Đẹp Trai Là Số 1

Chương 51

Chu Thời Uẩn bất mãn:

- Tố Oánh đã nói với tôi rồi, lẽ nào cậu còn muốn giấu tôi chuyện này? Bây giờ tôi lập tức về Bắc Kinh, cậu chăm sóc anh cả cho tốt.

- Không cần không cần, nhị thiếu gia... chuyện này...

Chu Diễn muốn nói lại thôi, lẽ ra anh nên nói rõ nhưng nhớ tới lời dặn của Chu Chính Hiến “không được tiết lộ với bất kỳ ai tình huống thật sự, bằng không xử theo gia pháp”, thế là lại cứng rắn ép những lời muốn nói vào.

Bỏ đi, nhị thiếu gia đã lâu không về, lão phu nhân và đại thiếu gia đều nhớ cậu ấy, để cậu ấy về cũng tốt.

- Nhị thiếu gia, vậy cậu... về đi.

- Được, tôi cúp máy trước đây.

Chu Thời Uẩn tắt điện thoại di động.

Tô Căng Bắc thấy vậy, vội hỏi:

- Tình hình bây giờ sao rồi?

Chu Thời Uẩn cau mày:

- Anh cả lúc nào cũng giấu tình hình sức khỏe của mình, để về rồi hẵng nói.

- Ừ, em đã mua vé máy bay nhanh nhất, chúng ta đi nhanh thôi.

Chu Thời Uẩn gật đầu nhìn cô:

- Xin lỗi, để em bôn ba với anh.

- Anh cả đã giúp em rất nhiều, em cũng quan tâm anh ấy lắm nhé.

Tô Căng Bắc kéo Chu Thời Uẩn đi về phía trước:

- Đi mau, kẻo không kịp chuyến bay bây giờ.

Anh mím môi, bước nhanh hơn.

Đến Bắc Kinh, trời đã rạng sáng. Hai người không gọi người tới rước mà thuê xe đi thẳng đến Chu gia đại trạch.

Người hầu ở Chu trạch thấy hai người bèn vội vàng chào:

- Nhị thiếu gia, Tô tiểu thư.

Bước chân Chu Thời Uẩn không dừng lại, vội vội vàng vàng đi về trước. Tô Căng Bắc để Ô Đồng xuống, giao cho các người làm trông nom.

Quản gia Chu gia đúng lúc đi tới, thấy Chu Thời Uẩn thì vô cùng kinh ngạc:

- Nhị thiếu gia, sao cậu hơn nửa đêm…

- Anh cả đâu?

- Ở trong phòng ạ.

- Tình hình ra sao?

Quản gia vội vàng nói:

- Đại thiếu gia đã tỉnh lại một lần, nhóm lão phu nhân đều qua thăm rồi.

- Vậy bây giờ thì sao?

- Phòng của thiếu gia không cho ai vào, nói là đợi Lâm tiểu thư tới rồi hẵng nói ạ.

- Lâm tiểu thư?

Chu Thời Uẩn ngớ người.

- Vâng, thiếu gia chỉ dặn sau khi Lâm tiểu thư đến thì để cô ấy vào ạ.

Anh không hỏi nhiều, chỉ  gật đầu đi về phía trước.

Lát sau, đám người họ dừng ở trước cửa phòng Chu Chính Hiến. Lúc này, nơi đó chỉ có một mình Chu Diễn đứng.

- Mở cửa.

Chu Diễn nhìn quản gia:

- Ông xuống trước đi.

- Được.

Khi chỉ còn lại Chu Thời Uẩn và Tô Căng Bắc, Chu Diễn mới xoay người gõ cửa:

- Thưa thiếu gia, là nhị thiếu gia…

Bên trong im lặng rất lâu, cửa cuối cùng cũng mở ra.

Chu Chính Hiến đứng sau cửa:

- Sao em về rồi?

Chu Thời Uẩn và Tô Căng Bắc đều sững sờ nhìn Chu Chính Hiến:

- Không phải anh…

Chu Chính Hiến:

- Vào đi.

Chu Thời Uẩn và Tô Căng Bắc nhìn nhau, bước vào.

- Ngồi.

Chu Chính Hiến cầm cà phê trên khay trà, sắc mặt bình thản uống một hớp.

Tô Căng Bắc ngẩn tò te nhìn, gì thế này, không phải Chu Chính Hiến bệnh nặng ư, sao không những không có vẻ bệnh mà ngược lại còn khỏe hơn hồi trước cô gặp vậy, hồi đó anh còn ngồi xe lăn…

Cô không kiềm được hỏi:

- Anh không sao à?

- Ừ, không sao.

Chu Chính Hiến:

- Ai nói với các em mà các em lại thình lình quay về?

- Tố Oánh nói anh bệnh nặng, người nhà cũng tưởng vậy.

Chu Thời Uẩn khẽ nhướng mày:

- Nhưng anh…

- Anh tưởng em đang ở Quý Châu nên không đặc biệt báo cho em.

