Đào Thoát

Chương 68

“A~” Lam Tĩnh Nghi bị đau kêu lên thành tiếng, thân thể lắc lư, hai đầu gối vô lực quỳ trên đất. Nạp Lan Địch vươn tay, nắm chặt cái mông nhỏ của cô.

Lam Tĩnh Nghi thở hổn hển, trái tim đập nhanh trong lồng ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn vừa kinh hoàng, vừa đỏ ửng do bị dục vọng khống chế.

Ngón cái thon dài đẩy mông tròn trịa của cô ra hai bên, nhìn sâu vào hoa huy*t vừa bị cậu chà đạp. Thiếu niên tuấn mỹ, lạnh lùng nghiêm nghị dưới ánh đèn, áo sơ mi trắng tinh che đi dục vọng đang ngẩng cao đầu. Cậu đứng trước mặt Lam Tĩnh Nghi đang quỳ sấp, thân hình cao to hoàn mỹ như một bức tượng.

Ngón tay thon dài của Nạp Lan Địch cầm lấy phân thân của mình, kề sát vào hoa huy*t xinh xắn, vật nam tính lập tức che lại toàn bộ cảnh xuân. Cảm giác được cậu đẩy vào, thân thể trắng nõn của Lam Tĩnh Nghi run lên.

Đôi nhũ phong tròn trịa đầy đặn của cô nhẹ run, vòng eo như liễu cong lên, khiến Nạp Lan Luật nhìn chăm chú. Nạp Lan Địch cầm phân thân to lớn của mình, từ từ chen vào hoa huy*t.

Mặc dù cậu vừa làm mưa làm gió trong cơ thể cô nhưng giờ đây ở đó vẫn căng chặt lại hơi sưng đỏ khiến cậu phát điên. Vật nam tính thô to từ từ xé rách nơi tư mật của cô, chiếm lấy vùng đất thần bí.

“A~” Lam Tĩnh Nghi rên rỉ, hai chân không tự chủ được mà khép chặt lại, hoa huy*t bắt đầu co rút. Thiếu niên thở dốc một chút. Sự mẫn cảm và căng chặt của cô khiến cậu khó có thể khống chế được. Cậu cầm chặt mông cô, dùng sức đẩy thật mạnh để toàn bộ phân thân của mình hoàn toàn nhập vào trong cô.

“A~~” Lam Tĩnh Nghi lắc lư đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại. Cậu tiến vào khiến cô cảm thấy như mình bị xé rách. Cậu lấp đầy chỗ trống trong cô, không có một kẽ hở nào.

Nạp Lan Luật nắm lấy cằm cô, hôn lên đôi môi cánh hoa, cùng múa với cái lưỡi của cô.

Cô kẹp cậu thật chặt khiến cậu không thể không nhẫn tâm mà cuồng bạo giữ lấy cô, hung hăng chà đạp. Nạp Lan Địch bắt đầu chạy nước rút trong cơ thể cô, con rồng lớn cơ hồ vào đến tận cùng, chen vào nơi sâu nhất trong cô rồi lại rút hẳn ra rồi không ngừng ra vào trong hoa huy*t của cô.

Lam Tĩnh Nghi không ngừng rên rỉ, lắc lư thân mình như cành liễu trong gió. Nạp Lan Luật đi tới, Nạp Lan Địch ra vào mạnh mẽ thêm vài lần nữa rồi rút ra. Khi cậu rời khỏi, mật dịch bị chặn lại phun ra, vách tường sưng đỏ bị căng ra vì cậu rời đi mà không ngừng co giật

Nạp Lan Luật nâng cái mông nhỏ của cô lên, nhắm vào cửa động, tiến thẳng vào. Cậu bắt đầu mãnh liệt chạy nước rút. Hai thiếu niên cứ như vậy, không ngừng thay phiên giữ lấy cô. Thời gian nghỉ ngơi chỉ khiến họ càng thêm cuồng bạo.

Thân thể Lam Tĩnh Nghi tựa như bị họ rút hết. Họ ra vào kịch liệt khiến hai đầu gối cô vô lực quỳ trên thảm, đôi nhũ phong bị ép lên sàn nhà đến thay đổi hình dạng. Thế nhưng hai thiếu niên cứ như con báo đang thời kỳ động dục, thay phiên nhau làm sau lưng cô.

