Đè Một Cái Liền Đính Ước

Chương 43: Quà tặng

editor: Đông sương

Đang lúc mọi người hai mặt nhìn nhau, cho là một trận trách mắng không thể
tránh được, giáo sư Tôn lại chỉ để lại một xấp chuyên đề tiếng Anh, “Quy củ cũ, đây là chuyên đề cuối tuần chúng ta thảo luận!”

Nói xong, giáo sư Tôn liếc liếc về vỏ dưa hấu trên mặt bàn, lại đưa mắt nhìn bảng quy định trên tường phòng thí nghiệm, ý đồ quá rõ ràng.

Bên
trong cửa, mọi người mặt không thay đổi nhìn nhau, có người đang muốn
oán trách, chợt cửa lại bị đẩy ra, “Tiểu Vương, lúc em photocopy nhớ
thêm cho Lăng Nhuế cũng chuẩn bị một phần, mặc dù êm ấy mới tới, nhưng
hội nghị thường kỳ cùng hạng mục sau này cũng cần tham gia, người còn
lại nhớ mỗi người chuẩn bị một bài thuyết trình PPT, còn nữa, nhanh
chóng đem bàn dọn dẹp sạch sẽ, giờ là mấy giờ rồi......”

Lần này, cửa đóng lại sau đó hai phút, phòng thí nghiệm như cũ là yên tĩnh. Ước chừng qua năm phút đồng hồ, có người từ cửa sổ nhìn thấy giáo sư
Tôn lái xe ra khỏi khoa điện tử, mọi người nín một bụng bực tức lúc này
rốt cuộc mới phát tiết.

Đảo qua vẻ mặt mới vừa vui vẻ, Tam Sư
Huynh ủ rũ cúi đầu vỗ vỗ bài tập trên mặt bàn, hướng về phía Lăng Nhuế
liền than thở, “Cái thế giới này đáng thương nhất là không là thiên thần gãy cánh, nhưng, cái thế giới này kinh khủng nhất tuyệt đối là cơn ác
mộng bị đổi màu đôi cánh..... Mà gặp ông ta, chính là ác mộng bắt
đầu!” Quơ quơ bài tập trong tay, Tam Sư Huynh tiếp ý vị sâu xa nói, “Tạm thời em không lý giải được không có gì, làm lâu thì sẽ hiểu được. Yên
tâm đi, sớm muộn gì em cũng có một ngày gãy cánh, sau đó cũng cùng chúng ta giống nhau rơi vào cơn ác mộng!”

“Không phải đôi cánh ma quỷ sao?” Lăng Nhuế nghe được rợn cả tóc gáy, cũng không quên mở miệng cải chính.

“Ha ha, tiểu sư muội thật có tiền đồ, nhanh như vậy liền biết biệt hiệu của giáo sư à?” Nhị Sư Huynh đang chuẩn bị mở máy điều chỉnh thử mạch điện, động tác trong tay dừng lại, trực tiếp nói cho Lăng Nhuế một câu như
vậy.

Mới đầu, Lăng Nhuế cũng không biết Tam Sư Huynh trong lời
nói thâm ý, nhưng hội nghị thường kỳ ngày đó, khi sư huynh, sư tỷ từng
người một bị giáo sư hỏi á khẩu không trả lời được, đứng ở trên đài quẫn bách nói không ra lời thì Lăng Nhuế hoàn toàn rõ ràng hiểu......

Thì ra là, không cần làm báo cáo cư nhiên thật sự là chuyện hạnh phúc trên thế giới như thế!

Buổi tối, Tiêu Hạo theo thường lệ lái xe tới đón cô. Bởi vì ngày mai là Chủ
nhật, Lăng Nhuế liền đem một phần tài liệu tiếng anh giáo sư yêu cầu
phiên dịch đem theo trở về.

Nói thật, kể từ sau khi đến khoa điện tử trình diện, Lăng Nhuế cũng chưa có một khắc rảnh rỗi qua. Trước kia
cho dù là lúc thi nghiên cứu, cô còn có thể rút ra chút thời gian đi dạo phố một chút hóa giải một chút áp lực.

