Đế Tôn

Chương 15: Thần hỏa Đâu Suất

Giang Nam ngẩn ngơ, đáy đầm này giống như một thế giới khác vậy, trên bức tường đá dưới thủy đàm đặt một viên dạ minh châu to cỡ nắm tay, ánh sáng phát ra chiếu rọi toàn bộ không gian nơi đây, mức độ xa xỉ và hoa lệ hơn không biết bao nhiêu lần so với cự phú Tề Vương phủ!

"Ai có thể tưởng tượng được trong cái đầm nước nho nhỏ này tồn tại một cái long cung!"

Trong lòng Giang Nam không thể tin vào cảnh này, không biết con giao long màu xám kia kiếm đâu ra nhiều của cải như vậy để kiến tạo nên cái long cung nhỏ này!

"Giang Tuyết tỷ tỷ từng nói Lạc Hà sơn là vùng đất hoang cằn cỗi không có cách nào có thể bồi dưỡng ra được linh vât như giao long, khẳng định phải có chỗ cổ quái, nhất định trong tòa long cung này có thứ gì đó đặc biệt có thể cung cấp cực nhiều năng lượng cho con giao long được để nó có thể tu luyện!"

Giang Nam tăng tốc độ ra sức tìm kiếm ở bên trong long cung, còn Giang Tuyết tìm kiếm ở miệng thủy đàm, cái tòa long cung này diện tích chỉ cỡ một mẫu nhỏ nhưng được con giao long cải tạo thành một cái tổ rồng, thậm chí giao long còn tạo ra cả một cái phòng ngủ.

Tuy nhiên Giang Nam sau khi tìm kiêm một vòng vẫn không tìm được kỳ vật gì, dạ minh châu, lưu ly ở đây đều là những bảo vật có giá trị xa xỉ nhưng cũng chỉ là thứ của người trần tục, không có chỗ nào kỳ diệu cả.

"Thứ có thể làm cho giao long tu luyện đến mức như thế thì nhất định không phải là vật tầm thường!"

Giang Nam nhắm hai mắt lại, đè nén tất cả những ham muốn trong lòng xuống, một lúc lâu sau khi tâm tình đã bình tĩnh lại mới mở to hai mắt bắt đầu tìm kiếm tòa long cung này một lần nữa, những nơi kì lạ cùng những chỗ lúc trước hắn không lưu ý đều được hắn tìm kỹ lại.

"Ô..."

Con mắt của hắn đột nhiên sáng ngời, nhìn chằm chằm vào dòng nước đang chảy, vừa nhận ra điều này hắn liền cảm nhận cẩn thận, dòng nước bên trong tòa long cung này giống như đều cùng chảy về một hướng.

Mà phương hướng nước dồn về chính là chỗ mà con giao long kia chọn làm nơi nghỉ ngơi, tổ rồng!

"Những dòng nước này giống như bị thứ gì đó hút sạch, nhất định có điều cổ quái!"

Giang Nam bơi về phía trước, cảm nhận dòng chảy của nước, sau một hồi lâu sắc mặt của hắn trở nên cổ quái, trước mặt hắn là một đóa hoa lửa.

Ở trung tâm long sào phía trước mặt hắn, lơ lửng một ngọn lửa hình đóa hoa, nó giống như một cây đèn cầy đang cháy nhưng lại không có ngọn nến, ngọn lửa vẫn cháy ở trong nước, tản mát ra những ánh lửa u ám.

Cái ngọn lửa hình đóa hoa này không bị nước xung quanh dập tắt, cũng không bị tắt vì hết năng lượng, nó tạo cho người ta một cảm giác rất quỷ dị.

So với viên dạ minh châu kia thì ánh sáng mà ngọn đóa hoa lửa tỏa ra không đáng kể chút nào, bởi vậy nên lúc trước hắn mới không phát hiện ra được chỗ khác biệt.

Ngọn lửa hình đóa hoa này có tới bảy tầng, tầng trung tâm màu đen, tầng ngoài cùng là màu tím, tiếp theo là màu xanh, sau đó là màu trắng, hồng, hoàng ( vàng kim) sáu màu, cả đóa hoa lửa trôi nổi, mờ mờ ảo ảo trong làn nước. Kì lạ là nước ở xung quanh khi đến gần nó liền lập tức bốc hơi, ngay cả hơi nước đều không có để lại, giống như bị đốt tới mức không còn tro bụi, trở thành hư vô!


