Đào Hoa

Chương 72: Phiên ngoại 5



Lâm Kính Hoa nhà tại Thanh Tam môn.

Ngõ bên trong sãnh đường, dọc theo tảng đá đi vào, cuối cùng đó là Lâm trạch. Tường trắng đại ngói được bao bọc bởi một cái vườn nhỏ, trong vườn chính là một tòa tiểu lâu thanh tú. Lâm Hồng Liên mỗi lần đến thăm nữ nhi, đối nàng tình nguyện ở lại trong này nhiều năm tổng cảm thấy có chút kinh ngạc, thậm chí còn có chút bất mãn.

“Cái chốn lãnh đạm tĩnh lặng này, không phải là chỗ một nữ nhi tuổi còn trẻ nên ở.” Quả thực trông giống như cái chốn quả phụ ở, Lâm Hồng Liên nghĩ vậy, nhưng vẫn không nói ra.

Lâm Kính Hoa thản nhiên nói: “Nương sao không đến nơi này ở cùng nữ nhi, cũng có chút náo nhiệt.”

Lâm Kính Hoa đối mẫu thân không thích yên tĩnh, có điểm âm thầm phê bình, thật cũng không nói thẳng. Nàng biết rõ mẫu thân cảm thấy sống như vậy rất lạnh lẽo, chính là một thân nữ tử tuổi này lại không chốn định cư, chẳng phải là một loại hoang vắng khác.

Lâm Hồng Liên vừa thấy vườn này, nhịn không được liền nhíu mày nói: “Ngươi đó đem vườn này sửa sang một chút, thêm ít hoa cỏ, cũng tốt hơn đi.” Tây Tử ven hồ xuân về hoa nở, mà trong vườn này cũng chỉ có vài cọng liễu rủ như vậy, nhìn qua càng giống thiếu sinh khí, tất cả đều lộ ra điểm thảm đạm, mọi người nhìn thấy liền có chút tâm hoảng.

Lâm Kính Hoa cười không nói, nghĩ thầm nói cho cùng cũng là tịch mịch, tội gì tái gắng gượng.

Chính là một vườn hoa khoe màu đua sắc, cũng như thế nào dấu được tâm tình lạnh lùng cô đơn. Y trang (quần áo) hoa mỹ tinh xảo, hé ra gương mặt như vậy, cũng lại mất màu sắc. Nghĩ đến nàng có chút buồn phiền, sau liền ngồi xuống trước bàn trang điểm mà lười biếng muốn tháo gỡ trang phục xuất môn.


Cúi đầu, lại đột nhiên cứng cả người.

Khuôn mặt giữa đồng thau kính (kính bằng đồng) kia, cảnh tượng xuân tươi đẹp, hoàng hôn nhẹ chiếu sáng lầu các u ám. Lâm Kính Hoa ngẩn ngơ ngồi, đột nhiên thấy được tiểu lâu yên tĩnh, đình viện vắng vẻ, đều dâng lên xuân ý.

Nàng nghĩ muốn gở mặt nạ kia xuống, tay dừng ở đỉnh đầu, chung quy quả là không đành lòng.

Lâm Hồng Liên mắt trông thấy, âm thầm thở dài: “Thật sự là xinh đẹp. Đáng tiếc……” Đáng tiếc không phải của ngươi.

Lâm Kính Hoa bàn tay nắm chặt thành quyền, vì dụng sức quá mức, ngón tay ở lòng bàn tay lưu lại bạch ngân, nàng cũng hoàn toàn không nhận ra.

Sau một lúc lâu, mới cười khổ nói: “Chỉ e, chúng ta hai người đều không phải là đối thủ của Thẩm Lãng cùng Vương Liên Hoa.”

Lâm Hồng Liên nguyên bản xem nữ nhi có chút do dự, lúc này nói ra loại chuyện này, tất là quyết tâm đã định, trong lòng thập phần vừa ý, liền cười nói: “Đương nhiên còn có trợ giúp. Nếu ta sở liệu không tồi, sau hai ngày cũng nên tới rồi.”

Lam Lam chính là giữa trưa ngày hôm sau đã đến Lâm trạch.

Tên Lam Lam nghe qua hẳn của một nữ hài tử, nhưng hắn chính là thân nam nhân.

Hắn thật sự là một người nam nhân rất đẹp, bất quá một người nam nhân quá đẹp không khỏi còn có điểm tà khí. Y sam thúy lam sắc (trang phục màu xanh lam) vận ở trên người hắn, giữa tươi đẹp duyên dáng còn mang theo điểm mê hoặc lòng người, chính là đối hắn lại càng thích hợp.

Lâm Hồng Liên nói: “Lam công tử, nhiều năm không gặp.”

Lam Lam nhẹ cười nói: “Phong thái Lâm nữ hiệp năm đó, Lam mỗ ghi nhớ trong lòng. Lại không biết Lâm nữ hiệp triệu Lam mỗ đến, có gì phân phó?”

Lâm Hồng Liên cười nói: “Lam công tử khách khí. Thỉnh công tử đến, chính là muốn mượn công tử ‘Vô tướng cổ’ dùng một lát.”

(Vô tướng cổ: Một loại cổ trùng độc mà ở đây có thể là một loại cổ độc không nhìn thấy bằng mắt, gọi là vô tướng tức là không có hình dạng)

Lam Lam giống như có chút ngoài ý muốn, nói: “Lâm nữ hiệp gọi Lam mổ vượt thiên sơn vạn thủy đến, đúng là vì ‘Vô tướng cổ’?” Hắn nói xong lời này không khỏi trông thấy Lâm Hồng Liên mỉm cười đứng lên, trong nụ cười giống như ý có trào phúng.

