Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 6 - Chương 4: Quỷ ảnh trùng trùng diệt nguyệt hiện, hồng y nhập ma thiên địa kinh

Một người dưới tình huống kinh hoàng cực độ sẽ làm ra cái phản ứng gì?

Làm một bài thống kê sơ bộ, bình thường có ba loại trường hợp sau đây:

Thứ nhất: Thét chói tai bệnh tâm thần;

Thứ hai: Hai mắt trắng dã té xỉu;

Thứ ba: Thét chói tai bệnh tâm thần sau đó hai mắt trắng dã té xỉu;

Nhưng đối với Kim Kiền mà nói, ba loại trường hợp này hiển nhiên đều không thích hợp.

Thét chói tai?

Chiếu theo phản xạ hình cung có thể so với kinh đô Đại Vận Hà (*) của tòng
lục phẩm giáo úy nào đó, thì đợi đến khi nhớ ra phải thét rống lên, cổ
họng đã kêu không ra tiếng.

(*). Đại Vận Hà; sông đào lớn; kênh lớn (công trình vĩ đại thời cổ của Trung Quốc, dài 1794 Km, là kênh đào dài nhất thế giới)

Té xỉu?

Làm ơn đi, mui xe có nhiều chỗ vậy sao? Huống hồ còn có một Bạch Ngọc Đường thân dài chân cao nằm choáng hết ở đây, chỗ còn lại rõ ràng không đủ để nằm thêm một Kim Kiền, nếu muốn té xỉu, nhất định là phải đầu to hướng
đất té rớt xuống xe ngựa, nếu ngã không có kỹ thuật, ngã một phát làm
chấn thương sọ não bán thân bất toại gì đó thì...

Cho nên, sau
khi ở trong cái phản xạ hình cung ngoằn nghèo hoàn tất xong công tác xem xét kỹ lưỡng điều kiện khách quan của bản thân, Kim Kiền liền tự chế ra một công cụ tự vệ đặc sắc, khai phá phương thức lấy tình cảm hoảng sợ
từ tận đáy lòng trút hết ra:

"Ngươi ngươi ngươi muốn thế nào? Ta
nói cho ngươi biết, ngươi còn thiếu ta phí khuân vác, phí chẩn bệnh, phí chăm sóc, phí cư trú, phí cực khổ, tổng cộng là năm trăm lượng tuyết
hoa bạc trắng! Ta, ta lớn nhỏ cũng coi như chủ nợ của ngươi, ngươi ngươi đừng hòng làm bậy a a a!!"

Tiếng kêu bừng bừng khí thế, không hợp thời, chẳng ra sao lập tức vang vọng bầu trời đêm, chấn động màng nhĩ đến phát điếc.

"Quạ quạ -----"

Một con quạ đen bị dọa sợ giãy dụa bay đi, kêu thẳng hướng trời đêm.

Thiếu niên hành khất đứng trước mặt Kim Kiền, nét mặt không chút biến đổi
trừng mắt nhìn Kim Kiền, con ngươi tối đen không chút ánh sáng như thể
hồ sâu không đáy, nếu không phải còn có hô hấp, Kim Kiền suýt nữa nghĩ
rằng hắn là một pho tượng đất.

Đột nhiên, thiếu niên hành khất chớp chớp mí mắt, chậm rãi nâng một bàn tay lên.

Toàn thân Kim Kiền nhất thời căng cứng, cơ chế phòng bị khẩn cấp khởi động,
lập tức níu chặt lấy túi dược to bên hông, hai mắt trừng thẳng vào cánh
tay phải đang nâng lên chậm rãi của thiếu niên hành khất, chậm rãi thò
vào trong lòng, chậm rãi sờ soạng lên xuống, lại chậm rãi với tới trước
mắt Kim Kiền.

"Muốn làm, làm gì?" Hai mắt Kim Kiền hệt như chuông đồng, trợn mắt nhìn bàn tay trống không dính đầy bụi bẩn trước mắt, la lên.

"Không có, bạc."

Giọng nói cứng nhắc vang lên ở đỉnh đầu Kim Kiền.

"Ôi chao?!"

Kim Kiền ngẩn ra, ngơ ngác nhìn thiếu niên hắc y toàn thân xơ xác chậm rãi
ngồi xổm xuống, lại chìa một bản tay khác mở ra trước mặt Kim Kiền, hơi
nghiêng đầu, con ngươi u tối không ánh sáng nhìn về phía mình:

"Không có, bạc."

"..."

Da mặt Kim Kiền giật giật.

Là ta nhìn lầm, nhìn lầm, ảo giác ảo giác là ảo giác ----- tại sao ta lại
cảm thấy tên này giống như đang làm nũng muốn vòi tiền tiêu vặt vậy hả?

Thiếu niên hành khất nhìn Kim Kiền một lúc lâu, thấy Kim Kiền không phản ứng
gì, buông mắt nhìn thoáng qua hai tay mình, thu bàn tay về chà mấy cái
lên cái áo rách không sạch sẽ lắm của mình, lại duỗi tới trước mắt Kim
Kiền.

