Đấu Y

Chương 275: Tiến hóa


Thương thế của Lý Nhĩ vô cùng nghiêm trọng, nếu như không nhanh chóng điều tức vận hành nguyên lực, sợ là lão đầu này thực sự phải chết. Nhanh chóng giới thiệu cho Lâm Khiếu Đường kết cấu cơ bản của động phủ rồi lập tức tiến vào một gian thạch thất sâu trong động phủ bế quan, khi Lý Nhĩ đi vào gian thạch thất nhanh chóng bị phong kín.

"Công tử, lẽ nào chúng ta phải chờ hắn đi ra ngoài hay sao?" Tân Tây Á lo lắng hỏi.

"Lúc này chúng ta cũng không có chỗ nào thích hợp để đi, vậy thì tạm thời ở chỗ này một thời gian, lão gia hỏa đã nói ít nhất hắn cũng phải mất vài ba năm mới có thể ra ngoài, ra xem ít nhất năm năm hắn đừng nghĩ đến việc xuất quan."

Lâm Khiếu Đường nói một cách vô cùng tự tin.

"Thế nhưng ở đây cũng không phải rất an toàn, vạn nhất người của Đạt Khắc giáo chạy tới mà nói, chúng ta sẽ rất nguy hiểm."

Tân Tây Á đối với A La Khắc cực kỳ kiêng kỵ.

"Không cần phải lo lắng nhiều, ma pháp trận và vong linh thủ vệ của âm Thi đảo vô cùng lợi hại, lại có thêm cảnh báo trận, bên ngoài thì biểu hiện quan hệ giũa Lý Nhĩ và A La Khắc không tồi, thế nhưng kỳ thực bên trong đã tan vỡ, lão gia hỏa này đối với chủ tử của hắn vô cùng bất mãn, hẳn là phải có điều phòng bị, hơn nữa lão gia hỏa này lại không thường quan hệ với mọi người trong giáo hội, ở nơi này hẳn là rất an toàn, thậm chí có thể nói là một trong những địa phương an toàn nhất."

Lâm Khiếu Đường giải thích.

"Công tử không đi theo hai thầy trò của Hoa Tiên Tử hay sao?" Tân Tây Á kỳ quái hỏi.

Thần sắc của Lâm Khiếu Đường tối sầm lại nói:

"Sợ rằng rất khó, thương thế trên người của ta nếu như không có một năm tĩnh tu khôi phục sợ là không thể làm gì được, trong lúc này căn bản ta không thể sử dụng nguyên thức tiến hành truy tung, hơn nữa quan hệ giữa Hoa Tiên Tử và A La Khắc đã vỡ tan, phỏng chùng cũng sẽ không hành động một cách lộ liễu, nếu như nàng ẩn nấp lại, cho dù ta không thụ thương đi nữa cũng khó có thể truy tung được nàng, việc cấp bách bây giờ là dưỡng thương cho thật tốt."

"Dạ!"

Tân Tây Á gật đầu.

Lâm Khiếu Đường đem ba khỏa "cửu hỏa nguyên đan" cuối cùng đưa hết cho Tân Tây Á, lại đưa thêm hai khỏa linh vương đan, Tân Tây Á nhìn thấy linh vương đan hơi giật mình, bất quá nàng cũng không hỏi nhiều lập tức tìm một gian nhà đá tiến nhập trạng thái tu luyện.

Trong động phủ chí ít có hơn mười gian nhà đá, mỗi một gian có công dụng riêng, trên cơ bản đều dùng để chứa đựng những đồ vật quái dị nhiều hình dạng vô cùng hiếm lạ do Lý Nhĩ nghiên cứu nhiều năm.

Hiện tại Lâm Khiếu Đường không chỉ có nội thương, hai nguyên linh đều bị tổn hại không nhỏ, phải tiến nhập vào trạng thái điều tức chữa thương, cũng may nơi này có nguyên lực cực kỳ dư thừa, khôi phục hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian.

Nguyên nhãn tuy là ngay trong động phủ, thế nhưng Lâm Khiếu Đường cũng không xác định được chính xác vị trí, chỉ là tìm một gian nhà đá có nguyên khí rất nồng đậm bắt đầu chữa thương...

Vong linh cốc rất nhanh rơi vào trạng thái yên tĩnh.

Một tháng trôi qua...

Hai tháng trôi qua...


Thời gian một năm trôi đi rất nhanh.

Lâm Khiếu Đường rốt cuộc mở hai mắt, thương thế trên người cơ bản đã khôi phục trở lại, chỉ là dung lượng nguyên lực có hơi giảm một chút, trở lại giai đoạn đại sư giai trung kỳ.

