Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 51

Tháng cuối cùng của mùa đông đã kết thúc.
Chu Tự Hằng khổ sở chịu đựng vượt qua 30 ngày nghỉ đông, chào đón ngày đi học trở lại vào mùa xuân.


Cậu chưa từng cảm thấy chán ghét một kì nghỉ đến vậy, ngày trôi qua rất buồn chán, lúc nào cũng chỉ cầm cái điện thoại ngồi trên salon, chờ Minh Nguyệt gọi đến.


Chu Xung cảm thấy con trai mình bị mắc bệnh tương tư nặng quá rồi, cũng thấy rất buồn cười, hắn ở trong phòng ngậm điếu thuốc, rút ra rút vào hồi lâu, cuối cùng quyết định sẽ không đi an ủi con trai, mà lén lút cầm máy quay phim quay lại dáng vẻ thẫn thờ u sầu của con.


Chu Tự Hằng ngồi trên salon, chân dài gác lên bàn trà, mũ áo bị cậu đội lên che kín mắt, chỉ lộ ra cái mũi và môi, cứ một tí lại động chân, thở dài nói: “Sao bên anh trời vẫn chưa tối.”


trên bàn trà rải đầy hộp sữa tươi đã uống hết, bị đôi chân dài của cậu quét một cái, toàn bộ đều rơi cả xuống đất.


Chu Xung đứng trên cầu thang ngó xuống, lén lút quay phim, không dám hút thuốc, cũng không dám cười, sợ gây ra tiếng động sẽ bị Chu Tự Hằng phát hiện.
hắn liên tục quay phim gần nửa tháng, tuy hầu như cảnh quay ngày nào cũng giống nhau, nhưng nhìn lại vẫn rất buồn cười.


Hài nhất là hình ảnh Chu Tự Hằng ôm lấy hai chân, cằm chống vào đầu gối, mặt mày nhăn nhó, vừa uống sữa vừa lầm bầm: “Mình đúng là một chàng tiên cá khốn khổ vì tình mà, haizz…” Tối qua cậu mơ thấy mình gặp phải sóng lớn, cái đuôi như bị ai đó chặt đứt ra.
Còn “Haizz…” nữa?


Cả cái gì mà “Chàng tiên cá”?
Chu Xung thật sự muốn cười đến phát điên, thậm chí ngay cả trong lúc đang hút thuốc bất chợt nghĩ đến cũng sẽ bật cười, hơi thuốc xộc vào trong cổ họng, vừa cười vừa ho sặc sụa.


Chu Xung là một người cởi mở, đứng lên cụng một ly rượu cũng có thể lôi kéo cả một bàn người, gặp chuyện gì vui cũng muốn chia sẻ cho người khác biết, nhưng chuyện có liên quan đến con trai thì hắnthật sự không thể nói cho ai nghe, cho nên cứ một mình chịu đựng, ở trong phòng làm việc ngồi xem đixem lại mấy đoạn phim, tiếng cười to đến mức có thể bay đến bên kia bức tường.


không uổng công hắn ngày ngày mặc đồ ngủ nằm úp sấp trên sàn nhà quay phim, ôi con trai của hắn…
Sao mà đáng yêu thế không biết!
Chờ khi nào Minh Đại Xuyên về, hắn nhất định phải đưa cho ông thông gia xem mới được.


Chu Tự Hằng không hề biết gì, cậu là chàng tiên cá, vào ngày tựu trường đã được sóng đánh dạt trôi vào bờ, hóa phép biến ra đôi chân, chờ đợi để được gặp Tiểu Nguyệt Lượng.


Ngày đầu tiên đi học trở lại, tiết đầu tiên sinh hoạt là của thầy Thành, cơ bản chỉ là tổng kết lại những thành tích của lớp trong một học kỳ, tiếp theo là hi vọng cả lớp cố gắng trong học kì sau.


Thầy Thành đứng thẳng trên bục giảng, cầm trên tay mấy tờ phiếu điểm, chỉ là một cái liếc mắt nhẹ thôi cũng khiến cho cả lớp ngồi yên lặng như tờ, đến một giọt nước rơi xuống hành lang hay cửa sổ cũng có thể nghe thấy rõ ràng.


