Đế Vương Công Lược

Chương 23: Kim Sơn (núi vàng) ở ngoài thành. [ Lam Cơ ở khách điếm Nhạn Hồi ]

Không thể không nói, nội công tâm pháp Nam Ma tà đưa tới tuy nhìn qua vô cùng hoang đường nhưng cũng có chút tác dụng. Sau khi luyện xong, Đoạn Bạch Nguyệt thấy toàn thân đều nhẹ nhàng khoan khoái, ngay cả nội lực cũng vững vàng hơn trước nhiều.


Đoạn Niệm rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, lo lắng cả đêm, chỉ sợ Vương gia sẽ tẩu hỏa nhập ma.


Ngô Gia Xa Hành vẫn như trước người đến người đi, Đoạn Bạch Nguyệt tìm một ngọn cây bí mật ngồi nhìn chằm chằm vào khách viện đổ nát kia. Qua hai ngày thì quả nhiên có một cỗ xe ngựa vội vàng chạy tới, vẫn là tên tiểu nhị đó, đầu tiên là dở từng rương hàng hóa từ trên xe xuống, rồi lại vác từng rương một đi vào, đều là những linh kiện bằng gỗ nên cũng không nhẹ, trông hắn cực kì mệt mỏi.


Đợi hắn lại vác một rương đi vào, Đoạn Bạch Nguyệt nhân cơ hội nhảy vào viện, nhìn xuyên qua song cửa sổ thì quả nhiên thấy trên mặt đất có cửa vào mật thất, thường ngày bị mấy tấm ván gỗ mục kia che lại nên nếu không lưu ý kĩ thì rất dễ bỏ qua.


Tính sơ qua khoảng thời gian tiểu nhị vác cái rương đi và về, Đoạn Bạch Nguyệt nảy ra chủ ý, định đi xuống đó xem thử rốt cuộc có cái gì cổ quái.


Trong viện còn lại ba cái rương cuối cùng, tiểu nhị thở dài một hơi, lại dùng sức vác cái lớn nhất lên, dọc theo từng bậc thang trong mật thất chậm rãi đi xuống. Đoạn Bạch Nguyệt lặng yên không tiếng động lần theo, ước chừng qua thời gian uống nửa chum trà mới tới đoạn đường đất bằng phẳng, cũng không biết đến tột cùng mật thất được đào sâu bao nhiêu.


Địa đạo ánh sáng yếu ớt, tiểu nhị kia lại vác thêm cái rương tương đối nặng, hơn nữa nhìn qua không giống như người có võ công, bởi vậy cũng không phát hiện có người theo sát phía sau lưng mình. Vẫn chỉ nặng nhọc tiến về phía trước, đi hết đoạn địa đạo thật dài mới thấy đằng trước xuất hiện những đốm sáng nhỏ, cùng với âm thanh chuyện trò và tiếng dụng cụ chế tác của công tượng.


Thấy tiểu nhị tới, người bên trong đều rối rít chào hỏi, sau đó lại cúi đầu làm việc. Đoạn Bạch Nguyệt núp ở một nơi bí mật gần đó, quan sát thật kĩ tình tình bên trong, chân mày nhíu lại. Phần cuối địa đạo nối với đại sảnh có ít nhất cũng hơn một trăm người, chỗ gần tường dựng những giá để hàng, bên trên là rất nhiều loại hộp gỗ được sắp xếp chỉnh tề, các công tượng ngồi thành ba hàng thẳng tắp, phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý chặt chẽ, xem ra đã làm cùng nhau một khoảng thời gian khá dài rồi.


Tiểu nhị kia buông cái rương xuống, lau mồ hôi rồi lại đi ra ngoài khiêng hai cái còn lại vào. Đoạn Bạch Nguyệt vẫn chưa đi theo tiểu nhị ra ngoài mà tiếp tục cẩn thận theo dõi, biết được thành phẩm cuối cùng mà các công tượng đó làm xong được cho vào những hộp gỗ kia, lại quét thêm một lớp sơn nữa, khi nước sơn khô thì được xếp ngay ngắn ở góc tường, chờ vận chuyển đi nơi khác.


