Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 1 - Chương 18

Hàng vải Thiên Trúc lộ hành tung hung thủ

Ô bồn chứng thực kẻ gian tà

Ba người Triển Chiêu từ biệt Lưu thị và Bách Nhi,
dựa theo lời nói của cậu bé gấp gáp tìm đến phố Nam trong trấn,
quả nhiên không lâu sau, họ tìm thấy một tiệm bán vải, treo biển đề
“Hàng vải Thiên Chức”

“Triển đại nhân, xem ra đây là cửa hàng đó”, Trịnh
Tiểu Liễu quan sát xung quanh, nhỏ giọng nói với Triển Chiêu.

Kim Kiền đứng ngay cạnh nên nghe được rất rõ ràng,
lòng không khỏi cười thầm: Chữ viết trên bảng hiệu kia so với cái
sọt còn to hơn, Tiểu Miêu cũng không mù chữ, còn cần tên nhóc nhà anh
đứng đó mà thuyết minh với giải thích sao?

Triển Chiêu lại chẳng thấy phiền gì, chỉ gật đầu,
dẫn theo hai người Kim, Trịnh tiến vào cửa hàng, nhìn ngắm xung quanh
một lượt rồi hỏi tiểu nhị trong quầy: ”Vị tiểu ca này, tiệm của
cậu có bán lụa Vân Cẩm không?”.

Tiểu nhị vốn trông ba người quần áo giản dị, khuôn
mặt lại mang theo bụi đường, cho rằng chẳng phải người có tiền gì
nên không chú ý mấy, nom thấy ba người vào tiệm cũng không chào mời.
Nhưng lát sau lại nghe thấy người thanh niên áo lam mở miệng hỏi về
lụa Vân Cẩm, không khỏi có chút kinh ngạc, liếc mắt nhìn rồi khoát
tay trả lời: “Lụa Vân Cẩm cái gì? Không có”.

Tuy ngữ khí của tiểu nhị tỏ vẻ rất coi thường nhưng
Triển Chiêu cũng không chấp nhặt, lại hỏi: “Vị tiểu ca này, chưởng
quầy nhà cậu không có trong cửa hàng sao?”.

Tiểu nhị nghe xong có chút bực mình, nghĩ bụng: Ba
người này nhìn qua quần áo trên người đã biết là loại cùng đinh
rồi, lại còn bày đặt ra vẻ giàu có, hỏi hắn lụa Vân Cẩm cơ đấy.
Còn kêu mình gọi chưởng quầy ra, hừ, mình bằng từng này rồi còn
chưa từng gặp cái ngữ nghèo kiết xác như thế này sao.

Nghĩ vậy, tiểu nhị liền gắt gỏng nói: “Chưởng quầy
cửa hàng chúng tôi ra ngoài rồi, không có ở đây”.

Triển Chiêu lại hỏi: “Vậy xin hỏi khi nào chưởng
quầy trở về”.

Tiểu nhị bị hỏi nhiều làm cho nổi quạu, đánh mắt
liếc Triển Chiêu nói: “Tôi bảo này chưởng quầy của cửa hàng chúng
tôi rất bận, mỗi lần xuất môn không mười ngày thì cũng tám ngày mới
trở về. Nếu muốn mua hai thước vải bông may quần áo thì, thấy không,
sạp hàng phía đối diện có đấy, mấy người đừng lằng nhằng ở đây
cản trở cửa hàng chúng tôi làm ăn”.

Triển Chiêu nghe xong không khỏi sững sờ, định mở
miệng nêu rõ thân phận mình thì Trịnh Tiểu Liễu bên cạnh đã cướp
lời, hung hăng quát lên: “Cái tên này sao lại dám nói thế hả, ngươi
có biết người đang đứng trước mặt ngươi là ai không, ngài ấy chính
là…”.

Tiểu nhị cũng không khách khí, vặc lại: “Ta không cần
biết ngươi là kẻ nào, không mua đồ thì đừng có mà lằng nhằng ầm ĩ
ở đây, mau biến đi chỗ khác! ”.

“Cái gì?”, Trịnh Tiểu Liễu tức giận tới nỗi hai
mắt phát hỏa, đang định mắng lại thì thấy có người huýnh huýnh phía
sau lưng mình, quay đầu nhìn thì hóa ra là Kim Kiền.