Bạch Dương sợ sệt cúi thấp đầu, chỉ thiếu nước không co lại thành một trái bóng rồi lăn vào ngăn bàn thôi.


Thế mà lúc này Chu Tự Hằng vẫn còn có tâm trạng nói đùa: “Dê béo, mày nói xem có phải chủ nhiệm không có quần áo mới mặc không? Ngày nào người cũng bám đầy bụi, nhìn như con sói xám vậy.”


Sói xám rất thích ăn thịt dê béo, Bạch Dương lại run lên hai cái, sau kì nghỉ đông cậu lại mập lên mộtchút, người toàn mỡ núc ních, trông chả khác gì cái phao bơi.


Thầy Thành đúng lúc này lại đọc đến tên Bạch Dương, Bạch Dương vội vàng hấp tấp đứng dậy, cái bàn suýt nữa thì bị cậu ta va đổ, may là có Chu Tự Hằng đỡ, nhưng tiếng động này quả thực là rất lớn, nhất là giữa lúc lớp học đang yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy như lúc này, cho nên rất nhiều ánh mắt đã lập tức đổ dồn vào Bạch Dương.


Chu Tự Hằng nhân cơ hội này mà quay đầu lại nháy mắt với Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt xấu hổ cười, gương mặt nhuộm sắc thắm hoa đào, cúi đầu không nhìn cậu.


“Thầy không bảo em đứng lên.” Thầy Thành giật cổ tay ý bảo Bạch Dương ngồi xuống, mắt lại liếc nhìn cả lớp một lượt, bầu không khí xôn xao lập tức bị ngăn chặn, lúc này thầy Thành mới nói: “Bạn học Bạch Dương đợt này tiến bộ rất nhanh, từ thứ hạng một ngàn hai trăm đã vươn lên đứng trong top hai trăm.”


Thầy nói đến đây thì dừng lại một lúc, làm các học sinh lại một lần nữa hướng mắt về phía Bạch Dương, những tiếng bình luận cảm thán xôn xao trong lớp.
Trong những ánh mắt đó không có Mạnh Bồng Bồng.


Bạch Dương nhìn ra phía trước, thấy Mạnh Bồng Bồng đang ngồi yên trên ghế, tay cầm bút vẽ vời không ngơi tay, chắc là đang làm bài vật lý.Bạch Dương thầm nghĩ nghe nói Mạnh Bồng Bồng sắp đi thi học sinh giỏi môn Lý, các thầy cô đều đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô bạn này.


Siêu thật đấy!
Bạch Dương ngưỡng mộ nhìn Mạnh Bồng Bồng bằng ánh mắt như nhìn thần tiên, hình như cô bạn này gầy hơn năm ngoái một chút, cái cằm nhọn hơn, tóc cũng dài ra, nhưng gương mặt thì vẫn trắng trẻo như lớp vỏ bánh bao.


“…Học kỳ tới này là học kỳ rất quan trọng với các em, nhà trường sẽ tiến hành phân ban, các em phải lựa chọn giữa chuyên Văn và chuyên Lý.”


Thầy Thành cầm phấn viết lên bảng hai chữ “Phân ban”, “Thầy mong rằng những bạn nào vừa mới đạt kết quả tốt trong kì thi cũng đừng nên lấy đó làm kiêu ngạo, phải dùng chính khả năng của mình để cố gắng, đồng thời cũng mong các bạn còn lại không nên nhụt chí, cũng đừng bao giờ lấy kì thi và tương lai của mình ra làm trò đùa, ứng phó cho qua chuyện!”


Dùng chính khả năng của mình…Làm trò đùa…
Thầy Thành tuy nói mấy câu nghe rất bình thường, nhưng lại chứa nhiều ẩn ý.
Bạch Dương đỏ mặt cúi đầu, không dám nhìn Mạnh Bồng Bồng nữa.
[Cậu phải nghiêm túc học đi.]


Câu nói đó bỗng vang lên trong đầu cậu, đã một tháng rồi mà cậu vẫn không thể quên được câu nói hời hợt ấy của Mạnh Bồng Bồng.


Lời dặn của thầy Thành vô cùng thấm thía và ân cần, nhưng Chu Tự Hằng lại chẳng nghe lọt tai câu nào, cậu lười biếng ngồi dựa vào tường, duỗi tay ra vẽ một vầng trăng trên tấm kính cửa sổ bị bao phủ bởi một làn sương mờ.


