Đế Vương Sủng Ái

Chương 464

Lâu Thất có chút áy náy, bởi hắn từ thành Nặc Lạp ở Bắc Thương vội vàng chạy về Lâu gia, sau đó lại gấp rút tới Phá Vực, giờ vừa nghỉ ngơi một ngày lại vội vã về lại Lâu gia.

"Sau khi ca về, hỏi nương sinh thần bát tự của ta." Thực ra từ lần trước khi nàng nhắc tới sinh thần với Trầm Sát đã nghĩ qua vấn đề này, hôm qua nói tới canh thiếp, nàng lại nghĩ thêm về nó. Ít nhất cũng muốn tính xem có phải nàng sinh vào năm âm tháng âm ngày âm giờ âm không, tuy rằng độ khả thi của chuyện này không cao, thế nhưng, lỡ như vậy thì sao? Lỡ như có lỡ như lỡ như thế thì sao?

Trầm Sát ở một bên nghe lời này của nàng, ánh mắt sâu thăm thẳm, không nén nổi mà bắt đầu não bổ.

Nếu như Thất Thất chính là âm nữ, vậy thì hắn có thể dùng sức nhào vào nàng, áp nàng xuống giường, cởi bỏ hết quần áo của nàng, tận tình rong ruổi trong sự chập trùng nhấp nhô của nàng, sau đó nàng sẽ yêu kiều rên lên những tiếng a ưm trong lúc tình sâu ý đậm lật qua lật lại, lúc đó có lẽ nàng sẽ mềm nhũn không xương mặc hắn gặm nhấm, hay là mạnh mẽ nóng bỏng tranh đấu không ngừng cùng hắn đây?

"Đế Quân, người chảy máu mũi rồi!"

Giọng nói của Tiểu Trù bỗng nhiên vang lên.

Lâu Thất và Lâu Hoan Thiên kinh ngạc quay đầu lại, vừa khéo nhìn thấy Trầm Sát đang bịt chặt mũi, nhưng vẫn có hai hàng máu chảy xuống, rơi trên mặt đất tạo thành hai đóa huyết hoa...

Lâu Hoan Thiên: "..."

Lâu Thất: "..."

Tiểu Trù bị Trầm Sát u ám vô cùng trừng một cái, liền lui về sau lưng Lâu Thất. Xong đời, hình như cô đã nói sai rồi, chuyện này sao có thể nói ra được cơ chứ?

Cô đã hành tẩu nhiều năm ở ngoài như vậy rồi, cũng không phải hoàn toàn không hiểu gì về chuyện nam nữ, nghe nói, nam nhân dục cầu bất mãn, hỏa khí tích trong người quá lâu sẽ khiến chảy máu mũi...

Điều này có phải rất mất mặt không?

Thế nhưng đâu có liên quan gì tới cô chứ, cô ta cũng rất oan ức có được không hả? Ai mà biết được đang ở trong vườn hoa, Đế Quân nghe Đế Phi và Lâu thiếu chủ trò chuyện mà cũng có thể đột nhiên chảy máu mũi được chứ?

Nói đi, Đế Quân ngài vừa nghĩ cái gì hả?

Lời này tất nhiên cô không dám hỏi, thế nhưng Lâu Hoan Thiên lại không có chút nể nang gì, sờ sờ mũi lại gần hạ giọng hỏi, "Muội phu, ngươi vừa nghĩ lung tung gì đó?"

"Liên quan cóc gì đến ngươi!!!"

Đế Quân đại thần tức đến nổ phổi, u ám phun ra một câu, đã vậy còn dùng ngữ khí của Lâu Thất.

Người xung quanh thấy hắn tái mặt bước nhanh rời đi, khóe miệng đều run run.

Lâu Hoan Thiên khẽ ho nhẹ, kéo Lâu Thất sang một bên, dùng âm thanh chỉ đủ để hai người nghe thấy nói, "Tiểu Thất à, muội hãy còn nhỏ, không hiểu được tính quan trọng của vài việc, muội phải nghĩ thật kỹ, đừng chỉ nhìn bề ngoài của người nào đó..."