"Không, bạc, thiếu."

Chậc chậc, hóa ra là muốn ghi nợ...

Nè nè, tình huống này rốt cuộc là sao đây?

Giữa lúc Kim Kiền đang đầu đầy mờ mịt chẳng hiểu đâu ra đâu, bất thình lình, không trung đột nhiên truyền đến hai tràng cười âm u quỷ quái:

"Hì hì...hì hì..."


"Ha ha a...Ha ha a..."

Còn chưa chờ Kim Kiền phản ứng lại, thiếu nhiên đang thành thành thật thật
ngồi xổm trước mặt lại đột ngột đứng dậy, sát khí toàn thân thốt nhiên
tăng vọt, nét mặt không chút thay đổi trừng về hướng không trung.

Ngay sau đó, tiếng cười âm u trầm bổng kéo tới dồn dập như sóng cuộn.

Quỷ, quỷ quỷ? Lại, lại tới nữa?

Tóc gáy cả người Kim Kiền dựng thẳng, mồ hôi lạnh giàn giụa sau lưng, mắt nhỏ trợn trừng, nhìn lung tung khắp nơi.

"Hì hì..." Đột nhiên, một tiếng cười vang lên sau tai, Kim Kiền gần như có
thể cảm giác được luồng gió lạnh đang thổi tới tai mình.

Tim tức thì bãi công, hai mắt Kim Kiền nứt toác, hốt một vốc đạn dược định ném ra.

"Kít ------"

Một âm thanh kỳ quái vang lên mang theo một tia sáng chói mắt sượt qua ngay bên đầu Kim Kiền, sau lưng chợt phát ra một tiếng hét "Á ----" thảm
thiết của nữ tử, tiếng hét cấp tốc bị đẩy ra xa, như thể bị cái gì đó
quẳng đi.

Tiếng cười âm u che trời lấp đất bất ngờ lặng xuống.

Cả con phố bao trùm tĩnh mịch.

Kim Kiền ngơ ngác quay đầu, chỉ thấy phía trước xe ngựa không đến ba thước, xuất hiện một chuỗi vết máu.

Sao, sao vậy? Chuyện vừa rồi là sao?

"Kim Kiền!! Xảy ra chuyện gì?!!"

Trong xe ngựa truyền đến tiếng hét khàn giọng của Triển Chiêu.

"Á...Ôi chao? Á?" Kim Kiền rõ ràng đã khủng hoảng quá độ, chợt phản xạ có điều kiện kêu lên mấy tiếng không rõ nghĩa.

"Kim Kiền!!" Xe ngựa đảo lên một cái kịch liệt theo tiếng hét nôn nóng của
Triển Chiêu, tựa như người nào đó bên trong xe ngựa muốn vùng vẫy đứng
lên lại ngã nhào.

"Triển, Triển đại nhân, ngài không có việc gì chứ?" Kim Kiền thò đầu hỏi.

Trong xe ngựa trầm mặc không tiếng động.

"Triển đại nhân?" Trong lòng Kim Kiền thắt lại, một cỗ điềm xấu nảy lên trong lòng.

Á, đừng nói là Tiểu Miêu này té xỉu rồi chứ?

Kim Kiền kêu to không ổn trong lòng, thò người muốn nhảy khỏi mui xe, không ngờ cơ thể vừa động đậy, bả vai đột nhiên bị ai đó ấn xuống.

Sống lưng Kim Kiền run lên, ngoái đầu lại chầm chậm dời mắt lên theo cánh tay trên vai mình, nhất thời kinh hoàng tại trận.

Dưới ánh trăng nhợt nhạt, thiếu niên đứng quay lưng về phía trăng, hắc y vút bay, mặt như sương lạnh, không biết tự bao giờ quanh thân đã vờn quanh
mấy tia sáng tơ chói mắt, lay trượt mơ hồ, rực rỡ lung linh, như thể
ngưng tụ bởi ánh trăng, gương mặt thiếu niên nửa tuyệt mĩ nửa tuyệt xấu
ánh lên một loại sắc đẹp dị thường.

Nhưng đợi đến khi Kim Kiền
bình tĩnh nhìn kỹ lại tia sáng tơ kia, không khỏi rịn ra một người mồ
hôi lạnh ---- đó, đó đó đó chính là mấy sợi dây thép xoay chuyển thành.

Hồi ức để lại bóng ma tâm lý cho Kim Kiền mấy tháng trước chợt xô vào trong óc:

Đoàn quân xác sống!

Sát thủ hắc y!

Giọng nói cứng nhắc đặc thù, hung khí giết người bằng dây thép!!

Đôi mắt nhỏ trừng thẳng thiếu niên hắc y âm ỷ tứa ra tơ máu.

Người này chính là tên thiếu niên mặt nạ chỉ huy bọn sát thủ hắc y trước đây?!