Nhưng này mấy ngày, cô
không phải là bị an bài đi nghiên cứu một một ứng dụng tâm mạch điện tử, thì chính là bị giáo sư gọi lên phiên dịch tài liệu Anh văn. Vốn tưởng
rằng Chủ nhật tình huống sẽ thoáng cải thiện một chút, ai ngờ lúc hơn
bốn giờ chiều, Lăng Nhuế lại bị giáo sư gọi lênphòng làm việc, lúc ra
cửa, trong tay dĩ nhiên là nhiều một xấp thật dầy tài liệu.

Lăng
Nhuế vừa vào cửa xe, ánh mắt Tiêu Hạo liền khóa ở những tư liệu cô ôm
trong ngực kia, nhíu nhíu mày, giọng nói có chút không vui, “Nhuế Nhuế
em đổi nghề thánh làm phiên dịch?”

“À?” Lăng Nhuế tiện tay đảo
những thứ tài liệu kia, nhất thời không có nghe được giọng nói anh có
cái gì không đúng, giơ giơ lên tài liệu trong tay, “Giáo sư nói cho em
Chủ nhật phiên dịch xong.”

Tiêu Hạo khẽ hừ một tiếng, khởi động xe, hỏi, “Tối nay muốn đi nơi nào ăn cơm?”

Vén vén sợi tóc, Lăng Nhuế không yên lòng liền nói một tiếng, “Tùy tiện.” Cúi đầu lại nhìn vào tài liệu.

“Những tài liệu này gấp như vậy sao, bây giờ cần phải xem hết?”

“Dĩ nhiên không phải á!” Cảm thấy giọng của Tiêu Hạo có chút cứng rắn, Lăng Nhuế ngoan ngoãn khép lại tài liệu bỏ vào trong túi xách, thuận tay
liền đem túi để về phía sau chỗ ngồi, ai ngờ vừa nghiêng đầu, liền phát
hiện chỗ ngồi phía sau xe có một bó hoa hồng to.

Quay xuống ghế
ngồi, Lăng Nhuế đưa tay cầm đến kia bó hoa, màu tím giấy bọc ở trong, 11 đóa hoa hồng trắng, dính Kim Phấn, tản ra mùi thơm nhàn nhạt.

“Khó trách vừa vào xe lại thấy mùi thơm rồi” Lăng Nhuế cúi đầu lại gần hít
hà, tâm tình nhất thời tốt vô cùng, ngón trỏ trái chọc chọc bắp đùi Tiêu Hạo, nhíu mày cười hì hì mở miệng, “Là tặng cho em sao?”

Tiêu Hạo nghiêng đầu liếc mắt nhìn Lăng Nhuế, thuận miệng hừ một tiếng, liền không nói nữa nói cái gì.

Lăng Nhuế đưa tay đùa giỡn hoa tươi trong tay, đắm chìm trong trong vui
sướng đến đột ngột này, hoàn toàn cho là Tiêu Hạo chỉ là tâm huyết dâng
trào.

Lúc xe lái đến cổng nhà hàng, Tiêu Hạo thấy Lăng Nhuế còn
không hề hay biết, liền đưa tay mở radio. Lăng Nhuế đang buồn bực người
này lúc nào thì lại thích nghe radio dữ vậy, vừa vặn bên trong truyền
đến lời của người dẫn chương trình nhẹ nhàng, “...... Hôm nay là
đêm thất tịch, tôi và tất cả nhân viên cũng làm việc trong đài mong ước
mọi người có tình sẽ thành thân thuộc, phía sau sẽ phát bài《 chuyện lãng mạn nhất 》của Triệu Vịnh Hoa, hi vọng mọi người có thể như ca lời ca
khúc, ngày ngày đem người yêu để ở trong lòng, cả đời yêu Thương lãng
mạn.”

Cúi đầu lấy điện thoại di động mở ra xem lịch ngày, Lăng
Nhuế không nhịn được cau mày cắn nổi lên đôi môi, tuần trước cô còn đem
ngày hôm nay giắt ngoài miệng, ở nhà than thở đòi hỏi Tiêu Hạo phải tặng quà, bận rộn thế nào liền đem chuyện này quên sạch sẽ?

“Cái đó,
em cũng có chuẩn bị quà tặng cho anh.” Ước chừng là chú ý tới Tiêu Hạo
ngừng xe, nghiêng đầu đang nhìn mình chuyên chú, Lăng Nhuế vội vàng mở
miệng che giấu.


“Hả?” Tiêu Hạo rút chìa khóa xe, nghiêng người
đến gần, hơi thở mập mờ phun trên mặt Lăng Nhuế, “Quà tặng của em không
phải là đống tài liệu kia chứ?”