"Khó trách thủy đàm này lại nhỏ thế và chẳng bao giờ thấy đầy nước, nguyên nhân là do đóa hoa này đốt cháy hết nước ở bên trong."

Trong nội tâm Giang Nam cảm thấy khiếp sợ, mọi người đều biết, ở nơi độ ẩm cao..., nước sẽ biến thành dạng hơi, hơi nước bay lên gặp lạnh thì lại biến thành nước, tuần hoàn liên tục, không hề biến mất. Nhưng cái cảnh tượng ở trước mắt hắn lại khác hoàn toàn với những gì hắn học được, nước ở đây bị nung nóng một cách triệt để, biến mất hoàn toàn!

Có thể thấy được, trung tâm đóa hoa lửa này nhiệt độ chỉ sợ cao đến mức không thể tưởng tượng được!

Hắn hít vào một hơi thật sâu, đưa tay lại gần tầng ngoài cùng của ngọn lửa thì thấy tầng này nhiệt độ cũng không cao, chỉ ngang với nhiệt độ của ngọn lửa bình thường, hơi nóng một tí mà thôi.

"Cổ quái, cuối cùng là loại lửa gì đây?"

Giang Nam đem ngọn lửa hình hoa này nắm trong lòng bàn tay, chỉ thấy đóa hoa lửa trong lòng bàn tay hắn nhảy nhót chuyển động, rất xinh đẹp và đầy mê hoặc. Hắn cẩn thận từng li từng tí đem đóa hoa lửa bảo vệ trong lòng bàn tay rồi hướng phía mặt nước bơi đi.

"Thần hỏa Đâu Suất?"

Nhìn thấy đóa hoa lửa trên tay Giang Nam, Giang Tuyết không khỏi lắp bắp kinh hãi, nhưng lập tức cười nói: "Khó trách tại sao nơi cằn cỗi như thế này lại có thể sinh ra loại dị thú như giao long, nguyên lai là do có loại bảo vật như thần hỏa Đâu Suất! Cái con giao long màu xám kia nhất định là có được trong lúc vô tình, được thần hỏa tẩm bổ mới có thể từ xà hóa thành giao! Mà con giao long kia có lẽ săp trở về rồi, chúng ta nhanh đi thôi!"

Tỷ đệ hai người lúc này rời khỏi phiến sơn cốc, hướng về phía mặt trời vội vã rời đi.

"Tỷ tỷ, thần hỏa Đâu Suất rất quý hiếm sao? Chạy ra khoảng trăm dặm lúc này Giang Nam rốt cục nhịn không được liền hỏi.

"Có quý hay không thì phải xem người có nó là ai. Nếu như là lúc ta ở thời kì đỉnh phong thì loại thần hỏa đối với ta chỉ là vật bình thường, không đáng nhắc tới, tuy nhiên đối với ngươi mà nói thì đó lại là một bảo bối vô cùng trân quý!"

Giang Tuyết dừng bước, ánh mắt nàng chớp chớp nhìn Giang Nam, cười nói: "Đóa hoa này là một đóa thần hỏa, hoàn toàn có thể xem nó là thứ bảo vật quý giá nhất của Kiến Vũ quốc! Tử Xuyên đệ đệ, đóa thần hỏa này có tác dụng rất lớn đối với ngươi, có thể vì ngươi mà cải tạo căn cơ tu đạo! Cái con hôi giao kia mặc dù biết thần hỏa là bảo vật nhưng lại không biết phương pháp sử dụng nó, nếu chỉ dùng nó để tu luyện thì chưa phát huy được đến 1% khả năng thần diệu của nó.

Nghe đến đó tim Giang Nam đập thình thịch, đối với hắn mà nói, con giao long kia giống như những kẻ chỉ tồn tại trong thần thoại, truyền thuyết, ấy vậy mà kẻ đó chỉ mới dùng tới 1% khả năng của thần hỏa, nếu như mình có thể đem thần hỏa phát huy hoàn toàn thì chẳng phải tương lai thành tựu sẽ càng lớn hơn rất nhiều ư?

"Ở bên trong thần hỏa Đâu Suất có chứa một lượng nguyên lực khổng lồ, những nguồn nguyên lực này cũng cực kì bá đạo, rất nhiều người biết được sự lợi hại của thần hỏa nhưng lại có rất ít kẻ biết rõ loại thần hỏa này chính là chí bảo luyện thể, cực kỳ lợi hại."