Chỉ một kích gián tiếp tác động vào Lâm Khiếu Đường đã làm cho hắn tổn thất một phần tu vi, cường giả địa vương giai đỉnh cấp quả nhiên không phải là một tu luỵên giả thông thường có thể chịu đựng được.

Đi ra khỏi động phủ, Lâm Khiếu Đường phát ra nguyên thức, chỉ trong chốc lát trên bầu trời vong linh cốc đã có một đám mây màu bạc tụ tập, "tham thị thú" dưới sự triệu hoán của hắn đã tụ tập đầy đủ.

Một năm đã trôi qua, thân thể của những tiểu tử này đã có những biến hóa rất rõ ràng, lúc trước thân thể màu trắng hiện tại lại hơi hiện lên một tầng ánh sáng màu đỏ sậm.

Còn nữa, khí tức tử vong trên âm Thi đảo so với một năm trước rõ ràng yếu đi rất nhiều, Lâm Khiếu Đường cẩn thận dò xét, ngoại trừ còn có một số vong linh cao đẳng thủ hộ ra, đám vong linh còn lại đều đã bị thanh lý toàn bộ, khẩu vị của "tham thị thú" quả nhiên rất lớn.

Lâm Khiếu Đường từ trong trữ vật đai lưng lấy ra một cái bình thật lớn, chính là bình đựng thượng cổ tinh nguyên quả hắn lấy được trong lần xâm nhập "ma tháp cấm địa" trước kia, chiếc bình to lớn này chứa đựng toàn bộ là thượng cổ tinh nguyên quả.

Thượng cổ tinh nguyên quả có màu tím đen, hơi hơi trong suốt, mỗi một viên đều tỏa ra cảm giác nguyên lực nồng đậm, "tham thị thú" vừa mới ngửi thấy hương vị thượng cổ tinh nguyên quả lập tức hưng phấn kêu to, loại vị đạo này đã cộng minh với một loại ý thức nào đó sâu trong linh hồn của chúng.

Lâm Khiếu Đường đẩy tay ra, một kim thủ đem chiếc bình lớn tung lên trên không trung, trảo long thủ mạnh mẽ chấn động, chiếc bình nhất thời bị đánh nát, vô số thượng cổ tinh nguyên quả giống như mưa rơi xuống.

"Tham thị thú" điên cuồng lao vào những thượng cổ tinh nguyên quả đang rơi xuống, tham lam hấp thu loại trái cây chỉ có tại thời kỳ thượng cổ mới có thể sinh trưởng được này.

Không cần bao nhiêu thời gian, thượng cổ tinh nguyên quả nhanh chóng được xử lí sạch sẽ, ngay cả một điểm vỏ quả cũng không lưu lại, "tham thị thú" thỏa mãn bay xung quanh Lâm Khiếu Đường, giống như những con chó nhỏ quấn quít lấy lòng chủ nhân, đối với sự ban thưởng của chủ nhân cực kỳ cảm kích.

Khóe môi của Lâm Khiếu Đường nhấc lên, tốc độ tiến hóa của những gia hỏa này có thể nói là cực nhanh, thực sự làm cho người ta vui mừng, lúc này trong tay lại xuất hiện thêm một tảng đá hình dạng không có quy tắc gì — phong ấn cường hóa thạch.

Đây cũng là một bảo vật hắn thu đuơc trong ma tháp cấm địa giống như thượng cổ tinh nguyên quả, hai thứ này đối với bản thân Lâm Khiếu Đường mà nói không có bất cứ tác dụng nào, thế nhưng đối với "tham thị thú" mà nói, đây chính là thực vật và chất xúc tác tiến hóa cực tốt, những thứ này chính là siêu cấp phụ trợ phẩm chỉ tồn tại trong thời kỳ thượng cổ, ở thời đại này hầu như đã không thể tìm ra được, thiên nhiên tạo thành hầu như không còn tồn tại.

Bên ngoài của phong ấn cường hóa thạch giống như hòn đá thông thường, là một loại so với nguyên thạch không khác gì nhiều, thế nhưng so với nguyên thạch lại lợi hại hơn rất nhiều, đáng tiếc đối với tu luyện giả mà nói lại không có nhiều tác dụng, cho dù phong ấn cường hóa thạch có được nguyên linh lực cực kỳ khổng lồ, nhưng tu luyện giả cũng không thể sử dụng, bởi vì nguyên lực hầu như phân bố bên trong mỗi một phần nhỏ của hòn đá không thể phóng thích ra bên ngoài, thế nhưng điều này đối với thượng cổ ma thú lại hoàn toàn vô dụng, rất nhiều thượng cổ ma thú rất thích ăn bột phấn của phong ấn cường hóa thạch, rất cần thiết để bổ khuyết thời gian khí nguyên lực thiếu thốn.