Trong không khí nhàn nhạt mùi hoa như có như không, vô cùng quen thuộc. Trước đây lúc Đoạn Dao dưỡng cổ dùng làm thuốc dẫn để chế độc, tên là Điệp Dực Lan. Đầu kia của địa đạo truyền tới tiếng động hì hục hì hục như có người đang bê vật nặng, hiển nhiên chính là tên tiểu nhị đang vác cái rương cuối cùng vào. Đoạn Bạch Nguyệt vẫn đi theo hắn để ra khỏi mật thất.


Bên trong dịch quán, Sở Uyên đang xem tấu chương thì nghe Tứ Hỉ công công ở bên ngoài thông truyền, nói là Đoạn Vương đã tới.
“Xem ra đã phát hiện ra manh mối gì rồi.” Sở Uyên nhìn hắn: ” Nếu không cũng sẽ không trở về sớm như vậy.”


“Nếu lại không phát hiện được gì nữa thì Từ Chi Thu cũng cẩn thận đến mức tuyệt đối không hề có sơ hở luôn rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xuống bên bàn.” Hôm nay lại có một nhóm linh kiện mới được đưa tới khách viện hoang phế kia, ta đã đi theo tên tiểu nhị đó xuống mật thất xem một chút.”


Sở Uyên sửng sốt: ” Ngươi cũng xuống đó?”
“Ta không thể xuống ư?” Đoạn Bạch Nguyệt không hiểu ý hắn.
Sở Uyên im lặng cau mày.
Đoạn Bạch Nguyệt suy nghĩ một chút, sau đó cười hỏi: ” Lo lắng cho ta sao?”


Hai tai Sở Uyên đỏ lên, đáy mắt có chút hờn giận, lại càng như đang giận chính bản thân mình, vừa nghe hắn nói xong đã không giữ được bình tĩnh.


“Nếu dám đi xuống đó, ta tự nhiên có chừng mực.” Đoạn Bạch Nguyệt cũng không tiếp tục trêu đùa hắn nữa, chủ động nói chuyện chính. ” Tên tiểu nhị kia không giống người có võ công, cũng không thể uy hϊế͙p͙ gì đến ta mà. Mật thất được đào rất sâu trong lòng đất, bên trong đúng như chúng ta dự đoán, có ước chừng hơn một trăm công tượng, phối hợp cực kì ăn ý. Có lẽ đó chính là những người được cho là ” đi nơi khác làm ăn lớn khiến cho hàng xóm đều đỏ mắt ghen tị”,chúng ta vừa nói mấy ngày trước.”


“Hơn một trăm người, nhiều như vậy sao?” Sở Uyên hỏi: ” Đang làm cái gì?”
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Không biết, thoạt nhìn giống như là loại cơ quan nào đó, toàn bộ được đặt vào những hộp gỗ kia, hơn nữa dường như còn có cổ độc.”
“Phức tạp như vậy?” Sở Uyên cau mày.


“Tuy không biết là cái gì nhưng hình dáng những linh kiện kia ta đã ghi nhớ được bảy tám phần.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Tìm người tới hỏi một chút.”
“Tìm ai?” Sở Uyên nói: ” Thiên Vũ à?”


Đoạn Bạch Nguyệt gật đầu: ” Tuy hắn còn nhỏ tuổi nhưng cũng là công tượng giỏi nhất trong thành này. Bình thường lại thích nghe kể chuyện xưa, nói không chừng sẽ biết thứ này.”
Sở Uyên hiểu ý nói: ” Được.”


“Ban ngày nhiều người nhãn tạp, tối nay ta sẽ mang hắn tới.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Thời gian còn sớm, bên ngoài đang diễn kịch Đăng Hỏa, muốn đi xem hay không?”
“Ra ngoài?” Sở Uyên hỏi: ” Nếu bị người bắt gặp thì sao bây giờ?”


“Gặp thì gặp, có quy định nào nói Hoàng thượng không thể ra đường xem kịch?” Đoạn Bạch Nguyệt nghe vậy bật cười:” Ta dịch dung là được.”
Ở trong phòng suốt một ngày đêm thật sự có chút bức bối, vì thế Sở Uyên cũng không cự tuyệt nữa.


