Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 49

Ba ngày với chín môn thi, hơn mười mấy giờ đồng hồ, đổi 18 giám thị coi thi, còn Chu Tự Hằng thì lúc nào cũng chỉ ngủ thôi.
Trong mơ cậu biến thành một mỹ nam ngư, vượt đại dương bơi đến anh quốc.


Bắt đầu từ Nam Hải, xuyên qua eo biển Malacca tới Ấn Độ Dương, lại từ kênh đào Suez tiến vào Địa Trung Hải, sau khi bơi ngang qua eo biển Gibraltar thì lần vào Đại Tây Dương, cuối cùng cập bến tới một thành phố nhiều mưa và sương mù, nhìn thấy cô vợ không có lương tâm đã vứt bỏ mình kia.


Cậu thì bơi trong nước, còn cô nhóc kia thì bay trên trời.
Cậu phải xuyên qua Nam Hải, Địa Trung Hải, rất nhiều rất nhiều vùng biển lớn, vậy mà cô nhóc kia chỉ cần thảnh thơi ngồi trên máy bay, xuyên qua những đám mây là tới.


Bơi một mạch khiến cho cái đuôi cậu đau đớn, những cái vẩy màu vàng cũng bị tróc ra, còn cô nhóc kia thì lại thoải mái uống sữa, gương mặt căng bóng như có thể nặn ra sữa luôn vậy.
sự đối lập vô cùng rõ ràng.
Đại ca mỹ nam ngư Chu Chu không vui chút nào.


Trong mơ London lất phất mưa, tựa như làn khói, Minh Nguyệt sợ bị ướt, tay cầm chắc chiếc ô, từ từ tiến lại gần cậu.
cô bé từng bước từng bước đi đến, chân hơi nhón lên như đang múa.


Chu thiếu gia ôm lấy cái đuôi cá đã không còn tỏa ra ánh sáng rực rỡ của mình, ngâm người trong dòng sông Thames lạnh như băng, nét mặt u oán nhìn Minh Nguyệt.


Tính tình cậu bá đạo, thích được voi đòi tiên, thấy cô bé lộ ra chút áy náy thì liền quay lưng đi không để ý đến cô bé nữa, muốn cô bé phải ra sức dỗ dành mình.


“Em xoa bóp cái đuôi cho anh đi.” Cậu nghe thấy mình nói trong giấc mơ, “anh đang rất tức giận đó!”


Cái đuôi cá màu vàng đập mạnh làm nổi lên bọt nước, nhưng cậu lại không nỡ để nó bắn vào người Minh Nguyệt, nên toàn bộ số nước đều rơi xuống chiếc ô mà cô bé đang cầm.
Minh Nguyệt cực kỳ vâng lời: “Nếu em xoa cho anh thì anh không được tức giận nữa nhé?”


“Việc này thì không thể.”
“Vậy phải làm sao thì mới có thể?”
Chu thiếu gia xấu hổ, cái đuôi cá giấu dưới mặt nước, chỉ thò đầu ra nói: “Em phải hôn anh một chút thìmới được.”


Giọng của cậu cực kỳ cao ngạo, cằm hất lên, ra cái vẻ “Thiếu gia anh đây làm vậy cũng coi như rất thương em rồi đó”, nhưng hai cái tai ửng đỏ đã bán đứng sự giả dối bên ngoài của cậu mất rồi.


Minh Nguyệt để cái ô xuống, khom lưng dâng đôi môi nhỏ đỏ hồng của mình cho Chu Tự Hằng.
Cậu hưng phấn nhào tới.
Khoảng cách chỉ còn một milimet nữa thôi.
Nhưng cậu lại không thể tiến thêm, cũng không hôn được.


Cậu bị một tên hải quan mập giăng lưới bắt, hắn nói cậu nhập cư trái phép, cương quyết trục xuất cậu về nước.
Tên hải quan mập kia phải nặng hơn ba trăm cân 
(khoảng 150kg)
, nhìn như trái bóng tròn, toàn thân nồng nặc mùi bánh bao Trung Hoa.
Trong nháy mắt, Chu Tự Hằng tỉnh lại từ trong mộng.


