Dị Giới Thú Y

Chương 522: Cách trục xuất Bố Lai Ân Đặc

Chiến Thần Kích chém ra một đạo hàn quang, đâm thẳng vào Liên Thành, nhưng khi đến trước mặt Liên Thành, lưỡi kích chợt dừng lại, phát ra một âm thanh kim loại va chạm vào nhau đinh tai nhức óc.

Sa Khắc rụt người lại, dùng tay nắm chặt lấy Chiến Thần Kích của Khảm Phổ.

Lẽ nào Bố Lai Ân Đặc đã đoạt lại quyền khống chế cơ thể? Sở Thiên vô cùng kinh ngạc, nhìn kỹ lại, đôi mắt của Sa Khắc vẫn mơ màng, điều này khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, "Sa Khắc, ngươi làm gì vậy?"

"Ta, ta không biết a!"

Sa Khắc mờ mịt buông lỏng tay, đột nhiên bưng chặt đầu, "Cao thủ, làm thế nào a? Bên trong đầu của ta có người đang đánh nhau với ta!"

Nói rồi, Sa Khắc ngồi xổm trên đất, không ngừng gõ đầu mình.

Sở Thiên chau mày, thị ý Chiến Thần tiếp tục tấn công.

Trường kích vừa đâm ra, lần này, Sa Khắc lại chặn Khảm Phổ lần nữa, "Cao thủ, cơ thể không nghe lời ta!"

Nắm quyền của Sa Khắc đấm mạnh vào cán của Chiến Thần Kích, khiến Chiến Thần bị ép lui về sau một bước, Hải Thần nhân lúc đó, co người hóa thành một đám vân vụ rồi biến mất.

Bức lui được Chiến Thần, thành công giúp được Hải Thần chạy trốn, Sa Khắc mặt mày khổ sở nhìn đôi chân của mình bắt đầu chuyển động. Sa Khắc của chúng ta hiện tại đang rất âu sầu, thần trí của hắn tuy kém đôi chút, những vẫn còn tồn tại, có điều cơ thể đã không còn để hắn khống chế nữa.

Song thiết quyền liên hồi tấn cống vào Khảm Phổ, Sa Khắc vừa đánh, vừa kêu lớn. "Cao thủ, làm thế nào a?"

Sở Thiên sững người kinh ngạc, lưỡng lự một hồi, vội nói: "Khảm Phổ, nhất định phải bắt được hắn! An Cát Lệ Na miện hạ, ngươi đi giúp một tay!"

Hai Chủ Thần cùng tấn công Sa Khắc. Ngay lập tức hắn không chống đỡ được.

"Ai da, cao thủ, chân của ta không nghe lời ta nữa rồi, chúng sắp chạy rồi!"

Sa Khắc đột nhiên co chân chạy thẳng về hướng đông, đám người Sở Thiên vội vàng đuổi theo.

Cứ như vậy, vừa chiến đấu vừa chạy trốn, Sa Khắc chạy rất nhanh. Sở Thiên đuổi theo gấp gáp, mất gần ngày, họ đã đi vào một khu vực xa lạ.

Đây là một khu rừng hắc mộc, vô bến vô bờ. Sa Khắc chui đầu vào trong rừng cây, Sở Thiên vẫn không chậm bước lại, miệng hỏi: "An Cát Lệ Na miện hạ, đây là nơi nào?"

An Cát Lệ Na cũng chau mày, "Ta chưa từng đến nơi này!"

Khu rừng này giống như là một trận pháp, không ngừng tràn ra thần lực ba động. Nhưng Sa Khắc trước mặt vẫn có thể tìm được đường, còn Sở Thiên ở phía sau cũng theo sát bước chân của hắn, lại không gặp phải bất cứ nguy hiểm nào.

Dần dần, một hắc ảnh che phủ cả bầu trời xuất hiện trước mắt Sở Thiên, lúc này Chiến Thần chợt nói: "Bệ hạ, nơi đây có khí tức của ngài, là Tiếp Nguyệt Tháp, Tiếp Nguyệt Tháp của địa ngục!"

Nữ thần tại thượng! Sở Thiên chỉ cảm thấy phía trước một màu đen tối, oán niệm Bố Lai Ân Đặc muốn hủy diệt tam giới thật sự quá lớn, hắn tạm thời không thể áp chế được Lạp Lý Bác Đức, chỉ có thể khiến Sa Khắc dựa vào bản năng chạy đến Tiếp Nguyệt Tháp. Lẽ nào hắn muốn hủy Tiếp Nguyệt Tháp của địa ngục? Nơi này không có ai trấn giữ a!

