Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 96

Bây giờ kĩ thuật hôn của Chu Tự Hằng đã rất tiến bộ rồi, không còn là tay mơ như hồi đầu nữa.
Cậu đã biết cách làm nhiễu loạn hô hấp của Minh Nguyệt khi môi lưỡi quấn lấy nhau, thủ đoạn dụ quân địch xâm nhập rồi một mẻ bắt trọn, khiến cho trái tim cô đập loạn nhịp.


Minh Nguyệt tựa vào vai cậu thở dốc, cho đến khi tim đập bình thường trở lại rồi, cô mới dần dần lấy lại được tinh thần.


Mấy ngày tập múa với cường độ cao khiến cho cô khá mệt, nhưng lúc này cô lại cảm thấy rất phấn chấn, cho nên không chút tiếc rẻ mà khen ngợi Chu Tự Hằng: “Em chấm cho nụ hôn của anh 100 điểm!”
cô ngẩng cái đầu nhỏ lên, giơ ngón tay ra minh họa.


Chu Tự Hằng cắn nhẹ đầu ngón tay Minh Nguyệt, làm cho cô bật cười khanh khách, lại tiện đà khom lưng cúi đầu giúp cô mang lại giầy.


cô có một bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn, mềm mại lại tinh tế, các đầu ngón chân xinh xinh, phần mắt cá chân có độ cong mê người, móng chân chưa từng một lần sơn màu nên rất khỏe mạnh hồng hào.


Chu Tự Hằng vừa giúp cô buộc dây giày, vừa lưu luyến xúc cảm khi được sờ vào chân cô.
Lúc ngồi thẳng lên, cậu lại nghiêm túc mở phần mềm máy tính ra, mặt không đổi sắc làm cho cô một cái Web Crawler với chủ đề “Làm thế nào để giảm cân mà ngực không bị nhỏ đi”.


Mùi hoa tử đinh hương thơm ngào ngạt truyền đến từ bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời ban trưa tạo thành một tầng vàng kim rực sáng trên lớp gạch men, tiếng gõ bàn phím máy tính nghe còn có nhịp hơn cả tiếng trống nữa.


một chuỗi các kí tự lần lượt hiện lên trên màn hình, tất cả những kĩ năng này Chu Tự Hằng đã rất thành thạo.


Đây không phải lần đầu tiên Minh Nguyệt nhìn Chu Tự Hằng gõ code, nhưng lần nào cũng là một cảm xúc mới lạ hơn, cậu vẫn chỉ đang là sinh viên năm nhất, các bạn học khác còn đang loay hoay với việc ôn thi cuối kỳ môn ngôn ngữ lập trình C, còn cậu thì lại ngày một tiến sâu hơn rồi.


Cứ nhìn chồng sách phong phú trên bàn và các phần mềm không ngừng thay đổi trên máy tính của cậu là biết.
“Em đang nhìn những kí hiệu này sao? Nếu không hiểu thì anh sẽ giải thích cho em.” Chu Tự Hằng nhấn phím Enter.


Minh Nguyệt tay chống cằm, dáng vẻ rất chăm chú nhìn cậu, ánh mắt sùng bái khiến cho cậu rất vui.
Minh Nguyệt ngượng ngùng lắc đầu: “Em không nhìn kí tự… Em nhìn tay anh thôi.”


Ánh nắng vàng rực rỡ từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào mái tóc mềm mại trơn mượt của cô, dáng vẻ ngoan ngoãn tựa như một con mèo nhỏ đang làm nũng, mà con mèo này cũng rất biết lấy lòng người ta, Minh Nguyệt đè nén sự ngại ngùng, thành thật nói với Chu Tự Hằng: “Tay của anh rất đẹp, em cho anh 100 điểm.”


Mới mười phút trước cô còn mới nói là chấm cho nụ hôn của cậu 100 điểm.
Chu Tự Hằng nhớ tới điều này, bất chợt cười rộ lên: “Hôm nay là đại hội ca ngợi anh đấy à?”


Cậu ghé sát vào mặt Minh Nguyệt, cọ trán mình vào trán cô, nói: “Hay là hôm nay em ăn nhiều kẹo quá rồi? Nên mới biết nói ngọt như vậy, hả?”


Hôm nay Minh Nguyệt không có ăn kẹo, cân nặng của cô hơi vượt chỉ tiêu một chút nên cần kiểm soát chế độ ăn nghiêm khắc hơn, nhưng trong lòng cô lúc này thật sự như vừa được ăn một viên kẹo đường mềm vậy, cho nên cô gật đầu thừa nhận: “Cả hai đều đúng.”