Giang Tuyết nhẹ nhàng nâng thần hỏa Đâu Suất lên, đột nhiên nàng bấm tay gảy nhẹ một cái khiến thần hỏa kêu lên một tiếng rồi bay về phía mi tâm của Giang Nam!

Trong lòng của Giang Nam hoảng hốt, thần hỏa Đâu Suất chui vào mi tâm khiến hắn cảm giác giống như bị phỏng vậy.

Ngay cả nước cũng bị thần hỏa đốt cháy thành hư vô, Giang Nam không thể tưởng tượng ra được khi chui vào trong thân thể mình thì nó sẽ tạo ra những vết thương như thế nào.


"Ngươi cứ yên tâm, thần hỏa Đâu Suất không gây bất kì tổn hại cho thân thể của ngươi, với loại thần hỏa này, độ nóng mỗi tầng sẽ dần tăng lên, tầng thứ nhất vẫn chưa thể làm ngươi bị bỏng được. Thần hỏa Đâu Suất có thể dùng để luyện thể, luyện khí, luyện thần, cái con hôi giao kia không biết nhìn hàng nên mới lấy nó để vào bên trong sào huyệt của mình, phương pháp để sử dụng thần hỏa là đặt nó ở bên trong mi tâm!" Nguồn tại http://Truyện FULL

Giang Tuyết cười cười nói: "Tử Xuyên, bây giờ ngươi thử dùng chân khí liên lạc với thần hỏa liền có thể phát hiện hiệu quả thần kỳ của nó."

Giang Nam nhẹ nhàng thở ra một hơi, mi tâm của hắn tuy rằng hơi nóng nhưng thần hỏa Đâu Suất cũng không đem tất cả nước trong người hắn đốt hết, từ đó có thể thấy lời của Giang Tuyết hoàn toàn đáng tin, để nó ẩn bên trong cơ thể cũng không có bao nhiêu nguy hiểm.

Hắn đang muốn thử dùng chân khí để thúc dục thần hỏa Đâu Suất thì Giang Tuyết đột nhiên nhớ tới một chuyện vội vàng nói: "Tuy nhiên ngươi phải cẩn thận, ngàn vạn lần đừng để chân khí chạm vào tầng thứ hai của thần hỏa nếu không ngươi sẽ phải hứng chịu nhiệt độ cao gấp mười lần, thân thể của ngươi sẽ bị đốt thành tro trong chớp mắt!"

Giang Nam lại càng thêm hoảng sợ, trợn mắt nhìn về phía nàng: "Tỷ, ngươi còn có gì cần nhắc nhở ta nữa không nói hết luôn đi, miễn cho lúc ta chết vẫn không biết là tại sao!"

Giang Tuyết cũng không có ý trêu chọc gì hắn, nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi cười nói: "Có lẽ không còn. Tử Xuyên ngươi nhanh vận hành thử xem."

Giang Nam bán tín bán nghi, hắn cẩn thận từng chút một điều khiển một đám chân khí nhẹ nhàng tiến tới gần thần hỏa Đâu Suất ở mi tâm, chân khí của hắn vừa mới va chạm với đóa hoa lửa thì bên tai hắn đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang, một luồng nhiệt cực lớn từ bên trong thần hỏa lập tức bạo phát ra bên ngoài, giống như nước lũ chạy dọc khắp thân thể, từ mi tâm xông thẳng xuống lòng bàn chân!

Giang Nam rên lên một tiếng, hắn cảm thấy cơ thể mình giống như có thêm một cái lò lửa bên trong, lửa cháy bừng bừng, cuồn cuộn như muốn thiêu đốt, nung khô toàn bộ thân thể, tinh thần, da thịt, gân cốt, huyết nhục của hắn, thậm chí đến chân khí của hắn cũng muốn bị đốt cho khô héo.

Da của hắn lúc này đỏ rực như một con tôm bị nướng chín, tuy nhiên điều quỷ dị là luồng sóng nhiệt này chỉ chạy qua chạy lại trong cơ thể hắn, không có một tia nào thoát ra bên ngoài, da của hắn nhìn qua có vẻ đỏ rực nhưng thực chất chỉ ấm hơn lúc đầu một chút mà thôi.