Kim Kiền cau mày, đẩy Trịnh Tiểu Liễu sang một bên,
đi đến bên quầy, đặt đánh cạch túi vải đen bọc ô bồn lên mặt quầy,
ôm cánh tay nói: “Muốn cãi nhau thì sang bên kia mà cãi, mấy trăm
lượng bạc này sắp đè chết tôi rồi, tôi phải kiếm chỗ nào nghỉ chân
chút mới được”.


Hả?

Lời này vừa nói ra, ngay cả Triển Chiêu cũng bàng
hoàng nói gì đến tiểu nhị và Trịnh Tiểu Liễu.

Lại thấy Kim Kiền nhìn ngó xung quanh, rồi quay người
nói với Triển Chiêu: “Công tử, tiểu nhân thấy cái xó xỉnh quê mùa
này chắc không có lụa Vân Cẩm đâu, mấy thứ bày bên ngoài cũng là
mấy thứ tầm thường, chỗ nào chả có, còn chẳng bằng bộ đồ trên
người công tử. Chúng ta vẫn nên đi tới Đông Kinh Biện Lương xem xét thì
hơn” .

Tiểu nhị nghe xong rất kinh ngạc, ngó ngó tay nải
từa tựa cái trống này, thầm nghĩ: Nghe khẩu khí vị tiểu ca này có
lẽ nào mấy người bọn hắn lại là mối làm ăn lớn? Nhưng nhìn cách ăn
mặt của ba người bọn hắn thì thế nào cũng không giống.

Nghĩ đến đây, tiểu nhị không kìm được ngước lên đánh
giá kỹ càng Triển Chiêu, vừa thấy liền kinh ngạc.

Người thanh niên áo lam này tướng mạo đường đường,
khí độ bất phàm, bộ quần áo vải màu lam tuy mới nhìn thì thấy
bình thường chẳng có gì đặc biệt nhưng khi khoác lên người anh ta lại
mang một vẻ tiêu sái phiêu dật phóng khoáng chẳng thể diễn tả được
bằng lời, nói vậy vị áo lam này chẳng phải nhân vật tầm thường.

Đôi con ngươi của tiểu nhị đảo một vòng lập tức như
biến thành một người khác, xoay người từ trong quầy chạy ra, đến
trước mặt Triển Chiêu cười nói: “Ai da, vị đại gia này, tiểu nhân có
mắt không tròng, không nhận ra ngài. Ngài muốn xem loại vải gì, xin
cứ việc vào ngắm” .

Triển Chiêu và Trịnh Tiểu Liễu nghe xong, cùng nhìn
về phía Kim Kiền, lại thấy Kim Kiền cau có, đi đến bên cạnh Triển
Chiêu nói: “Công tử, nếu ở đây không có lụa Vân Cẩm, chúng ta nên đi
tới cửa hàng khác xem thôi” .

Tiểu nhị thấy vậy cuống lên, cao giọng nói: “Vị đại
gia này, đừng đi! Trong cả Lưu Gia trấn này, chỉ có cửa hàng chúng
tôi mới có lụa Vân Cẩm, ngài tới đây là đúng rồi” .

Triển Chiêu khẽ nhướng mày, nhìn Kim Kiền một cái
rồi nói: “Nếu tiểu ca đã nói như vậy, chi bằng hãy mang ra cho chúng
tôi xem một chút” .

Tiểu nhị mừng rỡ, vội vàng đi vào phòng trong, không
bao lâu sau thì ôm ra một cây lụa.

Cây lụa bề mặt trơn nhẵn, mềm mại như nước, tuy đặt
ở trong nhà nhưng lại có thể phản xạ ánh sáng mặt trời, lung linh
rực rỡ, lộng lẫy đến chói mắt.

Mọi người vừa nhìn lòng không khỏi tán thưởng.

Kim Kiền liền đem cái túi bọc ô bồn lại, đặt cạnh
cây lụa, nhỏ giọng hỏi: “Lưu ô bồn, ngươi có ấn tượng gì về cây lụa
này không?”.

“… Không có”, ô bồn khẽ đáp.

“… Quên đi, hỏi ngươi cũng bằng thừa”, Kim Kiền đẩy ô
bồn sang một bên.

