Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 60

Từng cơn gió thu không ngừng thổi vào đám cỏ lau, cũng thổi đi làn khói thuốc, đây là lần đầu tiên Chu Tự Hằng hút thuốc, bị sặc đến nỗi ho liên tục, hai mắt đỏ rực lên, nhưng cậu vẫn nhất quyết không vứt điếu thuốc đi.


Dưới làn khói xám, khuôn mặt của Minh Nguyệt lúc thì trở nên rất rõ ràng, lúc lại cực kì mơ hồ.


Minh Nguyệt là một cô bé rất xinh đẹp, bông hoa hồng ở trên tay cô bé cũng không thể làm giảm đi sự xinh đẹp ấy, đôi mắt long lanh mơ màng, lúc không cười nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng cười lên thì lại vô cùng ngọt ngào.


Nhưng tính cách của cô bé thì lại không giống như vẻ ngoài, chỉ là một con mèo nhỏ ngoan ngoãn hay xấu hổ mà thôi.
Chu Tự Hằng không vẩy tàn thuốc đi, để mặc cho phần tàn thuốc trắng xám rơi xuống đầu ngón tay.
Bỗng dưng, cậu nhớ lại ngày cậu và Minh Nguyệt còn nhỏ.


Cũng chính tại nơi này, dưới ánh hoàng hôn dịu nhẹ, bọn họ cùng nhau chơi trò giải cứu công chúa, Minh Nguyệt diễn vai công chúa bị con rồng bắt nhốt, còn cậu là anh hùng cầm một thanh kiếm dài đến cứu.


Nhưng bây giờ nhìn lại, cậu cảm thấy mình giống con rồng hung ác kia hơn, còn Trần Tu Tề mới là kị sĩ vượt gió mây đến giải cứu cô bé.
sự thay đổi của cậu, thật sự quá sai rồi.


không có thành tựu về văn hóa giáo dục, không có ánh hào quang lấp lánh, không có trí tuệ đầu óc, như thể trừ cái tính thích cậy mạnh ra thì cậu chẳng biết cái gì nữa cả.
Chu Tự Hằng mím môi, tầm mắt từ trên người Minh Nguyệt chuyển xuống đốm lửa trên đầu thuốc.


Dường như qua ánh lửa đó, cậu có thể nhìn lại được quá khứ của mình.
Mười sáu năm qua, từng mảng kí ức đều có hình bóng của Minh Nguyệt.
Nhưng cậu lại không thể trông thấy được tương lai.


Dần dần điếu thuốc đã tự đốt hết, ánh lửa yếu ớt bị dập tắt, không để lại một chút tia sáng nào.
Chu Tự Hằng vứt điếu thuốc đi, hai tay chà xát mặt, mệt mỏi gục người xuống.


một lúc lâu sau, tài xế mới do dự lên tiếng nhắc nhở: “Cậu Chu, tôi phải về nhà…ăn cơm…”
Lời của anh ta làm Chu Tự Hằng thức tỉnh, bỗng nhiên ánh mắt hai người chạm nhau, người tài xế lúc này mới nhìn thấy được đôi mắt đen vô cảm của cậu trai trẻ đang ngồi bên cạnh mình.


Giống như người mất hồn vậy.
“Ồ, chú phải về rồi nhỉ.” Chu Tự Hằng lẩm bẩm, vừa như đang nói với người tài xế, cũng vừa như đang tự nói với mình.
Cậu cố gắng mỉm cười, nhỏ giọng nói: “Vợ chú ở nhà làm cơm chờ chú à?”


Người tài xế sửng sốt một lúc rồi đáp: “Đúng vậy! không cô ấy làm thì ai làm chứ?” Câu này có vẻ hơi bị đề cao chủ nghĩa đàn ông quá, người tài xế suy nghĩ một chút rồi lại ngượng ngùng bổ sung: “Nhưng mà lúc nào vợ tôi giận tôi thì tôi phải vào bếp nấu cơm đó.”