Ngón tay của cậu trắng như tượng thạch cao, lúc này đang cẩn thận tỉ mỉ vẽ lên cửa kính, nhìn thoáng qua còn trông thấy cả gân xanh nổi lên.
“Chu Tự Hằng, em đang làm gì vậy?” Thầy Thành vỗ bàn, giọng nói trầm thấp biểu lộ sự tức giận.


Chu Tự Hằng vẫn giữ cái dáng vẻ lười biếng đó, Bạch Dương cuống quýt kéo ống tay áo cậu, lúc này cậu mới nhìn cửa kính một cái rồi đứng dậy, đá văng cái ghế đang ngồi, đáp: “Em đang vẽ Nguyệt Lượng (trăng sáng).” Cậu nhíu mày, dường như rất hài lòng với tác phẩm của mình.


Giọng điệu bất cần của cậu làm cho người ta phải thán phục, đúng là đại ca mà, dám cư xử như vậy trước mặt giáo viên chủ nhiệm.
Minh Nguyệt lúc bị cậu liếc nhìn thì toàn thân đỏ ửng cả lên, đôi mắt long lanh ngập nước.
Vẽ Nguyệt Lượng…
Là vẽ mình đấy ư…


cô bé không nhịn được mà nhìn Chu Tự Hằng, hai chân cậu đứng dạng ra, tay để sau lưng, mặt ngửa lên cao.Tối qua cô bé mới trở về, sáng nay thì được bố đưa đến trường, nên lúc này mới có thời gian nhìn Chu thiếu gia đã một tháng không gặp.


Hình như cậu lại cao thêm một chút nữa rồi, quầng thâm mắt hiện lên khá rõ, lại nhìn xuống thì thấy đôi chân dài của cậu, rất dài, thấp thoáng có cả cái bóng phản chiếu xuống mặt đất.
Chả trách mà nói sẽ ngáng chân người nào dám theo đuổi Minh Nguyệt.


Minh Nguyệt bật cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền.
Chu Tự Hằng nhìn thấy liền ngẩn người, thầm nghĩ Minh Nguyệt hư lắm, ngồi trong lớp mà cũng cướp mất hồn của cậu.
Mẹ kiếp!
Cậu chỉ nghĩ trong lòng vậy thôi, còn ngoài mặt thì cũng cười theo cô bé.


Nụ cười của cậu tựa như nắng mai, khiến cho cơn mưa bên ngoài cửa sổ kia dường như đã dần ngớt rồi.


Nhưng thầy Thành không cảm nhận được, thầy thực sự đang rất giận Chu Tự Hằng, học kì này điểm thi tiếng anh của cậu chỉ được 55 điểm, mà điểm tối đa là 150, 55 điểm chỉ bằng một phần ba tổng điểm, với khả năng tiếng anh của cậu thì hoàn toàn có thể đạt điểm tối đa.


Cho nên thầy Thành liền đi thẳng tới trước mặt Chu Tự Hằng hỏi: “Em có nghe thấy những lời tôi vừa nói không?”
Chu Tự Hằng thu lại nụ cười, đáp: “Em có, thầy nói là sắp phải phân ban, phải cố gắng học tập, khôngnên lấy tương lai và cuộc thi ra làm trò đùa.”


“Thế đối với em thì sao? Em có làm được không?” Thầy Thành và Chu Tự Hằng nhìn nhau, tuy thầy chỉ cao đến cằm Chu Tự Hằng, nhưng khí thế thì lại áp đảo.


không đợi Chu Tự Hằng nói, thầy đã nói tiếp: “Cả khối có 1386 học sinh, em thì đứng thứ 1385! Mà vấn đề là bạn đứng thứ 1386 chỉ thi có ba môn, bị cảm nặng nên phải nằm viện! Cho nên em mới thật sự là người xếp hạng thấp nhất!”
Chu Tự Hằng trừng mắt nhìn.


“Em định lấy thành tích này để thi đại học sao? Hay chỉ học xong lớp 11 rồi bỏ học?” Thầy Thành chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói một câu là vỗ bàn một cái, sức lực quá lớn làm bụi bám trên ống tay áo rơi xuống.


sự gay gắt của thầy làm cho bầu không khí trong lớp học trở nên căng thẳng, Bạch Dương cố gắng thu nhỏ cơ thể mình lại, còn cầm quyển sách che mặt mình nữa.
Chu Tự Hằng tay nắm chặt thành quyền, vẫn không nói lời nào.


