Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 80

“Đại học chi đạo, tại minh minh đức, tại tân dân, tại chỉ vu chí thiện.”


(Đường lối đại học là ở chỗ làm sáng tỏ đức sáng, là ở chỗ khiến đời sống dân chúng không ngừng đổi mới, là ở chỗ khiến cho người ta ở vào cõi chí thiện.- Những câu trong Đại Học, tên một sách trong bộ Tứ Thư, tương truyền do các học trò của đức Khổng Tử biên soạn theo lời giáo huấn của thầy.)


Chu Tự Hằng đã học qua bài này hồi cấp ba, thầy Vũ với mái tóc hoa râm đứng trên bục giảng giải thích từng câu từng chữ, còn cậu thì vì học Văn không giỏi lắm nên ngồi lắng nghe và ghi chép rất cẩn thận, kia là một câu danh ngôn kinh điển, khiến cho cậu có những ấn tượng ban đầu về hai chữ “Đại học”.


Cuối tháng tám, trong ngày tân sinh viên đến nhập học, Chu Tự Hằng một mình đi đến Bắc Kinh, ngồi chuyến bay sớm nhất, sau đó đi lên xe buýt của nhà trường đến đón các tân sinh viên, xe vòng quanh thành phố một lượt rồi mới chính thức hướng đến cổng trường đại học Thanh Hoa.


Cậu đến rất sớm, nhưng trong kí túc xá đã có người đang quét dọn rồi.


Dựa theo sách hướng dẫn dành cho tân sinh viên, Chu Tự Hằng tìm được đến công viên Tử Kinh nằm cạnh kí túc xá, cậu rất thong thả xách toàn bộ hành lý của mình lên tầng năm trong một lần.Kí túc xá bốn người ở một phòng, hai phòng dùng chung một phòng khách, ở tầng cao nên lấy ánh sáng rất tốt, ban công kéo dài có thể chạm được cả lá cây ngô đồng.


Chỉ hơi buồn là không có nhà vệ sinh riêng, mỗi tầng sẽ có phòng tắm công cộng ở ngay đầu hành lang.


Lúc Chu Tự Hằng đến thì cũng đúng lúc Sầm Gia Niên đang bê xô nước vào, trong xô có một cái giẻ lau, tay bên kia thì cầm cây lau nhà, tuy đầu đầy mồ hôi nhưng miệng cậu ta vẫn vừa thở vừa hát mấy câu kì quái: “Lau lau nào, lau lau nào…Ừ ứ…”.


Thông qua ấn tượng ban đầu, Chu Tự Hằng cho rằng cậu bạn này là một người có tính cách hướng ngoại và cởi mở.


Đúng như Chu Tự Hằng nghĩ, Sầm Gia Niên vừa trông thấy bạn cùng phòng đến thì rất mừng, nụ cười chưa hề tắt trên môi, nhiệt tình nói với Chu Tự Hằng: “Xin chào xin chào, giường cậu ở đây nhé, tôi ở bên cạnh, tôi nhìn thấy tên cậu trên này lâu rồi, còn vừa nghĩ không biết khi nào cậu mới đến thì cậu đã đến rồi.”


Giường của mỗi người đều có một cái bàn, trên bàn có dán tên.
Chu Tự Hằng nhìn từng cái bàn một, ngoài Sầm Gia Niên ra thì còn có Chung Thần và Tiết Nguyên Câu.


“Tôi xem danh sách rồi, bốn người bọn mình đều chung một lớp, mấy phòng bên cạnh cũng là bạn cùng lớp luôn.” Sầm Gia Niên đưa tay lên lau mồ hôi, nói.
Chu Tự Hằng đưa cho cậu ta một chai nước, còn đưa luôn cả giấy ăn: “Nước tôi vừa mua đấy, chưa uống đâu.”


Hành động này đã biểu lộ được thiện ý của Chu Tự Hằng.
Quan hệ của hai người trở nên gần gũi hơn rất nhiều.