Thiếu niên hắc y cúi đầu liếc nhìn xe ngựa dưới chân, đầu ngón tay khẽ động,
từng sợi dây thép bắn ra hào quang bốn phía, tốc độ dịch chuyển tăng lên đột ngột, bán kính vòng sáng dần dần mở rộng, đem Kim Kiền, Bạch Ngọc
Đường tính cả xe ngựa, tất cả bao phủ bên trong hào quang chói mắt, lưu
quang tràn sắc, tựa như một chiếc kén được dệt bằng ánh trăng.

Đây, đây đây là...Chẳng lẽ tên này muốn bảo vệ chúng ta?

Kim Kiền kinh hoàng đến mức gần như đã mất đi khả năng ngôn ngữ.

"...Diệt Nguyệt Huyền?"

"Là...Diệt Nguyệt Huyền?"

Giọng nói âm u trống rỗng của nữ tử trầm bổng bay đến, trùng điệp nối tiếp,
ẩn chứa kinh ngạc, khua dậy từng đợt hồi âm trên con phố vắng vẻ.

Cuốn theo giọng nói kia là tiếng tay áo tung bay phần phật, trong tích tắc,
trên nóc nhà hai bên con phố xuất hiện mấy vệt bóng trắng mờ ảo, cả
gương mặt đều bị che khuất dưới mái tóc dài tán loạn, lấp ló bên trong
kẽ tóc là ánh mắt đỏ thẫm âm u, soi rọi dưới ánh trăng tái nhợt càng
thêm tối tăm đáng sợ.

"Dùng Diệt Nguyệt Huyền ...Là thuộc hạ của hỏa sứ?"

"Vì sao? Nhiệm vụ lần này đâu có hỏa sứ tham gia ----"

Trong miệng mấy con quỷ kia phát ra lời nghi vấn.

Gì? Là tình huống gì?

Hình như ta vừa nghe được chuyện gì đó rất khủng khiếp!

Kim Kiền trừng mắt nhỏ, trong lòng kinh ngạc vạn phần.

"...Khuôn mặt kia? Là Băng Cơ đại nhân?"

"Không đúng, Băng Cơ đại nhân đã...Đó là ----"

"Phản đồ! Tên phản đồ cấp dưới của hỏa sứ!"

Mấy tên quỷ ảnh bỗng phát ra tiếng rít chói tai, chiếc bóng mờ ảo chợt
phóng thẳng lên trời, vẽ ra mấy đường gấp khúc ở giữa không trung, đánh

úp về hướng xe ngựa.

Mí mắt Kim Kiền giật nảy điên cuồng, trợn to mắt nhìn đám quỷ ảnh kia dắt theo sát khí cuồn cuộn lao ập tới, âm khí
lạnh thấu xương cắt vào da mặt phát đau, cổ họng như bị cái gì chẹn
ngang, không thể phát ra được một chút âm thanh.

Đột nhiên, một
tia sáng chói mắt bắn vòng ra, gió bén cắt không vù vù khuấy động, dây
thép tựa như vật sống, nháy mắt đã quấn quanh cổ một tên quỷ ảnh, hung
hăng ném tung quỷ ảnh trắng toát kia lên không, lập tức trên không rắc
xuống một chuỗi giọt máu.

Mấy tên quỷ ảnh còn lại lạnh lùng thét
rống, thân hình bất ngờ hoán đổi, bóng quỷ âm u đan xen chồng chất, lượn bay hỗn loạn, âm khí bốn phía, rồi thình lình hóa thành mấy trăm chúng
quỷ, chi chít che lấp thinh không, đổ ập về hướng xe ngựa.

Dây
thép trong tay thiếu niên hắc y vù vù nổ vang, lượn vòng ác liệt, ánh
sáng rực rỡ làm người ta không thể nhìn thẳng, tia sáng chia thành mấy
luồng xoáy vòng đánh tới đám quỷ ảnh. Nhưng lần này, dây thép vừa chạm
đến cách quỷ ảnh một thước liền khựng lại bất động, như bị thứ gì đó
kiềm giữ.

Kim Kiền định thần nhìn rõ, suýt nữa đã thét ra tiếng.

Đoạn dây thép mới đây còn đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, bấy giờ lại bị "Tay quỷ" bắt lấy ---- không, nói chính xác hơn, phải là "Vuốt quỷ" bắt lấy.

Trên đầu ngón tay của bọn quỷ kia đều có móng sắc dài chừng ba tấc, đỏ như nhuộm máu, lưỡi móng bén ngót như dao, toát lên thứ ánh
sáng u ám ở dưới ánh trăng.

"Hừ! Diệt Nguyệt Huyền mất nội lực, còn không bằng cả chỉ thêu!"

"Kẻ phản bội chủ nhân, chết!!"

Đám quỷ ảnh đồng thanh rít lên cao vút, đồng loạt dựng thẳng móng sắc, hung hãn quét về hướng dây thép trong tay.