Ha?

Nói cái quái gì vậy!

Lâu Thất không nhịn nổi muốn cấu hắn, "Ca, đại ca, ca ca ruột à, huynh biết tính quan trọng của vài chuyện, nói thật đi, có phải mười hai tuổi đã có nha hoàn dạy bảo rồi không? Có phái sớm đã đi dạo thanh lâu không?"

Lâu Hoan Thiên đen mặt, "Muội chỉ biết nói mấy thứ linh tinh thôi!"

Ai nói linh tinh trước! Rõ ràng là nàng đang nói chuyện nghiêm chỉnh, đột nhiên lại bảo nói linh tinh rồi!

"Khụ khụ." Lâu Hoan Thiên cũng biết nói điều này quả không hợp lý lắm, tuy rằng trong lòng hắn thực sự cảm thấy có chút lo lắng, khụ khụ, lo lắng cho sức khỏe của Trầm Sát, thế nhưng thấy Lâu Thất không quá ưu tư, cũng không hỏi tiếp nữa. Hắn cũng sẽ lúng túng đó có biết không hả?

Lâu Thất không đưa trâm Phượng Hoàng bảy màu kia để hắn mang về, bởi thứ này Hiên Viên Chiến cũng chẳng nói là giao cho Vân U, thế nhưng quả Mỹ Nhân đó, nàng phải đưa cho Vân U.

Nàng đưa hộp cho Lâu Hoan Thiên, "Đây là nguyện vọng của Hiên Viên Chiến, đưa quả Mỹ Nhân này cho nương." Nàng vẫn có chút không quen gọi Vân U.

Thế nhưng Lâu Hoan Thiên lại chú ý tới nàng gọi thẳng tên Hiên Viên Chiến, chẳng phải nói đó là phụ thân của họ sao? Thế nhưng hắn cũng chẳng biết phải sửa lại cho muội muội thế nào, có lẽ muội ấy cũng chẳng có chút tình cảm nào với cha nương, lần này mẫu thân lại...

Hai người nói chuyện một lúc, đã giao phó chuyện cần đối phương làm cho nhau, Lâu Hoan Thiên để lại một ám vệ tên Long Ngôn cho Lâu Thất, Lâu Thất vốn muốn từ chối, thế nhưng Lâu Hoan Thiên lại nói, "Hắn biết con đường liên lạc với Chấp Pháp Đường, có chuyện gì cứ truyền tin cho ca ca, và cả, nếu như ta chưa trở lại, muội mà muốn tới Lâu gia, cứ bảo Long Ngôn dẫn đường."

Lâu Thất nghĩ ngợi một hồi rồi nhận người.

Nàng tới phòng bếp lớn, hướng dẫn đầu bếp làm mấy món vừa có thể mang đi xa lại vừa ngon cho Lâu Hoan Thiên, bánh ngọt, bánh thịt, hoa quả ngâm, và cả mứt quả nữa. Bởi trước kia một người bạn tốt giỏi việc nấu nướng đã nuôi nàng thành kén ăn rồi, yêu câu cũng cao hơn, vì vậy nàng nhất định phải làm mấy cái bánh này ra hình dáng đáng yêu tinh xảo, có mấy cái là hình trái tim, có cái là hình hoa mai, có cái lại hình ngôi sao, đẹp đẽ vô cùng, còn lấy một chiếc hộp gỗ lim chạm trổ hoa văn tinh xảo xếp đặt chỉnh tề, nom rất ngon miệng.

Lâu Hoan Thiên cười nói còn đẹp hơn cả đồ của cửa hàng điểm tâm nổi tiếng, trong lòng lại ấm áp vô cùng.

Có muội muội thật là tốt!

Sau khi Lâu Hoan Thiên rời đi, Trầm Sát liền bắt đầu mang binh càn quét Phá Vực Hoang Nguyên, nếu hắn đã muốn thống nhất Phá Vực, Lâu Thất cũng tạm thời không vội đi tìm hai vị thuốc dẫn kia, mà cùng lúc đó vừa dạy dỗ Linh Đội, vừa đưa người đi chế mìn, hoa Tam Sinh vẫn còn thừa lại một chút, vẫn có thể làm thêm mười mấy trái mìn, mấy quả khác thì không có thêm hoa Tam Sinh, nhưng uy lực cũng đủ để khiến người ta khiếp hồn táng đảm.