Vì sương rơi xuống nhiều nên không khí bên ngoài rất lạnh, vừa đi ra đến cửa Đoạn Bạch Nguyệt đã lấy áo choàng, nhẹ nhàng khoác lên vai Sở Uyên.
Tứ Hỉ công công vui vẻ nghĩ thầm, Tây Nam Vương thật là biết quan tâm săn sóc, còn cố ý chọn áo choàng dày một chút nữa chứ.


Cái gọi là kịch Đăng Hỏa, chính là mánh khóe mà nghệ nhân dân gian tạo ra để trêu đùa đám tiểu oa nhi; dựng tạm một cái đài dài phủ vải bố, thổi kèn lên là có thể diễn “thiên tiên sánh đôi” rồi. Người lớn trong thành cơm nước xong không có việc gì làm ra ngoài dạo chơi, đi ngang qua đó cũng sẽ đứng lại xem một lúc, rất nhiều người, cũng rất náo nhiệt.


Kịch cũng không có gì đáng xem nhưng Sở Uyên rất thích cảm giác được đứng trong đám người. Không ai biết người đứng bên cạnh mình là Hoàng thượng, tất cả mọi người đều cười cười nói nói cắn hạt dưa, nụ cười vừa chất phác vừa chân thành.


Vì vậy đáy mắt Sở Uyên cũng đầy ý cười.
Đoạn Bạch Nguyệt mua một bao hạt dưa, đưa cho hắn: ” Bỏ thêm bột Diêm Tân, rất ngọt.”
Sở Uyên buồn cười, liếc mắt nhìn hắn.


“Sợ cái gì? Dù sao đám lão thần kia cũng không nhìn thấy.” Đoạn Bạch Nguyệt ghé vào tai hắn nhỏ giọng nói: ” Sẽ không ai nhảy ra nói ngươi làm mất thể thống hoàng gia.”
Sở Uyên lấy một nắm hạt dưa trên tay hắn chậm rãi ăn.


Trên đài ê ê a a diễn kịch, tiếng hát khàn khàn, chờ tới khi “người hữu tình trở thành quyến thuộc” thì dưới đài tiếng vỗ tay giòn giã vang lên, đều nói là một câu chuyện hay.
Sở Uyên ném lên trên đài một đĩnh vàng: ” Đi thôi, trở lại.”


Đoạn Bạch Nguyệt giúp hắn sửa sang lại áo choàng cẩn thận rồi dùng cánh tay tách đám người ra, cùng hắn trở về dịch quán.
Tứ Hỉ công công tươi cười mở cửa cho hai người, thầm nghĩ thật khó thấy được Hoàng thượng vui như thế, trong đôi mắt đều là quang mang.


“Nếu thích, lần sau lại dẫn ngươi đi xem thứ khác.” Đoạn Bạch Nguyệt giúp hắn cởi áo choàng vắt qua một bên.
Sở Uyên gật đầu: ” Được.”
“Trời cũng tối rồi, ta đi tìm Thiên Vũ.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.
“Có Hướng Liệt ở đây.” Sở Uyên nói: ” Để hắn đi đi.”


Đoạn Bạch Nguyệt nghe vậy ngập ngừng một lúc, sau đó lại mừng rỡ.
Đây dường như là lần đầu tiên hắn chủ động giữ mình lại bên cạnh a.
Sở Uyên nói: ” Chỉ là một người bình thường, lúc trước chưa từng gặp ngươi, ngươi đi e rằng lại hoảng sợ.”


“Đúng vậy.” Đoạn Bạch Nguyệt kéo ghế ngồi xuống bên cạnh hắn: ” Ta hung như vậy, đúng là không nên chạy loạn khắp nơi.” Giọng điệu vô cùng nghiêm chỉnh.
Sở Uyên làm như không nghe thấy, đưa tay rót chén trà.


Ước chừng qua nửa canh giờ, Thiên Vũ được Hướng Liệt âm thầm đưa tới dịch quán. Lúc trước đã gặp Hoàng thượng một lần, biết là người hiền hòa nên hắn cũng không còn thấy sợ hãi như trước nữa.


Sở Uyên cầm xấp giấy bên cạnh lên, gọi Tứ Hỉ đưa cho hắn xem:” Tiểu tiên sinh biết đây là cái gì không?”
Đoạn Bạch Nguyệt vẫn để nguyên mặt nạ như vậy, đóng vai thị vệ đứng sau lưng Sở Uyên.
“Cái này ư?” Thiên Vũ xem xong hai tờ thì lắc đầu” Không có ấn tượng gì cả.”