Dưới vết cắt dữ tợn của lưỡi rét sắc đỏ, chỉ nghe "Kít kít kít" mấy tiếng,
dây thép mà thiếu niên hắc y vung ra đều bị chặt đứt, mềm rũ rơi xuống
mặt đất, không còn động tĩnh.

Thân hình của thiếu niên hắc y run
lên dữ dội, tức thì quỳ phịch xuống một gối, tay nắm ngực thở dốc từng
đợt liên hồi, giọt mồ hôi to tướng chảy xuống ào ạt .

"Nè nè, ngươi không sao chứ?" Kim Kiền bước lên trước run cổ họng hỏi.

Thiếu niên hắc y nhấc vụt mắt, trong con ngươi tối đen tĩnh mịch lóe lên một
tia u ám, bất ngờ vung ra một chưởng đập vào vai Kim Kiền.

Kim
Kiền chợt thấy mắt mình hoa lên, lại kinh hãi nhận ra cả người đã bay
vèo lên không, đúng là đã bị thiếu niên hắc y kia đẩy bay ra xa. Còn
thiếu niên hắc y kia cũng đón lấy lực đẩy này lướt nhanh qua hướng khác, trong tay còn lôi theo Bạch Ngọc Đường đang hôn mê bất tỉnh.

Kim Kiền bị ném ra xa mấy trượng mới rơi tự do xuống, tiếp đất bằng mông.
Còn không chờ Kim Kiền kêu to hai tiếng thương tiếc cho cái mông có thể
vỡ thành tám múi của mình, thì đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho phát
ngốc.

Chỉ thấy tầng tầng lớp lớp quỷ ảnh tựa như bầy dời, bao bọc kín mít xung quanh xe ngựa, vuốt quỷ bén nhọn dựng thẳng lên, xé không
đánh xuống, mắt thấy sắp sửa chém nát tan xe ngựa.

Tim Kim Kiền
thốt nhiên xoắn chặt, máu nóng phun ầm lên đỉnh đầu, chỉ còn kịp gào lên một chữ "Triển", đã thấy chiếc xe ngựa kia hệt như một kho thuốc nổ,
bất thình lình nổ tung thành ngàn mảnh nhỏ, vụn gỗ nham nhở cuốn bay hỗn độn, bắn tung ra khắp chốn như hàng vạn hàng nghìn ám khí sắc bén, bọn
quỷ ảnh điên cuồng gào thét, tháo bay khắp nơi, con ngựa già kéo xe hí
lên thảm thiết, máu thịt bị cuồng phong xé nứt, dịch thể đỏ đặc bắn phụt ra, con ngựa già phịch một tiếng ngã xuống đất tắt thở.

Kim Kiền chết sững ngay tại chỗ, trong đầu trống rỗng, ngay cả hai má và cánh
tay mình bị mảnh vỡ bay vụt đến cắt bị thương cũng không hề phát giác,
chỉ ngoắc mắt nhìn trừng trừng về nơi vốn dĩ là của chiếc xe ngựa, bây
giờ lại đang bị bụi mù dầy đặc che phủ.

Bụi mù cuồn cuộn che trời lấp trăng, mùi máu tanh nồng bốc lên đặc quánh, làm người ta buồn nôn.

Cơn đau như bị lưỡi dao sắc bén khoét đi tim thịt rất lâu trước đây lại lần nữa trỗi dậy, mà lần này, lại rõ rệt như mạng nhện thành hình, sợi sợi
rút thắt, rậm rạp ghì giữ lấy trái tim Kim Kiền.

Tiểu Miêu!!!

Kim Kiền giật mạnh ngón tay, hay tay chống đỡ muốn bò lên phía trước, nhưng vừa lết nửa bước, lại rầm một tiếng ngã quỵ xuống đất. Lúc này Kim Kiền mới phát hiện, thì ra chân mình đã mềm nhũn đến mức muốn đứng lên cũng
không nổi.

"...Triển, Triển đại nhân...Triển...Đại nhân..."

Mỗi chữ nặn ra, đều như bị lưỡi dao cắt lấy yết hầu.

Mười ngón tay của Kim Kiền hung hăng cào lên mặt đất, mắt nhỏ trừng trừng
bật ra ánh đỏ, thân thể gầy gò bên trong gió đêm cô quạnh run rẩy không
thôi.

Bỗng nhiên, bên trong đám bụi mù kia thoát ra một tiếng
vang nhỏ, trong đêm tĩnh lại càng thêm rõ nét, dường như là tiếng bảo
kiếm tuốt khỏi vỏ. Trong khoảnh khắc, một tiếng thét dài phá không phóng ra, một hồng ảnh chọc thủng lớp bụi mù bay vút lên cao, hệt như cầu
vồng đỏ, nhanh như điện chớp.

"Triển đại nhân!!" Tim Kim Kiền tức khắc được thả lỏng, cổ họng nghẹn ngào, gần như xụi lơ trên đất.

