Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 82

Tháng chín ở Bắc Kinh, thời tiết khô hanh, nắng nóng như thiêu như đốt.


Buổi tập quân sự đầu năm cũng bắt đầu dưới ánh mặt trời chói chang, sinh viên năm nhất còn chưa kịp hưởng thụ mấy ngày an nhàn thì đã lại phải phơi mặt dưới nắng, nhìn ai cũng bị đen đi giống như vừa mới chui ra từ mỏ than vậy.


Ngày nào cũng dậy từ sáu giờ, chạy vài vòng rồi mới được ăn sáng, còn phải tập thêm giờ không báo trước, thậm chí buổi tối còn có màn đeo balo nặng chạy việt dã 20km.
Việc tập quân sự của trường Thanh Hoa thật sự rất khắc nghiệt.


Tiết Nguyên Câu người không quen ngủ giường cứng có cảm giác như đang bị đẩy xuống 18 tầng địa ngục vậy, mỗi ngày trôi qua đều vô cùng khó khăn, trước mắt tối đen, đưa tay ra không nhìn rõ năm ngón, cũng không có cách nào để chạy trốn, cậu ta chỉ còn biết kêu than: “Ông trời ơi, bao giờ mới kết thúc chuỗi ngày kinh hoàng này đây?”


Lúc này đang là thời gian nghỉ giải lao ngắn ngủi sau khi tập luyện, các sinh viên đều mệt mỏi thở hồng hộc, có người thì nằm vật ra đất, không có ai còn hơi sức mà kêu la như Tiết Nguyên Câu nữa.
Chu Tự Hằng thầm nghĩ bản thân cũng nên an ủi người bạn cùng phòng của mình một chút.


Sau khi suy nghĩ, cậu nói: “Nhanh lắm, còn sáu ngày chín giờ nữa thôi.”
Tự dưng nghe thấy có người đáp lại, Tiết Nguyên Câu hơi giật mình.


Chu Tự Hằng giải thích thêm: “Bọn mình phải tập quân sự trong ba tuần, mà đã 14 ngày 15 tiếng trôi qua rồi, cho nên chuỗi ngày này sẽ chấm dứt nhanh thôi.” Cậu nhìn đồng hồ đeo tay một chút rồi nóitiếp: “Nếu như cậu cần, tôi còn có thể đọc chính xác cả số giây nữa.”


Thái độ của cậu khi nói chuyện thật sự rất nghiêm túc.
Tiết Nguyên Câu tiếp tục ngẩn người, á khẩu không nói được gì, thầm nghĩ chắc Chu Tự Hằng còn sốt ruột hơn cả mình, cho nên mới tính toán thời gian chuẩn từng giờ từng phút như vậy.
Chung Thần nghe xong cũng hơi ngạc nhiên.


“Hằng ca của chúng ta đang bị bệnh tương tư rồi!” Sầm Gia Niên vỗ vai Chung Thần, lấy tác phong vô cùng nghiêm túc và trang trọng để truyền thụ kiến thức cho cậu ta, “Bệnh tương tư đó hiểu không? Chính là cái bệnh mà không được gặp người yêu thì sẽ rất khó chịu, mỗi ngày trôi qua đều như sống không bằng chết, một ngày tựa một năm, cơm không muốn ăn, trà không muốn uống đó.”


Sầm Gia Niên nói rất hăng say, mặc dù tài văn chương không được tốt, nhưng cậu ta vẫn đọc ra mộtcâu thơ: “Đúng là ‘Nhớ nhung người ấy đến hao gầy’.”


Chu Tự Hằng nghe vậy thì chỉ thản nhiên cười, không đồng ý cũng không phủ nhận, chẳng qua lại không tự chủ được mà cúi xuống nhìn đồng hồ lần nữa.
Lúc cậu cười nhìn rất đẹp trai, rạng rỡ dưới ánh mặt trời.


Ở trường Thanh Hoa khi tập quân sự con trai không được để tóc dài quá 1cm, gần như bắt phải cạo gần trọc, ngay giây đầu tiên khi Tiết Nguyên Câu nhìn thấy diện mạo mới của mình trong gương, cậu ta đãngay lập tức muốn tìm một sợi mì dài để quấn lên cây mà treo cổ tự vẫn rồi.


Tiết Nguyên Câu một mặt hoài niệm mái tóc vàng kim chói mắt của mình, một mặt lại thầm oán hận sựác độc của ông chú cắt tóc, nhưng việc đã đến nước này rồi, có than thở thì cũng chẳng làm được gì.