” Không cần phải luống cuống.” Sở Uyên nói: ” Chậm rãi xem cũng được.”
Thiên Vũ nghe vậy không dám lơ là, tỉ mỉ xem xét hồi hâu mới giật mình nói: ” Chẳng lẽ là Quỷ Mộc Hạp?”
“Quỷ Mộc Hạp là cái gì thế?” Đây là lần đầu tiên Sở Uyên nghe thấy cái tên này.


“Đây là hộp cơ quan mà tổ tiên rõ ràng đã ra lệnh cấm chế tạo. ” Thiên Vũ có chút do dự. ” Có điều thảo dân cũng không chắc chắn vật này có phải Quỷ Mộc Hạp hay không, trước đây chưa từng nhìn thấy vật thật, thậm chí ngay cả bản vẽ cũng chưa từng thấy, chỉ nghe lão nhân đề cập tới lúc kể chuyện xưa cho các tiểu oa nhi thôi.”


“Tại sao phải cấm chế tạo?” Sở Uyên hỏi.


“Chuyện này….” Thiên Vũ quỳ xuống. ” Các lão nhân đều nói, tổ tiên vốn chỉ muốn chế tạo một món ám khí có thể giết người trong vô hình, để có thể bảo vệ tính mạng trong những lúc nguy cấp. Vì vậy đã dốc lòng nghiên cứu rất nhiều năm, nhưng không ngờ cuối cùng lại từ từ rơi vào ma chướng, trước lúc lâm chung rốt cuộc chế tạo được Quỷ Mộc Hạp. Lúc hộp gỗ này mở ra thì ngay lập tức sẽ có hàng vạn cây ngân châm đồng thời phóng ra, đầu châm tẩm độc, bên trong ngân châm còn giấu cổ trùng. Chỉ cần mở ra một Quỷ Mộc Hạp thôi thì cho dù đối diện có bảy tám chục nam tử đi nữa cũng khó mà chống trả. Vô luận người nào, chỉ cần bị cổ trùng xâm nhập thì chỉ trong khoảnh khắc sẽ hóa cương mà mất mạng.


“Thâm độc như vậy?” Sở Uyên nhíu mày.
Đoạn Bạch Nguyệt cũng thầm lắc đầu, nếu Từ Chi Thu quả thực đang chế tạo nó thì thật sự quá đáng chết.


“Quỷ Mộc Hạp cũng từng vang danh một thời gian dài, mãi cho tới khi tộc nhân vì nó mà tự giết hại lẫn nhau, gây ra vài thảm án diệt môn, mới có một vị tổ tiên đức cao vọng trọng hạ lệnh đem toàn bộ Quỷ Mộc Hạp đang tồn tại ra thiêu hủy hết, ngay cả bản vẽ cũng bị hóa thành bột phấn trước mặt tất cả mọi người.” Thiên Vũ nói: ” Từ đó trở đi Đại Nhạn Thành mới chấn chỉnh hoàn toàn tổ nghiệp, chế tạo ra các loại bàn ghế, xe ngựa, giường nằm, từ từ tạo nên danh tiếng tổ sư nghề mộc ngày nay, mà Quỷ Mộc Hạp cũng chỉ còn là tin đồn chứ không thấy xuất hiện nữa.”


“Thì ra là thế.” Sở Uyên nói: ” Cho nên trên đời này lẽ ra không có người nào nhìn thấy Quỷ Mộc Hạp mới đúng.”
“Đúng là như vậy.” Thiên Vũ gật đầu.
“Làm phiền tiên sinh rồi.” Sở Uyên ý bảo Tứ Hỉ đưa hắn đi lĩnh thưởng.


“Xin công công yên tâm.” Thiên Vũ bỏ ngân phiếu vào trong tay áo. ” Thảo dân biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”
Tứ Hỉ công công cười ha hả, để Hướng Liệt âm thầm đưa hắn về nhà.
Người biết điều, đi đâu cũng rồi cũng sẽ được nhiều người thích.