Môn thi cuối cùng đã kết thúc, Bạch Dương lấy khăn trong cặp sách ra quàng lên cổ, cùng một cái bánh bao thịt vẫn còn nóng hổi.
Lớp vỏ trắng mịn, nhân bánh đầy đặn, khói trắng bốc lên tỏa ra hương thơm.
Bảo sao lại cứ ngửi thấy mùi bánh bao!


Chu Tự Hằng chửi “Mẹ nó!”, cái bàn bị cậu đá rầm một tiếng, xoay người đi ra cửa, không nghe thấy Bạch Dương vừa mới quay sang nói cảm ơn với Mạnh Bồng Bồng.
Giám thị đang kiểm tra lại giấy thi, nhìn Chu Tự Hằng rồi lắc đầu, bó tay không làm được gì.


Bạch Dương nhút nhát cắn bánh bao, giọng nhỏ như ruồi kêu.
Mạnh Bồng Bồng chỉ gật đầu, không đáp lại.
cô bé đánh rơi bút chì xuống đất, Bạch Dương xoa xoa tay rồi nhặt lên, một mực cung kính cầm bằng hai tay đặt cây bút lên bàn cho Mạnh Bồng Bồng.


“Lớp trưởng…” Bạch Dương không dám nhìn thẳng, tầm mắt chỉ trông thấy mỗi cái cằm của cô bạn thôi.
Người Mạnh Bồng Bồng thoạt nhìn có vẻ rất mềm mại, ấn một cái là có thể tạo thành vết lõm, khônggiống với dáng vẻ lạnh lùng bên ngoài chút nào.


“Mình không phải lớp trưởng, mà là cán sự học tập.” Mạnh Bồng Bồng nhấn mạnh lại một lần, cô bé để bút vào túi, nghĩ một lát rồi nói: “không phải lúc nào cũng sẽ có người ngồi bên cạnh giúp cậu đâu, Bạch Dương, cậu phải nghiêm túc học đi.”


Dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chắc cậu không muốn một ngày ba bữa biến thành ba ngày một bữa, ba mặn một chay đổi thành ba chay một mặn đâu nhỉ.”


Ba ngày thi đã trôi qua, các học sinh cực kỳ hân hoan phấn khởi, như thể được thưởng lớn sau một trận chiến dai dẳng vậy, trong phòng học đã không còn một bóng người, tất cả đều đã ùa ra cổng trường hết rồi.
Mạnh Bồng Bồng cũng hòa vào biển người đó.


Vóc người cô bé rất nhỏ nhắn, rất nhanh đã biến mất không thấy đâu cả.
Nhưng trong phòng học, giọng nói của cô bé dường như vẫn còn quanh quẩn chưa tiêu tan đi.
[Cậu phải nghiêm túc học đi.]


Câu này cậu đã nghe rất nhiều người nói rồi, cục trưởng Bạch hung thần ác sát này, phu nhân cục trưởng Bạch cũng là bà mẹ dữ dằn của cậu này, còn cả thầy chủ nhiệm người bám đầy bụi phấn nữa, nhưng không có ai nói với cậu bằng giọng điệu nhẹ nhàng bay bổng như Mạnh Bồng Bồng, chầm chậm chạm đến trái tim cậu.


Cậu đang ngẩn người thì cửa lớp bị người ta đá mở, rầm một cái như tiếng nổ.
Chu Tự Hằng quay trở lại, không thể chịu nổi nói: “Ăn lắm bánh bao vào cho lú đầu ra, người đi hết cả rồi, còn không mau về, cục trưởng Bạch nhà mày đang chờ dưới lầu đấy!”


Chu thiếu gia hùng hổ quát: “Mẹ, bố mày lại phải đi làm cái loa cho mày nữa!”
Bạch Dương đứng dậy đi ra ngoài, dáng vẻ vâng lời như cô vợ nhỏ, không quên ăn nốt cái bánh bao.
Cái mùi này giống hệt cái mùi trong mơ cậu ngửi thấy, Chu thiếu gia lại không vui rồi.