Sầm Gia Niên uống một ngụm nước lạnh, người mát nên tâm trạng cũng sảng khoái hơn nhiều, cảm thấy Chu Tự Hằng không tệ, cho nên vui vẻ nói: “Lúc tôi xem danh sách cũng có để ý đến ảnh thẻ luôn, trong đám này thì cậu là đẹp trai nhất đấy.”


Ảnh thẻ dự thi tốt nghiệp trung học từ trước đến nay hầu như đều xấu đến mức không nỡ nhìn, Sầm Gia Niên cho rằng Chu Tự Hằng là trường hợp đặc biệt trong số đó.


“Tôi nghĩ chắc cậu nhìn sẽ không khác mấy so với trong ảnh, nhưng không ngờ gặp trực tiếp thế này mới thấy, ôi mẹ ơi, cái ảnh thẻ đó đúng là làm giảm khí chất của cậu mà, tôi lớn từng này rồi mà bây giờ mới nhìn thấy một cậu con trai đẹp như cậu đấy.” Sầm Gia Niên vừa vỗ tay vừa dậm chân khen ngợi.


Có lẽ nhận ra từ ngữ mình dùng không được đúng cho lắm, Sầm Gia Niên lập tức bổ sung: “Từ đẹp này hình như dùng cho con trai không ổn lắm thìphải, phải nói là…nói là…” Trong khoảng thời gian ngắn cậu không thể nghĩ ra từ nào khác, dáng vẻ có phần bối rối.


“không sao, nói thế cũng được mà.” Chu Tự Hằng thản nhiên tiếp nhận, cười nói, “Tôi học Văn cũng không tốt lắm.”
Nghe cậu nói vậy, Sầm Gia Niên cũng đỡ ngượng hơn, trong lòng càng thêm xem trọng Chu Tự Hằng.


Sau khi uống vài hớp nước, Sầm Gia Niên vỗ vai Chu Tự Hằng nói: “Chung quy thì cậu chính là hot boy của khoa mình đấy, có khi còn là hot boy của trường luôn cũng nên.Ôi má ơi, tôi được ở chung phòng kí túc với hot boy trường này, sao lại may mắn thế cơ chứ!”


Sầm Gia Niên rung đùi đắc ý, nhưng thật ra nếu bình tĩnh xem xét thì Sầm Gia Niên cũng không hề tệ, cao khoảng 1m8, mặc áo phông quần ngắn đơn giản, làn da màu lúa mạch, lông mày cao mắt to, nụ cười tươi của cậu ta rất dễ dàng lây lan cho người đối diện, tỏa sáng như ánh mặt trời vậy, mặc dù trong phòng bây giờ chỉ có hai người, nhưng không ai cảm thấy căng thẳng và ngượng ngập.


Qua giọng nói của cậu ta, Chu Tự Hằng nghe ra được khẩu âm vùng Đông Bắc, Sầm Gia Niên cũng xác nhận suy đoán của cậu, nói mình là người Thẩm Dương, lại hỏi Chu Tự Hằng: “Thế cậu đến từ đâu?”
“Nam Thành.” Chu Tự Hằng đáp.


Vừa mới nghe tên địa danh là hai mắt Sầm Gia Niên đã sáng rực lên: “Vùng sông nước Giang Nam đấy à?”
Chu Tự Hằng suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Xem như là vậy.”


“Tôi còn chưa xuống phía Nam bao giờ, nghe nói con gái vùng Giang Nam xinh lắm hả?” Sầm Gia Niên còn đọc một câu thơ: “cô gái bán rượu bên lò lửa đẹp như trăng, cổ tay trắng ngần như đọng sương tuyết. Có phải con gái vùng đó đều đẹp như thế không?”


Cậu ta dùng ánh mắt tràn ngập mong đợi nhìn Chu Tự Hằng, chờ cậu trả lời.
Chu Tự Hằng nghe xong hai câu thơ, liền nghĩ ngay tới Minh Nguyệt.
Hôm nay cũng là ngày nhập học của Minh Nguyệt, Minh Đại Xuyên và Giang Song Lý cùng đưa cô đi, cho nên cậu không thể đi theo được.


Trong tháng tám này, Chu Tự Hằng thường xuyên nhớ đến cái đêm ở Trương Gia Giới, chiếc váy ngủ màu đỏ tươi cùng nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, cổ tay Minh Nguyệt nhẹ nhàng lay động trên dưới, làn da trắng sáng như ánh trăng.