“Mười chắc chín là vậy rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Hôm nay khi tới mật thất ta đích xác ngửi thấy mùi hoa Điệp Dực Lan, hoa này sinh sống ở tây nam, chỉ dùng khi luyện cổ thôi.”
” Hỗ trướng!” Ánh mắt Sở Uyên băng lãnh, rõ ràng đang giận dữ.


Đoạn Bạch Nguyệt ở trong lòng thở dài, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay hắn: ” Tức giận cũng vô dụng, đã đến nước này, việc nên làm nhất là nghĩ cách giải quyết vấn đề”


Số lượng Quỷ Mộc Hạp nhiều như vậy, tất nhiên không phải được người nào đó trong giang hồ mua. Các loại mộc cụ được chế tạo ở Đại Nhạn Thành có nguồn tiêu thụ vô cùng tốt, ngay cả người Nam Dương cũng tranh nhau mua, muốn giấu mấy nghìn hoặc cả vạn hộp gỗ trong hàng hóa bình thường cũng là chuyện rất dễ dàng — chỉ cần một lượng lớn tủ quần áo gỗ lim bình thường, là đã có thể thần không biết quỷ không hay nhét vào trong đó mấy trăm Quỷ Mộc Hạp.


Nước khác bằng lòng bỏ số tiền lớn ra mua được vật ấy là vì mục đích gì, không cần nói cũng biết.
Chỉ cần một Quỷ Mộc Hạp, là có thể lấy đi tính mạng của hơn mười tướng sĩ Đại Sở, nghĩ đến đây, Sở Uyên chỉ hận không được đem Từ Chi Thu ra thiên đao vạn quả.


Đoạn Bạch Nguyệt đứng phía sau hắn, hai tay khô ráo ấm áp nhẹ nhàng che lên đôi mắt.
Thân hình Sở Uyên cứng đờ.
“Đáy mắt không nên có sát khí.” Âm thanh Đoạn Bạch Nguyệt rất thấp: ” Những chuyện chết chóc này cứ để ta làm.”


“Từ Chi Thu, hắn lấy đâu ra nhiều can đảm như thế?” Sở Uyên mạnh mẽ đứng lên.
” Bởi vì là tài tử, đều sẽ vì thực mà vong.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Kia chính là một tòa kim sơn, bị mê hoặc cũng không có gì đáng ngạc nhiên.”


Sở Uyên nói: ” Vô luận trước giờ hắn bán đi bao nhiêu hộp gỗ, từ hôm nay trở đi, kiên quyết không để vật ấy được chuyển ra ngoài thành.”
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Được.”


Hai người đang nói chuyện thì Tứ Hỉ công công đứng bên ngoài báo, nói là Hướng thống lĩnh có chuyện quan trọng cầu kiến.
“Tuyên!” Sở Uyên lại ngồi xuống cạnh bàn, ý bảo Đoạn Bạch Nguyệt tạm thời tránh sau tấm bình phong.


“Hoàng thượng.” Hướng Liệt tiến vào hành lễ: ” Phía phủ nha có động tĩnh.”
“Động tĩnh gì?” Sở Uyên hỏi.
“Người của ma giáo lại đi tìm Từ Chi Thu lần nữa, hai bên đã đạt thành hiệp nghị, trưa mai sẽ tới núi Liệp Nha đào kim sơn.” Hướng Liệt nói.


“Từ Chi Thu muốn đích thân tới đó?” Sở Uyên lại hỏi.
Hướng Liệt gật đầu: ” Phải.”
“Khổ cực Hướng thống lĩnh rồi.” Sở Uyên nói: ” Tiếp tục theo dõi hắn, nhìn xem tòa kim sơn kia rốt cuộc có bao nhiêu.”
Hướng Liệt nhận lệnh rời đi, trong lòng vẫn thấy buồn bực như cũ.


Vì sao sau tấm bình phong lại có người?
Rốt cuộc người đó là ai, tại sao mỗi ngày đều ở trong phòng ngủ của Hoàng thượng?
Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ta cũng đi theo dõi hắn?”


“Thật ra không cần thiết, có Hướng Liệt là đủ rồi, nhiều người ngược lại dễ dàng đả thảo kinh xà.” Sở Uyên nói: ” Xem chuyện gì xảy ra trước đã.”
“Cũng tốt.” Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xổm trước mặt hắn: ” Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi được không?”