Nạp Lan Luật vừa rút khỏi người cô thì Nạp Lan Địch liền lấp đầy, mà phân thân của Nạp Lan Luật thì vẫn ngẩng cao đầu, trên đó dính đầy chất lỏng khi hai người kết hợp. Cậu cúi người, dùng phân thân bôi chất dịch đó lên người, lên nhũ phong của cô.

Lam Tĩnh Nghi rên rỉ theo từng đợt tấn công của Nạp Lan Địch, tiếng rên đầy thống khổ mà lại dâm đãng. Nạp Lan Luật đứng lên, cong đôi môi đỏ mọng, “Anh, chúng ta cùng lên.”

“Được.” Nạp Lan Địch nhíu mày, nhanh chóng thay đổi tư thế để Lam Tĩnh Nghi ngồi trên người cậu, nhưng không hề dừng động tác của mình lại, càng thêm ra vào mạnh mẽ trong cơ thể cô.

Nhũ phong Lam Tĩnh Nghi lắc lư kịch liệt, cô ngửa đầu, đôi môi phấn nộn dường như sắp bị cô cắn nát.

Trong miệng cô là tiếng rên rỉ không theo quy luật. Nơi hai người kết hợp đã sớm dính đầy mật dịch. Mà thiếu niên vẫn không ngừng ra vào, trong không gian tràn ngập tiếng thân thể chạm vào nhau.

“Cô ấy chặt như thế, một người đi vào đã bị kẹp chịu không nổi. Nếu chứa cả hai chúng ta thì thật làm khó chúng ta.” Nạp Lan Luật nói, đôi mắt hẹp dài tà mị nhìn thẳng vào hoa huy*t bị phân thân mở rộng ra hết cỡ.

“Đừng lôi thôi dài dòng, vào đi.” Nạp Lan Địch nói.

“Không…Đừng…” Lam Tĩnh Nghi lắc đầu. Bọn họ điên rồi, sao hai người có thể cùng…


Nạp Lan Luật nở một nụ cười tà mị với cô. Cậu đến gần cô, dùng ngón tay xoa cái mông nhỏ không ngừng đong đưa trên thân người đàn ông.

“Thật mẫn cảm.” Cậu nhếch môi, nói, rồi đẩy mông cô ra. Cảnh phân thân to lớn đang không ngừng ra vào trong hoa huy*t bị cậu nhìn thấy hết. Máu trong cơ thể cấp tốc vọt đến phân thân. Cự long lớn rất nhanh, tựa như một ác ma thị huyết.

Nạp Lan Địch rút ra hoàn toàn, hoa huy*t co rút lại, đẩy chất lỏng màu trắng ra, xối lên đỉnh phân thân. Nạp Lan Luật nắm lấy mông cô, đưa phân thân tới gần hoa huy*t.

hoa huy*t bị đàn ông cuồng bạo chà đạp đã sưng đỏ hết mức. Bên ngoài hoa huy*t là chất lỏng màu trắng, hai phân thân to lớn đặt giữa lối vào. Người phụ nữ có làn da trắng nõn tinh tế, đường cong trên cái mông nho nhỏ lộ rõ. Dục vọng của thiếu niên dường như che lấp toàn bộ đôi mông của cô. hoa huy*t nho nhỏ chỉ cần một ngón tay út của người đàn ông là có thể hoàn toàn che đi. Khó có thể tưởng tượng được sao cô có thể thừa nhận được một phân thân to lớn của thiếu niên chứ đừng nói là đến hai.

Ngực Lam Tĩnh Nghi phập phồng kịch liệt, đôi môi cánh hoa hơi hé nhìn rất gợi cảm mị hoặc. Bọn họ đã đặt trên lối vào ướt đẫm của cô khiến thân thể cô run lên vì sợ.

“Không…Đừng…Tha cho tôi đi…”

Nạp Lan Địch và Nạp Lan Luật cùng nở nụ cười nhạt. Bọn họ trao đổi ánh mắt, cùng hành động. Hai phân thân thô to cùng dò vào trong cơ thể cô.

hoa huy*t bị xé ra mạnh mẽ, vách tường phấn nộn bị mở ra.