Chu Chính Hiến nhìn anh:

- Chuyện này anh có suy tính của riêng anh, các em ra ngoài cứ vờ như không biết là được.

- …

Chu Chính Hiến nói:

- Vừa hay đã lâu em không về, xem như về nhà thăm nội. Các em nghỉ ngơi đi, có việc gì để mai hẵng nói.

Vẻ mặt Chu Thời Uẩn câm nín:

- Anh thế này là đang dọa người.

Chu Chính Hiến nhướng mày, rất bình tĩnh:

- Sao em biết?

- …

Đúng lúc này, Chu Diễn đẩy cửa đi vào:

- Thưa đại thiếu gia, quản gia nói Lâm tiểu thư đến rồi!

Chu Chính Hiến ừ một tiếng, xoay người nói với hai người trong phòng:

- Các em ra ngoài trước đi.

Tô Căng Bắc chớp chớp mắt, nếu cô không nhìn lầm, ban nãy khi Chu Chính Hiến nghe ba chữ “Lâm tiểu thư” đã nở nụ cười, không phải nụ cười ôn hòa bình thường mà là… nụ cười thực hiện được gian kế?

Tô Căng Bắc với đầy bụng nghi hoặc được Chu Thời Uẩn đưa ra khỏi phòng, chờ khi gặp được “Lâm tiểu thư” kia trên hành lang, dường như cô mới hơi hơi hiểu ra.

Chủ nhân của Chu gia không phải đang chơi… khổ nhục kế đấy chứ?

Tô Căng Bắc và cô gái đi tới kia nhìn nhau, cô ấy có mái tóc ngắn gọn gàng, vóc người mảnh khảnh, tướng mạo xuất chúng nhưng khiến người ta có cảm giác tiêu điều cô liêu, có vẻ là một cô gái rất cá tính…

Hai người đi lướt qua nhau, nhưng cô không bỏ qua nét lo âu nơi đáy mắt cô gái ấy, xem ra cô ấy rất lo cho Chu Chính Hiến.

- Chu Thời Uẩn, anh cả anh… đang cua gái sao?

Chu Thời Uẩn hơi khựng lại:

- Sao có thể?

- Không thể? Vậy cô gái kia là ai? Bác sĩ à?

Chu Thời Uẩn quay đầu nhìn, nhưng cô gái kia đã bước vào phòng.

Tô Căng Bắc cong môi cười:

- Tuy cùng là anh em nhưng em nhìn ra rồi, anh của anh giác ngộ cao hơn.

Chu Thời Uẩn liếc cô:

- Giác ngộ gì?

- Giác ngộ về phụ nữ.

Nói xong, Tô Căng Bắc phát hiện ánh mắt người bên cạnh hơi u ám, bèn ho khan mấy tiếng, vội dời đề tài:

- Đột nhiên thấy anh cả đứng trước mặt, em có chút không quen, Chu Thời Uẩn, anh của anh cao cỡ cỡ anh nhỉ…

Chu Thời Uẩn ừ:

- Về phòng thôi, mệt rồi.

Tô Căng Bắc gật đầu, vội đuổi theo bước chân anh.

Trưa hôm sau Tô Căng Bắc thức dậy, sau khi dậy mới phát hiện đã qua giờ ăn sáng quy định của Chu gia từ lâu, bèn bật dậy khỏi giường.

- Đồ của mình đâu?

- Trên đất kìa, sao chị cẩu thả vậy hả, quần áo cứ vứt lung tung.

Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng nói, Tô Căng Bắc giật mình, nhìn người đang ngồi trên sofa nhỏ:

- Sao em lại ở đây?

Mặt Thiệu Tố Oánh u ám:

- Tối qua em tới, có điều khi em tới thì chị ngủ rồi.

- Chị hỏi sao em ở trong phòng chị?

- Đợi chị dậy, ai ngờ chị dậy muộn như vậy.

Thiệu Tố Oánh đứng lên:

- Có điều chị yên tâm, anh hai đặc biệt dặn không được đánh thức chị.

- …

- Còn chưa dậy à, sắp bắt đầu bữa trưa luôn rồi.

Tô Căng Bắc đánh răng rửa mặt xong, thay bộ đồ mới Chu gia đưa tới.

Hai người đi về phía sảnh ăn trưa, Thiệu Tố Oánh vừa đi vừa càu nhàu:

- Chị nói xem anh cả làm sao thế, giả bệnh dọa người, hại em từ xa như vậy chạy về, anh ấy đã lớn chừng đó rồi mà thật là.

- Ố? Em biết anh ấy giả bệnh à?

Thiệu Tố Oánh cười:

- Hôm qua lúc em đến, họ không cho em vào phòng thăm anh ấy, sau đó chị đoán xem thế nào, một cô gái từ bên trong bước ra, sau đó anh cả đuổi theo cô ấy ra ngoài. Dù sao Chu Diễn đã khai với em rồi, anh cả chính là giả bệnh để lừa gái, em nói chị hay, bên bà ngoại còn chưa biết đâu, tưởng anh ấy bệnh thật, chị nói xem anh cả có phải quá ấu trĩ không?

