Đặt Cược Trái Tim

Chương 57: Kế hoạch có biến

Giống như những gì An Kiến Ngụy dự đoán, ngày thứ tư giữa tuần, Trình Viện chia làm hai nhóm, một bên đến Tập Đoàn Kim Mã, còn lại là biệt thư riêng của An Kiến Nghị ra lệnh bắt người....

Ngặt nổi chuyện gì cũng không phải mình muốn là được, xem ra trời lại không chìu lòng người...hai nơi điều không thấy bóng dáng ông ta....

Cả Tập Đoàn Kim Mã xôn xao một trận, đường đường là Tổng Gíam Đốc của một Tập Đoàn lớn là bị cảnh sát sờ gáy...

Lục Dẫn tuy là tay chân của An Kiến Ngụy, nhưng cũng chỉ giới hạng trong công việc mà thôi..Bây giờ mắt thấy cảnh sát tìm đến cửa, anh ta cũng không tránh khỏi chấn động...

Vừa nghe cấp dưới báo cáo, khắp nơi điều không tìm ra bóng dáng của An Kiến Nghị...

Trình Viện tức tối đạp mạnh vô cánh cửa..

-" Chết tiệt...Rút "

Trình Viện nghênh ngang rời đi..trong lòng đặt ra nhiều câu hỏi...Bọn họ làm việc rất êm ấm, tránh tuyệt đối bức dây động rừng..

ai là người đã mách tin cho An Kiến Ngụy...

Nếu không có như vậy, ông ta không thể nào biết trước mà tránh nạn...Vừa đi Trình Viện liền lấy điện thoại gọi cho Âu Trác Vỹ báo tin không tốt...Chỉ sợ trễ một bước An Kiến Ngụy sẽ điều tra ra tin tức gì ảnh hưởng đến Âu Trác Vỹ....

An Phi bên này sau khi tiễn các trinh sát rời đi, đầu óc liền rối tin rối mù...

Vừa rồi một viên cảnh sát nói với anh ta..An Kiến Nghị bị nghi ngờ là phạm tội giết người của hai vụ tai nạn Dương Hoa và Quan Chi Thiên....Ba của anh ta tính tình độc đoán nhưng có thể làm sao dám gây ra tội ác lớn đến như vậy....

Chính Anie cũng đã từng nói, vụ tai nạn bảy năm trước của Dương Hoa là do Quan Chi Thiên đã gây ra, cũng chính vì điều này Âu Trác Vỹ mới quay về tìm Quan Chi Âm trả mối thù năm ấy...Không lẽ có sự hiểu lầm nào ở đây...

Ai mới là hung thủ thật sự...?

Có điều ba anh không gây ra tội lỗi tại sao lại bỏ trốn,cả chuyện quan trọng là tranh cử chiếc ghế chủ tịch cũng bị ông bỏ qua một bên....

Nắm chặt chiếc điện thoại trong tay...

An Phi lòng dạ không yên, bấm số gọi đi...nhưng vẫn không thể liên lạc được, vì sợ cảnh sát tìm lại manh mối An Kiến Ngụy liền đổi điện thoại và sử dụng số khác nhau, muốn liên lạc với ông ngay bây giờ còn khó hơn lên trời....

" Reng...reng..."

Vừa ngắt kết nối, điện thoại liền reo chuông..nhìn dãy số nhấp nháy trên điện thoại, ánh mắt An Phi trở nên dịu dàng giọng nó cũng trấn tĩnh hơn...

-" Tố Tố...anh tới liền...em chờ anh một chút "

........

Hôm nay anh có hẹn sẽ đưa Bạch Tố Tố đi khám thai, qua thời kì ba tháng thai nhi cũng đã ổn đinh..bất quá những chuyện này anh không muốn cô biết để thêm lo lắng....

__________________________________________

Quan Chi Âm nhìn người đàn ông đang ngồi trên sopha, phản chiếu trong gương..

Cô nhạy cảm phát giác Âu Trác Vỹ từ lúc nghe điện thoại, tâm trạng liền không tốt, tuy sắc mặt anh không có gì thay đổi nhưng dù sao bên cạnh nhau sớm chiều cô liền nhìn ra sự bất an trong đôi mắt anh.....

Tối mai họ sẽ dự buổi tiệc từ thiện, anh đưa về cho cô mấy mẫu đầm dự tiệc yêu cầu cô thử cho anh xem...Lúc đầu còn rất tốt, chỉ sau khi cuộc gọi kết thúc, tâm trí anh liền không đặt trên người cô nữa..

Quan Chi Âm bước đến gần anh....

-" Trác Vỹ...anh thấy em mặc chiếc váy này được không?"

Anh xoay mặt nhìn cô..ánh mắt cũng thay đổi rõ rệt nhanh chóng giấu đi bất thường của chính mình....

Ánh mắt liền bị cô gái của anh thu hút, cô mặc chiếc đầm cổ chi V màu đen xẻ vừa phải,phôm chữ A, từ eo xòe qua gối....trên thân áo thiêu những con hạc màu trắng tin tế...màu đen của váy càng tôn lên nước da trằng ngần của cô...

Lúc này Quan Chi Âm đưa ánh mắt chờ đợi anh cho ý kiến...

Âu Trác Vỹ bước đến ôm lấy cô, bàn tay dịu dàng xoa mặt cô..

-" Mặc bộ này đi..rất đẹp..."

Nụ cười Quan Chi Âm nở rộ..đẹp không tả xiết...chỉ cần nhìn nụ cười của cô như phần nào trấn an tin thần của anh...

-" Em cũng thấy bộ này thích hợp nhất..."

Tuy bây giờ anh trở lại tâm thế ổn định, nhưng cô không vì thế mà quên đi sự bất ổn của anh vì cuộc gọi lúc vừa rồi..nhưng cô không muốn vạch trần, vì hơn ai hết cô rất hiểu tâm ý của Âu Trác Vỹ nếu anh không muốn nói cho cô biết, cô sẽ vờ như không biết...Cô tin anh có khả năng giải quyết ổn thỏa mọi khó khăn..Nếu khi nào anh muốn chia sẽ cô sẽ nguyện ý lắng nghe..Còn bây giờ nhiệm vụ của cô là ngoan ngoãn làm anh yên lòng...

Quả nhiên khi Quan Chi Âm từ phòng thay đồ một lần nữa bước ra đã thấy anh đang thay đồ như muốn đi đâu đó...

-" Anh đi đâu hả? "

Vừa hỏi cô vừa bước đến cài nút tay áo giúp anh...mọi thói quen này như ăn mòn ý thức của hai người..rất đỗi tự nhiên..

-" Ừ..anh đi công chuyện một chút...Anh có về trễ em ăn cơm trước không được đợi anh, có biết không?"

Anh hôn từng cái lên môi cô,xem cô như một đứa trẻ không yên tâm dặn dò...

-"Em biết rồi..anh nhớ tranh thủ về sớm đấy "

Nhữnh câu nói này cô thường xuyên nghe cũng thành thói quen, nhưng có làm hay không là một chuyện, lúc nào cô cũng đợi anh về ăn chung..từ khi là quá trễ...

Âu Trác Vỹ lại hôn cô liền mấy cái..mới chịu rời đi..

Đứng từ cửa sổ mắt nhìn chiếc xe quen thuộc khuất dáng...... Quan Chi Âm lần đầu tiên có một tâm trạng bất an...Cô cố vỗ về con tim của chính mình rằng do cô lo lắng quá thôi....