Sa Khắc chạy đến dưới chân Tiếp Nguyệt Tháp, giơ nắm quyền lên, đập mạnh vào thân tháp, "Ai da, ta đau quá! Đừng đánh nữa được không?"

Còn may rằng Tiếp Nguyệt Tháp có thần lực tầng thứ tám của Tư Đặc Ân để lại, Sa Khắc nhất thời không thể hủy được nó.

Sa Khắc đang oán trách, nhưng cơ thể của hắn lại không nghe lời hắn, tiếp tục đánh hai quyền vào Tiếp Nguyệt Tháp.


Trường kích của Chiến Thần cuối cùng cũng vươn đến, đâm vào vai của Sa Khắc từ phía sau.

"Sao ngươi lại đánh ta? Đây không phải do ta làm mà!" Sa Khắc vội la lên. Nhưng song quyền của hắn vẫn không ngừng nghỉ, một cánh tay chặn Chiến Thần Kích lại, một cánh tay tiếp tục tấn công vào tháp cao.

Ầm!

Tiếp Nguyệt Tháp thoáng lắc lư. Cả địa ngục cũng bị rung chuyển theo nó.

Sở Thiên kinh hãi, quát: "Khảm Phổ, đừng lo nữa. Ta đi giải thích với gia tộc Phượng Hoàng, ngươi hạ sát thủ…"

"Đừng giết phụ hoàng ta!" Phía sau lưng Sở Thiên bỗng nhiên xuất hiện một không gian thông đạo, thì ra là A Mạt Kỳ hộ tống Bác Đức tới.

A Mạt Kỳ nói: "Ông chủ, Phán Quyết Thần Thú đã cảm ứng được sự rung chuyển của tam giới, kêu ta đến giúp người!"

Sở Thiên duỗi hai tay ra. Hất cằm về phía Sa Khắc, "Bác Đức miện hạ, ngươi nói hiện tại làm thế nào! Thần trí của Sa Khắc bất minh, cơ thể lại là trình độ của Chủ Thần đỉnh phong, ngươi có cách nào ngăn cản được hắn hủy diệt tam giới không!?"

Bác Đức há hốc miệng, không nói được gì. Sau đó quay đầu tham gia vào hàng ngũ ngăn cản Sa Khắc.

"Mẹ của tôi ơi, chân ơi, các ngươi làm gì vậy!?" Trong tiếng kêu kinh hãi của Sa Khắc, tay chân hắn đều không ngừng nghỉ, trèo lên Tiếp Nguyệt Tháp, hơn nữa càng trèo càng cao, Chiến Thần dẫn đầu đuổi sát theo, nhưng tốc độ trèo lên tháp của Sa Khắc lại nhanh hơn Khảm Phổ một bậc.

Đột nhiên, Sa Khắc khựng người lại, nhãn thần lại trở nên chăm chú, quát: "Phất Lạp Địch Nặc, ta là Lạp Lý Bác Đức! Giao Kinh Cức Long Hoàn cho con gái ta!"

Ngay sau đó, Sa Khắc lại cười nhạt, "Lạp Lý Bác Đức, ngươi là Phượng Hoàng Chủ Thần, làm thế nào có thể dùng Kinh Cức Long Hoàn chứ!? Có điều ta thích đối thủ càng mạnh, được rồi, ta không ngăn cản họ lại!"

Cuối cùng, Sa Khắc mếu máo khóc, "Cái gì đây, đây là cái gì đây! Ta không chơi nữa!"

Bác Đức kinh ngạc, vội nói: "Phụ hoàng, người không điên sao?"

Đáng tiếc Sa Khắc vẫn đang khóc lớn, Phượng Hoàng Chủ Thú Thần vừa quát lúc nãy đã không thể tiếp tục khống chế cơ thể.

Sở Thiên cũng ngây người, lúc trước hắn luôn cho rằng, ngốc tử Sa Khắc chính là linh hồn của Lạp Lý Bác Đức, nhưng hiện tại Sa Khắc vừa mở miệng, đã nói ba giọng, Lạp Lý Bác Đức, Bố Lai Ân Đặc đều đã xuất hiện, vậy ngốc tử Sa Khắc là linh hồn của ai!?