Thần hỏa Đâu Suất đem thân thể của hắn gột rửa thêm một lần, cơn sóng nhiệt này sau một lúc lâu mới dần tan đi, lúc này Giang Nam thở hổn hển, mở miệng chửi thề vài câu, bỗng hắn cảm thấy miệng khô khốc giống như cơ thể bị mất nước trầm trọng vậy.

"Tử Xuyên, ngươi lúc này có thể dung tầng thứ nhất của thần hỏa để luyện thể, đợi cho ngươi tiến vào cảnh giới luyện khí, tu thành Nội Cương mới có thể thử thúc dục tầng hai của thần hỏa. Thần hỏa Đâu Suất sẽ đem cơ thể ngươi biến thành một cái thần lô, dùng thần hỏa để rèn luyện thân thể ngươi, phát triển cốt cách cùng với tinh, khí, thần. Ngoài thần hỏa Đâu Suất, còn có một thứ thần thủy tên là Hoàng Tuyền cũng rất kỳ diệu, chứa đựng thủy nguyên lực tinh thuần nhất, thần hỏa có tác dụng nung khô, tinh luyện còn thần thủy Hoàng Tuyền lại bao bọc, làm mát cơ thể, hai thứ này hợp lại cùng một chỗ sẽ dẫn đến âm dương giao hòa, tạo nên hiệu quả rèn luyện thân thể một cách tốt nhất.

Giang Tuyết thở dài nói: "Tuy nhiên, vùng đất khô cằn như Kiến Vũ quốc này chỉ sợ là không có được loại bảo vật như thần thủy Hoàng Tuyền."

Sau khi hai tỷ đệ rời đi không bao lâu, một bóng đen mờ ảo từ trên trời bay xuống, một nam tử gầy gò xuất hiện đứng lơ lửng bên trên thủy đàm, thân hình hắn rung nhẹ một cái rồi hóa thành nguyên hình, chìm dần vào trong đầm nước.

Tuy nhiên chỉ một lúc sau, bên dưới đầm nước truyền đến một tiếng nổ mạnh, thủy đàm gần như nổ tung, nước bắn khắp nơi, một con giao long dài hơn trăm trượng bay thẳng lên trời, giận giữ gầm thét liên tục!

"Ai! Đến tột cùng là kẻ nào thừa lúc ta đi vắng trộm đi bảo bối của ta!"

Trong núi rừng dấy lên từng trận cuồng phong gào thét, một cột nước lớn bắn thẳng lên bầu trời hóa thành mưa rơi xuống tí tách, nhưng khi được nửa đường thì lập tức bị lửa giận xung quanh thân giao long đốt cho bốc hơi, toàn bộ không gian xung quanh lúc này tràn ngập hơi nước!

Con giao long này đại khai sát giới một trận đem từng mảng cây cối trong rừng san phẳng, đất đá bừa bộn khắp nơi, trải qua một lúc lâu, cơn tức giận của hắn mới dần lắng xuống, hắn biến trở lại thành nam tử gầy gò, vẻ mặt vô cùng âm trầm, tự nhủ: "Người bình thường căn bản không thể vào được thủy đàm của ta, càng không có cách nào có thể lấy đi bảo bối của ta, đóa thần hỏa kia ngay cả ta cũng không dám đụng vào, như vậy chỉ có thể là người đồng đạo trong giới gây nên mà thôi!"

"Biết rõ dưới thủy đàm của ta có bảo bối, chỉ có rải rác mấy người, Thanh Lang yêu vương ở Đại Mang Sơn, Thiên Tinh Chu Vương ở Cổ Mạc cùng Cưu Yêu Vương ở Tiểu Lãng hạp cốc!"

Lúc này sát cơ trong mắt hắn bắn ra bốn phía, đầu lưỡi duỗi ra dài đến hai ba xích khẽ liếm liếm bờ môi, lộ ra cái miệng đỏ lòm với những cái răng nhọn như đinh, hắn nhe răng cười nói: "Trộm đi bảo bối của ta, chỉ có thể là một trong số bọn hắn! Bất kể là ai, dám cả gan trộm đi bảo vật của ta, ta liền giết hết cả nhà hắn!"

Hô!

Hắn bay lên trời, hóa thành một vệt xám biến mất ở phía chân trời.

Xa xa, Giang Nam chứng kiến hơi nước bốc lên ở Lạc Hà sơn thì không khỏi rùng mình một cái, thực lực đầu giao long này mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với những đầu chó hoang, sói hoang hắn gặp lúc chạy nạn, còn độ hiếu chiến thì không cần phải bàn cãi.