Cái đầu của cậu không hề cúi thấp chút nào, cứ ngẩng cao như thế, vừa quật cường vừa bướng bỉnh.
Minh Nguyệt rũ mắt xuống, cố gắng gượng cười với Chu Tự Hằng
Cuối cùng thầy Thành thở dài, nói: “Em ngồi xuống đi, tôi sẽ nói chuyện với phụ huynh của em.”


một cậu học sinh thông minh như vậy mà lại luôn phản nghịch, nhất định là do ảnh hưởng từ yếu tố gia đình.
Chu Tự Hằng mím môi ngồi xuống.
Những hạt mưa hắt xuống khung cửa kính chỗ cậu ngồi, làm cho vầng trăng mà cậu vẽ bị nhòa đi hết.


Minh Nguyệt nhìn cửa sổ rồi lại nhìn Chu Tự Hằng, dúm tóc trên đầu cậu hình như cũng bị ướt nên rũ xuống, ép lên những phần tóc mềm mại khác.
Chu Tự Hằng nhất định là không vui rồi.


Thầy Thành bắt đầu nói về những vấn đề khi chia lớp, về sự khác nhau giữa chuyên Văn và chuyên Lý, thầy cầm phấn viết hết những điểm quan trọng lên bảng, tấm bảng đen sạch sẽ chỉ một lúc đã chi chít những nét phấn.


Mạnh Bồng Bồng dừng bút nói với Minh Nguyệt: “Cậu định học Văn hay Lý?” Vừa hỏi xong cô bé lại bổ sung tiếp: “Học Lý đi, rồi hai bọn mình lại ngồi cùng bàn, mình sẽ giảng bài cho cậu.” cô bé cực kỳ thích Minh Nguyệt, trong lòng tràn ngập mong đợi.


Minh Nguyệt hơi trầm xuống, không trả lời mà hỏi ngược lại bạn: “Cậu cảm thấy Chu Tự Hằng là mộthọc sinh như thế nào?”


Mạnh Bồng Bồng quay bút, nhìn thấy sự chân thành trong mắt Minh Nguyệt, thật thà đáp: “Cậu ấy đối với cậu rất tốt, nhưng cậu ấy không phải là một học sinh giỏi.” cô bé nói một cách rất thông minh, không hạ thấp mà cũng không đề cao.
“Ừm.” Minh Nguyệt rũ mắt xuống.


Cậu là một học sinh hư.
Rất nhiều người đã nói như vậy về Chu Tự Hằng.


Cậu hay đi gây sự đánh nhau, không chịu học hành, chỉ thiếu mỗi là không hút thuốc và uống rượu thôi, nhưng trong trí nhớ đã khắc sâu từ ngày xưa của Minh Nguyệt thì cậu không phải là một người như vậy.


Cậu cũng đã từng tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, đã từng vững vàng chiếm cứ ngôi vị cao nhất trên bảng vàng, đã từng được bao người ngợi khen.Khi ấy cậu là niềm kiêu ngạo của Chu Xung, là người mà Minh Nguyệt rất sùng bái, là đứa trẻ giỏi giang trong mắt Giang Song Lý.


Dường như thời gian đã làm cậu thay đổi.
Làm cậu dần rơi xuống vực sâu tăm tối.
“Để xem Chu Tự Hằng chọn Văn hay Lý đã, mình sẽ theo anh ấy.” cô bé nói với Mạnh Bồng Bồng, đồng thời cũng gửi một lời nhắn y như vậy vào di động của Chu Tự Hằng.


Mạnh Bồng Bồng rất muốn khuyên bạn, nhưng cuối cùng lại không nói gì.
Minh Nguyệt quay đầu nhìn, hình như tâm trạng của Chu Tự Hằng đã tốt lên rồi, cậu lại một lần nữa vẽ trăng lên cửa kính, vừa vẽ vừa quay sang cười với cô bé.