Kiểu tóc đúng là yếu tố thách thức diện mạo của đàn ông, lời này quả thật không sai.
Cùng là một thợ cắt tóc, với cùng một kiểu đầu, Tiết Nguyên Câu và Sầm Gia Niên lần lượt bại trận, chỉ có Chu Tự Hằng là không.


Mái tóc đen ngắn có khi chỉ bằng cái móng tay, chất tóc cứng, cái trán không còn bị tóc mái che phủ, khiến cho người ta nhìn rõ được hết ngũ quan của Chu Tự Hằng, đường nét gương mặt góc cạnh, cặp lông mày rậm, hốc mắt sâu, con ngươi đen mà lạnh, sống mũi cao thẳng, độ cong của đôi môi thì cực kì đẹp.


Cái đầu đinh này càng làm cho Chu Tự Hằng trở nên nam tính và mạnh mẽ hơn.


Hôm nay nội dung buổi huấn luyện chính là tập một vài bài quyền đơn giản trong quân đội, thầy hướng dẫn của lớp Chu Tự Hằng là một huấn luyện viên tuổi còn rất trẻ, có lẽ vì chưa có nhiều kinh nghiệm nên tâm trạng huấn luyện viên khá căng thẳng, vì để đạt được hiệu quả tốt cho giờ học, đồng thời để lại chút mặt mũi cho chính mình, anh ta rất cẩn thận khi lựa chọn người sẽ cùng mình đối chiến.


Sau khi xem xét hồi lâu, huấn luyện viên liền lựa chọn Chu Tự Hằng, người nhìn có vẻ tương đối giống “Bình hoa”.


Mặc dù phải phơi nắng mười mấy ngày rồi, nhưng làn da của Chu Tự Hằng lại không bị đen đi quá nhiều, nhìn qua vẫn rất trắng, gương mặt lại đẹp, mặc quân trang màu xanh lục nhìn rất giống người mẫu.


Cho nên, kể cả khi nhìn vóc dáng Chu Tự Hằng có to cao đi nữa thì vị huấn luyện viên vẫn rất tự tin, giọng nói rất khí thế, còn bảo Chu Tự Hằng: “Khi đối chiến, em hãy cố gắng biểu hiện cho tốt, dùng hết khả năng của mình nhé.”


Khóa học quân sự ở trường đại học là môn rất quan trọng, điểm số ảnh hưởng đến điểm thành tích chung của sinh viên, cho nên khi nghe huấn luyện viên nói vậy, Chu Tự Hằng cực kì tập trung, sẵn sàng thủ thế tiếp chiêu của đối phương, dùng hết khả năng mà mình có ra để đối chiến.


Sầm Gia Niên toát mồ hôi hột thay Chu Tự Hằng, nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán của cậu ta.
Trong 18 hàng đang đứng trên sân thể dục, Chu Tự Hằng là người duy nhất đánh bại được huấn luyện viên, thậm chí còn giữ chặt được hai tay anh ta, khiến cho anh ta không thể động đậy.


Hình ảnh này khiến cho các sinh viên hô hào nhiệt liệt, vị huấn luyện viên trẻ tuổi mặt mũi như đưa đám, cảm thấy tài nghệ của mình đã chẳng bằng ai rồi, thế mà đến con mắt nhìn người cũng khôngchuẩn nữa.


Bình hoa tinh xảo Chu Tự Hằng này hiển nhiên không phải được làm từ chất liệu sứ dễ vỡ, mà là được phủ lên bên ngoài rất nhiều lớp đồng đen.


“Má ơi, Hằng ca, anh từng luyện võ rồi à?” Sầm Gia Niên gào thét, trong lòng cực kì sùng bái Chu Tự Hằng, cứ chạy vòng quanh cậu như một con ong mật, “Nếu anh mà đi đánh nhau thì thời trung học chắc phải thành đại ca của trường rồi ấy nhỉ.”


Sầm Gia Niên chỉ nói đùa thôi, nhưng cũng khiến Chu Tự Hằng run bắn cả người.
“Đúng là đã từng như vậy.” Cậu đáp, “Hơn nữa hồi trung học tôi còn học dốt lắm, là một học sinh hư ai gặp cũng ghét.”


Trải qua một trận đối chiến, mồ hôi từ trên đầu cậu chảy xuống mặt, trên lông mi cũng dính chút nước, làm cho hai mắt cậu bị che lại, thành ra không biết được là cậu đang nói đùa hay nói thật.
Tiết Nguyên Câu yên lặng không nói.


