sau của hắn còn chưa có khỏi hẳn.

Mục Mộc mặc quần áo xong, dùng nước lạnh rửa mặt, sau đó từ trong tủ lấy ra ba lô du lịch mà hắn đã sắp xếp xong từ lâu, hắn không có ngay lập tức rời đi, mà đi tìm Phỉ Lợi Phổ, từ giã người bạn duy nhất của mình.

Mục Mộc vốn định chào từ giã Lạc Lâm và Văn Sâm Đặc Tư còn có quái vật nhỏ … đứa con mà hắn đã sinh ra trước, thế nhưng ngẫm nghĩ lại, cảm thấy cả nhà bọn họ chắc hẳn cũng không muốn gặp mình, ít nhất là Văn Sâm Đặc Tư  không muốn, cho nên cuối cùng không đi.

Phỉ Lợi Phổ mở cửa, khi nhìn thấy Mục Mộc thì trên gương mặt tuấn tú liền lộ ra tươi cười.

” Tôi đến đây là muốn nói với anh một việc, cho anh mảnh ruộng của tôi “. Mục Mộc ôn hòa nói với Phỉ Lợi Phổ, sau đó dưới ánh mắt ngơ ngác và bất an của anh ta liền giang hai tay ôm anh ta một cái.

Phỉ Lợi Phổ đứng sững sờ, chờ đến khi Mục Mộc buông mình ra thì anh mới nghi hoặc đánh giá Mục Mộc: ” Làm sao vậy? “.

” Không có gì, chỉ là tôi phải đi thôi “. Mục Mộc trả lời bình tĩnh.

Phỉ Lợi Phổ sửng sốt: ” Đi đâu? “.

” Về nhà “. Mục Mộc nheo mắt mỉm cười, quay người đi, cũng không quay đầu lại mà vẫy tay với Phỉ Lợi Phổ, bóng lưng mang theo thoải mái đồng thời mang theo một chút cô đơn.