Chu Tự Hằng trả lời câu hỏi của Sầm Gia Niên: “Đúng là có những cô gái đẹp như thế thật.”
Ví dụ như Minh cô nương của cậu chẳng hạn.
Chu Tự Hằng không khỏi nở nụ cười, khóe miệng giương cao.


Sầm Gia Niên thấy dáng vẻ kia của Chu Tự Hằng thì liền phấn khích nói: “Ôi mẹ ơi, sao cậu không thi đại học sân khấu điện ảnh rồi làm diễn viên ý, vào đây đọc sách làm lập trình viên thì tiếc quá!” Cậu ta vừa than thở vừa vắt khô cái khăn để trong xô nước, tiếp tục công cuộc dọn dẹp của mình.


Tay chân cậu ta rất nhanh nhẹn, động tác lại cẩn thận không hề qua loa, có thể khẳng định đây là một chàng trai tốt.
Chu Tự Hằng để hành lý xuống, cũng tham gia dọn dẹp cùng.


Chu thiếu gia từ nhỏ đến lớn chưa từng làm qua mấy việc này, nhưng cậu rất nhiệt tình học hỏi, rất nhanh đã làm được.
Trong lúc này thì bạn cùng phòng Chung Thần đến.


Lúc cậu ta đến, việc đầu tiên là gõ cửa phòng, đến khi hai người trong phòng nhìn thấy thì cậu ta mới gật đầu chào hỏi rồi đi vào, lời nói tuy ngắn ngủi và hơi có phần cứng nhắc, nhưng qua những cử chỉ của cậu ta, có thể thấy được là cậu ta lớn lên trong một gia đình nề nếp và quy củ.


Tuy nhiên nhìn mặt Chung Thần khá non, như trẻ con vậy, hơi mập, hai mắt to tròn, trông có vẻ như chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi.
Sầm Gia Niên nói: “Cậu nhìn trẻ quá nhỉ.”
Chung Thần đỏ mặt nói: “Vâng, em mười sáu tuổi ạ.”


Sầm Gia Niên trợn mắt há mồm, Chu Tự Hằng thì cuối năm nay sẽ tròn hai mươi tuổi rồi, nên cũng cảm thấy tổn thương sâu sắc.


Nhưng sự ngạc nhiên kéo dài không quá lâu, có thể thi đỗ vào một trường đại học đứng đầu cả nước thế này, chắc chắn phải là một nhân tài kiệt xuất, Chung Thần tuy tính cách có phần rụt rè, nhưng nói chuyện với người khác thì rất lễ phép.


Mà tính cách này cũng được bộc lộ rõ khi dọn dẹp phòng, Chung Thần cẩn thận lau chùi mọi ngóc ngách rất sạch sẽ.


Sầm Gia Niên ở ban công nói: “Bốn người bọn mình may mắn đấy, vốn cả căn này phải dành cho tám người ở, nhưng kí túc xá đã đủ người đăng kí rồi, vừa hay căn của bọn mình không có ai vào ở nữa, nên phòng khách đã là của riêng bọn mình, còn phòng bên cạnh có thể dùng làm chỗ để đồ.”


Sầm Gia Niên quy hết tất cả mọi việc lại thành “May mắn”.
Chu Tự Hằng thì không cho là vậy, nhưng cậu không nói gì, chỉ liếc nhìn cái giường trống không của Tiết Nguyên Câu một cái rồi tiếp tục lau dọn.


Chung Thần nhỏ tuổi cũng không có phản ứng gì mấy, vẫn chăm chỉ dọn dẹp như cũ.


Xế chiều, lúc căn kí túc đã được quét dọn xong thì bạn cùng phòng Tiết Nguyên Câu mới đến, với mái tóc vàng kim rực rỡ, giọng nói lớn đến dọa người, một bên tai đeo khuyên, quần jean phá cách, cậu ta vui vẻ huýt sáo nói: “Chào các anh em, tôi là Tiết Nguyên Câu, người Chiết Giang, sau này chúng ta sẽ trở thành bạn cùng phòng rồi, mong được các anh em giúp đỡ nhé.”