Lại nghe Triển Chiêu hỏi: “Tiểu ca, loại lụa này màu
sắc, chất liệu quả là xuất chúng, chẳng hay chúng nó nhập về từ
đâu?”.

Tiểu nhị không hiểu mở miệng hỏi: “Vị đại gia này,
ngài mua lụa, sao không hỏi giá mà hỏi lụa được nhập về từ đâu, như
thế là đạo lý gì?”.

Triển Chiêu khẽ mỉm cười, đáp: “Cậu không biết rồi,
thứ lụa Vân Cẩm quý hiếm này thường có hàng giả, chúng tôi hỏi
hàng nhập về từ đâu cũng là để đề phòng vạn nhất mà thôi”.

“A…”, tiểu nhị gật đầu nói: “Nhưng lụa Vân Cẩm này
được nhập về từ đâu tiểu nhân cũng không rõ, chỉ có chưởng quầy mới
biết”.

“Vậy chưởng quầy hiện đang ở đâu?”

Tiểu nhị đáp: “Không giấu gì ngài, mấy ngày trước
chưởng quầy đi ra ngoài nhập hàng, lúc này không có ở đây”.

Triển Chiêu nghe xong không khỏi cau chặt đôi lông mày.

Trịnh Tiểu Liễu thấy tình huống như vậy, bước nhanh
lên trước hỏi: “Vậy khi nào thì chưởng quầy trở về?”.

Tiểu nhị lắc lắc đầu: “Nhanh thì hai ngày, còn lâu
thì ba đến năm ngày”.

Mọi người đều trầm tư không nói.


Kim Kiền là người ủ dột nhất, nghĩ thầm: Thật là
đen đủi, tay chưởng quầy đúng là biết chọn thời điểm ra ngoài. Manh
mối tới tay, rành rành ngay trước mắt mà lại hụt mất, hức hức, nói
thế thì mình vẫn phải tiếp tục cos thành rùa ô bồn nữa ư… Trời cao
đất dày ơi, Thượng đế, Jesus, Như Lai Phật Tổ ơi, cho dù là ai cũng
được, mau mau hiển linh đi, cứu vớt kẻ yếu đuối đáng thương là con đi.

Tiểu nhị nhìn người này, ngó người kia, thấy ba
người sắc mặt ai cũng chán nản, đặc biệt là cậu thiếu niên gầy gò
mặt áo đen, nom sắc mặt như đang muốn tìm người đánh nhau vậy, không
khỏi có chút kiếp đảm, lại sợ làm mất mối làm ăn lớn nên không dám
đuổi đám người này ra ngoài. Tiểu nhị đang phiền não không biết
thoát thân thế nào thì bỗng nhác thấy một bóng người trước cửa tiệm,
định thần nhìn kỹ hóa ra là người quen, lòng mừng thầm vội bước ra
nghênh đón, đon đả chào:

“Ai da, đây chẳng phải là Tôn đại gia và Tôn nhị gia
sao? Hai vị lại đến tìm chưởng quầy uống rượu phải không, thật không
may, chưởng quầy đã ra ngoài nhập hàng rồi, vài ngày nữa mới về cơ”
.

Có tiếng một người cười nói: “Tên tiểu tử thối nha
ngươi sao hôm nay lại ân cần vậy, có phải muốn xin rượu uống không?”.

Một người khác cũng cười nói: “Đại ca, đệ thấy tên
tiểu tử này càng ngày càng giảo hoạt” .

Tiểu nhị và hai người nọ đứng ngoài cửa say sưa trò
truyện, còn ba người Triển Chiêu ở trong này đang sầu não vì vụ án,
chẳng ai chú ý đến xung quanh. Mặt quầy phía sau lưng ba người, túi
đựng ô bồn tự nhiên rung lắc mạnh, rơi từ trên quầy xuống đất coong
một tiệng, rớt ra khỏi túi, lọc cọc lăn cái vèo ra khỏi cửa.

Ba người ngoài cửa đang nói chuyện nhất thời dừng
lại, rồi một tiếng kêu thất thanh vang lên: “Đại ca! Cái… cái này…” .

Ba người trong phòng nghe thấy tiếng kêu, liền quay
đầu ra nhìn, không khỏi giật mình kinh ngạc.

