Dị Giới Dược Sư

Quyển 3 - Chương 36: Cạm bẫy

Vào một buổi sáng của hai ngày sau, người chiến sĩ Trư nhân duy nhất của tiểu trấn này là Ba Tây đang dùng ý chí mạnh mẽ của mình để đối phó với bữa ăn sáng, chuyện này còn kinh tâm động phách hơn cả khi ma thú đánh nhau, lúc này gã đang hưởng thụ một trong những thời khắc vui thú nhất trong ngày. Kỳ thật, gã vốn có đủ tư cách đến quán ăn cao cấp dành cho các chiến sĩ của tiểu trấn này, nhưng gã chỉ thích đến tửu điếm của Tư Ân để dùng bữa mà thôi. Nguyên nhân rất đơn giản, đó là thịt của quán ăn dành cho dũng sĩ thái chưa đủ lớn nên gã ăn không đã. Cảm giác "sảng khoái" đối với một người rất là quan trọng. Sở thích của trư nhân cũng không nhiều, những thứ như mỹ nữ, tài phú, quyền thế, và thậm chí là lực lượng ở trong mắt họ đều không được hấp dẫn như thực vật. Nếu như ăn uống mà không được sảng khoái thì sự việc đó nghiêm trọng chẳng khác nào ngày tận thế. Do đó, khi Trư nhân đang hưởng thụ bữa ăn mà lại bị người khác quấy rầy thì họ sẽ không hài lòng chút nào, thậm chí họ còn thách đấu với người ta để giải cơn bực tức nữa. Nhưng đáng tiếc thay, hôm nay lại có một người dường như không có mắt, hay là mắt của hắn để tận đâu đâu đang xuất hiện ngay trước mắt Ba Tây.

- Hây, Ba Tây.

Người đó đặt một tay lên vai Ba Tây, trông dáng vẻ khá thân mật, tựa như hai người đã có giao tình lâu năm rồi vậy.

Ba Tây đang cực kỳ cao hứng chuẩn bị nuốt một miếng thịt thật lớn, thưởng thức món thịt nướng khoái khẩu của gã, nhưng bàn tay kia đã chạm vào không đúng lúc chút nào.

- Ồ ồ, ồ ồ...

Sắc mặt của Ba Tây đỏ bừng, nhìn chẳng khác nào một kẻ ngồi trên lưng ngựa phải nhịn tiểu tiện và đại tiện nhiều ngày. Gã dùng hết khí lực để cố gắng nuốt trôi miếng thịt đang bị tắc nghẹn nơi cổ họng. Phải vất vả lắm thì gã mới nuốt nó xuống được, và giờ đây thì đang thở hổn hển để lấy lại hơi sức, đồng thời, gã giận dữ quắc mắt lại. Suýt tí nữa là gã đã bị nghẹn chết rồi, nhưng điều quan trọng hơn là lúc nãy trong khi gấp rút, gã đã không thể thưởng thức được mùi thơm của thịt nướng.

"Đáng ghét, thật là đáng ghét. Quả là không thể tha thứ cho tên hỗn đãn này rồi, nhưng rốt cuộc là hắn muốn gì chứ? Người trong trấn này có ai lại không biết mình không thích bị người ta quấy rầy trong bữa ăn chứ, hừ?" Ba Tây vừa nghĩ thầm trong lòng, vừa quay ngoắt mặt lại thì chạm ngay gương mặt đang cười hề hề của Mộ Dung Thiên. Ba Tây chìa bàn tay ra chỉ vào hắn, run giọng nói:

- Ngươi....lại là ngươi....

Kẻ lần trước phá rối bữa ăn của mình cũng chính là hắn, vẫn là cái tên gia hỏa như du hồn dã quỷ này đây. Nhìn Mộ Dung Thiên cười hề hề mà Ba Tây chỉ muốn xé hắn ra làm thịt nướng ăn luôn cho rồi.

Ba người Lệ Toa, Lạc Na, và Tư Ân không biết Mộ Dung Thiên tìm đến Ba Tây để làm gì, nhưng họ trông thấy bộ dạng tức giận xung thiên của gã thì không khỏi thầm lo lắng cho tên La Địch coi trời bằng vung kia. Đáng lý ra hắn không nên gây chuyện mới phải.