“Nào có!” Lăng Nhuế ưỡn ngực
nghênh đón, sau đó trong lòng một cái âm thanh càng không ngừng báo cho
mình: nhìn ánh mắt của anh nói chuyện, nhìn ánh mắt của anh nói chuyện..
....

“Em...... em sáng sớm thì đã chuẩn bị xong, đêm thất tịch, thất xảo tịch (ko hiểu), là em nhắc trước mà......”

Ánh mắt Lăng Nhuế nhìn thẳng Tiêu Hạo rồi, nhưng ánh mắt vụt sáng, giọng
điệu lại lắp ba lắp bắp có vẻ có chút chưa đủ chắc chắn, người tinh
tường vừa nhìn, cũng biết cô nói dối.

Tiêu Hạo cũng không nói
thêm, đưa tay ngắt cái mũi của cô, “Nói láo là sẽ như Tào thất dạ (ko
hiểu) giống nhau, anh lại cho em một cái cơ hội.”

“Có, em thật sự chuẩn bị quà tặng cho anh!”

Lăng Nhuế gật đầu khẳng định, trong lòng xem như là mình mới xui xẻo quá, âm thầm báo cho chính mình kiên quyết không thể bị lừa! Sau đó cô bắt đầu
nghĩ trong túi của mình có đồ vật gì đó là có thể tạm thời chấp nhận lấy ra quà, nhưng suy đi nghĩ lại, bên trong hình như thực sự chỉ có một
đống lớn tài liệu tiếng Anh......

Lúc ăn cơm tối ăn được một nửa, Lăng Nhuế chợt nhớ tới bên cạnh nhà hàng có trung tâm thương mại
lớn, vì vậy lấy cớ muốn đi toilet. Ai ngờ lời của cô mới nói xong, Tiêu
Hạo chợt cũng để dao nĩa xuống, một bộ dạng anh cũng đang có ý đó, “Anh
cũng vậy đang muốn đi rửa tay, mới vừa rồi xức bột hồ tiêu không cẩn
thận vẩy trên tay toàn mùi hồ tiêu.”

“Cái gì? Có sao?” Luc đứng
dậy, Lăng Nhuế nghi ngờ liếc mắt nhìn mặt bàn, còn chưa kịp tìm được hũ
bột hồ tiêu, người kia liền thân sĩ tới đây thay cô kéo ghế ngồi, “Xin
mời, tiểu thư xinh đẹp của ta!”

Cái gọi là tên đã lắp vào cung
không bắn không được, Lăng Nhuế bất đắc dĩ, chỉ đành phải bi tráng mà
thẳng bước đi ra ngoài......

Đồng nhất kế phải không, tự nhiên còn tính cách khác, biện pháp là chết, nhưng người là sống!

Lăng Nhuế cố ý ở toilet mè nheo nửa ngày, trong lòng suy nghĩ Tiêu Hạo nên
trở về chỗ ngồi, lúc này mới chậm rãi đi ra nhìn chung quanh.

Vốn tưởng rằng lúc từ toilet đi ra, cô có thể có cơ hội xuống lầu mua cái
quà tặng nhỏ nào đó, ai ngờ, vừa ra khúc quanh tiếng Tiêu Hạo liền
truyền đến, “May mà anh ở chỗ này chờ em, xem, em quả nhiên lại đi nhầm
phương hướng!”

Lăng Nhuế trên mặt cười nói cám ơn, vẻ mặt lại vặn vẹo không chịu được, trong lòng càng thêm không nhịn được mắng anh cản trở.

Tiêu Hạo giả bộ không nhìn thấy nét mặt Lăng Nhuế, dắt tay của cô trở về bữa ăn, nhập tọa trước, lại rất thân sĩ giúp cô kéo cái ghế.

Ngồi
vào chỗ của mình, Lăng Nhuế bi thống cắn nĩa, hai hàng lông mày nhíu
chặt, trong lòng lại bắt đầu tính toán, mới vừa tất cả rốt cuộc là trùng hợp hay là dự mưu.

“Nhuế Nhuế ——”

“À?” Lăng Nhuế cả kinh, nhìn Tiêu Hạo đưa tay qua đây, chột dạ cho là anh muốn đến đòi quà tặng
, vội vội vàng vàng mở miệng, “Quà tặng cho anh phải về nhàmới có thể đưa.”