Triển Chiêu và Kim Kiền chạy vội ra ngoài, Kim Kiền
ôm lấy ô bồn, dùng vạt áo che lại. Trịnh Tiểu Liễu đằng sau nhặt
miếng vải đen lên, tay chân luống cuống cùng Kim Kiền bọc lấy ô bồn.

Chợt nghe có tiếng hỏi: “Tiểu ca, cái ô bồn này
là…”.

Kim Kiền ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trừ tiểu nhị
ra, ngoài cửa còn có hai người đang đứng.

Người bên trái mặt áo lụa xanh thẳm, chân mang giày
cổ thấp màu đen, vóc dáng vạm vỡ, da ngăm đen, lông mày chổi xể, mắt
hình tam giác, râu ria tua tủa kéo đến mang tai.

Người bên phải dáng người hơi thấp, mặc áo khoát
vạt ngắn màu nâu, quần màu đất non, mang giày vải đen, lông mày hình
chữ bát, mắt ti hí, mặt đen sì chẳng có tí râu nào. Hai người họ
đứng cùng nhau, nếu nhìn kỹ mày mắt họ cũng có vài phần tương tự.

Người vừa hỏi chính là nam tử áo nâu thấp hơn phía
bên phải, vẻ mặt hắn ta có thể nói lúc này là quái dị: Hai mắt
long lên, nữa khuôn mặt bên trái thì có vẻ bình tĩnh, còn nữa khuôn
mắt bên phải hình như hơi co rúm lại.

Kim Kiền bỗng sinh nghi, ôm ô bồn lui lại hai bước, đi
đến bên cạnh Triển Chiêu rồi mới đáp: “Ô bồn này là của tôi, có vấn
đề gì không? ”.

Kim Kiền còn chưa đáp lời thì Triển Chiêu đã tiến
lên một bước, trầm giọng đáp: “Lẽ nào trước đây hai vị đã từng thấy
cái ô bồn này rồi?”.

Bị Triển Chiêu hỏi câu này, nam tử thấp hơn kia không
khỏi rụt cổ lùi ra sau, mắt hướng về phía người áo xanh bên cạnh,
lắp bắp nói: “Đại ca, cái… cái ô bồn…” .

“Câm miệng!”, người áo xanh thấp giọng nạt, ngừng
một lúc sau đó ngẩng đầu lên hướng về phía Triển Chiêu, chấp tay
cười nói: “Không có gì, huynh đệ chúng tôi trước giờ đều muốn có
một cái ô bồn, hôm nay thấy cái ô bồn này rất được, cũng định mua
một cái nên mới thuận miệng hỏi vậy thôi” .

Triển Chiêu nhíu chặt đôi mày lưỡi mác, hàn quang lóe
lên trong mắt, cẩn thận đánh giá hai huynh đệ này một phen, sau đó
mới trầm giọng nói: “Cái ô bồn này được mua ở tiệm ‘Vương Gia tạp
hành’ trên phố Mã Hành, hai người đã từng nghe qua chưa?”.

“Chưa nghe qua! Chưa nghe qua!”, nam tử áo nâu đột nhiên
xua tay kêu lên.

“Nhị đệ!”, kẻ áo xanh cũng cao giọng quát, thấy nam
tử áo nâu im bặt, mới từ tốn nói: “Các vị, có vẻ như đệ đệ tôi hôm
nay uống quá nhiều, hơi thất thường chút, các vị đừng để bụng nhé.
Hai huynh đệ bọn tôi cỏn có việc, xin cáo từ trước “.


Dứt lời, hắn xoay thân kéo nam tử áo nâu định rời
đi, nhưng vừa mới quay người, chưa bước được bước nào, đã thấy một
cái bóng màu lam đột nhiên lướt đến trước mặt. Triển Chiêu đứng
thẳng tắp như thân tùng, đưa một tay lên chặn đường đi của hai người
bọn chúng.

Chúng sợ hãi nhảy dựng lên, ngước mắt nhìn, chỉ
thấy khuôn mặt chàng thanh niên này vô cùng lạnh lẽo, đôi mắt như đáy
hồ sâu thẳm, đang lạnh lùng trừng mắt nhìn chúng, không khỏi cảm thấy
kinh hoàng, lại chẳng thốt nổi nên lời.