Mộ Dung Thiên vẫn chưa hiểu ra sự việc, hắn chỉ thản nhiên nói:

- Úi chà, ta nghe nói Ba Tây ngươi là một chiến sĩ dũng cảm nhất tại trấn này, nên mới đến đây để tỏ lòng ngưỡng mộ.

Đối với Thú nhân, ai ai cũng có cái tâm chuộng hư vinh và rất thích nghe người ta ca tụng mình. Ba Tây vốn đang giận sôi máu, nhưng khi nghe được mấy chữ "dũng cảm nhất" thì trong lòng liền cảm thấy lâng lâng như nở hoa, tự nghĩ người này tuy có vẻ tầm thường nhưng lại được cái là rất thành thật. Do đó, hỏa khí của gã cũng giảm đi nhiều, nhưng vẫn không quên buông ra một câu:

- Ngươi phải gọi ta là chiến sĩ Ba Tây.

- Tốt thôi, Ba Tây.

Mộ Dung Thiên tuy ngoài miệng đáp ứng, nhưng lại không hề làm theo lời, mà Ba Tây cũng không bắt bẻ gì thêm.

- Ta nghe nói, ngươi ngoài việc là một chiến sĩ dũng cảm nhất, mà khí lực cũng thuộc loại nhất nhì ở trong trấn này, đúng không?

- Là đệ nhất!!!

Ba Tây lập tức chỉnh lại lời nói của Mộ Dung Thiên. Lời này quả thật không phải là thổi phồng chút nào. Trư nhân có khí lực rất lớn, và điều đó đã được toàn trấn công nhận. Cứ nhìn món vũ khí của gã để ngay bên cạnh thì biết - cái búa lớn bằng hai cái đầu của gã là minh chứng tốt nhất.

Mộ Dung Thiên nghe vậy thì hai mắt lập tức sáng lên, nói:

- Đúng vậy, đúng vậy! Ba Tây, ngươi quả nhiên rất lợi hại. Có thể bộc lộ chút tài nghệ cho ta thưởng thức được chăng?

Ba Tây thoáng hơi do dự một chút, bởi vì sau bữa ăn sáng, gã còn phải đi luyện cấp nữa. Kỳ thật, Trư nhân là chủng tộc kém trí nhất trong các Thú nhân, thậm chí họ còn là giống đần độn nhất trong các tộc nhân loại tại Thần Phong đại lục này nữa, so với người dã man thì họ vẫn còn kém nhiều. Phương pháp mà họ có thể dùng để tăng cường lực lượng có vài loại, nhưng chỉ có việc đánh chết ma thú để thu lấy yêu khí là phương pháp gọn lẹ và trực tiếp nhất, chứ không cần phải động não chút nào. Do đó, ngoài việc ăn uống ngủ nghỉ thì Trư nhân chỉ còn biết chiến đấu. Có thể nói, về mặt này họ rất siêng năng chăm chỉ, không như giống heo lười biếng ở địa cầu tối ngày chỉ biết ăn mà chả biết làm gì cả.

Tuy nhiên, nghệ thuật “vỗ mông ngựa” của Mộ Dung Thiên lại khiến cho Ba Tây như ăn phải nhân sâm tốt vậy. Hơn nữa, gã cũng ít có cơ hội để biểu diễn ở trước mặt người khác nên lập tức vui vẻ đáp ứng ngay:

- Được lắm!

Mộ Dung Thiên nghe vậy thì lộ ra nụ cười quỷ quyệt, nói thêm:

- Ta nghe nói ở phía tây trấn có một tảng đá cực lớn, hay là chúng ta hãy đến đó thí nghiệm nhé, chứ nếu chỉ thử bằng một vật nhỏ bé thì không đủ lộ ra thần oai của một kẻ anh dũng như ngươi. Như vậy thì làm sao có thể chứng tỏ được thực lực của ngươi chứ phải không?