Cậu nghĩ thầm mấy hôm nay Bạch Dương bị trúng tà hay sao ấy, cả ngày chỉ ăn bánh bao, sáng ăn trưa ăn tối cũng ăn, ba bữa cơm đều đổi thành bánh bao, ngay cả thịt kho tàu cũng không còn đủ sức hấp dẫn với Bạch Dương nữa.


Chu Tự Hằng trách: “Bố mày tí nữa là hôn được chị dâu mày rồi, thế mà lại bị mày phá hỏng chuyện tốt.”
Bạch Dương ấm ức muốn khóc: “Em phá hỏng chuyện tốt của anh khi nào chứ? Đại ca, em oan quá.”
“Trong mơ.” Chu Tự Hằng tức giận đáp.
Chú dê nhỏ Bạch Dương: “…”


Mùa đông ngày ngắn đêm dài, lúc này mặt trời đã bắt đầu xuống núi, nhìn như một quả trứng muối treo trên bầu trời Nam Thành vậy.


Bạch Dương được cục trưởng Bạch đón về rồi, Minh Nguyệt cũng đã sớm được Minh Đại Xuyên đưa về nhà thu dọn hành lý để sáng mai cả nhà lên đường.Chu Tự Hằng không dám đi tiễn, sợ bố chồng trong cơn giận dữ sẽ giật đứt dúm tóc trên đầu mất.


Chu Tự Hằng mới chỉ nghĩ đến thôi đã sợ run cả người.
Cậu thở dài, chấp nhận số phận đi vào bãi lấy xe đạp.


đang chuẩn bị lái đi thì đằng sau có một chiếc xe đi tới, bấm hai tiếng còi, cậu bực mình quay đầu quát: “Con mẹ mày bị bệnh à! Đường rộng thế này cơ mà! Muốn đi thì đi nhanh lên, không đi thì lượn xuống sông cho bố mày nhờ!”


Chu Tự Hằng cũng dùng sức nhấn chuông xe đạp: “Mày nghĩ chỉ mỗi mày có còi thôi chắc?” 
(Editor: Cho cười phát ))
Cửa kính xe hạ xuống, Tưởng Văn Kiệt dở khóc dở cười nói: “Cậu chủ, ai dám động đến cậu chứ?”


anh đi xuống xe, nhấc cái xe đạp của Chu Tự Hằng lên rồi bỏ vào trong cốp sau.
Chu Tự Hằng mở một chai sữa tươi, cắm ống hút uống, không nói chuyện.
Cậu mở cửa sau ra, vốn tưởng không có ai, nhưng lại trông thấy Tô Tri Song đang ngồi thẳng trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần, chậm rãi hít thở.


“Ôi trời, tôi còn tưởng là ban ngày gặp phải quỷ chứ!” Chu Tự Hằng nói, “Hóa ra là cô, mẹ kế.”
Hôm nay khi ra khỏi nhà, Chu Xung có nói với cậu là sẽ đi đăng kí kết hôn với Tô Tri Song.


Hừ, đăng kí thì đăng kí, cậu không tin là người phụ nữ này sẽ đấu thắng cậu!
Tiếng mẹ kế của cậu nghe rất chói tai, Tô Tri Song cũng không nghĩ nhiều, chỉ vuốt nhẹ huyệt thái dương, đáp lại một tiếng “Ừ”.


Chu Tự Hằng ngồi vào ghế, cách Tô Tri Song thật xa, nhìn Tưởng Văn Kiệt đang ngồi trên ghế lái, hỏi: “Bố tôi đâu?”
Tưởng Văn Kiệt nhìn hai người qua gương chiếu hậu, Tô Tri Song vẫn rất bình thản, còn Chu Tự Hằng thì có vẻ không được kiên nhẫn lắm.


anh nghĩ một chút rồi đáp: “Chu tổng nói giấy tờ công chứng tài sản còn có chút thủ tục chưa xử lý xong, buổi tối sẽ trở lại.”
Chu Tự Hằng nhíu mày liếc Tô Tri Song, trong lòng muốn cười lắm nhưng vẫn tỏ ra hờ hững: “Bố làm vậy thì có vẻ không hay lắm nhỉ…”


“Chuyện này…” Tưởng Văn Kiệt có phần bất đắc dĩ nói, “Việc công chứng tài sản là ý của phó cục Tô.”
Hay lắm!
Như một quả đấm đánh vào cục bông vậy!