Người này nhìn có vẻ là người đàng hoàng, chuyên lái xe cho các cán bộ cấp cao, Chu Tự Hằng không thể hiểu nổi là người đàn ông này làm cái gì mà để vợ giận được cơ chứ.


Chủ đề này không gần gũi với Chu Tự Hằng cho lắm, vì từ bé cậu không có mẹ để được dạy cho những điều nhỏ nhặt tinh tế, cho nên cậu rất tò mò về cuộc sống của những cặp vợ chồng sau khi kết hôn, “Sao chú lại làm vợ giận vậy?”


“thì…” Người tài xế gãi đầu, “Ở với nhau lâu quá, chỉ hơi xích mích một tí thôi cũng đủ để bốc cháy rồi, tóm lại là không thể nói rõ được, lúc giận quá vợ tôi còn đòi ly hôn với tôi nữa.” anh ta cười nói, “Nhưng tính tình của vợ tôi tốt lắm, chỉ trách tôi đôi khi quá nóng giận mà thôi.”


Chỉ đôi ba câu cũng đủ để khắc họa lên một gia đình thu nhỏ.
một gia đình bình thường.
Lúc khen vợ, người tài xế không tự chủ được mà nở nụ cười, Chu Tự Hằng bất giác cũng cười theo.
Trong phút chốc, Chu Tự Hằng đã ngộ ra rất nhiều điều.


Tình yêu cũng giống như một con sông dài vậy, trước khi qua sông, cậu có thể tự do tự tại làm những điều mình thích, nhưng qua sông rồi, cậu phải biết hòa nhập với nửa kia của mình, cùng nhau trải qua cuộc sống củi gạo dầu muối tương dấm bên nhau.


Những xích mích nhỏ nhặt nếu cứ mãi chồng lên nhau, dần dà sẽ làm phai mờ đi những năm tháng tươi đẹp mà cả hai đã từng trải qua.
Tựa như câu nói “Con đê ngàn dặm bị hủy bởi một tổ kiến”.
“Còn thuốc lá không?” Chu Tự Hằng hỏi.


Người tài xế nghĩ một lúc rồi đưa cả bao thuốc và bật lửa cho cậu, nói: “Vợ tôi quản chặt lắm, tôi cũng không dám hút…Hì hì.”
“Cảm ơn.” Chu Tự Hằng nhét bao thuốc vào túi quần, mở cửa xuống xe.


Trời mùa thu, ánh hoàng hôn màu vàng cam phủ kín cả Nam Thành, dưới bãi cỏ lau, trên mặt đất, hay từng phiến lá đều có màu vàng, chỉ có bông hoa hồng trong tay Minh Nguyệt là đỏ thắm.


Đó là chậu hoa mà cậu đã bỏ hết tâm tư ra để chăm bẵm, chăm rất lâu rất lâu, cẩn thận nâng niu đến mức chỉ thở nhẹ thôi cũng sợ làm cho nhị hoa rơi xuống.
Chu Tự Hằng đá mấy hòn sỏi ở trên đường, đi men theo con đê, đứng phía sau bãi cỏ lau.
Cậu muốn nghe lén.


Tuy hành động này không được quân tử cho lắm, nhưng cậu mặc kệ.
Ở đây trừ tiếng gió ra thì chỉ có tiếng Trần Tu Tề nói, cho nên Chu Tự Hằng có thể nghe thấy rất rõ ràng.


Trước đó hai người đã nói gì thì Chu Tự Hằng không biết, còn bây giờ câu đầu tiên mà cậu nghe thấy chính là: “…Chu Tự Hằng không phải là mộtngười con trai tốt.”