Ba Tây được nịnh hót lên đến tận mây xanh nên khoái chí đến nỗi đầu óc mờ mịt, tựa như con thuyền lênh đênh trên biển vào lúc nửa đêm mà không có ngọn hải đăng dẫn lối. Gã cứ mơ mơ hồ hồ để Mộ Dung Thiên dẫn đi mà không biết mình đang đến địa phương nào. Hai người họ chỉ để lại ba người bọn Tư Ân đang thắc mắc nhìn theo. Phải biết rằng, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Ba Tây chưa dùng xong bữa mà đã rời khỏi quán.

oooOooo

Tại phía tây trấn, Ba Tây nhìn tảng đá lớn mà Mộ Dung Thiên chỉ cho, nó đúng là một mỏm đá lớn nằm trên bãi đá vụn rất cứng rắn, nó cao chừng trên dưới ba thước. Gã thầm nghĩ: "Không ngờ tên này lại muốn dùng tảng đá kia để khảo nghiệm mình." Nhưng đó cũng là cực hạn của gã nên gã tin chắc sẽ làm được. Rồi gã lại nghĩ tiếp: "Được! Để ta dùng cái búa này đập tan nó ra thành vạn mảnh, và cũng cho ngươi cơ hội được mở rộng tầm mắt, chứng kiến thần oai của ta."

Nụ cười của Mộ Dung Thiên lại càng trở nên quỷ bí hơn, bề ngoài tuy đần độn nhưng đồ sộ của Ba Tây có làm cho hắn hơi chút sợ hãi, tuy nhiên điều đó cũng giống như một tên quang côn đang lén lút rình xem nữ nhân tắm rửa, cũng một tâm trạng hồi lộp lo sợ như vậy. Mộ Dung Thiên cười đểu nói:

- Ta đề nghị Ba Tây ngươi dùng tay ấn tảng đá này xuống, cho nó lún sâu vào lớp đá vụn, có được không?

Ba Tây hoảng hốt nói:

- Dùng tay đè xuống ư?

Thật ra nếu dùng búa mà đập xuống tảng đá làm cho nó bể nát thì việc đó tuyệt không phải là vấn đề khó khăn gì đối với Ba Tây, nhưng đây lại là dùng tay không để ấn nó lún sâu xuống lớp đá bên dưới....lúc này Ba Tây bắt đầu biết khó khăn và tỏ ra hơi sợ rồi.

Mộ Dung Thiên thấy vậy thì cũng không nôn nóng, chỉ nói:

- Ài, tảng đá lớn như vậy, ngay cả Ba Tây là người vẫn hay được đồn đãi dũng mãnh nhất trong trấn cũng chưa đủ sức........

Ba Tây vốn đang có chút lo lắng, sợ không làm được thì sẽ bị mất mặt, nhưng giờ đây nghe được lời mỉa mai của Mộ Dung Thiên, nên liền ném hết tất cả đồ đạc ra sau và tức giận nói:

- Ai nói ta làm không được hả? Ngươi hãy trợn mắt to ra mà nhìn cho kỹ đây!

Nếu để cho tên gia hỏa này trở lại trấn mà phao tin mình lâm trận rút lui, thì cái danh Trư nhân khí lực đệ nhất vĩnh viễn sẽ bị ô nhục, và bản thân mình cũng sẽ không ngóc đầu lên nổi. Đối với một kẻ coi trọng hư vinh như Ba Tây thì đây là một chuyện không thể tiếp nhận được.

Ba Tây gầm gừ tiến lại gần tảng đá. Áp lực từ tấm thân cao lớn của gã tạo ra cảm giác mặt đất rung chuyển tựa như bị động đất vậy. Gã nghĩ rằng có thể nhảy từ trên cao xuống, rồi mượn sức mà đè tảng đá cho lún xuống dưới. Trư nhân dù đần độn nhưng dù sao cũng còn biết suy nghĩ một chút, chỉ tiếc là gã đã gặp phải một con cáo già xảo trá là Mộ Dung Thiên.

Tốc độ đang được đề thăng lên tới mức cao nhất, các tế bào cũng được căng hết ra, đột nhiên Ba Tây nghe một tiếng “bình” thì suýt tí nữa là đâm đầu vào tảng đá rồi. Sau đó lại nhìn thấy nụ cười đểu của Mộ Dung Thiên thì gã sởn cả da, quát:

- Làm gì đó?

Mộ Dung Thiên nói:

- Nếu mượn thế mới có thể đè tảng đá xuống thì có phần không lý thú lắm. Ta có đề nghị thế này, Ba Tây ngươi cứ đứng tại chỗ mà ấn xuống, vậy có được không?

Ba Tây nghe vậy thì suýt tí nữa đã muốn ngất đi, gã tức giận nói:

- Tảng đá này lớn như vậy thì làm sao có thể làm được điều đó chứ? Ngươi rõ ràng là....