Chu thiếu gia tung hoành khắp cái đất Nam Thành đã nhiều năm, vậy mà chưa từng bực bội như lúc này, quả thực là nghẹn muốn hộc máu.


Cậu hút rồn rột hết chai sữa tươi, vò đầu nói: “Bố tôi không làm gì trái pháp luật, không vi phạm kỉ cương, không ăn trộm trốn thuế, tương lai nếu có xảy ra chuyện gì thì xin mẹ kế hãy yên tâm, ngài sẽkhông bị liên lụy và ảnh hưởng đến tiền đồ về sau đâu!”


Tô Tri Song vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy liền mở mắt ra.
Bên trong xe bật điều hòa ấm, nhưng Tưởng Văn Kiệt lại thấy hơi lạnh.


anh cảm thấy mình như một con cá đang bơi trong chậu vậy, lúc ông chủ với cậu chủ bất hòa, anh là người chịu thiệt, bây giờ đến lượt cậu chủ gây sự với mẹ kế, anh lại càng khổ hơn.


Bầu không khí như ngưng đọng lại, xe đi rất nhanh, cảnh sông Tần Hoài cứ thế vụt qua trước mắt.
“Cậu hi vọng công ty của bố cậu xảy ra vấn đề đến vậy sao?” Tô Tri Song lạnh nhạt nói.


Đây là lần đầu tiên Chu Tự Hằng mặt đối mặt trao đổi với Tô Tri Song, không giống khi nghe qua micro, giọng Tô Tri Song hơi khàn, lời ít mà ý nhiều, nghe rất có khí phách.
Chu Tự Hằng hậm hừ, không đáp lại.
Trở về khu biệt thự, Chu Tự Hằng đi trước, theo sau là Tô Tri Song và Tưởng Văn Kiệt.


cô vẫn đi đôi giày cao gót màu đen ấy, lộ ra lưng bàn chân, bước đi vững vàng.


Chu Tự Hằng lười nhác mở cửa, nói luôn: “cô Trương, hôm nay mẹ kế của cháu đến nhà, cô làm mộtbàn thức ăn ngon tiếp đãi người ta nhé, không người ta lại nghĩ là nhà mình tiếp đón không được chu đáo.”
Giọng nói tràn ngập sự chế giễu.


“không cần đâu.” Tô Tri Song đứng ngoài cửa xua tay, động tác này chắc cũng từng qua dạy dỗ nên nhìn rất tiêu chuẩn.
“Tôi chỉ đến cho biết nhà thôi.” cô nói, “một tháng này tôi khá bận, chỉ được nghỉ hai ngày tết, các ngày còn lại sẽ không về.”


Dừng một chút rồi bổ sung: “Cậu ở nhà ăn cơm ngon miệng nhé.”
nói xong cô liền nhìn Chu Tự Hằng với ý chào hỏi, sau đó xoay người rời đi.
Chu Tự Hằng vốn định ra oai phủ đầu, nhưng cuối cùng lại tự làm mình bị nội thương.
Tức chết đi được!


Tưởng Văn Kiệt không dám xen vào, yên lặng làm công việc của một tài xế, đưa Tô Tri Song đi.
Rất nhanh trời đã tối, hôm nay là ngày rằm, trăng tròn và sáng như một viên ngọc, chiếu ánh sáng dịu nhẹ xuống mặt đất.
Chu Xung trở về nhà, cùng con trai tận hưởng thế giới hai người.


Lúc về hắn còn cầm theo quà, là một cái máy bay điều khiển từ xa màu trắng rất tinh xảo.
“Cái này dùng làm gì?” Chu Tự Hằng cầm cái điều khiển, bấm nút điều chỉnh cho máy bay bay lượn trênkhông trung.


Chu Xung cười, cầm lấy cái điều khiển, thao tác cho máy bay lượn đến trước mặt Chu Tự Hằng.
Vững vàng dừng lại ba giây, cửa máy bay mở ra, một tờ băng rôn rơi xuống, phất phơ trước mắt cậu.


trên tấm băng rôn là chữ viết tay của Chu Xung, nét chữ cực kỳ khó coi, thô kệch không giống người thường chút nào.


