Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 58

thật lâu thật lâu sau, cái tên Chu Tự Hằng vẫn luôn vang dội khắp cái trường Nhất Trung Nam Thành này.


không phải bởi vì cậu có một gương mặt đẹp trai cùng gia thế hiển hách, cũng không phải vì cậu hay gây chuyện, nhiều lần đi thi nộp giấy trắng, càng không phải vì cậu kiêu ngạo ngang bướng, dạy mãi không sửa, mà là bởi, cậu đã chân chính trải qua một thời thanh xuân ngông cuồng, làm được những việc có ý nghĩa, những việc mà rất nhiều người muốn làm nhưng lại không dám làm.


Bạch Dương đứng cuối hàng, ngây ngốc nhìn Chu Tự Hằng đang đứng trên cao.


Lúc này mặt trời đã lên rất cao, kéo dài cái bóng của cậu, bỗng chốc trông cậu cao lớn như một ngọn núi vậy, Bạch Dương vẫn luôn nghe bố mình khen Chu Tự Hằng đẹp trai, nhưng phải đúng vào giờ khắc này, cậu mới thật sự cảm nhận được một cách rõ ràng phong thái của Chu Tự Hằng.


Tuổi trẻ của Chu Tự Hằng, chính là sự vô tư và tùy hứng.
Khác hẳn với một Bạch Dương lúc nào cũng nhát gan.
Bạch Dương cúi đầu nhìn cái bóng của mình, rất dài, nhưng cũng rất lớn, rất tròn.


Sau một phút yên lặng, bầu không khí bỗng nổ tung, đột nhiên trở nên ồn ào huyên náo, thầy hiệu trưởng quát tháo rầm trời, giận đến mức mấy sợi tóc trên đầu đều dựng hết lên và đung đưa trong gió, cùng lúc đó là tiếng vỗ tay hô hào của tất cả các học sinh bên dưới.


Chu Tự Hằng tung mình nhảy xuống bục, ném micro cho hiệu trưởng.
Mic còn chưa tắt nên có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng Chu Tự Hằng huýt sáo, tuy làm chuyện xấu nhưng cậu vẫn làm như thể mình là anh hùng, chiến thắng trở về trong sự yêu thương của dân chúng.
Trong số đó có cả thầy Thành chủ nhiệm.


Ông rất ít khi cười, hầu như lúc nào cũng nghiêm túc, nhưng hôm nay hiếm có khi lại nở nụ cười, còn vỗ tay theo nữa, vẫn là bộ quần áo bám đầy bụi phấn, tựa như những vết tích để lại của năm tháng, nhưng vào giây phút này, nét mặt của ông chợt bừng sáng, ánh sáng của thanh xuân.


Đến cả thầy chủ nhiệm cũng cười rồi.
Có học sinh bạo dạn đẩy Minh Nguyệt ra khỏi hàng, đúng lúc Chu Tự Hằng đi đến.
“Có phải nên hôn một cái không nhỉ?”
“Đại ca, lên nào!”
“Hôn đi! Hôn đi!”
Những tiếng hô hào vang lên không ngớt.


Minh Nguyệt bị đẩy còn chưa kịp đứng vững, thoáng chốc ngơ ngác không biết phải làm sao, hai mắt mở to nhìn xung quanh.
Tuy mọi người rất mong đợi, nhưng cuối cùng lại chẳng có nụ hôn nào hết.
Chu Tự Hằng chỉ khom người, mỉm cười, đưa tay vuốt tóc Minh Nguyệt.


Cậu là một người con trai rất kiêu ngạo, cho dù phải đứng trước trường kiểm điểm thì vẫn luôn ngẩng cao đầu, nhưng lúc này cậu lại dễ dàng cúi đầu xuống, chủ động làm ngắn lại sự chênh lệch 20cm chiều cao của mình và Minh Nguyệt.


Minh Nguyệt đầu óc trống rỗng, trong lúc đang hoảng hốt đã được Chu Tự Hằng dắt về hàng của lớp mình.
Buổi sinh hoạt vẫn chưa kết thúc, thầy hiệu trưởng cùng phó hiệu trưởng luân phiên ra trận, muốn cứu vãn lại cục diện, nhưng các học sinh thì khôngai chịu nghe cả.


Bạch Dương dịch sang một bên nhường chỗ cho Chu Tự Hằng, đôi mắt híp sáng rực liếc nhìn một lượt, như thể sắp bắn ra sao vậy, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Đại ca, vừa rồi…sao anh không hôn chị dâu?”


Nếu làm vậy thì nhất định sẽ càng oai phong hơn nữa, Bạch Dương nghĩ, từ tận đáy lòng cậu rất hâm mộ người đại ca đã học cùng mình bốn năm này.


“Em ấy sẽ xấu hổ.” Chu Tự Hằng nghiêm túc nói, mấy phút đứng trên bục đã khiến cậu ngộ ra nhiều điều, cảm thấy có thêm nhiều trọng trách đangđè trên vai, nhưng đó không phải là gánh nặng, mà là sự trưởng thành, sự trưởng thành khiến cậu nhận ra, rằng yêu đương có lúc sẽ nồng nhiệt mãnh liệt, nhưng có khi cũng phải biết khắc chế.