Câu này là Trần Tu Tề nói, cậu ta đứng trước mặt Minh Nguyệt, tuy trong lòng rất thích cô bé này, nhưng cậu ta vẫn tự giác đứng cách xa một mét, vì sợ bị mọi người trông thấy lại bàn tán, cậu ta có phần xấu hổ, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Cậu ấy…Hôm nay đã bị đưa đến đồn cảnh sát rồi, sau này sẽcòn xảy ra những chuyện như thế nào đây? Giờ cậu ấy đã lên lớp 11, không còn là trẻ con nữa, hẳn là nên biết suy nghĩ về tương lai mới phải, khôngthể cứ mãi dựa dẫm vào bố được.”


Ồ.
Chu Tự Hằng im lặng, châm một điếu thuốc, lại dập tắt, rồi lại châm một điếu khác.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, những đốm lửa cứ sáng lên rồi lại vụt tắt đi.


Trời dần tối nên hơi lạnh, thứ duy nhất ấm áp mà cậu có chính là những điếu thuốc này, giống như người đang chết đuối vớ được một cọng rơm vậy.


Trần Tu Tề lớn lên trong sự giáo dục kĩ lưỡng của gia đình, cậu ta và Chu Tự Hằng tựa như hai thái cực đối nhau, nếu cứ như thế này mà tiếp tục, thìtương lai Trần Tu Tề sẽ trở thành một nhân vật lớn của xã hội, còn Chu Tự Hằng sẽ chỉ là một cậu công tử con nhà giàu không có thành tựu gì nổi bật.


Trần Tu Tề không có ý muốn hạ thấp Chu Tự Hằng, mà đây là chuyện ai cũng có thể nhìn ra được.
Có thể tình yêu sẽ khiến cho người ta mù quáng, cho dù tất cả mọi người có nghĩ thế nào đi nữa thì Minh Nguyệt cũng không đồng tình.


cô bé nhận lời chúc của Trần Tu Tề, nhưng không chấp nhận việc cậu ta chê bai Chu Tự Hằng.
cô bé nhìn vào chậu hoa hồng, một lúc sau mới ngẩng lên, mỉm cười nói: “anh ấy trong mắt mọi người là một cậu con trai hư hỏng đúng không?”
Trần Tu Tề gật đầu.


“Nhưng trong mắt rất nhiều người thì em cũng là một đứa con gái hư hỏng đấy.”
“Sao…sao lại thế được?” Trần Tu Tề nhíu mày nói, cậu ta đứng thẳng, vẻ mặt hơi khờ khạo.


“Sao lại không?” Hai tay Minh Nguyệt ôm chặt chậu hoa, sợ gió thổi sẽ làm cánh hoa rơi mất, “Em yêu cậu con trai hư nhất trường, dáng vẻ lại giống hồ ly tinh, thành tích học cũng không tốt, thậm chí còn đi quyến rũ hotboy của trường nữa.” Đó là những lời đánh giá của các học sinh trường Nhất Trung dành cho cô bé, nhưng lúc nói ra cô bé chẳng hề tỏ ra tức giận, như thể đang nói đến chuyện của người khác vậy.


Cách bụi cỏ lau, Chu Tự Hằng vung một quả đấm vào không trung, làm cho tàn thuốc rơi xuống.
yêu sớm, một chân đứng hai thuyền…Đó là những điều tạo nên một cô gái hư hỏng, Trần Tu Tề thở dài, thành tâm thành ý nói: “Em là một cô gáitốt.”


“Trong lòng em Chu Tự Hằng cũng là một chàng trai tốt.” Minh Nguyệt nói lại ngay.
cô bé cười lên trông thật đẹp, Chu Tự Hằng không nhìn thấy, cậu chỉ nghe cô bé nói: “Tháng bảy ở Nam Thành trời mưa nhiều, anh đã từng bị dính mưa chưa?”


cô bé hỏi Trần Tu Tề, Trần Tu Tề gật đầu.