Sầm Gia Niên không tin, cậu ta bĩu môi phản bác: “Nếu anh mà như thế thì sao bạn gái anh lại yêu anhđược?”
Câu hỏi này Chu Tự Hằng cũng trả lời rất nhanh: “Bị sắc đẹp của tôi mê hoặc chứ sao nữa.”


Đáp án này khiến cho thanh niên độc thân 18 năm Sầm Gia Niên tổn thương sâu sắc, thầm động viên bản thân chắc là Chu Tự Hằng đang nói đùa thôi, lại còn mắc bệnh tương tư thế kia, đúng là hết thuốc chữa.


Vì để bù đắp cho trái tim tan vỡ của mình, ngay sau khi kết thúc buổi tập, Sầm Gia Niên lôi kéo Chung Thần đến học hỏi kỹ năng tán gái của Tiết Nguyên Câu.


Sầm Gia Niên lắng nghe rất chăm chú, thậm chí còn ghi chép rất cẩn thận, Chung Thần vì còn nhỏ tuổi nên cứ xấu hổ đỏ mặt mãi, nhưng thái độ học tập thì cũng rất ngoan ngoãn và cầu tiến.


Điều này khiến cho thầy giáo Tiết Nguyên Câu rất vui vẻ, dốc hết kinh nghiệm ra để truyền dạy, nước bọt văng tung tóe, ý chí sục sôi mãnh liệt.


“Dạy cho các cậu mấy kiến thức này, nhưng cũng đừng chỉ áp dụng nó trong cái giếng ở ao làng trường mình, phải nhìn ra xa một chút, bao quát khắp cả cái Bắc Kinh này cho tôi, nhắm trúng mục tiêu là phải ra tay ngay.” Tiết Nguyên Câu mở máy tính ra vào mạng, bật liên tiếp mười mấy trang web lên, “Bỏ chút thời gian ra mà lướt mấy cái diễn đàn của các trường, đại học sân khấu điện ảnh này, học viện múa Bắc Kinh này, ngắm ảnh gái đẹp mà rửa mắt đi.”


Tiết Nguyên Câu nói rất thấm thía, còn chỉ chỏ trên màn hình: “Mấy mỹ nữ này tuy cách chúng ta hơi xa, nhưng cũng không phải là không có cơ hội gặp, nhỡ đâu có một ngày duyên tới thì sao đúng không?”


Giọng điệu của cậu ta sặc mùi dụ dỗ, làm cho Sầm Gia Niên ngây ngốc gật đầu.


“Mấy trường này á, năm nào cũng có một đợt bầu chọn hoa khôi, mà tôi thì không bỏ lỡ dịp nào cả, lần lượt vào từng diễn đàn bỏ phiếu, biết đâu sau này có cơ hội gặp gỡ, tôi còn có thể nói với người ta là lúc bầu chọn hoa khôi của trường, mình đã chọn bạn đấy, thế có phải là tạo được ấn tượng đẹp trong lần gặp đầu tiên rồi không?” Tiết Nguyên Câu lấy giọng của người từng trải ra để nói, thái độ cực kì kiêu ngạo.


Sầm Gia Niên cảm thấy cậu ta nói rất có lý, tiếp tục gật đầu như gà mổ thóc.


Sau buổi dạy khá dài, Sầm Gia Niên đã học được một ít kĩ năng, sau khi gật đầu xong, cậu ta lại lên tiếng hỏi thầy giáo Tiết: “Nhưng mà có nhiều trường lắm, cậu có thể nói cho tôi mấy trường tiêu biểu không?”
Chung Thần càng nghe càng thấy xấu hổ không chịu được.


Tiết Nguyên Câu cảm thấy Sầm Gia Niên đúng là trẻ nhỏ dễ dạy, lại vỗ vai động viên Chung Thần, nói: “Qua mấy bức ảnh của năm nay thì có thể nhận xét là trường đại học sân khấu điện ảnh thắng về số lượng, nhưng học viện múa Bắc Kinh thì lại thắng về chất lượng.”


Thầy giáo Tiết vì muốn chứng minh lời mình nói, còn mở cả hình ra cho hai người kia xem, trong ảnh là người được bầu chọn cho danh hiệu tân hoa khôi năm nay của học viện múa Bắc Kinh.
Chu Tự Hằng từ phòng tắm công cộng quay trở lại phòng, lập tức trông thấy ảnh của Minh Nguyệt trênmàn hình máy tính của Tiết Nguyên Câu.


cô mặc một cái váy màu đen rất lịch sự, đứng trên sân khấu mỉm cười, đôi giày cao gót làm tôn lên vóc dáng yêu kiều, gương mặt xinh đẹp tươi tắn nhưng không mất đi sự trang trọng, đôi mắt cong như vầng trăng, cặp má lúm đồng tiền đáng yêu làm say lòng người.