Sở Uyên lắc đầu, tâm phiền ý loạn.
“Cũng biết!” Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: ” Vừa rồi ta còn chưa nghĩ, giờ thấy ngươi như thế này, ta thật sự rất muốn làm thịt Từ Chi Thu.”


“Nếu thật sự làm trái luật, tất nhiên có Đại Lý Tự xử hắn.” Sở Uyên nói: ” Quốc pháp cao hơn trời, không ai có thể thoát được.”


“Ngươi xem, đạo lý ngươi đều hiểu, lại hết lần này tới lần khác không vượt qua được.” Đoạn Bạch Nguyệt đứng dậy, giúp hắn sửa sang lại y phục.” Cho dù cả đêm nay ngươi không ngủ thì thế nào? Ngoại trừ làm thân thể suy sụp ra cũng không hề có tác dụng gì cả.”


Sở Uyên nói: ” Trẫm không muốn nghe ngươi giảng đạo lý.”
Đoạn Bạch Nguyệt cười: ” Không muốn nghe giảng đạo lý? Vậy muốn nghe cái gì? Nghe lời tâm tình được không?”
Sở Uyên nghe vậy ngẩn ra, nghĩ mình tựa hồ đã nghe nhầm cái gì rồi.


Đáy mắt Đoạn Bạch Nguyệt chất chứa đầy ý cười nhìn hắn, dưới ánh nến, mi mắt tràn đầy ôn nhu.
Sau đó Tứ Hỉ công công liền nghe trong phòng “Choang” lên một tiếng.
Một lát sau, Đoạn Bạch Nguyệt từ trong phòng đi ra, ngồi trên bậc thang ngắm trăng.


( Đã tên Bạch Nguyệt mà còn ngắm trăng hoài làm ta thấy ông trăng cũng tội dễ sợ:)))))))))))
Tứ Hỉ công công dùng ánh mắt pha chút thâm ý nhìn hắn.
Tính tình Hoàng thượng thế này, gấp không được, gấp không được a!
Ngày hôm sau ăn cơm xong, Từ Chi Thu quả nhiên liền lén lút ngồi xe ngựa ra khỏi thành.


Tuy rằng đã có Hướng Liệt theo dõi nhưng Đoạn Bạch Nguyệt cũng một mạch theo sau, dù sao ở dịch quán cũng không có việc gì làm, chẳng bằng ra ngoài giải quyết vấn đề — đỡ phải có người vì thế phiền lòng, ngày đêm không ngủ không nghỉ.


Xe ngựa chạy nhanh ra khỏi cửa thành, sau đó Từ Chi Thu xuống ngựa tự mình đi một đoạn đường, lên lên xuống xuống các sườn núi bảy tám lần, cuối cùng tới chân một vách núi.


Nơi đó đã có hai nữ tử đứng đợi, Đoạn Bạch Nguyệt cũng nhận ra hai nàng, đều là thị nữ của Lam Cơ, cũng là nhóm người chặn bắt Đoạn Dao trong khu rừng dạo trước.
Nhìn thấy Từ Chi Thu, một trong hai thị nữ kia cười nói:” Đại nhân quả nhiên là người rộng rãi hào phóng.”


Từ Chi Thu lòng đau như cắt, không có tâm tình cùng nàng trêu đùa, chỉ hung hăng ném chìa khóa qua.


Thị nữ kia cũng không tức giận, nhặt chìa khóa lên tra vào một chỗ cơ quan trên vách núi, một tiếng nổ mơ hồ từ dưới lòng đất truyền lên, vốn là vách núi đá đầy dây leo bỗng nhiên từ từ nứt ra một khe hở.


Đoạn Bạch Nguyệt thầm lắc đầu, thật không hổ danh là “thành cơ quan”, ngay cả một cái tư khố cũng thiết kế tinh diệu đến vậy.


Dù là ban ngày bầu trời sáng trưng nhưng từ góc độ của Đoạn Bạch Nguyệt vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng lóng lánh rực rỡ bên trong khe núi, cho nên có nói là kim sơn cũng không khoa trương chút nào.


Hướng Liệt cũng cảm khái trong lòng, thực sự là đáng thương cho Từ lão đại nhân, sợ là phải “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” rồi. Tham quan tham đến cỡ này thì có mười cái đầu cũng không đủ chém.