Chỉ thấy bảo kiếm Cự Khuyết bắn ra hàn băng lạnh lẽo xoáy quanh hồng ảnh,
sáng choang vang dội, vệt kiếm bay như điện chớp, phóng thẳng tới trước
mặt một quỷ ảnh đang núp ở trên nóc nhà bên đường.

Quỷ ảnh rít
lên một tiếng, móng sắc hòa theo gió đánh tới, nhưng làm sao bì kịp với
bảo kiếm sắc bén thét gào uy lực, nháy mắt đã bao phủ toàn bộ nóc nhà,
chiếu rọi ánh máu ngút trời.

Chiếc áo trắng toát của quỷ ảnh lập tức ướt sũng máu tươi, rơi ầm ầm xuống đất, làm dấy lên một đợt tro bụi.

Toàn bộ diễn biến cùng lắm chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, hồng ảnh lại tựa
như rồng cuộn, thần tốc lao xuyên qua giữa bọn quỷ ảnh, sương đỏ đầy
trời bao phủ kiếm phong, máu tanh gay mũi.

Đợi đến khi quỷ ảnh
thứ ba bị chém ngã xuống mặt đất, Kim Kiền mới giật mình lấy lại tinh
thần từ trong khiếp đảm, lủi mạnh dậy, kinh hô: "Triển đại nhân?!!"


Hồng ảnh lượn vòng như tia chớp trên không trung vẫn không chút thay đổi,
mang theo sát khí hung bạo lao đến đám quỷ ảnh còn lại chém giết vô
tình.

Không ổn! Cực kỳ không ổn!!

Loại chuyện này hệt như
trúng thưởng hàng trăm tỉ, rồi lại hoảng hồn phát hiện ra vé trúng
thưởng đã bị cho là giấy vệ sinh vọt luôn vào bồn cầu.

Mắt nhỏ
của Kim Kiền dán chặt vào bóng dáng đỏ thẫm đang khuấy lên trận gió tanh mưa máu ở giữa không trung, trong lòng co rút hỗn loạn.

Không, không đúng!

Tiểu Miêu vừa mới giải độc xong, rõ ràng còn không có sức để đi lại, tại sao bây giờ lại có thể đại triển thần uy? Mà còn ----

Mắt nhỏ Kim Kiền nheo lại, tỉ mỉ bắn phá quanh người Triển Chiêu.

Hình như nội lực còn tăng hơn nhiều?

Cái này không hợp với lẽ thường!

Trừ phi ----

Thần linh ơi, lẽ nào là tẩu hỏa nhập ma trong truyền thuyết?!!

Nghĩ vậy, Kim Kiền nhất thời bị dọa ra một đầu mồ hôi lạnh, vội giậm chân
rướng cổ gọi to: "Triển đại nhân?! Triển đại nhân!! Ngài đáp lại một câu điiiiiiii!!"

Tiếng kêu la thảm thiết lẩn quẩn trong không trung, nhưng không rơi vào trong tai của hồng ảnh dù một chút.

"Nguy rồi?" Ót Kim Kiền túa ra mồ hôi loạn xạ: "Chín phần chín là bị tẩu hỏa
nhập ma! Làm sao đây? Làm sao đây? Hiện tại Tiểu Miêu đã đánh mất thần
trí, có vẻ như ---" Mắt nhỏ liếc qua cái xác chết nằm trên mặt đất: "Có
vẻ như là chỉ biết giết người, vậy, vậy vậy vậy, ngộ nhỡ giết xong hết
mấy con quỷ đó còn chưa đã ghiền, vậy, vậy vậy vậy...Ta gọi hắn không
nghe, đánh cũng không lại, chung quy không thể ném ra đạn khí độc..."

"Hắn, không tốt lắm."

Ngay lúc Kim Kiền đang gấp đến độ quay tròn loạn xạ như con kiến bò trên chảo nóng, thì đột nhiên, một giọng cứng nhắc xông ra.

Kim Kiền vặn cổ nhìn lại, chỉ thấy thiếu niên hắc y kia không biết từ khi
nào đã đứng ngay cạnh mình, đang dùng đôi con ngươi tối như mực nhìn lên trận ác chiến trên trời, bật ra bốn chữ.

"Đúng rồi! Ngươi dùng
cái sợi Huyền gì đó của ngươi bắt Triển đại nhân xuống đi!" Kim Kiền như vớ được cọng rơm cứu mạng, một phen nắm lấy cổ áo của thiếu niên thét
to.

Thiếu niên lẳng lặng nhìn Kim Kiền, chậm rãi giơ đoạn dây
thép bị chặt đứt trong tay lên, nói giọng bằng phẳng: "Không nội lực,
thép bị chặt đứt, không đánh lại!"

"Hả!" Kim Kiền nhất thời phát điên: "Vậy phải làm sao đâyyyyy?!!"

"Kia." Thiếu niên hắc y chỉ vào Bạch Ngọc Đường đang nằm một đống.