Thời khắc này, Khảm Phổ vẫn có thể giữ được bình tĩnh, vì tâm tư của hắn là đơn thuần nhất, hắn quát: "Bệ hạ, Lạp Lý Bác Đức đang cần Long Thần Quan để đối phó với Bố Lai Ân Đặc, người mau giao Long Thần Quan cho Bác Đức đi!"

Sở Thiên nghiêm mặt lại, vội tháo Kinh Cức Long Hoàn trên đầu xuống, ném tới chỗ Bác Đức đang ở phía xa.

Bác Đức đón lấy Long Hoàn, trên tay lập tức phừng phừng hỏa diệm, búng tay bắn Long Hoàn lên đầu Sa Khắc.

Long Hoàn mang theo hỏa diệm thoáng hiện trên đầu Sa Khắc, ngốc tử Sa Khắc đau đớn kêu rống lên, nhưng rất nhanh lại phát ra tiếng cười nhạt, "Không tồi, Lạp Lý Bác Đức, ngươi lại có thể dùng được Kinh Cức Long Hoàn, rất tốt, đúng là rất tốt!"

Trận chiến đấu dị thường kịch liệt đang diễn ra trong thế giới linh hồn của Sa Khắc. Nhưng Sở Thiên hao kiệt sức lực vẫn không thể nhìn thấy quá trình chiến đấu, hắn chỉ có thể nhìn thấy cơ thể của ngốc tử Sa Khắc, đang chảy nước miếng, nhãn thần si dại, hơn nữa còn mơ mơ hồ hồ.

Bác Đức cũng không nhìn được linh hồn của Sa Khắc, chỉ có thể lo lắng chờ đợi.

Một lúc lâu sau, Kinh Cức Long Hoàn vụt hiện trên đầu Sa Khắc, sau đó hắn rơi từ cao xuống, "Phất Lạp Địch Nặc, ta chỉ có thể áp chế được Bố Lai Ân Đặc nhiều nhất là một ngày, ngươi đi tìm Đại Địa Phụ Thần! Để hắn nghĩ cách!"

Lạp Lý Bác Đức để lại một câu nói, rồi sau đó biến mất vô thanh vô tức. Còn Sa Khắc đã bất tỉnh.


"Một ngày…" Sở Thiên lăng không đỡ lấy cơ thể của Sa Khắc, vội vàng quát: "A Mạt Kỳ, đưa ta đến Tiếp Nguyệt Tháp ở nhân gian!"

……………………….. nguồn TruyenFull.vn

Nhân gian, vùng biển vô tận, trên Tiếp Nguyệt Tháp.

Sở Thiên bay đến khu rừng trên không. Người của gia tộc Lai Nhân Cáp Đặc đang canh giữ ở đó, Thác Mã Tư vừa nhìn thấy Sở Thiên vội hỏi: "Thân gia, lần trước rốt cuộc là chuyện gì? Cô gia của ta…"

"Ngươi im trước đi! Ta có chuyện gấp!" Sở Thiên bỏ qua Thác Mã Tư, để A Mạt Kỳ biến ra mười hai cánh vàng, cõng hắn và Sa Khắc bay lên Tiếp Nguyệt Tháp.

"Đặng Khẳng đại ca! Ngươi mau…"

Sở Thiên sững người, Đặng Khẳng trong Tiếp Nguyệt Tháp dường như trong chốc lát đã già đi mấy trăm tuổi, mái tóc đã biến thành màu trắng, nếp nhăn trên mặt lại nhiều thêm.

"Ta không sao, chỉ là lần trước khi đối phó với Bố Lai Ân Đặc đã tiêu tốn quá nhiều sức!" Đặng Khẳng liếc nhìn Sa Khắc, mừng rỡ nói: "Phất Lạp Địch Nặc, ngươi đã bắt được Bố Lai Ân Đặc rồi!"

"Không phải là ta bắt, mà là Lạp Lý Bác Đức!" Sở Thiên vội thuật lại chuyện một lần, sau đó vội nói: "Hiện tại chỉ còn một ngày thời gian, ngươi có cách gì để áp chế Bố Lai Ân Đặc không!?"

Địa Địa Phụ Thần nhíu mày lại.

Bố Lai Ân Đặc quả thực không dễ giải quyết. Hắn dù gì cũng là Vĩnh Hằng Thần Vương, tính đến nay, ngoài Sáng Thế Thần ra, vẫn chưa có ai hủy diệt được linh hồn của Thần Vương, nếu như chỉ là hủy thân thể, vậy thì không những chẳng có tác dụng gì, ngược lại còn là chuyện xấu, bởi vì cơ thể của Sa Khắc hiện tại giống như một nhà giam. Giam giữ Bố Lai Ân Đặc, một khi cơ thể Sa Khắc bị hủy, linh hồn của Bố Lai Ân Đặc sẽ có thể đi tìm một cơ thể mới một lần nữa.