Chu Tự Hằng càng cười sảng khoái hơn, vừa cười vừa tiếp tục hoàn thành công việc còn dang dở.


Khi cười trông cậu còn đẹp hơn cả cảnh sắc mùa xuân, những hạt bụi vàng bay lơ lửng trên khôngtrung, gò má cậu cũng như tan ra vào sắc vàng ấm áp đó, Minh Nguyệt lại chấm cho gương mặt của cậu 100 điểm, nhưng lời này cô không nói ra miệng, lại cầm lấy một quyển tạp chí trên bàn Chu Tự Hằng, muốn dùng nó để phân tán sự chú ý.


Chu Tự Hằng rất thích ghi chú trong sách, lúc đọc tạp chí cậu cũng hay viết cảm nghĩ của mình vào đó, sau khi cầm lấy cuốn tạp chí, Minh Nguyệt rất dễ dàng lật ngay đến trang mà Chu Tự Hằng quan tâm.


Đây là một quyển tập san dành cho thanh thiếu niên, mấy năm gần đây có rất nhiều người trẻ lập nghiệp thành công và được đăng trên báo, trong đó có một người học cùng trường với Chu Tự Hằng, cậu còn dùng bút mực đen đánh dấu vào trang báo viết về người đàn anh họ Giang này.


Đàn anh Giang có tướng mạo bình thường, nhưng vì sự nghiệp thành công, mặc vest đi giày Tây nên nhìn rất có thần thái.


“anh ấy cực kì giỏi.” Thấy Minh Nguyệt nhìn chăm chú, Chu Tự Hằng liền lên tiếng, trên trang báo có ghi lý lịch của đàn anh Giang, anh ra trường đã được mười năm, hồi mới ra trường thì làm việc cho mộtcông ty phần mềm ở nước ngoài, sau khi về nước thì bắt đầu lập nghiệp, hơn nữa cũng là một kiểu mẫu cho những người thuận lợi cả về sự nghiệp lẫn tình yêu.


“anh cũng vậy mà.” Minh Nguyệt đáp lại cậu, cô không hề dao động vì lý lịch huy hoàng của đàn anhGiang, chỉ thông qua một tấm hình của anh mà tưởng tượng đến một Chu Tự Hằng của mười năm sau.


Khi ấy anh cũng sẽ ăn mặc lịch lãm như thế, khí chất ngời ngời, chắc chắn sẽ còn tỏa sáng hơn nhiều lần so với tấm hình này.
“Gần nhất là anh đã nhận được 1500 USD rồi.” Minh Nguyệt gấp cuốn tạp chí lại rồi để vào chỗ cũ.


Chu Tự Hằng mím môi, nhẹ nhàng cười một cái, gật đầu đáp: “Kiến thức và kỹ năng có thể nhanh chóng biến thành tiền.”
Mà cậu thì đang rất mong ngày đó sẽ sớm đến.


Hai giờ chiều, sau khi hoàn tất chương trình, Chu Tự Hằng chuyển vào USB rồi đưa cho Minh Nguyệt, file gốc cậu không xóa đi mà lưu nó vào một file nén.
Đối với phương diện này cậu không nghiên cứu nhiều, nhưng vẫn muốn lưu giữ lại chút thành quả của mình.


Sau ba giờ chiều, Chu Tự Hằng đưa Minh Nguyệt về học viện múa Bắc Kinh rồi quay về phòng tập huấn, cô thì bắt đầu giờ tập buổi chiều, còn cậu thì lại tiếp tục ngồi trước máy vi tính xử lý các phép toán.


Tuy đã quyết định rút lui khỏi cuộc thi ACM, nhưng Chu Tự Hằng không tỏ vẻ gì khác thường, vẫn cùng huấn luyện viên luyện tập và trao đổi kinh nghiệm với các đội viên như trước.


Trần Tu Tề cho rằng Chu Tự Hằng rất biết giữ bình tĩnh, trong lòng cực kì bội phục, ít nhất thì anhkhông thể làm được điều đó.


Chu Tự Hằng đã gieo một hạt giống có liên quan đến chuyện lập nghiệp và tương lai sau này vào lòng Trần Tu Tề, trải qua mười mấy ngày suy nghĩ, hạt giống đó chẳng những không vì thiếu mưa mà biến mất, ngược lại còn mọc rễ và lớn dần lên trong người anh.


Dường như sắp sinh trưởng thành một cây đại thụ chọc trời rồi.
“Nếu đã muốn rút khỏi cuộc thi thì tại sao còn tiếp tục ở đây?” Buổi chiều khi mặt trời lặn, mọi người đãra về, Trần Tu Tề đứng ở hành lang nói chuyện với Chu Tự Hằng.