Thị nữ vào động kiểm tra một vòng xong cũng cực kì thỏa mãn, nói với Từ Chi Thu: ” Từ giờ trở đi nơi này không liên quan gì đến đại nhân nữa, chờ giáo chủ nhà ta mang hết những thứ trong này đi rồi sẽ đem chìa khóa trả lại cho đại nhân.”


“Tiền ta đã cho rồi, chuyện mà giáo chủ nhà ngươi đã đáp ứng ta thì tốt nhất phải làm được.” Từ Chi Thu hung hăng nhổ một ngụm nước bọt xuống đất.


” Đại nhân không cần lo lắng, từ trước đến nay Thiên Sát Giáo chúng ta đều nói là làm.” Thị nữ giòn giã nói, Đoạn Bạch Nguyệt nghe được vô cùng muốn cười, da mặt của yêu nữ này cũng thật là dày, đã xưng là ma giáo rồi còn dám cam đoan lời nói đáng tin.


Từ Chi Thu liên tục thở dài, cũng không muốn ở chỗ này nữa nên trở về phủ nha, Hướng Liệt cũng đi theo hắn, sợ giữa chừng sẽ có người cố ý hạ sát. Đoạn Bạch Nguyệt lại theo đuôi hai thị nữ kia trở về thành Đại Nhạn, đi thẳng tới khách điếm Nhạn Hồi.


“Chúc mừng giáo chủ! Chúc mừng giáo chủ!” Thị nữ ở ngoài cửa nói: ” Lấy được thứ đó rồi.”
Trong phòng truyền đến tiếng cười khanh khách, Lam Cơ tự mình ra mở cửa: ” Khổ cực hai vị hộ pháp.”


Đoạn Bạch Nguyệt núp ở một nơi bí mất gần đó sờ sờ cằm, lúc trước không nghĩ tới Lam Cơ sẽ tự mình đến đây.
Lúc trở lại dịch quán thì sắc trời đã triệt để tối đen, Sở Uyên vừa mới nghe Hướng Liệt báo cáo tình hình hôm nay xong, đang ngồi uống trà.


“Hôm nay Vương gia tới hơi trễ.” Tứ Hỉ công công nhỏ giọng nói: ” Hoàng thượng ngay cả bữa tối cũng chưa ăn, vẫn chờ Vương gia a.”
Đoạn Bạch Nguyệt cười cười, nhẹ giọng nói cảm ơn rồi mở cửa vào phòng.
Sở Uyên bỏ chén trà trong tay xuống: ” Hôm nay đi đâu?”


“Khách điếm Nhạn Hồi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Lam Cơ đang ở đó.”
“Giáo chủ Thiên Sát Giáo?” Sở Uyên nói: ” Vậy có thấy Mộc Si Lão Nhân hay các lão nhân ở thiện đường không?”
” Đã tìm khắp trên dưới một lần, dường như không có.” Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu.


Sở Uyên thở dài: ” Cũng không biết rốt cuộc họ bị giấu ở đâu.”
“Nếu chỉ bắt mà không giết thì chắc chắn họ còn có tác dụng, tạm thời sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Từ từ tìm cũng được.”
Sở Uyên gật đầu: “Ừ.”


” Hôm nay còn phải ăn rau xanh đậu hũ sao?”
Sở Uyên: “... A?”
” Xét chuyện tìm được Kim Sơn rồi, ăn một bữa ngon được không?” Đáy mắt Đoạn Bạch Nguyệt vô cùng thành khẩn.


“Kim Sơn trước giờ là của Từ Chi Thu, hôm nay là của Thiên Sát Giáo, nào có quan hệ gì với ngươi đâu.” Giọng điệu Sở Uyên đầy ý cười, gập ngón tay gõ gõ mũi hắn: ” Nhiều lắm làm cho ngươi một bát mì trắng, có ăn hay không?”
Quỷ Mộc Hạp: Hộp gỗ ma quỷ á.


Cương hóa: cơ thể cứng đơ như cương thi á.
Công tượng là thợ mộc đó nha.
Cuối cùng cũng không để nó trôi qua ngày mai, phiu~~~~~~
A ha ha#8220;hức” “hức” hoài à ^_^