“Hả?” Tiêu Hạo trong mắt sáng lên, trên mặt cũng là một bộ nét mặt rất chờ mong, “Anh chỉ là muốn nói, nếu như em cảm thấy salad
rau mùi vị không tốt, vậy chúng ta liền đổi mới salad hoa quả” Nói xong, Tiêu Hạo bưng qua dĩa salad rau trước mặt Lăng Nhuế bị cô đảo đã không
thành hình dạng, liền nhấn chuông gọi phục vụ.

Nhìn lại bưng lên
salad hoa quả, Lăng Nhuế hận không thể khiến phục vụ làm tiếp một phần
mang về, để cô mang về nhà làm quà tặng......

Cho đến khi
kết thúc bữa ăn, Lăng Nhuế mấy lần cố gắng rời đi tầm mắt Tiêu Hạo cũng
không có thành công, cuối cùng, vẫn bị anh nắm tay mà thẳng bước đi ra
ngoài.

Đi thang máy tới bãi đậu xe, Lăng Nhuế an tĩnh nhìn Tiêu Hạo khởi động xe, sau đó lái đi ra ngoài.

Xe lái đến cổng nhà hàng thì Lăng Nhuế chợt giống như là đột nhiên nhớ lại cái gì, đôi tay vỗ, hô, “Dừng xe, dừng xe!”

“Nơi này không thể dừng xe.” Tiêu Hạo cười nhìn người khác vẻ mặt xuất sắc
trong kiếng chiếu hậu, chậm rãi trả lời chắc chắn, cô quả nhiên còn chưa chết tâm!

“Nhưng là, cái gương nhỏ em thích nhất rơi vào trên
bàn ăn rồi......” Lăng Nhuế tận lực khiến giọng nói có vẻ vừa gấp
gáp lại buồn bã, mắt thấy nét mặt Tiêu Hạo giống như là có chút tin,
Lăng Nhuế vội vàng đề nghị, “Nếu không, anh trước sang bên kia thả em
xuống, sau đó lát nữa anh nữa quay đầu trở lại đón em?”

“Anh nghĩ, nếu là cái gương nhỏ em thích nhất này......”

Lăng Nhuế nghe Tiêu Hạo lặp lại, chợt cảm thấy hi vọng tới, chỉ cần cô xuống xe, sau đó chạy về trung tâm thương mại bên cạnh nhà hàng, ở quầy
chuyên doanh lầu một mua một cái cà vạt, như vậy chờ anh quay lại trở
lại cô chỉ cần nữa đứng ở cổng nhà hàng là được rồi......

Lúc cô cho là Tiêu Hạo sẽ dừng xe bên đường, hai bên đèn đường chợt cấp tốc lùi lại.

“Anh ——”


Lăng Nhuế còn chưa dứt, Tiêu Hạo đưa tay từ trong túi quần tây của mình lấy ra một mặt cái gương nhỏ, “Là nó sao?”

“Anh ——” Lăng Nhuế thế nào cũng không có nghĩ đến, mình len lén ở lại gương
trên bàn anh lại nhặt cho vào túi, như vậy mới vừa rồi anh cố ý để cho
cô đi trước chính là vì có cơ hội trở lại lấy gương? Uổng phí cô đang
còn hưng phấn cho là cơ hội tới, cư nhiên từ đầu tới đuôi cũng bị anh
thiết kế?

Anh là quá sáng suốt à? Ngửa đầu, Lăng Nhuế chán nản ngã ra ghế ngồi.

Cô, bắt đầu tiến vào bi kịch đếm ngược thời gian rồi.

Một hồi, không bỏ ra nổi quà tặng, cô cũng không thể cầm trong tay cái
gương nhỏ đưa cho anh làm quà, sớm biết như vậy mới vừa rồi liền trực
tiếp nói quà tặng vẫn còn ở quầy bán hàng.

“Ngao ——” Lăng Nhuế che mặt nghiêng người hướng về phía ngoài cửa sổ, nhỏ giọng kêu rên, hối hận đến đen cả ruột.

Trở lại nhà trọ, Tiêu Hạo tắm xong liền cắm đầu cắm cổ xem chương trình thể dục thể thao, không đề cập quà tặng gì nữa.

Lăng Nhuế mè nheo ở thư phòng thật lâu, thấy hành động cử chỉ của Tiêu Hạo
cùng thường ngày không khác, liền phỏng đoán anh có thể là quên quà
tặng.