Trong khoảng thời gian ngắn, chiến tranh nơi Phá Vực Hoang Nguyên bùng nổ, mỗi ngày đều có tin chiến thắng, từng đỉnh núi một được họ đánh hạ, các thế lực không bị diệt sạch thì cũng đầu hàng.

Hơn nữa trong quá trình truy quét này, họ còn phát hiện ra rất nhiều những sơn thôn nhỏ mà trước giờ chưa từng biết đến, dân số cũng không ít. Thực ra cũng chẳng lạ lùng gì, nếu những người giang hồ có công phu có án cũ kia hoặc đám người hỗn tạp nào đó đã tới đây để chiếm núi làm vương, vậy thì những người dân bị hại hoặc gặp phải tai nạn cũng có thể ẩn cư ở đây.

Phá Vực Hoang Nguyên quả thực là có một môi trường khắc nghiệt, ví dụ như Bách Trùng Cốc, thế nhưng thực ra cũng có vài nơi sản vật phong phú, như sản vật và quả dại cũng chẳng ít, một thôn nhỏ có thể sống nhờ vào những thứ này.

Trầm Sát hạ được vài thế lực, đồng thời cũng ghi từng cái thôn nhỏ một vào danh sách, tới lúc đó ắt sẽ chọn vài người tới mấy nơi này lập thành.

Tuy rằng những người dân ở trong sơn thôn nhỏ đó lánh đời mà sống, không ai phát hiện ra bọn họ, tuy không thực sự bị đói chết, thế nhưng tuy sản vật nơi núi rừng có, cuộc sống vẫn khá nghèo nàn, lại nên chuyện Phá Vực Hoang Nguyên loại người gì cũng có, bọn họ ít nhiều gì cũng lo sợ, mỗi ngày đều ở trong thôn của mình không dám ra ngoài, giờ Trầm Sát muốn thống nhất Phá Vực, điều này lại khiến họ vui mừng, vô cùng phối hợp để điền vào danh sách.

Đại quân chinh chiến ở ngoài, quan văn thì lại mau chóng gấp rút hoàn thiện chế độ quốc pháp, và đặt làm các loại quan phục. Bởi Phá Vực có mỏ vàng, lại thêm việc mỗi lần đánh hạ được một thế lực nào đó, Trầm Sát gần như vơ vét sạch sẽ, vì vậy quốc khố cũng bắt đầu dồi dào hơn.

Trầm Sát chủ ngoại, hạ chỉ cho Lâu Thất chủ nội, mỗi ngày chuyện gì cũng phải trình lên cho nàng, tuy nàng vốn lười đến mức không muốn lo toan mấy việc kiểu vậy, thế nhưng nếu đã nhận định Trầm Sát, hơn nữa cũng đã coi Phá Vực là địa bàn của mình, chuyện nàng nên làm thì nàng tuyệt sẽ không lười biếng.

Mới đầu cũng có vài quan văn không phục, cho rằng dù sau này nàng có được phong phi hay phong hậu, hậu cung không thể tham gia vào chính sự, đây vốn là điều luật mà hoàng thất của mỗi quốc gia đều có. Thế nhưng chỉ trong vòng ba ngày, thủ đoạn xử lý mọi vấn đề gọn gàng và nhanh chóng của Lâu Thất đã khiến quần chúng phải thán phục.

Hơn nữa Lâu Thất còn là một người có tầm hiểu biết sâu rộng, có rất nhiều chuyện, đám quan văn vốn còn chưa nghĩ ra, tới tay nàng trong chớp mắt đã giải quyết được, bọn họ không thể không phục.

Tính cách của Lâu Thất vốn là thẳng thắn và gọn gàng, rất nhiều chuyện nàng chỉ dùng một thanh đao để chém hết mọi rắc rối, giờ mới bắt đầu lập nước, vẫn chưa có nhiều mối quan hệ phức tạp rắc rối, vì vậy mấy vấn đề này đối với nàng mà nói cũng chẳng khó khăn là bao.