“Em đang đợi câu trả lời của anh.” Chu Tự Hằng đáp.
Cậu thật sự không thể chắc chắn được là cuối cùng Trần Tu Tề sẽ đưa ra quyết định như thế nào.


“Em mất thời gian đợi chờ anh thế này, hẳn cũng đủ để tỏ rõ sự thành tâm của em rồi.” Chu Tự Hằng nhìn Trần Tu Tề nói, “Lưu Bị mời Gia Cát Lượng xuống núi còn phải đến nhà tranh ba lần, một đường trèo đèo lội suối, chấp nhận việc bị người ta lạnh nhạt, cuối cùng mới có được vị danh sĩ tài giỏi trợ giúp cho mình.Còn em thì chỉ cần đợi ở phòng huấn luyện thôi, cho dù đã tốn hơn mười ngày thì cũng khôngvấn đề gì, căn bản vì em thật sự rất muốn có anh cùng sát cánh.”


Chu Tự Hằng đưa tay gõ nhịp vào lan can, nhìn giống như đang gõ bàn phím, “Tất nhiên là…nếu như anh vẫn quyết tham gia thi đấu giành huy chương, thì em sẽ đợi đến khi anh và Chung Thần tìm được đồng đội mới rồi mới chính thức làm đơn xin rút khỏi đội.”


Trần Tu Tề gật đầu, đây là một hành động rất có trách nhiệm.
“Nếu anh chọn tiếp tục thi đấu thì em sẽ đi tìm ai làm bạn đồng hành?” Trần Tu Tề cũng gõ tay vào lan can, sau đó chống hai khuỷu tay lên trên, đưa mắt ngắm nhìn nơi phương xa.


“anh muốn nghe nói thật hay nói dối?” Chu Tự Hằng hỏi.
Trần Tu Tề nhíu mày, nhún vai đáp: “Cả hai.”


“Lời nói dối chính là, em đã tìm được người rồi.” Chu Tự Hằng nói, “Còn lời nói thật là… Trong tất cả những người mà em quen, thì anh là lựa chọn duy nhất của em.”


Ngữ điệu của cậu rất thành thật và thoải mái, nhìn dáng vẻ của Trần Tu Tề thì có vẻ như cậu đã thuyết phục được anh rồi.


Cuối tháng tư, khu vườn của trường Thanh Hoa nở đầy hoa Tử Đinh Hương, cành cây nhỏ bé nhưng chịu được mưa nắng, cánh hoa năm cánh màu tím nhìn đẹp vô cùng, cả khu vườn tỏa ngát hương thơm, chỉ cần một cơn gió thổi tới là sẽ tạo thành một cơn mưa hoa.


Trần Tu Tề hít hà hương hoa, sau đó quay đầu, nghiêm túc đánh giá Chu Tự Hằng một phen.


Gương mặt cậu không thay đổi mấy so với năm cấp ba, nhưng vì khí chất điềm đạm nên khiến cho người ta cảm thấy rất khác, hình tượng lúc này của cậu đã thay đổi không ngừng, có kiên nhẫn, có ý chí, cũng có cả quyết tâm.
[Chúng ta vẫn còn trẻ mà.]


“Mặc dù anh chưa biết kế hoạch của em là gì, cũng không biết về lĩnh vực mà em chuẩn bị tiến công, nhưng…” Trần Tu Tề bất chợt nở nụ cười, một lúc sau mới hít sâu một hơi, nói: “anh hi vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.”
nói xong anh đưa tay ra hướng Chu Tự Hằng.


Chu Tự Hằng vui mừng bắt tay anh.
Mặt trời đã lặn, sắc cam ở đường chân trời dần trở nên mờ tối, màn đêm bắt đầu buông xuống, các tòa nhà trong trường cũng bắt đầu sáng đèn.


“Có người từ quan về quê cũ, có người đèn sách suốt đêm thâu.” Trần Tu Tề nói, “Trừ lời này ra thì thầy Vũ còn dạy gì cho em nữa không?”
“Còn một câu nữa lấy từ ‘Lời dạy thiếu niên Trung Quốc’, ‘Tiền đồ như biển lớn, tương lai còn rất dài’.”


một câu nói có thể áp dụng được trong bất kì thời điểm nào của cuộc đời, Chu Tự Hằng sẽ ghi nhớ mãi không quên.
Cậu quay lưng lại với màn đêm, trịnh trọng nói với Trần Tu Tề: “Chúc cho chúng ta ‘Tiền đồ như biển lớn, tương lai còn rất dài’!”
---