Lặng yên không một tiếng động trở về phòng cầm áo ngủ, cô liền chui vào phòng tắm.

Ở bên trong giặt xong đồ ra ngoài, Lăng Nhuế hướng về phía Tiêu Hạo cười
cười, liền đi qua phòng khách đi ban công phơi quần áo. Ai ngờ đợi cô
lần nữa bước vào phòng khách, sau lưng “cạch” một tiếng, liền truyền đến tiếng khóa cửa thủy tinh sát đất vang lên, sau đó chờ đón chính là là
tiếng kéo rèm cửa sổ kéo.

Lăng Nhuế theo bản năng quay đầu lại,
chợt cảm thấy hai chân chợt nhẹ, bên eo của mình liền bị một đôi bàn tay nóng rực trực tiếp nhốt chặt rồi, hơi thở nóng bỏng từ phía sau lập tức gần sát.

“Phanh” một tiếng đánh rơi rổ phơi quần áo bên chân.

Trước sau cơ hồ chỉ thua kém hai ba giây, Lăng Nhuế liền bị Tiêu Hạo đặt ở trên sô pha.

“Quà tặng đâu?” Tiêu Hạo một tay vuốt gò má Lăng Nhuế trước mặt, một tay qua lại vuốt ve cánh tay trơn bóng tinh tế lộ ở bên ngoài, hơi híp mắt, hỏi được làm như có thật.

“Hả?” Lăng Nhuế trừng to mắt mà nhìn anh, nửa ngày, không có chủ ý.

Tiêu Hạo thấy cô bắt đầu giả bộ ngu, cố ý cho cá ý tốt nhắc nhở, “Không nhớ
rõ á..., em mới vừa rồi ở trong nhà hàng không phải là nói với anh, quà
tặng phải về nhà mới có thể tặng anh, vậy quà tặng của anh đâu?”

Cư nhiên mình vờ ngớ ngẩn cho là anh sẽ quên?

Lăng Nhuế khẽ thở dài một hơi, người kia am hiểu nhất cũng chính là tính nợ!

Bị vòng vào ở trong khuỷu tay Tiêu Hạo, Lăng Nhuế không thể nhúc nhích,
sau khi con ngươi nhanh như chớp vòng vo hai vòng, bỗng nhiên lại đã có
chủ ý, cái gọi là trên có chính sách, dưới có đối sách, Lăng Nhuế cảm
giác mình cùng Tiêu Hạo ở chung một chỗ lâu rồi, đầu óc cũng càng suy
nghĩ càng nhanh rồi.

“Anh trước, sau đó nhắm mắt lại, em liền cho biến ra cho anh!” Tay phải sờ sờ gò má của Tiêu Hạo, Lăng Nhuế sửa lại
giọng điệu nhẹ nhàng dụ dỗ.

Tiêu Hạo ý vị sâu xa nói nhìn cô một cái, đỡ cô liền cùng nhau ngồi dậy.

Nụ cười dần dần dày nhìn tới cô đang nhảy nhảy nhót nhót đi vào gian
phòng, Tiêu Hạo tắt ti vi liền nhàn nhã ở đó đợi. Ai ngờ, không đợi được người ra, giọng ra lệnh đi truyền đến, “Nhắm mắt, nhất định phải nhắm
mắt, không cho ăn vạ!”

Lăng Nhuế ôm gối đầu lúc đi ra, Tiêu Hạo quả nhiên nhắm mắt, đôi tay ôm ngực, trên mặt còn cười yếu ớt.

“Hì hì, “ Lăng Nhuế nghiêng người ngồi ở trên đùi Tiêu Hạo, đem gối đầu để ngang giữa hai người.

Nửa ngày, thấy người trước mắt còn chưa mở mắt, Lăng Nhuế không nhịn được
đưa tay đỉnh đỉnh lỗ mũi cao thẳng của anh, “Nha, thật là lớn một lỗ mũi heo!”

Tiêu Hạo bỗng nhiên mở mắt ra, Lăng Nhuế đang toét miệng, ôm gối đầu khanh khách cười không ngừng.

“Đây chính là quà tặng của em?” Tiêu Hạo mạnh mẽ nghiêng người, thuận thế
đem Lăng Nhuếngã ở trong cánh tay anh, lời nói sắc bén.