Cũng giống như động vật trên địa cầu ăn bùn đất để bổ xung thêm diêm phân!

Mà khối phong ấn cường hóa thạch trên tay Lâm Khiếu Đường đã được ngưng tụ đến vạn năm mới hình thành, chỉ là bị phong ấn lại mà thôi.

Lâm Khiếu Đường phóng nguyên lực ra, hơn mười trảo long thủ bên ngoài phong ấn cường hóa thạch không ngừng trùng kích, rất nhanh tầng phong ấn bên ngoài của phong ấn cường hóa thạch bị mạnh mẽ giải trừ.

Oanh một tiếng, phong ấn cường hóa thạch đột nhiên biến hóa lớn hơn trước nghìn lần, bằng một căn phòng nho nhỏ.

"Tham thị thú" tựa hồ như biết được chủ nhân đang chuẩn bị cho chúng một bữa tiệc lớn, lập tức lao tới bao quanh khối phong ấn cường hóa thạch thật lớn, phảng phất giống như bên ngoài phong ấn cường hóa thạch có một tầng lân giáp "tham thị thú".

Lâm Khiếu Đường phát hiện, đám tiểu côn trùng này có tốc độ thôn phệ so với trước đây nhanh hơn không ít, và thân thể của chúng cũng cường tráng hơn rất nhiều.


Khi cường hóa thạch đã bị thôn phệ hoàn toàn, trên bộ lân giáp bên ngoài "tham thị thú" xuất hiện dị biến, nguyên bản là lân giáp màu bạc bắt đầu xuất hiện những hạt màu đỏ sậm li ti, bạc hồng giao nhau cực kỳ chói mắt.

Trong nguyên thức Lâm Khiếu Đường thanh minh một tiếng, "tham thị thú" như phảng phất được ra lệnh gì đó, giống như bầy ong vỡ tổ ào ào bay về phía tây nam, hướng truyền tống trận truyền đến tiếng tê rống không ngừng, cực kỳ kinh khủng.

Ba canh giờ sau, đàn "tham thị thú" lại bay trở về vong linh cốc. Toàn bộ âm Thi đảo ngoại trừ một hai vong linh thủ hộ cao cấp cuối cùng và một ít linh thể vong linh ra thì tất cả đã bị thôn phê sạch sẽ.

"Tham thị thú" ăn no uống đủ lại có vẻ như cực kỳ nóng nảy, thậm chí còn xuất hiện tình trạng nội đấu, một năm qua chúng quá tham ăn đã tích xúc rất nhiều năng lượng, lại ăn vào nhiều vật phẩm thúc đẩy tiến hóa như vậy, chính là loại cảm giác không giải phóng năng lượng thì rất khó chịu.

Con ngươi đen của Lâm Khiếu Đường chợt lóe, trong lòng thầm kêu to, những biểu hiện gần đây của "tham thị thú" rất giống với lần trước khi gần đến lúc hóa thành trứng bắt đầu cho giai đoạn tiến hóa tiếp theo.

Quả nhiên, không bao lâu sau, đàn "tham thị thú" dừng tranh đấu lại, bay đến các địa phương xung quanh như ao đầm, cây khô, nham thạch chờ đợi, chỉ cần có địa phương nào có thể sống đều xuất hiện thân ảnh của chúng.

Mỗi một "tham thị thú" đều bắt đầu đẻ trứng, toàn bộ vong linh cốc nơi nào cũng nhìn thấy những quả trứng nhỏ màu trắng, liếc mắt nhìn toàn bộ trắng toát một mảnh.

Trong mắt Lâm Khiếu Đường hiện lên tia sáng kinh ngạc, lần này so với lần hóa trứng trước kia hoàn toàn không giống nhau, lần trước đám "tham thị thú" này hoàn toàn tự hóa thành kén bao phủ toàn thân, chứ không phải đẻ trứng như lần này.

Lâm Khiếu Đường phát hiện ra những tiểu từ kia dĩ nhiên là đơn tính thể, không cần giao phối giới tính đã có thể tự đẻ ra trứng, mỗi một cá thể đều có thể ấp trứng đời tiếp theo.

Trứng đẻ ra lần này không phải là trứng nguyên thủy trước kia, mà chính là trứng đã tiến hóa, theo như những ghi chép trong ký ức lam ma thạch lấy được từ chỗ Bì Da La thì trứng tiến hóa không cần có chủ nhân tiến hành ấp trứng, tự chúng sẽ phá vỏ trứng mà ra.