Có lẽ vì mái tóc vàng quá chói mắt nên Sầm Gia Niên và Chung Thần cứ nhìn mãi mà không kịp phản ứng lại.
Chỉ có Chu Tự Hằng là bình tĩnh gật đầu, chào hỏi và giới thiệu bản thân với Tiết Nguyên Câu.


Tiết Nguyên Câu cười tươi, không nói gì nhiều mà đi tới sờ ván giường một chút, sau đó vừa trải chăn đệm vừa hùng hổ nói: “Mẹ nó chứ, giường gì mà cứng thế này, có phải cho người nằm không đấy?”


Cậu ta ngủ ở giường đối diện Chu Tự Hằng, sau màn chào hỏi ban đầu, cậu ta liền quay sang hỏi Chu Tự Hằng, người đầu tiên tiếp chuyện mình: “Cậu thấy có đúng không?”


Chu thiếu gia cũng đang trải giường, vì là lần đầu tiên làm nên khó tránh khỏi lực bất tòng tâm, động tác có hơi chậm, nhưng có lẽ vì ngoại hình đẹp nên làm người ta có cảm giác là động tác của cậu đang chậm rãi từ tốn như nước chảy mây trôi.Nghe Tiết Nguyên Câu hỏi, Chu Tự Hằng dừng lại mộtlát rồi đáp: “Cậu có thể kê thêm mấy tầng đệm mà.”


Tiết Nguyên Câu khựng lại một lúc, làm như đang rất nghiêm túc suy nghĩ lời gợi ý của Chu Tự Hằng, cuối cùng cậu ta ngã chổng vó xuống giường, than thở: “Hừ, thế thì nói làm gì, đang mùa hè thế này, chồng thêm đệm thì nóng chết.”


Nghe cậu ta nói, Chu Tự Hằng bỗng cảm thấy cái người này cũng có phần đáng yêu đấy.


Chu Tự Hằng một mặt thì nghĩ vậy, một mặt lại nghĩ xa hơn, cậu cũng cảm thấy ván giường quá cứng, lại nghĩ không biết kí túc xá của Minh Nguyệt sẽnhư thế nào, lần đầu tiên ở chỗ xa lạ cô bé của cậu có thích nghi được hay không đây? Bạn cùng phòng của cô có thân thiện dễ gần như bạn cùng phòng của cậu không? Tối nay lúc bố mẹ đi về, liệu cô bé có nhớ nhà rồi âm thầm khóc một mình?


Minh Nguyệt không biết về nỗi lo lắng của cậu, ở đây cô cũng ở bốn người một phòng, nhưng có nhà vệ sinh riêng và điều hòa, bạn cùng phòng đều là những cô gái xinh đẹp, chủ đề nói chuyện hết từ phim ảnh đến đồ trang điểm dưỡng da, sau đó lại bàn tới lễ khai giảng và tập quân sự, mặc dù đến từ các nơi khác nhau trên đất nước, nhưng tạm thời mà nói thì không khí cũng coi như rất hòa hợp.


Minh Đại Xuyên và Giang Song Lý lo ổn thỏa đồ dùng sinh hoạt cho Minh Nguyệt xong, lại mời các bạn cùng phòng của con gái ăn bữa cơm rồi mới trở về Nam Thành trong đêm.
Chu Tự Hằng ở chỗ này cũng không khác là mấy.


Tiết Nguyên Câu cực kì hào phóng, buổi tối cậu ta mời cả phòng đi ăn, còn hào sảng mở mấy chai rượu, Chu Tự Hằng và Chung Thần không uống, chỉ có Sầm Gia Niên và Tiết Nguyên Câu là nhậu rất vui vẻ.


Bữa ăn kéo dài khá lâu, cơm nước no nê xong, chủ đề mà các cậu con trai hay nhắc đến nhất chính là con gái.