“A~~~ Đừng ~~~~” Lam Tĩnh Nghi run lên. Cô có cảm giác mình bị chống lớn đến tận cùng, bị xé rách. Cảm giác đau đớn này chưa bao giờ cô phải trải qua. Thân thể dường như muốn nổ tung.

Cô lắc lư mông, kẹp chặt hai chân muốn ngăn bọn họ xâm chiếm nhưng những động tác này của cô càng kích phát thú tính của bọn họ. Họ bị cô kẹp chặt đến mức đau đớn, đưa đến khoái cảm và hưng phấn tột cùng.

“Kẹp chết em rồi.” trong lời nói của Nạp Lan Luật không có giận hờn mà là khiến người ta mặt đỏ tim đập.

“Anh cũng chịu không nổi.” Nạp Lan Địch nói. Bọn họ bị kẹp ở giữa, sự căng chặt của cô khiến họ như muốn đầu hàng, càng muốn giữ lấy cô hơn.

“Luật, cùng lên đi.” Nạp Lan Địch nói.

“Không được, cô ấy sẽ không chịu nổi.” Nạp Lan Luật nói.

Nạp Lan Địch hừ nhẹ, “Mẫn cảm như thế, sao không chịu nổi được.” Chưa dứt lời thì hai thiếu niên đã cùng động thân, mạnh mẽ đi vào trong cơ thể cô. Hai phân thân to lớn vào đến tận cùng, mà hoa huy*t cô bị nhét đầy tới mức rách ra, chứa đựng sự to lớn của họ.

“A~~~” mặt Lam Tĩnh Nghi nhăn lại, thân thể run lên kịch liệt. hoa huy*t của cô không ngừng co rút. Cô cảm thấy đau đớn, cảm thấy thân thể mình như bị thứ gì đó cứng rắn xẻ ra, cảm thấy nơi hạ thể có một dòng nước nóng rát. Cô hôn mê bất tỉnh.

Hai thiếu niên không nhịn được mà cùng chạy nước rút trong cơ thể cô. Hai phân thân to lớn không ngừng ra vào trong hoa huy*t.

Đầu cô gái hơi cúi, cằm như chạm vào ngực. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bóng loáng, lông mi dài đen nhánh khép lại tựa như một cây quạt nhỏ. Dưới mi mắt là một quầng thâm.

Thân thể người phụ nữ rất mẫn cảm. Nhũ phong của cô không ngừng lay động theo động tác của hai thiếu niên, đóa hồng mai trên nhũ phong săn chắc, đứng thẳng, run rẩy trên đỉnh nhũ phong như chờ người tới hái.

Lam Tĩnh Nghi từ từ tỉnh lại, tựa như vừa trải qua một giấc mộng. Nhưng khi cô tỉnh lại thì cơn ác mộng này vẫn còn tiếp tục. Hạ thân cô chưa bao giờ căng đầy và đau đớn như thế nhưng thân thể thì đã đắm chìm trong dục vọng.


Đau đớn vô cùng và cảm giác căng đầy mang đến khoái cảm mạnh mẽ mà điên cuồng. Cô như đứng nơi đầu sóng ngọn gió, sắp bị dục vọng trong thân thể bức đến phát điên.

“A~~ a ~~~” tiếng rên rỉ của cô nhỏ vụn bởi vì thiếu niên không ngừng đánh thẳng vào cô khiến thân thể cô không ngừng lắc lư kịch liệt.

Trước kai chưa bao giờ bọn họ giữ lấy cô như vậy, vừa điên cuồng vừa tàn nhẫn. Khoái cảm xen lẫn với thống khổ như một con dao hai lưỡi đâm vào cô, khống chế cô. Ban đầu họ dùng tiết tấu khác nhau ra vào.

Cảm giác này bức cô đến phát điên mất. Sau đó thì họ cùng ra vào một nhịp với nhau trong cơ thể cô.

Hai phân thân vào đến tận gốc, hoa huy*t nho nhỏ không ngừng bị mở rộng rồi lại khép vào, mật dịch dính khắp nơi, tiếng thân thể chạm vào nhau vang lên trong phòng.