Mỗi một "tham thị thú" ít nhất cũng sinh ra đến sáu quả trứng, còn có một số sinh đến tận mươi hai quả, nhưng một khi những tiểu tử này đẻ trứng xong thì sẽ kêu thanh minh một tiếng rồi ngã xuống bên cạnh trứng vừa đẻ ra, chết đi hóa thành đám máu loãng màu lam bao bọc trứng trực tiếp nhuộm thành màu lam.

Toàn bộ quá trình kéo dài đến hơn ba canh giờ, Lâm Khiếu Đường vẫn lẳng lặng đứng một bên quan sát tất cả, "tham thị thú" bên trong những quả trứng đã tiến hóa kia rốt cuộc là có bộ dáng như thế nào đây? Lâm Khiếu Đường cực kỳ hiếu kỳ.

Bất quá đã có hai lần kinh nghiệm ấp trứng, mỗi một lần không có đến nửa năm một năm khẳng định là không xong, nhìn khắp nơi đều có màu lam của trứng Lâm Khiếu Đường mỉm cười, xoay ngươi quay lại động phủ.

Tiến vào trong thạch thất, Lâm Khiếu Đường đem cánh cửa bên ngoài đóng lại, bắt đầu trạng thái tu luyện, đấu luyện đã theo đường cũ tự động vận hành, thời gian như bay, nguyên lực trong cơ thể không ngừng tăng trưởng khôi phục lại.

Nửa năm sau, Lâm Khiếu Đường đã đem thương thế hoàn toàn trị khỏi, tu vi cũng đã khôi phục lại trạng thái thời kỳ đỉnh cao trước kia, đại sư giai hậu kỳ.

Trùng quan đã là việc trước mắt, Lâm Khiếu Đường không suy nghĩ nhiều, trực tiếp lấy ra một linh vương đan nuốt vào, cảm giác lần này so với những lần trước hoàn toàn không giống nhau.

Lâm Khiếu Đường chỉ cảm thấy toàn thân tê rần, hoàn toàn không thể khống chế được dược lực, cả người phảng phất giống như bị điện giật, toàn thân tê dại không thể động đậy.

Loại cảm giác này liên tục kéo dài đến tận một ngày một đêm, trong bụng lại giống như có lửa cháy, Lâm Khiếu Đường toát mồ hôi toàn thân, thân thể không ngừng run rẩy, muốn đem linh vương đan nhổ ra ngoài thế nhưng hoàn toàn không thành công.

Thời gian cứ như thế từng chút từng chút trôi qua, cảm giác của Lâm Khiếu Đường thủy chung không hề tốt đẹp hơn chút nào, phảng phất giống như bị trúng độc rất nặng, co rúm người cuộn tròn vào một góc.

Lâm Khiếu Đường chỉ có thể dùng chút nguyên thức cuối cùng để khống chế cơ thể đem từng chút từng chút dược lực hấp thu vào trong cơ thể, thong thả vận chuyển tâm pháp chủ tu của hắn, thậm chí đôi khi còn phải sử dụng "Tu hồn dưỡng linh thuật".

Thế nhưng hiệu quả lại ít ỏi đến đáng thương, cứ như vậy không biết trải qua bao lâu, hai tháng hay ba tháng, chính bản thân Lâm Khiếu Đường cũng không biết rõ ràng, cảm giác tê dại trên người dần dần biến mất, tri giác đang từ từ khôi phục.

Dược lực trong bụng lại chưa tan được bao nhiêu, ngay khi cảm giác tê dại hoàn toàn biến mất, Lâm Khiếu Đường lập tức đem dược lực luyện hóa dung nhập vào nguyên dương nhằm lớn mạnh chân dương.

Chân dương chính là tiêu chí quan trọng nhất chứng minh một người đã tiến vào linh hồn giai, một khi chân dương được ngưng tụ thì nguyên lực lập tức có những biến hóa về chất.

Lâm Khiếu Đường không ngừng vận chuyển tâm pháp, không ngừng dẫn đạo dược lực, càng thêm không ngừng hấp thu dược lực cường liệt trong cơ thể, một tháng trôi qua, hai tháng trôi qua, ba tháng trôi qua, bốn tháng trôi qua...vẫn chưa xuất hiện bao nhiêu hiệu quả. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn

Ngay khi Lâm Khiếu Đường gia tăng lực lượng toàn diện thôi động dược lực, dược lực đột nhiên xuất hiện hiện tượng bắn ngược lại, toàn bộ phân tán, hai mặt xói mòn, một mặt xuyên qua nguyên dương, một mặt xuyên qua nội linh, dược lực lấy tốc độ cực nhanh đã phân tán khắp cơ thể.

Chân dương mới chỉ ngưng tụ ra được một chút đã tán loạn trong nháy mắt...