Di động của cô bé rung lên, là tin nhắn hồi âm của cậu.
“Vợ thật tốt, không uổng công anh cố gắng bơi đến đứt cả đuôi để đến tìm em.”
Minh Nguyệt: “…”


Chu Tự Hằng cả ngày làm bộ đáng thương, lấy đuôi cá ra làm cái cớ, kéo cô bé ra chỗ thư viện đangxây, hỏi Minh Nguyệt có phải đã vượt tường rồi không, có phải cảm thấy mấy thằng tây tóc vàng rất đẹp trai không, lại còn tra khảo xem cái thằng quỷ tây theo đuổi cô bé tên là gì nữa.


Tiếp đó lại lên giọng dạy dỗ, nói cái gì mà “Mấy thằng quỷ tây lãng mạn nhưng không đáng tin cậy”, với cả “anh Chu Chu của em mới là đẹp trai nhất”, cuối cùng lại bắt cô bé hứa “không được phép cười với thằng nhóc nào khác ngoài anh, cũng không được cho thằng nào ngắm nhìn mình nghe chưa”.


Đúng là một thùng dấm chua mà.
Nhưng Minh Nguyệt lại yêu cái thùng dấm này lắm, cô bé híp mắt cười, cậu không nhắc đến vấn đề thứ hạng trong kì này, Minh Nguyệt cũng không hỏi.


Chu thiếu gia bụng toàn dấm chua, nói liên hồi một lúc lâu, cuối cùng lại ép cô bé vào trong góc tường mà hôn.
Mới chỉ một tháng trôi qua thôi mà kĩ thuật của cậu đã đột ngột tăng mạnh, hoàn toàn trái ngược với thành tích học tập trong học kì này.


Minh Nguyệt bị Chu Tự Hằng hôn đến mơ màng.
Chu Tự Hằng ôm lấy hông cô bé, cắn lên vành tai cô bé một cái rồi nói: “…Hình như em gầy đi rồi…”
Minh Nguyệt vừa mới định mở miệng nói thì môi lưỡi của cậu đã lại được thể đưa vào.


Như thể muốn hôn bù cho một tháng vậy.
Nhưng rốt cục thì Chu Tự Hằng vẫn có mức độ, cuối cùng cậu kéo tay cô bé hôn một cái, đắc ý hỏi: “đilâu như vậy rồi, em không có lời nào muốn nói với anh sao?”


“Em nhớ anh.” cô bé ngẩng đầu nhìn cậu, đôi môi đỏ mọng sáng bóng.
“thật biết lấy lòng anh.” Chu Tự Hằng rất hài lòng, lại hỏi: “Còn gì nữa không, còn gì nữa không?”
Còn gì nữa nhỉ…


Minh Nguyệt cúi đầu nhìn mũi chân, đung đưa vẽ vài vòng trên mặt đất.
nói cái gì bây giờ đây?
nói anh quốc mưa nhiều, trời lúc nào cũng u ám? nói đồ ăn rất khó ăn, không hợp khẩu vị? Hay nóimình tập múa rất mệt mỏi? Hay là…


Minh Nguyệt suy nghĩ hồi lâu rồi mới mở miệng, giọng nói nghe hơi nhỏ, chỉ như thì thầm vào tai Chu Tự Hằng: “Ngực của em, có thật là hơi nhỏ không?”


Ở châu Âu cô bé đã gặp rất nhiều cô gái bằng tuổi mình, mà thân hình của họ thì lại hoàn toàn khác so với cô bé.


Mỗi lần nhìn họ là cô bé lại nhớ đến buổi tối trước hôm chia tay, Chu Tự Hằng đã cầm áo lót của cô bé rồi nhận xét: “Quá nhỏ.”
Minh Nguyệt thật sự rất để ý đến chuyện này.
Hai mắt cô bé ngập nước, dáng vẻ đáng thương nhìn Chu Tự Hằng.


Chu Tự Hằng đỏ ửng hai tai, yết hầu khẽ chuyển động.
Thấy cậu không nói, Minh Nguyệt càng tủi thân hơn: “Chính anh cũng chê ngực em nhỏ…”
“Làm gì có chuyện đó!” Chu Tự Hằng tức giận nói, dáng vẻ cực kỳ bá đạo, dúm tóc trên đầu vểnh lên rất cao.


Cậu nói: “Em xinh đẹp như vậy rồi, còn cần ngực to làm gì nữa?!!!”
---