Giọng nói và nụ cười của cậu rất chân thành, không hề có ý đùa giỡn.
Bạch Dương kinh ngạc, miệng hơi há ra, muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt ra được, chờ lúc định thần lại thì Chu Tự Hằng đã quay đi rồi, hai mắt chăm chú nhìn bóng lưng Minh Nguyệt.


Như thể giữa hàng ngàn hàng vạn người, chỉ thoáng chốc là cậu có thể nhận ra Minh Nguyệt, trong mắt cũng chỉ chứa đựng duy nhất hình ảnh của Minh Nguyệt mà thôi.


Bạch Dương cứng ngắc đứng yên một chỗ, hồi lâu cũng không nói gì, Chu Tự Hằng thấy không bình thường nên dùng khuỷu tay huých Bạch Dương một cái: “Dê béo, sao tự nhiên lại đần người ra thế? đang mơ mộng cái gì à?”


Cậu chỉ tùy tiện nói một câu cho vui thôi, ai ngờ Bạch Dương lại xấu hổ, cái mặt tròn như bánh bao đỏ bừng lên, rũ mắt xuống, tay xoắn lấy vạt áo, một lúc sau Chu Tự Hằng mới nghe thấy Bạch Dương nói: “Đại ca, hình như em bị mũi tên của thần tình yêu bắn trúng tim rồi.”


Giọng của Bạch Dương rất dễ nghe, lúc này dáng vẻ còn hơi ngượng ngùng.
Mẹ, bị mũi tên của thần tình yêu bắn trúng?!!
Chu Tự Hằng nghe mà run bắn cả người.
“Ai?” Cậu hỏi.
“Mạnh Bồng Bồng.” Bạch Dương cúi đầu, gò má ửng hồng.
Chu Tự Hằng không nói gì nữa.


Đầu lưỡi cậu đẩy sang chọc vào má, lại quét qua hàm răng, cuối cùng liếc mắt nhìn Mạnh Bồng Bồng.
Chu Tự Hằng không có ấn tượng gì đặc biệt về Mạnh Bồng Bồng, chỉ cảm thấy là cô bạn này vừa thấp vừa gầy, lúc nào cũng chỉ biết cắm đầu đọc sách, người như vậy…


Chu Tự Hằng thở dài, dưới ánh mắt chờ mong của Bạch Dương, cậu nói: “Cái con thần tình yêu kia ra tay độc ác thật đấy!”
*


sự kiện rối loạn ở buổi chào cờ cuối cùng cũng kết thúc dưới sự cam kết của Chu Xung là sẽ bồi thường toàn bộ thiệt hại của phòng giám thị, đầu tư xây mới kí túc xá cho học sinh, thầy hiệu trưởng một mặt thì ghét bỏ Chu Tự Hằng, một mặt lại cảm thấy cậu học sinh này là một con gà đẻ trứng vàng.


Chu Tự Hằng là người duy nhất mà hiệu trưởng chấp nhận chuyện yêu sớm, còn lại các trường hợp khác thì vẫn bị xử lý sạch sẽ.Có lẽ vì hình phạt của nhà trường hơi nặng, kèm theo sự quản lý của các thầy cô cũng nghiêm ngặt hơn, cũng có lẽ vì những cậu thiếu niên không có đủ can đảm để hứa hẹn về tương lai như Chu Tự Hằng, cho nên những mối tình đều bị dập tắt từ trong trứng nước.


Tương lai là điều quá xa vời, con đường sắp tới không biết sẽ gặp phải núi cao hay sông dài, lấy hôn nhân ra để đánh cược thật sự là chuyện quá mạo hiểm.
Chỉ có duy nhất Chu Tự Hằng là kiên định với lời thề của mình.


Chu Xung thì vẫn làm một kẻ hai mặt như cũ, một mặt thì hứa với nhà trường là sẽ về dạy dỗ lại con trai, một mặt lại hãnh diện khen ngợi Chu Tự Hằng là có tác phong giống hắn ngày xưa, thậm chí hắn còn uất hận vì mình không có mặt lúc đó để quay phim lại.


hắn còn dặn Chu Tự Hằng là: “Lần sau còn có chuyện hay như vậy thì nhớ phải gọi bố đến xem nhé.” Chu Xung ngậm điếu thuốc, nói xong lại cười ha ha.
Chu Tự Hằng chỉ lưu lại cho hắn một cái liếc mắt.


Điều khiến cho Chu thiếu gia vui mừng nhất chính là từ bây giờ cậu đã có thể quang minh chính đại yêu đương với Minh Nguyệt rồi, chỉ có Minh Đại Xuyên là không vui, người bố nghiêm túc này thật sự rất ngứa mắt Chu Tự Hằng, chỉ muốn phá bỏ hình tượng tri thức, xắn tay áo xông lên đánh nhau một trận thôi.


