Đế Tôn

Chương 2859: Phá hủy Thần Mẫu (1)

Vô Cực Thiên Tôn bị đánh nát mấy lần, thực lực giảm mạnh. Vô Cực Thiên Tôn dốc sức triệu hồi Vô Cực đạo trác bảo vệ thân thể.

Bóng người di chuyển nhanh liên tục đánh nát người Vô Cực Thiên Tôn ba lần chính là Giang Nam. Đạo thân Giang Nam tọa trấn trong Nguyên Mẫu đạo điện làm ngụy trang, Thiên Tôn khác thấy đạo thân của hắn ở trong đạo điện, hợp tác với Nguyên Mẫu Thiên Tôn thì sẽ thả lỏng cảnh giác.

Chân thân Giang Nam lao hướng đại điện Đạo Quân quả vị, đánh lén Vô Cực Thiên Tôn, Đạo Không Thiên Tôn.

Vô Cực Thiên Tôn không có Vô Cực đạo trác ở bên cạnh, thực lực yếu nhất. Đạo Không Thiên Tôn là tồn tại lấy thân chứng đạo, rất mạnh. Vì vậy người đầu tiên Giang Nam công kích là Đạo Không Thiên Tôn, đánh gã tàn phế trước mới có cơ hội đánh chết Vô Cực Thiên Tôn.

Đánh tàn phế Đạo Không Thiên Tôn chỉ để suy yếu vài phần sức mạnhu ủa gã, không để gã phát huy hết sức chiến đấu ra, Giang Nam nhờ đó có sung túc thực lực giết Vô Cực Thiên Tôn.

Đạo Không Thiên Tôn dù gì là tồn tại lấy thần chứng đạo, năng lực phục hồi rất kinh người. Mặc dù Đạo Không Thiên Tôn bị tấn công bất ngờ làm tổn thương nặng nhưng thực lực nhanh chóng phục hồi lại. Giang Nam cùng tấn công hai người, Đạo Không Thiên Tôn mới chữa lành một phần là lại bị đánh thương nặng.

Giang Nam không lấy thân chứng đạo nhưng cơ thể hắn mạnh mẽ, pháp lực cường đại, thần thông mạnh không thua Đạo Không Thiên Tôn chút nào.

Bốn ngàn tám trăm Thiên Quân, Đạo Quân bị thương trước, hai bên đánh nhau, gã không chiếm được chút ưu thế nào.

Ầm!

Cơ thể Vô Cực Thiên Tôn lại bị Giang Nam đánh nổ, vô số linh quang bay ra. Đám người Luân Hồi Đạo Tôn, Nữ Sửu Đạo Tôn lấy lại tinh thần, vừa kinh vừa giận lao lên trước cứu người.

Vô Cực Thiên Tôn rống to:

- Không được tiến lên! Nhân quả bất diệt ta bất diệt, hắn không thể giết ta!

Nếu đám người Luân Hồi Đạo Tôn, Nữ Sửu Đạo Tôn lao lên công kích Giang Nam sẽ hỏng chuyện. Những người này không ngăn Giang Nam nổi, ngược lại tử thương nặng nề. Dù sao Giang Nam là Thiên Tôn lâu năm, vị cường giả tranh đấu với Thiên Tôn khác nhiều năm mà vần bàn cứ trên Đại La Thiên.

Vù vù vù vù vù!

Vô Cực đạo trác xé gió lao nhanh tới, Vô Cực Thiên Tôn nguy hiểm trùng trùng. Các linh quang phát ra từ người Giang Nam kéo đại đạo nhân quả luyện thành linh quang ra khỏi người Vô Cực Thiên Tôn, luyện hóa gã, khiến gã càng lúc càng yếu ớt.


Xung quanh Vô Cực Thiên Tôn toàn là linh quang của Giang Nam biến thành Nguyên Thủy Đại La Thiên, định trấn áp gã trong Đại La Thiên, luyện hóa gã.

Nguyên Thủy Đại La Thiên đang hình thành khác với cái Thị Hiên Vi mang đi. Nguyên Thủy Đại La Thiên kia trải qua Giang Nam rèn giũa mười mây ức năm, đã luyện thành tiên thiên chí bảo. Đại La Thiên đang hình thành này không có uy lực lớn như vậy.

Nhưng thực lực của Vô Cực Thiên Tôn không bằng trước kia, nếu bị kéo vào Đại La Thiên sẽ rất nguy hiểm.

Đại đạo bất diệt ta bất diệt là ngăn cách giữa Thiên Tôn với Đạo Tôn, chỉ khi tu luyện đến mức đại đạo bất diệt ta bất diệt mới có thể xưng là Thiên Tôn.

Đại đạo còn thì ta trường sinh bất tử. Năm xưa Đế và Tôn, Bất Không liên minh tru sát Tịch Diệt Đạo Nhân, đánh nát đạo quả của gã nhưng Tịch Diệt Đạo Nhân vẫn bất tử. Đó là vì đại đạo bất diệt ta bất diệt, đại đạo tịch diệt còn thì ta bất tử.