Nghĩ tới đây, Đại Địa Phụ Thần lắc đầu liên tục.

Sở Thiên nói: "Hủy diệt hoặc đóng băng cơ thể của hắn có được không!"

"Không được!" Đặng Khẳng nói ra nguyên nhân: "Còn may là ngươi không để Chiến Thần hủy diệt cơ thể của Sa Khắc ở Tiếp Nguyệt Tháp. Theo ta thấy, năm đó vốn dĩ không phải Bố Lại Ân Đặc cướp cơ thể của Lạp Lý Bác Đức. Mà là hắn đã khiêu chiến Lạp Lý Bác Đức, ngược lại còn bị nhốt bên trong cơ thể! Nếu như hủy cơ thể của Sa Khắc, cái nhà tù giam giữ hắn cũng sẽ không còn!"

Đặng Khẳng trầm ngâm một hồi, ngạc nhiên nói: "Chuyện lạ, trong cơ thể của hắn sao lại có ba linh hồn, linh hồn của ngốc tử kia là ai? Lại có thể sống giữa cuộc chiến của Thần Vương và Chủ Thần, hơn nữa còn đoạt được quyền khống chế cơ thể!"

Không nghĩ thông được điểm này, Đặng Khẳng không ngừng cau mày.

Một lúc lâu sau, hắn nói: "Phất Lạp Địch Nặc, hiện tại ngươi đã là Cao Vị Thần đỉnh phong phải không?"

Sở Thiên gật đầu nói phải.

"Vậy… A Mạt Kỳ có thể phát huy được sức mạnh của Cao Vị Thần được rồi đúng không?"

"Được rồi!"

"Ài!" Đại Địa Phụ Thần thở dài, "Ta có một cách giải quyết bất đắc dĩ lúc này, phải xem ngươi có dám hay không thôi."

"Biện pháp bất đắc dĩ? Cách này sẽ mang lại rắc rối lớn hơn?" Sở Thiên nheo mắt hỏi.

Đặng Khẳng gật đầu, "Thật ra cách này chỉ là kéo dài sự nguy hiểm, cho các ngươi thời gian để tăng cường thực lực!"

Sở Thiên linh quang vụt hiện, vội nói: "Ngươi nói là, xử lý giống như Khố Khoa Kỳ và Tử Thần?"

"Đúng, đại địa nguyên tố của ta có thể nuôi dưỡng tất cả, ngươi và A Mạt Kỳ có thể phát huy đến sức mạnh Cao Vị đỉnh phong, ta có thể để các ngươi trong thời gian ngắn tăng lên một cấp, như vậy… Các ngươi có thể liên thủ phục chế lại chuyện mà hai người con của Long Thần đã làm năm xưa."

Sở Thiên đoán không sai, cách của Đại Địa Phụ Thần, chính là khởi động thông đạo Toái Không, đem Sa Khắc và Bố Lai Ân Đặc trong cơ thể của hắn ném vào tương lai.

"Hai người con trai của Long Thần vì mở thời không toại đạo, đã phải trả giá bằng sinh mệnh bản nguyên của mình, nếu như ta…"

"Các ngươi cũng sẽ phải trả giá, nhưng để trục xuất Bố Lai Ân Đặc, cái giá này đáng để trả!"

Sở Thiên vỗ vào vai của A Mạt Kỳ, cười nói: "Ngươi nói sao?"

"Ta nghe lời của ông chủ ngài!"

Sở Thiên bất đắc dĩ bĩu môi nói, "Được rồi, ta đồng ý!"

Địa Địa Phụ Thần lộ ra một nụ cười mừng vui, "Vậy được, các ngươi đi tìm Phán Quyết Thú Thần trước đi, đi sớm về sớm!" Nhìn thấy Sở Thiên có phần thắc mắc, Đặng Khẳng cười nói: "Các ngươi tuy mỗi người chấp chưởng sức mạnh thời gian và không gian, nhưng khi phối hợp vẫn chưa thành thục, ta muốn để các ngươi đến chỗ Kiệt Khắc Tốn đã thỉnh giáo cách hợp thể thần sủng cộng sinh."