“Em thì chưa bị dính mưa bao giờ, vì mỗi khi trời mưa Chu Tự Hằng đều che ô cho em, nếu mưa to quá thì sẽ cõng em.Lúc em ở anh quốc bị mất ngủ, anh ấy đã thức trắng đêm nói chuyện với em, lúc em thi múa, anh ấy đã mua que phát sáng rồi đi phát cho từng người…”


“Đối với em, anh ấy không chỉ đơn giản là một người anh lớn lên với em từ nhỏ, mà anh ấy còn là người khi bị cúp điện sẽ cùng em chờ đến khi trời sáng, là người đưa bữa sáng cho em mỗi ngày, là người hay chọc cho em cười, là người dỗ dành khi em khóc, là người luôn miệng nói nhớ em, luôn coi em là người quan trọng nhất…”


“thật ra anh ấy không phải là người có kiên nhẫn, nhưng anh ấy luôn sẵn lòng nằm trên sàn phòng tập nhìn em múa cả ngày, ngay cả lúc em đến lớp học múa anh ấy cũng đi theo, nhưng lại không đi vào mà lại đứng ngoài nhòm qua cửa sổ, rất nhiều người cười trêu anh ấy, nhưng anh ấy cũng chỉ cười lại rồi tiếp tục dán mặt vào cửa kính để nhìn.”


“thật ra anh ấy cũng không phải là người khéo léo tỉ mỉ, nhưng anh ấy lại sẵn lòng hao tốn tâm tư để chăm bẵm chậu hoa hồng này làm quà sinh nhật cho em.” Minh Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve cánh hoa, nói, “Em đã sớm biết anh ấy trồng hoa hồng rồi, nhưng anh ấy không nói, nên em cũng vờ như không biết.Có lúc anh ấy sẽ cho chậu hoa ra ngoài nắng, sau đó chăm chú ngắm nhìn nó không chớp mắt, rồi không hiểu sao tự dưng lại ngồi cười khúc khích.”


Giọng nói của Minh Nguyệt xuyên qua bụi cỏ lau, bay vào trong lòng Chu Tự Hằng.
trên tay cậu là điếu thuốc thứ ba đã châm lửa, lúc này đầu ngón tay cậu khẽ run, cầm không chắc nữa, làm cho tàn thuốc rơi xuống không ngừng.


Dừng lại vài giây, Minh Nguyệt tiếp tục nói: “Em biết anh ấy hay đi đánh nhau, rất dễ kích động, lại có nhiều khuyết điểm, anh ấy không tốt, không đủ giỏi, là điển hình của một cậu trai hư, nhưng em biết đó chẳng qua chỉ là anh ấy chưa hoàn toàn trưởng thành mà thôi, anh ấy vẫn chưa hiểu được cách để trở thành một người đàn ông thực thụ, và em sẵn lòng chờ, cũng tin tưởng rằng anh ấy sẽ có một ngày thay đổi, trở thành một người con trai tốt.”


“Nếu chuyện đó phải mất rất lâu rất lâu sau mới thành thì sao?” Trần Tu Tề hỏi.


“thì em sẽ vẫn chờ.” Minh Nguyệt đáp, “Em không hề cảm thấy phiền chán, hôm nay là sinh nhật lần thứ 15 của em, từ ngày em sinh ra đến nay anhấy luôn đối tốt với em, bất luận người khác có cái nhìn như thế nào về anh ấy thì em vẫn sẽ mãi coi anh ấy là một người ngàn tốt vạn tốt.”


cô bé mím đôi môi đỏ mọng, cười tươi để lộ cặp má lúm đồng tiền: “Em biết bây giờ còn quá sớm, chưa thể nhìn thấy được tương lai sau này sẽ ra sao, nhưng em chỉ biết là, cho dù Chu Tự Hằng có nhiều điểm xấu thế nào, thì đối với em anh ấy vẫn luôn là người tốt đẹp nhất.”


Ánh hoàng hôn đã vụt tắt, màn đêm bắt đầu dâng lên từ phía chân trời, ánh trăng dần lên cao.
Tầm mắt bỗng bị bao phủ bởi một tầng sương mù, Chu Tự Hằng đưa tay sờ lên mặt, lập tức chạm phải những giọt nước mắt mặn chát của mình