Bức ảnh chỉ chụp nửa bên mặt.
Nhiều cô gái khi chụp chính diện thì còn có thể che được phần thịt đầy đặn trên mặt, nhưng chụp nghiêng thì khuyết điểm sẽ lộ ra hết.
Nhưng Minh Nguyệt thì không như thế.


Bất kể là chụp chính diện hay chụp nghiêng thì gương mặt của cô vẫn rất thon gọn, vành tai trắng nõn mềm mại, không bấm lỗ tai, tựa như một viên ngọc thô chưa từng được tạo hình.
Chu Tự Hằng rất thích thì thầm bên tai Minh Nguyệt, nhìn tai cô dần dần đỏ lên.


Tiết Nguyên Câu kéo xuống xem bình luận, cũng qua đó mà tìm thêm được rất nhiều hình ảnh và thông tin về Minh Nguyệt.
Hầu như đều là ảnh chụp trộm, nhưng vì cô có dung mạo đẹp trời sinh nên nhìn từ góc nào cũng thấy đẹp.


Sầm Gia Niên xem mà chỉ biết tặc lưỡi, Chung Thần cũng phải ngạc nhiên há hốc mồm.
Chu Tự Hằng yên lặng đứng đằng sau, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.


Trong thời gian tập quân sự các sinh viên không được phép xin nghỉ, mà ngay cả buổi tối cũng phải tập, cho nên trong khoảng thời gian này Chu Tự Hằng chưa được gặp Minh Nguyệt dù chỉ một lần, sự xa cách này đối với cậu mà nói thì còn đau khổ hơn cả việc tập luyện nghiêm khắc nữa, kể cả là ngày nào cũng gọi điện nhắn tin đi nữa thì cũng không thể thỏa mãn được.


Ít ra thì những bức ảnh chụp trộm kia còn có thể an ủi phần nào tâm hồn cậu lúc này.


Có ảnh chụp Minh Nguyệt đang quật cường đứng kiểu quân đội, có ảnh cô đang ngồi thở dốc trên sân sau khi buổi tập kết thúc, có ảnh cô đang vui vẻ cầm một miếng dưa hấu rồi gặm ăn như một con sóc nhỏ, cả khi cô xấu hổ biểu diễn trước mặt mọi người, cũng có lúc lại thấy cô đang ngơ ngẩn ngồi bệt dưới đất, dáng vẻ rất cô đơn…


[Em nhớ anh lắm, Chu Chu.]
Trong đầu Chu Tự Hằng bỗng nhảy ra câu nói này.
“Tôi xem nhiều ảnh lắm rồi, nhưng thấy hoa khôi của học viện múa Bắc Kinh là xinh nhất, nếu khôngphải ảnh lừa tình thì đúng thật là tuyệt thế đại mỹ nữ!” Tiết Nguyên Câu một lần nữa nhận xét.


Sầm Gia Niên hoàn toàn đồng ý với Tiết Nguyên Câu, cậu ta gật đầu nói: “Tôi sống đến từng này tuổi rồi mà chưa từng nhìn thấy ai đẹp như thế.”
Chung Thần nửa đồng ý nửa không, cậu phản bác: “Có Hằng ca, Hằng ca đẹp hơn cô ấy.”


Thấy bạn cùng phòng khen bạn gái mình, Chu Tự Hằng tất nhiên cảm thấy rất vui, không kìm được mà đưa tay lên môi, khẽ cười một tiếng.
một tiếng cười này làm cho ba người đang chăm chú nhìn máy vi tính phải giật mình.


Có thể vì Chu Tự Hằng giữ hình tượng quá tốt, khiến cho Tiết Nguyên Câu cảm thấy hơi xấu hổ khi tự nhiên mở ra lớp học tán gái này, cậu ta gào lên: “Này, cậu có bạn gái rồi còn gì! Sao còn cùng bọn tôi ngắm ảnh gái hả? không biết xấu hổ sao?”


Chu Tự Hằng tất nhiên là không biết xấu hổ rồi, cậu trực tiếp đi đến trước máy vi tính, khẽ khom lưng, tay chống lên mặt bàn, đối diện với gương mặt của Minh Nguyệt trên màn hình.
“Giới thiệu với các cậu, đây là bạn gái tôi, Minh Nguyệt.”