"A!" Kim Kiền vỗ ót, phẫn hận vạn phần: "Sao ta lại quên mất Bạch Thử này chứ!"

Nói xong, bổ nhào lên, lôi túi dược bốc ra một viên giải độc, lập tức nhét vào miệng Bạch Ngọc Đường.

Đợi một lát...

Bạch Ngọc Đường ngủ đến sóng yên biển lặng.

Lại nhét thêm một viên!

Bạch Ngọc Đường vẫn như cũ ngủ quên trời quên đất.

Chóp mũi Kim Kiền bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Chuyện này là sao? Viên giải độc ta đặc chế lại không có hiệu quả? Nói mới nhớ không phải trước đó Bạch Thử này đã uống viên mọi sự đại cát sao? Thế
nào lại bị mê dược quật ngã? Đây, đây đây rốt cuộc là mê dược gì? Mà
ngay cả thuốc giải của ta cũng không có tác dụng? Cái này không khoa học a a!!

Trong lúc Kim Kiền đang hết đường xoay sở, thì chợt nghe
quanh mình vang lên tiếng huýt gió bén nhọn, Kim Kiền giương mắt nhìn
lên, nhất thời quá khiếp sợ.

Mấy tên quỷ ảnh còn lại tiếp tục bay loạn chồng chéo, thổi ra mấy trăm vệt bóng trắng quái dị, cơ hồ che
khuất toàn bộ bầu trời đêm.

Hồng ảnh giữa không trung hơi chững
lại, đột nhiên xoáy mạnh, tựa như một con rồng lửa, quay cuồng thiêu đốt ngay bên trong bọn quỷ ảnh, mũi kiếm nứt ra chớp điện, hóa thành muôn
vạn ngọn gió, lóa sáng cả trời đêm, ánh bạc đuổi đến đâu máu thịt tung
tóe đến đó, kéo theo tiếng kêu rú thê lương, chỉ trong một hơi thở dốc,
từ bầu rời đã rơi xuống thêm ba vệt quỷ ảnh, máu tươi bắn tung.

"Thần linh ơiiiiiii!"

Kim Kiền bị cảnh tượng này kích thích đến mức tóc tai dựng ngược, xuống tay cũng tàn nhẫn hơn, tức khắc lôi ra một viên đạn chồn hôi nhét vào trong miệng Bạch Ngọc Đường.

Miệng Bạch Ngọc Đường bốc "Phụt" ra một
đợt khói vàng, mùi tanh tưởi túa ra ngập ngụa, tuy Kim Kiền đã nhanh
chóng nín thở quay đầu, nhưng vẫn bị xông cho hắt xì ho khan không
ngừng.

May là mùi thối này cuối cùng cũng có hiệu quả, chưa đến
ba giây sau, đã thấy Bạch Ngọc Đường lăn mình ngồi thẳng dậy, nôn ọe ho
khan một trận.

"Khụ khụ! Khụ khụ khụ! Ọe ----"

"Ạch Ũ a, ại ự ông ổn a a a a!!"

(dịch: Bạch Ngũ gia, đại sự không ổn a a a a!!)

Kim Kiền cầm chặt cổ tay Bạch Ngọc Đường, nước mắt nước mũi trát thành một đống, miệng mồm hét lên thứ tiếng khó hiểu.

"Khụ khụ, khụ khụ khụ...Cái gì?" Ánh mắt Bạch Ngọc Đường rời rạc, sắc mặt
xanh mét, hiển nhiên đã bị viên đạn thối kia làm sặc đến mức đầu óc mù
mịt.

"Iển ại ân a a a a a!!" (Dịch: Triển đại nhân a a a a a!!)


Kim Kiền chỉ một tay vào giữa không trung, tay còn lại hung hãn kéo giật
tay áo Bạch Ngọc Đường, mắt thấy tay áo Bạch Ngọc Đường sắp sửa bị xé
rách.

"Sao?" Bạch Ngọc Đường xanh mặt giương mắt nhìn qua, đột
nhiên nhảy người lên, kinh hô: "Tiểu Miêu!" Một đôi mắt sắc lia qua Kim
Kiền: "Sao lại thế này?"

"Khụ khụ...Cái đó...Ái, tóm lại là Triển đại nhân hình như bị tẩu hỏa nhập ma...Bạch Ngũ gia ngài bắt Triển đại
nhân xuống trước đi, để ta xem qua cho Triển đại nhân!" Kim Kiền chùi
nước mũi, gấp giọng nói.

"Cái gì?!!" Bạch Ngọc Đường thoáng chốc
kinh hãi, nắm lấy bảo kiếm Họa Ảnh điểm mũi chân, bạch ảnh chớp lên như
kinh điện bắn tới bên cạnh hồng ảnh, tiếng quát sắc bén chọc thẳng trời
cao: "Tiểu Miêu!! Triển Chiêu!!"