Nói đại đạo đây là là đại đạo trong thiên địa, không phải đại đạo trong cơ thể Thiên Tôn.

Vô Cực Thiên Tôn có điểm đáng kiêu ngạo, nhân quả bất diệt thì gã bất diệt. Như Giang Nam tạo nghệ đại đạo nhân quả hơn Vô Cực Thiên Tôn một bậc, tan rã tu vi của gã, đánh rơi gã khỏi cảnh giới Thiên Tôn rồi tru sát gã cũng không khó gì.

Đổi lại Thanh Liên Tiên Tôn, Đế Lân muốn trừ khử Vô Cực Thiên Tôn là rất khó khăn, nhưng với Giang Nam thì dễ hơn nhiều.

Hiện tại Giang Nam luyện hóa linh quang quanh thân Vô Cực Thiên Tôn là bước đầu tiên, trấn áp gã trong Đại La Thiên là bước thứ hai. Vô Cực Thiên Tôn bị trấn áp thì không còn đường lật lai bàn cờ.

Đạo Không Thiên Tôn rống to, dốc sức bùng nổ, bốn csanh tay bay múa. Đạo Không Thiên Tôn liều mạng bị thương nặng quyết cứu Vô Cực Thiên Tôn, không để gã rơi vào Nguyên Thủy Đại La Thiên.

Vù vù vù vù vù!

Vô Cực đạo trác chấn động bay đến, đạo trác to lớn bao phủ năm tháng tiền sử vô tận chụp xuống Giang Nam.

Giang Nam cười lớn, rùng mình, Vô Cực Thiên Tôn lại bị chấn vỡ. Vô Cực đạo trác chụp xuống thì Giang Nam đã bay đi xa, biến mất.

Mắt Đạo Không Thiên Tôn bắn ra linh quang, gã hít sâu, mấy giây sau phục hồi trạng thái đỉnh cao, bay đi truy sát.


Mới rồi Đạo Không Thiên Tôn mất tiên cơ bị Giang Nam đè đầu đánh, không kịp chữa lành vết thuương. Bây giờ Giang Nam bỏ chạy, Đạo Không Thiên Tôn lại dồi dào sức sống, có lại sức chiến đấu đỉnh cao đủ đấu với hắn một trận.

Linh quang tụ tập, Vô Cực Thiên Tôn miễn cưỡng phục hồi thân thể, liên tục ho ra máu. Máu biến thành các đốm linh quang bay mất, Vô Cực đạo trác treo cao trên đầu bảo vệ cơ thể Vô Cực Thiên Tôn.

Vô Cực Thiên Tôn quát to:

- Đạo Không đạo hữu, quay lại đây!

Đạo Không Thiên Tôn khựng người, ngoái đầu, khó hiểu nhìn Vô Cực Thiên Tôn.

Vô Cực Thiên Tôn hộc máu liên tục, hơi thở suy yếu nói:

- Ta kém một chiêu, bị Nguyên Thủy Thiên Tôn tập kích tổn hại nặng. Nếu đạo hữu đi, Tịch Diệt Đạo Nhân đến đánh lén thì ta sẽ chết không có chỗ chôn.

Đạo Không Thiên Tôn chưa kịp nói gì chợt nghe thanh âm tràn ngập dục vọng sóng tịch diệt kiếp cười to bảo:

- Vô Cực đạo hữu thật thông minh ranh ma, biết đề phòng ta, không uổng là điện chủ có quyền thế nhất Đạo Quân điện.

Đạo Không Thiên Tôn lắc người đứng che trước mặt Vô Cực Thiên Tôn, biểu tình trầm trọng.

Đạo Không Thiên Tôn trầm giọng nói:

- Tịch Diệt Đạo Nhân!

Các Đạo Quân Đạo Tôn giương mắt nhìn, không gian qunh bọn họ ức vạn dặm đột nhiên dâng lên tịch diệt kiếp biến thành các tịch diệt ma nhãn siêu khủng bố. Các loại tịch diệt kiếp quang xao động trong con mắt, kiếp lôi ầm ầm, kiếp âm chấn động, kiếp vũ hóa thành bniển to ngập trời.

Tịch Diệt Đạo Nhân bước ra khỏi tịch diệt ma nhãn đó, cười nói:

- Nguyên Thủy Thiên Tôn tổn hại nặng vô Vô Cực đạo hữu, đây là cơ hội trừ khử ngươi.

Thực lực Tịch Diệt Đạo Nhân càng kinh khủng hơn trước, Đạo Quân Đạo Tôn đối diện với gã cảm thấy thật tuyệt vọng.

Đạo Không Thiên Tôn nhíu mày, thầm nghĩ:

- Vô Cực đạo huynh, vết thnương của ngươi...?

- Tu vi của ta bị Nguyên Thủy Thiên Tôn ba phần, có hai phần bị hắn nuốt làm ta suýt rơi xuống cảnh giới Đạo Tôn. Ta bị thương khá nặng, Nguyên Thủy đại đạo không ngừng công kích trong người ta, muốn luyện hóa nó và phục hồi trạng thái đỉnh cao thì sẽ phải mất mấy chục vạn năm.