“Dùng để làm cho con gái vui.” Chu Xung nhìn con trai nói, giọng điệu dạy đời, “Muốn con gái vui vẻ thìphải thay đổi thật nhiều thủ đoạn vào, nếu không sẽ bị thị trường đào thải đó.”


Chu Tự Hằng nhặt tờ băng rôn vừa rơi xuống từ máy bay lên, bên trên có ghi dòng chữ: “Bố mãi mãi yêu con.”
“Con có phải con gái đâu.” Cậu nói.


Chu Xung ăn một miếng cơm, gật đầu nói: “Tất nhiên không phải rồi, con là con của bố mà, nhưng việc làm cho con vui vẻ là điều mà bố nên làm.”
hắn nhếch miệng cười ngây ngô, mép còn dính một hạt cơm.


Cơn tức giận bị nghẹn trong lòng từ chiều đến giờ vì Tô Tri Song bỗng tiêu tan sạch sẽ, giờ phút này cậu thiếu niên mười sáu tuổi lại đỏ bừng cả mặt.


Tuổi càng lớn thì gương mặt non nớt giống con gái hồi nhỏ của Chu Tự Hằng gần như không còn, nhưng vẫn trắng trẻo đẹp trai như trước, lúc này, sự kiêu ngạo của cậu đã được rũ bỏ, dáng vẻ có phần bối rối ngồi trên bàn ăn.


Con trai rất trọng sĩ diện, Chu Tự Hằng cực kỳ xấu hổ giật lấy bộ điều khiển từ xa trong tay bố, ôm cái máy bay đi lên nhà.
Vừa mới đi được một bậc, cậu lại cảm thấy không hay lắm, hẳn là nên giải thích một hai câu.


Cho nên cậu quay lại nói: “Con đi tìm Minh Nguyệt để làm cho em ấy vui đây.”
Trong suy nghĩ của Chu Tự Hằng thì cái danh từ con gái chỉ để dành cho Minh Nguyệt mà thôi.


“Chậc chậc!” Chu Xung ăn cơm xong liền hút một điếu thuốc, “Con trai lớn không giữ được, con gái lớn cũng không thể trông cậy được mà.”
hắn hút một hơi thuốc, phun ra một vòng khói lớn, sung sướng như thần tiên trên trời.


Chu Tự Hằng đã học được từ bố một chút thủ đoạn để gia tăng tình cảm rồi.
Cậu nhanh chóng học xong cách điều khiển thuần thục cái máy bay, viết một tờ giấy rồi ném vào, đứng trên ban công điều khiển cho cái máy bay chui vào phòng Minh Nguyệt.


Vì đang mùa đông nên cửa sổ được đóng kín, máy bay không bay vào được, cho nên cậu cứ thế để cho cái máy bay đâm thẳng vào cửa kính.
Minh Nguyệt đang xếp đồ vào vali thì nghe thấy tiếng động ở cửa, đi ra kéo rèm thì trông thấy một cái máy bay màu trắng.


một tờ giấy nhỏ từ cửa khoang rơi xuống, nhẹ bay như sợi bông.
Minh Nguyệt mở tờ giấy ra, là một câu hỏi rõ ràng…
“Bố em có trong phòng không?”
Chữ của Chu Tự Hằng rất đẹp, nhưng Minh Nguyệt vẫn có thể cảm nhận được sự nóng vội khi viết của cậu.


Chiếc máy bay trở lại sau một lúc lâu, nhưng lại không mang theo câu trả lời.
Chu Tự Hằng có phần tức giận, đưa mắt nhìn vầng trăng rồi than thở.
đang than thì cửa sổ phòng Minh Nguyệt bỗng nhiên được mở ra.


cô bé đứng trong phòng, đưa tay lên môi làm động tác hôn gió với cậu, ánh mắt quyến rũ như đangmời gọi.
Mẹ kiếp!
Đúng là tiểu yêu tinh dụ dỗ người ta mà!