Giang Song Lý đứng một bên dở khóc dở cười, kéo chồng đi chỗ khác.
một học kì đã kết thúc trong cái nắng hè chói chang của tháng bảy, Chu Tự Hằng đã dần trưởng thành lên, Minh Nguyệt cũng vậy, ngay đến cả Bạch Dương ngốc nghếch cũng bắt đầu có một chút thay đổi.


Hình như cậu đã gầy đi một chút, cân nặng giảm đi, tuy nhìn vào vẫn thấy béo, nhưng số ghi trên cân thì không thể sai được.


Cục trưởng Bạch thì chỉ đơn giản nghĩ là mùa hè nóng quá, ra nhiều mồ hôi nên con trai mới giảm cân, nhưng Chu Tự Hằng thì lại biết được sự thậtđằng sau, mà cậu lại không nói cho ai biết cả, vì tình nghĩa huynh đệ nên cậu đã giữ bí mật cho Bạch Dương.


Tháng chín, con tàu lớp mười một bắt đầu giương buồm ra khơi dưới tiết trời tươi đẹp.
Lớp của Chu Tự Hằng vẫn do thầy Thành làm chủ nhiệm, Mạnh Bồng Bồng lại tiếp tục trở thành bạn cùng bàn của Minh Nguyệt.


Vì đổi sang khu nhà học khác mới hơn, nên dù thời tiết đang rất nóng thì trong phòng học vẫn rất mát mẻ, bên ngoài có rất nhiều cây ngô đồng được trồng lâu năm, chỉ một cơn gió thổi qua là có thể khiến cho lá cây bay tán loạn.


Chu Tự Hằng ngồi an vị bên cửa sổ, buồn chán nghe giáo viên Ngữ Văn giảng bài “Đoản Ca Hành”.


trên bục giảng, giọng của giáo viên Văn giống như đang niệm kinh, thúc giục người ta mau đi ngủ, Chu Tự Hằng không nhịn nổi mà ngáp một cái, đưa tay dụi mắt, một tay chống đầu, lên tinh thần để nghe giảng.


Thế nhưng Chu Tự Hằng thật sự không đủ khả năng để lắng nghe mấy cái phân tích mổ xẻ cảm thụ văn học, cậu chà xát mặt, dựng thẳng sách, kéo rèm cửa sổ ra, để ánh nắng chiếu vào chậu cây được đặt trên bàn học.


Bạch Dương bị chói mắt, mệt mỏi tỉnh giấc, ấm ức lầm bầm: “Người sống còn không bì được với một chậu hoa hồng.”
Nghe Bạch Dương than thở, Chu Tự Hằng lập tức ném quyển sách lên đầu cậu ta, mắt cũng không chớp mà nói: “Mày lo ngủ đi, lèm bèm cái gì!”


Bị quyển sách Văn đập trúng đầu, Bạch Dương hoàn toàn tỉnh ngủ, ôm đầu gục xuống bàn, tiến lại gần nói: “Đại ca, chậu hoa hồng này của anh khi nào mới nở hoa vậy?” Cậu giơ ngón tay mập mạp trắng trẻo ra, muốn chạm vào nó một chút.


Nhưng Chu Tự Hằng không cho cậu ta chạm, kể cả là chạm vào cái chậu cũng không được, đây là bảo bối mới của cậu, một gốc cây hoa hồng yểu điệu, mới chỉ có lá chứ chưa ra hoa.Chu Tự Hằng chăm sóc theo sách, tuân thủ việc tưới bao nhiêu nước, cho hấp thụ bao nhiêu ánh mặt trời, bón bao nhiêu phân, cực kỳ nghiêm túc chứ không hề qua loa.


“Đến ngày sinh nhật chị dâu mày thì sẽ nở.” Cậu trả lời Bạch Dương như vậy, đưa tay chạm vào cái nụ hoa bé xíu màu xanh lục, “Có nụ hoa rồi này ~”


Ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, phong cảnh bên ngoài dường như cũng muốn ùa vào bên trong phòng, nhưng Chu Tự Hằng chỉ toàn tâm toàn ý nhìn cái nụ hoa mới chỉ nhú bằng cái móng tay, lầm bầm: “Nhất định là màu đỏ.”


Bạch Dương nhìn bộ dạng chìm đắm trong tình yêu của Chu Tự Hằng, không nói một lời mà ôm lấy quyển sách, dán mặt vào, gục đầu xuống ngủ tiếp.


Những tiết học Văn luôn trôi qua rất lâu, nhưng hoa thì lại nở rất nhanh, đến ngày sinh nhật Minh Nguyệt, trên bàn của cô bé đã được đặt một chậu hoa hồng màu đỏ tươi.
một chậu hoa rất đẹp.
Nhưng người tặng hoa thì nguyên một ngày không thấy xuất hiện.


Mãi đến khi những tiếng nghị luận nổi lên, Minh Nguyệt mới biết là Chu Tự Hằng đã bị đưa đến đồn cảnh sát.