Hồng ảnh kia lại như thể mắt mù
tai điếc, xem Bạch Ngọc Đường trước mắt như không khí, còn giống như đã
rồ dại, kiếm thế xoay quanh, chỉ một mực nhắm tới tên quỷ ảnh cuối cùng
điên cuồng đâm cắt.

"Triển Chiêu!!" Bạch Ngọc Đường lòng nóng như lửa đốt, cũng bất chấp nhiều lời, thân hình bay vút tới nóc nhà bên
cạnh hồng ảnh, Họa Ảnh vắt ngang ngăn đón Cự Khuyết: "Triển Chiêu, ngươi tỉnh lại!"

Mũi kiếm va chạm, nổ vang sáng rực, tóe ra tia lửa chói mắt.

Kiếm thế Cự Khuyết khựng lại giây lát, đột nhiên lật ngược lên, kiếm phong
xoáy cuộn điên cuồng như bão táp, đánh úp tới bên mặt Bạch Ngọc Đường
rét buốt .

Trong khoảnh khoắc bằng vận tốc của ánh sáng, Bạch
Ngọc Đường chợt đảo người đi, tránh khỏi đường kiếm trong gang tấc, tay
áo màu tuyết bị kiếm chém đứt, rớt thẳng xuống như lá mùa thu.

"Triển Chiêu!!" Bạch ảnh cấp tốc lộn vòng, Hỏa Ảnh đánh vụt tới, giống như tia chớp dứt khoát dồn ép đường kiếm của Cự Khuyết: "Ngươi tỉnh lại mau, ta là Bạch Ngọc Đường!!"

Tiếng quát khàn giọng xen lẫn tiếng hai thanh kiếm giao nhau leng keng, dội phá trời đêm.

Lông mày Bạch Ngọc Đường vặn siết, mắt hoa đào bật nảy tơ máu, mặt đầy lo lắng nhìn hồng y trước mắt.

Gió đêm quất qua, thổi tan sương máu che phủ bầu trời, một tia ánh trăng
màu bạc lướt xuyên qua áng mây, dần soi rõ khuôn mặt Triển Chiêu.

"Triển ----" Tim Bạch Ngọc Đường giật lên kịch liệt, trong đầu nổ vang.

Khuôn mặt tuấn tú như lấp kín sương mù trắng xóa, tái nhợt băng giá, không
chút sức sống, con ngươi đen trong suốt như thấm đẫm máu tanh hung ác,
nung đỏ chết chóc, ở dưới phần da quanh huyệt thái dương âm ỷ nổi lên
gân xanh tàn khốc, bò trườn tới trán và khóe mắt như hoa văn kỳ dị.

Dưới ánh trăng xám lạnh, toàn thân hồng y của Triển Chiêu thấm máu đỏ gắt,
mũi kiếm Cự Khuyết dính đầy máu thịt, càng giống như quỷ ngục hung thần.

"Triển...Chiêu..." Môi Bạch Ngọc Đường khẽ run, trong lúc bấn loạn, bảo kiếm trong tay bất giác buông lỏng.

Ngay tại cái nháy mắt buông lỏng này, Triển Chiêu đột nhiên khua bay Họa
Ảnh, mũi kiếm giật lên, mũi bạc ướp máu dịch chuyển tựa như ma quỷ, xoáy không bay vút, trong tích tắc vẩy ra luồng máu sáng rực, bao trọn lấy
tên quỷ ảnh cuối cùng đang thoi thóp trốn dưới nóc nhà, dưới sát khí như điện đâm xuyên qua, quỷ ảnh kia rú lên một tiếng thảm thiết, rơi thẳng
xuống như diều đứt dây.

Hồng ảnh thình lình nhảy bật lên như làn khói máu, dứt khoát đuổi theo quỷ ảnh vừa rơi xuống đất.

Bạch Ngọc Đường đột nhiên hoàn hồn nhìn lại cục diện hiện tại, thoáng chốc
toát ra một người mồ hôi lạnh, điểm mũi chân, thân hình bắn ra như tia
chớp đuổi theo Triển Chiêu, trong miệng quát lên: "Tiểu Kim Tử, mau
tránh ra!!"

Lại nói sang Kim Kiền, trợn to mắt nhìn Bạch Ngọc
Đường và Triển Chiêu giao kích hai lần ở giữa không trung cũng chẳng có
tác dụng gì, gấp đến mức đầu đổ đầy mồ hôi hột, suy nghĩ nửa ngày lại
không tìm ra cách nào, việc duy nhất làm được chính là phản xạ có điều
kiện ngồi xổm tại chỗ bắt đầu bới ra đủ loại bình dược đạn dược, vừa bới được một nửa, đột nhiên nghe thấy tiếng kinh hô của Bạch Ngọc Đường
truyền đến từ trên trời, giương mắt nhìn lên, tức khắc bị dọa bay nửa
cái mạng.

Một cái "Xác quỷ" gào rít phóng thẳng về phía mình
giống như thiên thạch, tóc dài múa tung, mắt đỏ dữ tợn, thất khiếu (*)
bật máu, muốn bao nhiêu khủng bố liền có bấy nhiêu khủng bố.