Trong lúc giải quyết mấy chuyện này, nàng cũng bắt đầu chuẩn bị thứ mà ngày trước mình đã nghĩ tới, đó chính là điều chế thuốc tăng cường nội lực, bao gồm cả Ngưng Công Đan bản đã có thay đổi.

Bởi vậy, nàng cũng khó tránh được mà sẽ có nhiều thời gian ở cùng thần y, cũng tiện học chút y thuật từ ông ta. Y thuật mà nàng biết vốn cũng chỉ là dạng bình thường, nàng am hiểu trị thương, nội thương ngoại thương, cũng là bởi mình chế được thuốc đủ tốt, thế nhưng quả thực y thuật vẫn hơi kém.

Thần y cảm thấy thiên phú về mặt này của nàng cũng khác hẳn so với người thường, vì vậy cũng chẳng giấu diếm gì, dường như đem tất cả những thứ mà ông biết dốc lòng dạy dỗ nàng.

Bởi vậy, thời gian mỗi ngày của Lâu Thất đều kín kẽ vô cùng, Trầm Sát thỉnh thoảng hồi cung cũng nghe Tiểu Trù và Nhị Linh hồi báo lại, cũng không nỡ giày vò nàng, nhiều lắm chỉ ôm nàng an ổn ngủ một giấc mà thôi.

Cứ như thế, đã nửa tháng trôi qua.

Nhà lao của Cửu Tiêu Điện, trong một phòng giam ẩm thấp, một phạm nhân đầu tóc rối bù, cả người run run, đột nhiên bừng tỉnh từ cơn ác mộng.

Gã nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, tuy đã bị phế sạch tu vi, thế nhưng thính lực cũng tốt hơn người thường rất nhiều, có thể dễ dàng nghe ra đây là một nữ tử, hơn nữa là một nữ tử trẻ tuổi.

Dường như nghĩ tới điều gì, trong lòng gã vui mừng, liền bổ về phía cửa. Người này chính là Trương Mệnh bị giam cầm nửa tháng không người quan tâm. Nửa tháng trước, gã còn phải chịu cực hình vài ngày, thế nhưng nửa tháng này lại chẳng có ai tới tra hỏi gã, gã cũng hoài nghi, chẳng lẽ năm mươi vạn tinh binh kia thực sự không có chút lực hấp dẫn nào, tại sao Trầm Sát không tự mình tới gặp gã chứ?

Không có người tới như vậy gã lại càng thêm nóng lòng, ngày nào cũng chờ đợi. Hắn biết trong Cửu Tiêu Điện này có người mà gã đã cài vào từ sớm, chỉ cần đợi được người đó tới, nói không chừng có thể thoát ra.

May thay, cuối cùng người đó cũng tới rồi.

Một thiếu nữ có gương mặt vui vẻ xuất hiện ngoài cánh cửa sắt.

"Có phải ngươi là người của thuộc hạ của bản tôn không?"

Trương Mệnh vội vàng hỏi.

"Ta..." Thiếu nữ mìm môi hỏi, "Ngươi là Trương tôn giả sao?"

"Không sau, chính là bản tôn! Ngươi là người của ai?"

"Tống trắc phi của Đông Thanh Hòa Khánh vương phủ."

Người tới chính là thị nữ lúc đầu đi theo Phố Ngọc Hà kia, Hỉ Nhi.

Trương Mệnh nghĩ ngợi hồi lâu mới nhớ Tống trắc phi của Hòa Khánh vương phủ là ai, thế nhưng sau khi nghĩ ra gã lại rất hài lòng, gật gật đầu, "Nữ nhân đó à, cũng không tệ, ngày đó bản tôn đã từng có vài đêm vợ chồng với nàng ta, giải được nỗi khát khao trong khuê phòng của nàng, còn đồng ý sau khi đại nghiệp đã thành sẽ để nàng làm quý phi, nàng đúng là rất tận tâm, không tệ, không tệ."