Tô Căng Bắc cười khẽ:

- Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, sau đó thì sao, cô ấy đi đâu?

- Cô ấy...

- Thiệu Tố Oánh.

- Có!

Thiệu Tố Oánh từ từ xoay người, khi nhìn thấy hai người phía sau thì sắc mặt cứng đờ:

- A... anh cả, anh ở đây à, anh hai cũng ở đây nhỉ, ha ha ha ha, thật trùng hợp.

- Là rất trùng hợp.

Chu Chính Hiến đi tới, hạ mi mắt nhìn Thiệu Tố Oánh:

- Nghe nói cô muốn em đi du học, đúng là rất có tầm nhìn.

Thiệu Tố Oánh chớp chớp mắt, trong lòng than khóc, biết không thể nào nói xấu sau lưng anh ấy mà!

- Tầm nhìn gì chứ, trong nước cũng rất tốt mà, anh hai, anh nói xem có đúng không?

Thiệu Tố Oánh ra sức nháy mắt với Chu Thời Uẩn, hi vọng anh có thể nói giúp cô, nhưng sau đó cô phát hiện ánh mắt anh luôn dõi theo Tô Căng Bắc, căn bản không thèm nhìn tới cô.

Hết cách, Thiệu Tố Oánh đành nắm tay áo Tô Căng Bắc:

- Này, chị mới nói chị đói phải không, đi đi, chúng ta mau đi ăn cơm nào.

Tô Căng Bắc:

- Chị có nói à...

- Có!

Ăn cơm xong, Tô Căng Bắc và Chu Thời Uẩn dẫn Ô Đồng đi tản bộ.

Điện thoại di động vang lên, Tô Căng Bắc để Ô Đồng vào lòng Chu Thời Uẩn rồi nhìn màn hình, là Tiết Ảnh:

- A lô, A Ảnh.

- Căng Bắc, cậu chạy lên núi hồi nào vậy, ăn mặc kiểu gì thế, gái quê à?

Tô Căng Bắc ngẩn người:

- Sao cậu biết?

- Đầy trên mạng đều là ảnh gái quê của cậu, cậu còn hỏi mình làm sao biết?

Tô Căng Bắc hít sâu một hơi:

- Ảnh gái quê... đầy trên mạng?

- Phải, trên mạng còn nói có phải cậu về quê hay không, phụt... cười chết mất, nhà cậu dọn lên núi hồi nào chứ?

- Đợi chút, cậu để mình xem cái đã, cúp nhé!!!

Tô Căng Bắc kinh hoàng cúp điện thoại, đối với loại nghệ sĩ bắt buộc phải xuất hiện trước công chúng với trạng thái tốt nhất như cô mà nói, ảnh gái quê tuyệt đối là vết nhơ lớn trong cuộc đời!

Chu Thời Uẩn nghi hoặc nhìn cô:

- Em sao thế?

- Chu Thời Uẩn... không phải nói nơi đó khoa học kỹ thuật lạc hậu sao, ai lại chụp em chứ? Còn up lên mạng nữa!

Nếu biết sẽ như vậy, cô tuyệt đối tuyệt đối sẽ không thay bộ đồ của mình ra!

Chu Thời Uẩn:

-...

Tô Căng Bắc run tay mở weibo, quả nhiên, cô lại lên hot search.

#Tô Căng Bắc nhà quê#

Người up ảnh đầu tiên là ai đã không quan trọng nữa, Tô Căng Bắc nhìn các tài khoản weibo nổi tiếng ra sức giúp cô tuyên truyền ảnh “gái quê”, trong nháy mắt, ngay cả tâm muốn chết cô cũng có.

Sớm biết thế thì đừng ham chơi, nhất định đem mấy bộ hoa hòe nhất của Lưu Đình Đình ra mặc, bây giờ đúng là anh minh hủy hết rồi.

- Tên khốn kiếp nào...

Tô Căng Bắc nức nở lao vào người Chu Thời Uẩn và... Ô Đồng, không sai, cô nức nở thật, Tô Căng Bắc quanh năm suốt tháng không khóc được mấy lần giờ đây muốn lớn tiếng khóc rống.

Khóe môi Chu Thời Uẩn hơi co giật, cầm điện thoại di động trên tay cô lên xem.

Trong ảnh, kiểu tóc và quần áo Tô Căng Bắc có chút lôi thôi lếch thếch và quê mùa, động tác... ừm, tư thế ngồi bệt trên giường đá hơi bất nhã, quả thực cùng với hình tượng bình thường trước công chúng của cô như một trời một vực.

Ý cười trong mắt Chu Thời Uẩn dần đậm hơn:

- Ổn mà, đâu có xấu.

- Thật chứ?

Chu Thời Uẩn thành khẩn gật đầu.

Tô Căng Bắc lau nước mắt, oán hận đưa điện thoại di động đến trước mắt Ô Đồng:

- Đẹp kêu một tiếng, xấu kêu mười tiếng.

Ô Đồng:

- Méo?

Tô Căng Bắc:

- Tin tưởng hai người một lần!