Mộ Dung Thiên lắc lắc đầu, nói:

- Không thể tưởng được chiến sĩ Ba Tây dũng cảm nhất mà lại là một kẻ khiếp sợ sự thách thức của người ta. Thật không hiểu nổi tại sao người trong trấn lại đồn đãi....

- Lời đồn đãi trong trấn tuyệt đối là sự thật!

Ba Tây tức tối chấp nhận sự khiêu khích của Mộ Dung Thiên. Gã có thể không cần ăn thịt, nhưng lại không thể để cho người ta hoài nghi sự dũng cảm của mình, vì đó là vinh dự của gã. Sau khi nói xong, Ba Tây muốn dùng hành động để chứng minh cho sự dũng cảm, nên bước tới chỗ tảng đá. Chỉ tiếc rằng, lòng tin chính là trụ cột để xây dựng thực lực, dù cho Ba Tây có sức mạnh vô song nhưng điều kiện của hắn là phải ấn tảng đá lớn này lún xuống mặt đá cứng rắn. Việc ấy quả là còn khó hơn lên trời, nên khiến cho gã cảm thấy phập phồng lo lắng và chỉ sợ sẽ bị mất mặt mà thôi. Nhưng giờ đây gã đã nằm trong thế cưỡi lưng hổ không thể xuống được, dù có bị thất bại thì cũng còn tốt hơn là bị người ta cười chê là không có dũng khí. Nếu một chiến sĩ bị người ta thách thức mà không dám tiếp nhận thì đó là một điều sỉ nhục rất lớn.

Ba Tây đưa hai tay ôm lấy tảng đá lớn, bao nhiêu khí lực của gã đều dốc hết ra để chuẩn bị nghênh đón sự thách thức lớn nhất trong đời.

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Ba Tây cố nín hơi làm cho cả khuôn mặt đỏ rần, những đường gân trên cánh tay nổi vồng lên, vậy mà tảng đá lớn cũng bị gã làm cho dao động. Mộ Dung Thiên thấy vậy thì ngấm ngầm kinh ngạc, xem ra hắn đã có chút xem thường gã Ba Tây này rồi. Kỳ thật, kế hoạch ngày hôm nay đã được hắn giở rất nhiều chiêu quỷ quyệt, hắn đã bôi rất nhiều mỡ dê trơn láng lên trên tảng đá lớn, rồi sau đó lại còn lấy đất cát bôi một lớp ở bên ngoài khiến cho người khác không thể mượn lực được. Chẳng dè Ba Tây vẫn có thể tạo nên chút thành quả, hơn nữa, nếu một người từ trên cao phát kình đánh xuống thì còn khó hơn là từ một góc độ ngang đánh ra.

Rốt cuộc Ba Tây cũng dùng hết một hơi, thể năng hơn người của gã cũng khiến gã phải tạm thời nghỉ ngơi. Gã vừa đặt mông ngồi xuống đất thì đã thở hổn hển không ra hơi rồi.

Mộ Dung Thiên đến gần gã, cười khổ nói:

- Ba Tây, xem ra tảng đá này quả thật rất lớn đấy.

Lời của hắn còn chưa dứt thì Ba Tây đã cảm thấy có chút mất thể diện, chỉ thở hồng hộc mà không nói gì.

Mộ Dung Thiên đột nhiên buột miệng thốt ra một câu:

- Hay là để ta thử xem!

Ba Tây nghe vậy thì giật mình nhảy bật dậy, tay chỉ vào Mộ Dung Thiên hỏi:

- Ngươi....ý ngươi nói là mạnh hơn ta?

Mộ Dung Thiên hấp háy đôi mắt, hỏi:

- Hay là chúng ta đánh cuộc với nhau nhé. Nếu ta có thể ấn tảng đá này xuống lớp đá vụn bên dưới thì thế nào?

Dáng vẻ khiêu khích của Mộ Dung Thiên khiến gã có cảm giác rất đáng ghét, nhưng Ba Tây cũng chấp nhận ngay, nói:

- Tốt! Nếu như ngươi có thể làm được điều đó, vậy từ nay về sau, ta sẽ không ăn thịt nướng nữa.

Đối với Ba Tây mà nói, không ăn thịt thì còn gian nan hơn cả lên núi đao hay xuống biển lửa nữa.

Mộ Dung Thiên lắc đầu nói:

- Đánh cuộc như vậy vẫn chưa hấp dẫn lắm. Hay là thế này vậy, nếu ta thắng thì ngươi phải để ta sai khiến suốt một tháng mới được.