Nhưng Triển Chiêu qua một lúc lâu lại chẳng thấy nói
gì, hai mắt quét qua hai huynh đệ chúng mấy phen, rồi hướng về phía
Kim Kiền đang ôm ô bồn đứng trước cửa hàng vải.

Trước hành động và lời nói của hai huynh đệ này Kim
Kiền cũng sinh nghi trong lòng, lại thấy Triển Chiêu chặn đường đi của
chúng, sau đó nhìn sang phía mình, liền hiểu rõ, vội thấp giọng hỏi
ô bồn trong tay mình: “Lưu ô bồn, ngươi có biết hai kẻ này không?”.

Nhưng ô bồn lúc này lại câm như hến, chẳng phát ra
chút âm thanh nào.

Kim Kiền cuống lên, lại cao giọng hơn vài phần: “Lưu ô
bồn, ta hỏi ngươi, ngươi có nghe thấy không?”.

Ô bồn vẫn im lặng như cũ.

Kim Kiền ngước lên nhìn Triển Chiêu, thấy sắc mặt
Triển Chiêu sầm xuống, đôi môi mím chặt, bất giác cảm thấy gió lạnh
vi vu thổi sau lưng, vội vàng đặt ô bồn xuống đất, ra sức gõ, vừa gõ
vừa nói: “Cái đồ ô bồn chết tiệt này, bình thường không cho ngươi
nói thì ngươi cứ lèo lèo y hệt mấy bà tám, giờ bảo ngươi làm chứng
thì ngươi lại ra vẻ lạnh lùng, ngay cả rắm cũng không dám đánh! Ngươi
còn tiếp tục giả câm giả điếc, ta sẽ ném ngươi nào hố phân, cho ngươi
biến thành bồn cầu.

Nhưng gõ mỏi cả tay, ô bồn vẫn câm như hến.

Kim Kiền cũng không còn cách nào khác, đành thất
thần nhìn sang Trịnh Tiểu Liễu bên cạnh, hy vọng cậu ta có thể đưa ra
chủ ý nào đó, nhưng Trịnh Tiểu Liễu cũng hoang mang y như vậy, không
biết phải làm sao.

Chợt nghe tên đại ca trong hai huynh đệ kia nói: “Vị
huynh đài này, vì sao lại chặn đường đi của chúng tôi?”.

Triển Chiêu nghe xong, trừng mắt nhìn hai tên hồi lâu
rồi mới từ từ hạ tay xuống, nghiêng người tránh sang một bên để cho
chúng rời đi.

Đến khi chúng đã đi xa, Trịnh Tiểu Liễu và Kim Kiền
vội chạy đến bên cạnh Triển Chiêu, Triển Chiêu nhìn Kim Kiền một cái,
thấp giọng hỏi: “Vì sao lại như vậy?”.

Kim Kiền thầm kêu lên đầy bất đắc dĩ, nghĩ bụng:
Tiểu Miêu, ngài cho tôi là bán tiên chuyển thế à? Ai mà biết được ô
bồn này hôm nay phát điên cái gì chứ, đột nhiên im bặt, chẳng lẽ vừa
rơi xuống đất đã hỏng rồi ư… Khoan khoan, ô bồn này đang yên đang lành
sao lại rơi xuống đất? Còn lăn ra khỏi túi nữa, lẽ nào hắn không biết
mình không thể tiếp xúc với ánh mặt trời… Á! .

Kim Kiền căng thẳng, nhất thời mồ hôi lạnh túa ra
đầy lưng, vẻ mặt buồn như đang khóc tang, ngẩng đầu lên nhìn Triển
Chiêu: “Triển đại nhân, ô bồn gặp ánh mặt trời, tám phần lá hồn phi
phách tán rồi…”.

“Cái gì?”, Triển Chiêu và Trịnh Tiểu Liễu thất kinh,
cùng kêu lên.

Kim Kiền bị hai người trừng mắt nhìn đến phát run,
nghĩ một lát lại nói: “Cũng… cũng không nhất định thế, có thể qua
một lúc nữa sẽ hồi phục lại chưa biết chừng…”.

Hai người Triển Chiêu, Trịnh Tiểu Liễu nghe xong mới
thở phào một cái.