“A ~~ a ~~” bây giờ Lam Tĩnh Nghi chỉ có thể rên rỉ. Đại não cô đã hoàn toàn trống rỗng do bị dục vọng khống chế. Hai thiếu niên như không hề biết thỏa mãn mà giữ lấy cô, tựa như ác ma thị huyết khiến cô rã rời.

Lam Tĩnh Nghi mềm nhũn người, nằm trong lòng Nạp Lan Địch, ngón tay thon dài của cậu cầm lấy nhũ phong cô không ngừng chà đạp nhưng không hề buông lỏng động tác dưới thân.

Toàn bộ nửa người trên của Lam Tĩnh Nghi dán sát vào Nạp Lan Địch. Cô không còn khí lực, chỉ có thể để mặc tay cậu đùa giỡn nhũ phong của mình. Động tác của cô càng tiện cho Nạp Lan Luật tiến vào từ phía sau.

Hai thiếu niên càng ra vào mạnh mẽ hơn trong cơ thể cô.

Nạp Lan Địch nắm cằm của cô nâng lên để cô nhìn thẳng vào mắt cậu. Thân thể lại ác ý, hung hăng tiến vào cùng Nạp Lan Luật.

“Bảo bối, có thoải mái không?”

“A~~” Lam Tĩnh Nghi nhắm mắt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, không có sức lực mà trả lời câu hỏi của cậu.

Nạp Lan Địch cười nhẹ, vỗ vỗ mặt của cô, “Dùng biểu hiện của cô trả lời tôi, bảo bối.”

“Luật, chúng ta đổi vị trí.” Nạp Lan Địch nói với Nạp Lan Luật ở phía sau.

“Được.” Nạp Lan Luật nhìn nhũ phong cô một cách xấu xa. Lam Tĩnh Nghi co rúm người lại. Bọn họ còn muốn sao…? Đã muốn cô nhiều lần vậy rồi…

Sau đó lại là một lần trùng kích kịch liệt của bọn họ. Đại não của cô không còn có thể suy nghĩ gì khác. Sau đó, bọn họ cùng phóng thích trong cơ thể cô.

Hai thiếu niên rút ra, Lam Tĩnh Nghi hoàn toàn mềm nhũn nằm trên thảm. Thiếu niên nhìn giữa hai chân cô, hoa huy*t đang không ngừng chảy ra chất lỏng màu trắng.

Trên cánh hoa cũng dính chất lỏng ấy, lối vào sưng đỏ bị bọn họ mở ra không thể khép lại. Vách tường mở ra, dường như có thể chứa được một ngón trỏ của họ. Nó khép mở, không ngừng chảy ra dòng chất lỏng từ bên trong.

“Thật mẫn cảm.” Nạp Lan Luật huýt sáo.

“Giờ chắc vào dễ hơn rồi. Luật, còn không mau lên.”

Lam Tĩnh Nghi từ từ mở mắt, nhìn thấy dục vọng của hai thiếu niên đã sớm sống lại, đỉnh phân thân cực lớn khiến cô chỉ liếc một cái đã sợ đến run lên. Mà lúc này Nạp Lan Luật đang ôm cô trên người.

Hai tay cậu xoa nắn nhũ phong cô, đưa đôi môi tới gần. Nạp Lan Địch vuốt ve mông cô, ngón tay đi theo đường cong của mông thẳng tiến vào bên trong đùi.

“Luật, tôi từ bỏ. Tôi…không được…” Lam Tĩnh Nghi cầu khẩn.

Nạp Lan Luật nở nụ cười thuần khiết xinh đẹp, “Tiểu yêu tinh, đã muốn mà còn kháng cự. Thời gian còn dài, tôi và Địch sẽ không rời khỏi cô đâu.” Dứt lời, hai thiếu niên đã cùng tiến vào trong cô.

Thân thể Lam Tĩnh Nghi run rẩy dưới tay Nạp Lan Luật, hoa huy*t không ngừng co rút lại.

Đôi tay dài của Nạp Lan Luật ôm lấy cái eo nhỏ nhắn tinh tế hoàn mỹ của cô, cảm nhận được sự run rẩy của cô khi bọn họ cùng xâm nhập.

Khoái cảm lập tức bao vây lấy họ. Bọn họ cùng nhau lên tới đỉnh cao của dục vọng.