“Đúng
vậy, hôm nay em ngủ trên sofa, anh ngủ giường. Như thế nào, quà tặng này không tệ đi!” Lăng Nhuế nhanh nhẫu đem gối đầu lại kéo đến trước ngực,
một bộ đại ân không cần báo đáp.

“Nhuế Nhuế hình như quên, giường ngủ vốn là của anh.” Một tay lấy gối đầu trong tay Lăng Nhuế, Tiêu hạo
cúi người cắn vành tai Lăng Nhuế, lời nói mập mờ, “Anh còn tưởng rằng em đem mình làm quà tặng cho anh đấy......”

“Nghĩ hay lắm!” Lăng Nhuế đỏ mặt, đưa tay đấm đầu vai Tiêu Hạo.

“Đi, thay quần áo, chuẩn bị nhận một nửa quà tặng của anh đi!” Ở cổ tay Lăng Nhuế hôn lên một hớp, Tiêu Hạo liền đem cô bế lên.

Bốn năm đại học, Lăng Nhuế cơ hồ chưa từng có thức suốt đêm qua, chớ nói chi là cái gì suốt đêm xem phim điện ảnh.

Xem phim xong là rạng sáng năm giờ, Lăng Nhuế ở đồng hồ sinh học điều
khiển, liền không chịu được. Vì vậy, ngay cửa ra vào rạp chiếu phim,
trong đám người thì có một đôi tình lữ nhìn có vẻ đặc biệt.

Lăng
Nhuế mỗi đi hai bước liền không nhịn được cúi đầu ngáp một cái, sau đó
Tiêu Hạo chỉ đành phải dừng lại đợi cô. Ngồi lên xe, Lăng Nhuế nói một
cách đơn giản câu về đến nhà gọi cô, liền nghiêng thân thể phối hợp ngủ.

Khi tỉnh lại, ánh sáng mặt trời chiếu vào rèm cửa sổmàu trắng, Lăng Nhuế
bị ánh mặt trời chiếu khó chịu, thuận thế kéo cao chăn, bỗng nhiên liền
nhìn đến phía dưới cổ của cô còn có một cánh tay.

Cẩn thận từng
li từng tí lật người, bàn tay người dưới hơi chút vòng chặt, Lăng Nhuế
cái trán liền trực tiếp chống đỡ lên cằm Tiêu Hạo.

Tiêu Hạo xê
dịch gối đầu của mình, khiến Lăng Nhuế cũng tựa vàophía trên, “Lần này xem phim điện ảnh suốt đêm cũng đã xem, còn có cái gì khác ở đại học
tiếc nuối cần bổ sung nữa ko?” Dùng chóp mũi của mình cọ xát gò má trên
mặt Lăng Nhuế, Tiêu Hạo lời của có vẻ cực kỳ trầm thấp hùng hậu, mang
theo đem đặc biệt lười biếng chưa tỉnh, vẫn đẹp trai như cũ.

“Ngày đó em chỉ thuận miệng nói.” Lăng Nhuế bị anh cọ có điểm nhột, nghiêng
đầu nhìn trần nhà, trong lòng lại xông lên vui mừng không nói ra được,
cô thuận miệng nói, cuối cùng trong lúc lơ đãng anh vẫn dụng tâm nhớ.

“Ngày hôm qua quà tặng cũng là thuận miệng nói?” Kề sát mặt của Lăng Nhuế,
Tiêu Hạo nghiêng người chống lên, cúi đầu mắt nhìn xuống.

“Không
có a......” Lăng Nhuế nhỏ giọng trả lời, một giây kế tiếp, hai cánh tay chủ động treo lên cổ cổ của Tiêu Hạo, cô ngẩng đầu hôn lên đôi môi
của anh, “Quà tặng trễ!”

Môi của cô vừa mới rời đi, Tiêu Hạo liền đè lại, truy đuổi hôn cho đến Lăng Nhuế ưm ra tiếng, Tiêu Hạo mới lưu
luyến không rời đi môi của cô, tay vẫn như cũ vuốt ve bờ môi đỏ mọng,
”thầy giáo tiểu học không có nói cho em biết, đến trễ là bị trừng phạt
sao?”

Vuốt vuốt Lăng Nhuế tán ở trước ngực xốc xếch sợi tóc, sau
nửa ngày, Tiêu Hạo mở miệng lần nữa, “Thật muốn phạt em cùng đi Bắc Kinh với anh......”