Lát sao, Trịnh Tiểu Liễu hỏi: “Triển đại nhân, lời
nói cùng hành động của hai huynh đệ kia rất quái dị, nhất định có
liên quan tới vụ án này, vì sao không bắt hai tên đó về quy án?”.

Triển Chiêu lắc đầu: “Đây chẳng qua chỉ là suy đoán,
chúng ta không có chứng cứ rõ ràng. Không biết lụa Vân Cẩm xuất xứ
từ đâu, không có ô bồn đứng ra làm chứng, sao có thể tùy tiện bắt
người được?”.

Trịnh Tiểu Liễu nhất thời im lặng, cúi đầu bứt
tóc.

Kim Kiền lại càng tức khí, ra sức gõ vào ô bồn,
miệng lầm bầm: “Đều tại cái tên Lưu ô bồn này, đúng thời khắc quan
trọng lại không có động tĩnh, thật đúng là thành công chả thấy,
thất bại có thừa!”.


Kim Kiền đang gõ hăng say thì nghe ô bồn đột nhiên
chấn động, từ bên trong truyền ra giọng nói: “Đừng gõ nữa!”.

Ba người nghe xong vừa mừng vừa sợ, Kim Kiền vội kêu
lên: “Lưu ô bồn, ngươi vẫn ổn đấy chứ?”.

Trịnh Tiểu Liễu cũng la lên: “Ngươi đã có thể nói
chuyện được rồi, vì sao vừa rồi không lên tiếng?”.

Chợt nghe ô bồn thấp giọng nói: “Vừa rồi thảo dân
thấy đôi huynh đệ sát hại thảo dân, nhất thời xúc động phẫn nộ không
kìm chế được, rung mạnh quá liền rơi xuống đất, vô tình bị ánh mặt
trời chiếu vào, liền mất đi ý thức”.

Triển Chiêu kinh hãi, vội hỏi: “Hung thủ mà ngươi nói
chính là hai kẻ vừa rồi đứng ở trước cửa hàng vải này có phải
không?”.

Ô bồn đáp: “Chính là hai kẻ đó! Triển đại nhân, sao
ngài không mau tróc nã hai tên đó về quy án?”.

“Tróc nã cái khỉ ấy!”, Kim Kiền gắt lên, “Hai tên đó
không biết đã chạy đi đằng nào từ lâu rồi!”.

“Cái gì?! Vì sao lại thả cho bọn chúng đi? Chúng là
hung thủ sát hại thảo dân mà! Vì sao lại để mặt cho bọn chúng đi?”.

Ô bồn kêu lên thảm thiết, nhưng ba người bên cạnh lại
không rảnh mà quan tâm.

Triển Chiêu rảo bước đến bên tiểu nhị của cửa hàng
vải đang ngẩn người, hỏi: “Tiểu ca, cậu có biết nhà của hai kẻ vừa
rồi ở đâu không?”.

Tiểu nhị vửa nghe thấy ô bồn nói chuyện, sợ tới
mức suýt chút nữa thì ngất xỉu, lúc này nghe thấy câu hỏi của Triển
Chiêu mới hoàn hồn lại, chớp chớp mắt nói: “Ngài… ngài hỏi Tôn đại
gia và Tôn nhị gia sao?”.

“… Tôn?”, Triển Chiêu hơi dừng lại một chút, rồi lập
tức hỏi tiếp: “Đúng thế. Bọn chúng trú tại đâu?”.

Tiểu nhị run run chìa một ngón tay chỉ về phái cuối
đường: “Ở cuối con phố này, trong một tứ hợp viện lớn, trước cửa
có một cây bách”.

Triển Chiêu nghe xong lập tức xoay mình chạy về phía
cuối phố, Kim Kiền thấy thế liền vận khinh công, theo sát ngay sau. Hai
người tựa như mũi tên lao ra khỏi cung, vèo cái đã không thấy bóng
dáng đâu, chỉ khổ cho Trịnh Tiểu Liễu ở phía sau, lòng nóng như lửa
đốt nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng bụi đường cuộn khởi mà chạy
theo.