Tiết Nguyên Câu là người đầu tiên lên tiếng, cậu ta một tay cầm chai rượu, đứng lên, tay kia chỉ chỏ nói: “Tôi ấy à, mấy chuyện khác có thể không am hiểu, nhưng tán gái thì có nhiều kinh nghiệm lắm đấy.” Cậu ta ngẩng cao đầu, mái tóc vàng nổi bật dưới ánh đèn, “Số bạn gái mà tôi đã có chắc lập thành một đội bóng được luôn rồi, mục tiêu khi lên đại học sẽ là thu nạp thêm một hàng dài bạn gái nữa!”


Nghe cậu ta nói làm cho Sầm Gia Niên mười tám năm độc thân xấu hổ vô cùng, cũng làm cho Chung Thần mười sáu tuổi hơi đỏ mặt.
Chu Tự Hằng liếc nhìn Tiết Nguyên Câu.


Trừ mái tóc vàng và cái khuyên tai ra thì dáng vẻ của Tiết Nguyên Câu cũng có thể coi là đoan chính, thân hình cao lớn, ngũ quan anh tuấn, ra tay lại hào phóng, rất dễ dàng thu hút được các cô gái.


Tiết Nguyên Câu cũng lấy đó làm kiêu ngạo, trong nhà hàng, các bàn bên cạnh cũng toàn là các sinh viên đại học ngồi ăn, nghe Tiết Nguyên Câu nóivậy thì cũng rất hâm mộ.


Tiết Nguyên Câu cực kì tự mãn đón nhận ánh mắt sùng bái của mọi người, sau đó lại quay ra hỏi Chu Tự Hằng nãy giờ không có phản ứng gì: “Này Chu Tự Hằng, cậu thì sao? Đừng nói là cậu chưa có bạn gái nhé?”


Cho dù đang ngồi ở trong góc, nhưng Chu Tự Hằng vẫn khiến cho mọi người phải liếc nhìn, ánh đèn soi sáng gương mặt đẹp trai của cậu, tuy đường nét có phần xinh như con gái, nhưng khí chất của cậu thì không toát ra sự nữ tính chút nào, ngược lại còn rất mạnh mẽ khiến cho người ta phải kinh sợ.


Cái kiểu này con gái cũng rất thích, khi cười thì phong lưu, không cười thì lại rất đứng đắn.
Cho nên Tiết Nguyên Câu nghĩ nhất định Chu Tự Hằng đã có bạn gái rồi, mà có lẽ không chỉ có một người thôi đâu.


Sầm Gia Niên thì lại không nghĩ như vậy, cậu ta lắc đầu nói: “Sao mà có bạn gái được? Đẹp trai xuất thần thế này, làm gì có ai xứng được với cậu ấy chứ? đi tìm một cô bạn gái xinh đẹp, còn không bằng tự soi gương nhìn mình còn hơn.”


Câu này của Sầm Gia Niên nhận được sự đồng tình của một mình Chung Thần, cậu ta cực kì nghiêm túc gật đầu một cái.
Chu Tự Hằng đang định trả lời thì điện thoại báo có tin nhắn.


Là Minh Nguyệt gửi, cô nói tóm tắt về ngày hôm nay của mình, cũng đơn giản nói qua về các bạn cùng phòng, sau khi báo bình an, để Chu Tự Hằng không phải lo lắng cho mình, cô nói – “Em nhớ anh lắm.”
[Em nhớ anh lắm.]


Nghe vào vừa có phần bất đắc dĩ, lại hơi có chút làm nũng, đáng yêu cực kì.
Vì câu này mà Chu Tự Hằng không kìm được phải bật cười, sự vui vẻ lan tỏa ngay cả trong ánh mắt.
“Bạn gái à?” Tiết Nguyên Câu nhướn mày hỏi.
Chu Tự Hằng cất di động đi, gật đầu.


“Chắc bạn gái cậu phải xinh đẹp lắm nhỉ?” Sầm Gia Niên há hốc mồm.
Chu Tự Hằng lại gật đầu, tâm trạng vui vẻ không che giấu được.
Điều này làm cho Chung Thần ít nói cũng phải tò mò hỏi: “Xinh đến mức nào?”


Chu Tự Hằng suy nghĩ một lát, thành thật trả lời: “Tuyệt thế vô song.”