(*)thất khiếu (gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng)

"Má ơi!!!!" Kim Kiền đặt phịch mông xuống đất, hai chân quẫy đạp, hai tay
cào bới, cuối cùng dốc toàn lực lấy tư thế mông cọ đất nhanh như chớp
thoát ra thật xa, ngoắc mắt nhìn "Xác quỷ" kia rớt bẹp xuống đất, khuấy
lên một trận bụi máu.

Kim Kiền còn chưa hết hoảng hồn, lại thấy
trước mắt gió tanh nổi lên khốc liệt, một hồng ảnh đáp sầm xuống trước
mặt mình, kề thanh kiếm rỉ máu ngay trước chóp mũi mình.

"Triển, Triển Triển đại nhân?!" Kim Kiền ngây ngốc ngẩng đầu, sắc mặt ác quỷ của Triển Chiêu hiện ra rõ nét từng chút một .

Một dòng khí lạnh nhất thời chặn ngang cổ họng Kim Kiền.

Nháy mắt tiếp theo, một bóng trắng như gió lốc che ở trước mặt Kim Kiền,
giọng lo lắng của Bạch Ngọc Đường truyền đến từ đỉnh đầu: "Tiểu Kim Tử,
ngươi cẩn thận, Triển Chiêu hắn ----"

"Á á á á á!!! Chết chắc
rồiiiiiiii!!" Chợt nghe Kim Kiền hét thảm một tiếng, trước mắt Bạch Ngọc Đường hoa lên, một chốc sau đã thấy người nào đó một giây trước còn
ngồi lạnh run trên đất, lúc này đã nhanh như chớp vọt tới trước người
Triển Chiêu, khóc trời kêu đất bắt đầu nước mắt như bão: "Này này này
làn da này sao lại thành ảm đạm như vậy, mắt lại sung huyết thành như
vậy, còn trên trán ---- đây là gì á á? ! Triển đại nhân sao ngài lại
thành bộ dạng như vậy? Cái, cái cái cái này hỏi ta làm sao ăn nói với
Khai Phong phủ Bao đại nhân Công Tôn tiên sinh dân chúng Biện Kinh á á á á á?!"

Nói xong, cánh tay nhỏ gầy còn sét đánh không kịp bưng tai cầm lấy cổ tay Triển Chiêu, có vẻ như muốn bắt mạch.

Hai tròng mắt đỏ gay của Triển Chiêu bất ngờ chớp mạnh, thân hình run lên
kịch liệt, bảo kiếm trong tay keng một tiếng giơ lên, ánh kiếm rét căm
rọi vào mắt nhỏ của Kim Kiền.

"Tiểu Miêu!!" Bạch Ngọc Đường lách
mình tiến lên, cầm chặt lấy cánh tay đang giơ kiếm của Triển Chiêu, quát to: "Đó là Tiểu Kim Tử!"


"Kim..." Ánh đỏ trong mắt của Triển Chiêu bất chợt yếu xuống, yếu ớt nặn ra một chữ.

"Đúng vậy, đúng vậy, đúng là thuộc hạ!" Kim Kiền cũng bị dọa đến mơ hồ, vừa
thấy Triển Chiêu hình như có chuyển biến tốt, vội rèn sắt khi còn nóng
kêu to một tiếng.

Con ngươi đỏ gắt màu máu chầm chậm dời về phía
Kim Kiền, tĩnh lặng bất động, dần dần, tầng tầng sắc máu trong mắt tán
đi, từ từ khôi phục trong trẻo, đường gân xanh hung tợn dưới trán nhẹ
tiêu tan, lộ ra làn da bằng phẳng, vẻ hung ác trên khuôn mặt tựa như đá
băng vỡ vụn, bong ra từng mảng, trôi đi.

"...Kim Kiền..." Ngón
tay Triển Chiêu khẽ động, cổ tay chầm chậm rút ra khỏi tay Kim Kiền, lại chầm chậm nâng tới bên má Kim Kiền, đầu ngón tay lạnh lẽo nhè nhẹ phớt
qua bên tai Kim Kiền, trên tuấn nhan tái nhợt hiện lên một nụ cười nhạt
yếu ớt:

"Đừng sợ...Có Triển mỗ ở đây..."

Lời còn chưa dứt, ánh sáng trong mắt Triển Chiêu thốt nhiên tắt lịm, bóng dáng đỏ thẫm ngã gục xuống đất.

"Tiểu Miêu?!!"

"Triển đại nhân!!"

Hai tiếng kêu hoảng hốt xoay tít theo gió, thổi về hướng trời đêm sâu thẳm.

Mà ở cách đó một trượng, thiếu niên hắc y mặt không biểu cảm nhìn vào bóng người nhỏ gầy đang ngồi xổm bên cạnh Triển Chiêu, nửa khuôn mặt dưới
ánh trăng bao trùm dữ tợn.