Rất nhanh sau đó, hai người Triển, Kim đã tới được
nơi trú ngụ của huynh đệ họ Ngô. Triển Chiêu dừng lại trước cửa, quan
sát xung quanh sau đó nhún người một cái, nhẹ nhàng đáp xuống sân. Kim
Kiền cũng nhảy vào theo.

Chỉ thấy sân viện rất lớn, ba gian nhà ngói, gian
nhà chính quay mặt về hướng nam, hai gian bên cạnh là đông và tây sương
phòng. Thân hình Triển Chiêu nhanh như gió, lướt đi khắp sân và mấy căn
phòng tìm kiếm, Kim Kiền phi theo không kịp, chỉ đành kiểm tra tiền
viện và hậu viện, chưa tới một khắc sau, cả sân viện cùng mấy gian
nhà đều đã kiểm tra xong, nhưng hai người không thu được gì cả.

“Triển đại nhân…”, Kim Kiền cõng ô bồn trên lưng thấy
Triển Chiêu đứng ngay đơ trong sân, lòng không khỏi có chút khó hiểu.

Triển Chiêu nhìn một vòng xung quanh, đột nhiên quay
người đi về phía cửa, vừa đi vừa ra lệnh cho Kim Kiền: “Xem ra hai tên
đó đã chạy trốn, nhưng thời gian ngắn như thế chắc chắn chưa đi được
xa, chúng ta tức tốc đuổi theo nhất định có thể tóm được chúng”.

Kim Kiền nghe xong tinh thần nhất thời phấn chấn, hối
hả theo sau Triển Chiêu. Nhưng vừa mới mở cửa viện, Triển Chiêu đột
nhiên khựng lại, đứng im bất động.

Kim Kiền nối gót theo sau, thiếu chút nữa thì đập
mũi vào người đi trước, may mà dừng ngay tức thì mới tránh khỏi tai
nạn.

Vừa định mở miệng phàn nàn, đột nhiên Kim Kiền cảm
thấy không khí xung quanh có phần không ổn, còn bóng lưng Triển Chiêu
phía trước như cứng lại, tay nắm chặt thanh Cự Khuyết, cả người mơ
hồ lộ ra sát khí.

Chợt nghe Triển Chiêu trầm giọng quát: “Huynh đệ Ngô
thị, các ngươi chớ nên phạm sai lầm một lần nữa!”.

Kim Kiền không hiểu gì, thò đầu ra từ sau lưng Triển
Chiêu, ngóng về phía trước. Vừa mới nhìn liền giật nảy mình, thiếu
chút nữa bổ nhào xuống đất.


Chỉ thấy dưới tàng cây bách xanh um trước cửa sân
viện có ba người đang đứng, hai kẻ trong đó là huynh đệ Ngô thị mà
họ vừa mới chạm trán, người còn lại rất quen thuộc, thân hình gầy
nhẳng, mắt báo, cằm nhọn, đó chính là Trịnh Tiểu Liễu vốn chạy theo
sau họ.

Hung thủ giết người đã chạy trốn nhiều ngày, nay
lại xuất hiện ngay trước mắt, vốn là một chuyện may mắn, nhưng tình
huống lúc này thực sự có chút nan giải. Không vì một nguyên nhân gì
khác, chỉ bởi trong tay Ngô Đại Lực kia là một cái rìu sắt bén với
màu đen loang lổ trên lưỡi, mà lưỡi rìu đó vừa hay lại đang kề sát
cái cổ mảnh khảnh của Trịnh Tiểu Liễu.

Kim Kiền nghe thấy ô bồn Lưu thị phía sau lưng kêu lên:
“Chính là cái rìu đó, thảo dân bị sát hại bởi cái rìu đó!”.

Kim Kiền không biết Triển Chiêu với thân hình thẳng
tắp trước mắt có cảm tưởng gì, nhưng lúc này trong lòng nàng chỉ
có một thứ cảm xúc: Mợ nó, thời điểm này, ai mà quan tâm đến việc
nghiên cứu chiến tích vĩ đại trước kia của cái rìu đấy kia chứ!
Việc tối quan trọng trước mắt chính là: Sai dịch của Khai Phong phủ
đại danh đỉnh đỉnh thế mà lại bị biến thành con tin… Chậc chậc,
Tiểu Miêu, ngài sẽ giải quyết việc này thế nào đây?