Lâm Hồng Liên cũng không để tâm, chỉ nói: “Đúng vậy.”

Bọn họ hai người giống như bàn việc nhà bình thường, Lâm Kính Hoa ở một bên nghe qua vừa nghi hoặc vừa hoảng sợ.

Nguyên lai nhiều năm trước kia, Giang Nam nữ hiệp Lâm Hồng Liên vì điều tra vụ án đương gia Tiết Hổ của Uy Vũ tiêu cục bị cổ sát, xâm nhập Miêu Cương dò hỏi, cuối cùng tra ra được hung phạm chính là Nhị đương gia Dương Anh Siêu, Lâm Hồng Liên bắt được hung phạm, cũng giết chết cả cổ sư cùng cấu kết với Dương Anh Siêu, chuyện này ở trong chốn giang hồ lưu truyền được mọi người ca tụng, đều tán thưởng trí tuệ đại dũng của Giang Nam nữ hiệp. Mà Lâm Kính Hoa sở dĩ kinh hoàng nghi hoặc, chính là bởi vì nàng nhớ rõ năm đó lâm Hồng Liên mặt tươi như hoa trở về hướng nàng kể ra việc này, cũng từng nhắc tới “Vô tướng cổ”.

Theo Lâm Hồng Liên nói, lúc nàng nhìn thấy, cổ sư kia ngồi trên một cỗ xe bốn người kéo. Bốn người cao thấp mập ốm đều đều nhau, mà ngay cả gương mặt cũng giống nhau như đúc. Bình thường nếu là trẻ song sinh, diện mạo cũng sẽ có chút bất đồng, nhưng bốn người này lại giống nhau tuyệt đối, bởi vì căn bản là bọn họ không có khuôn mặt. Không có chân mày cùng lông mi, nên cái mũi dài chính là hai cái động song phương đen đen, miệng là một cái lỗ. Đây chính là bộ dáng kẻ trúng “Vô tướng cổ”.

Trong truyền thuyết cổ sư chính là đã bị mẫu thân một đao giết chết, thế nhưng vẫn còn sống ở trên đời, mẫu thân lại còn hướng hắn mượn cái thập ác bất xá “Vô tướng cổ” này? (Thập ác bất xá: mười điều ác không thể tha thứ)

Chỉ nghe Lam Lam cười nói: “Lam mỗ năm đó từng phát hạ độc thệ, nguyện vì Lâm nữ hiệp làm ba chuyện. Lâm nữ hiệp nay có điều cầu, Lam mỗ đều phải đáp ứng. Chính là chế cổ cần cổ dẫn, cổ dược cùng cổ môi, cổ dược tất nhiên là Lam mỗ tự trang bị, còn cổ dẫn cùng cổ môi này, cần Lâm nữ hiệp giao cho tại hạ.”

Lâm Hồng Liên mị khiêu lại nói: “Như thế nào là cổ dẫn, cổ môi?”

Lam Lam nói: “Cổ dẫn đó là một bộ phận trên người bị hạ cổ, chính là cổ này đảm nhận phần dạo đầu. Đương nhiên tốt nhất là huyết nhục, tiếp theo đó là tóc cùng móng tay, tiếp nữa đó là vật dụng tùy thân thường dùng của người bị hạ cổ. Lấy cổ dẫn hỗn hợp cùng cổ dược chế thành cổ sau, cổ môi cần mượn người khác đi. Cổ môi này tốt nhất chính là trực tiếp tiến vào huyết nhục người nọ, tiếp theo đó là ẩm nhập trong bụng, nếu là hai người nam không thể được, chính là tiếp xúc da thịt thật miễn cưỡng chắc cũng được. Lam mỗ nói như vậy, Lâm nữ hiệp khả hiểu được?”

(Cổ dẫn: dẫn đầu, mở đầu, Cổ môi: môi ~> người làm mai – vật trung gian)

Lâm Hồng Liên cười nói: “Lam công tử nói rõ ràng như thế, ta đương nhiên là hiểu được. Cổ môi này hiện giờ nhưng thật ra cũng có tuyệt hảo, chính là cổ dẫn này muốn lấy được có phần khó khăn, chỉ sợ phải nhờ Lam công tử tương trợ.”


Lam Lam mi khiêu lại cười nói: “Lâm nữ hiệp đã nói là việc khó, chỉ sợ tại hạ có lực cũng không làm gì được. Bất quá tại hạ đã đáp ứng vì Lâm nữ hiệp làm ba việc, xem như việc chế cổ, đem cổ chuyển thành cổ môi là một điều kiện, lại lấy được thêm cổ dẫn, là đủ ba điều kiện, như thế cũng rất tốt, tái vô vướng bận.”

Hắn tự quyết định, Lâm Hồng Liên nghe được có chút tức giận, nguyên lai hạ cổ vốn là một việc, lại bị hắn cường ngạnh chia thành ba điều kiện, nhưng lúc này có việc cầu người, chỉ phải nhẫn nại cả giận nói:”Thật là rất tốt.”

Lam Lam kia thấy quỷ kế đạt được, liền thầm cười, trên mặt cũng không gợn chút sợ hãi, còn thản nhiên nói: “Lại không biết Lâm nữ hiệp muốn đối người nào hạ cổ?”

Lâm Hồng Liên cười nói: “Người này tên gọi Vương Liên Hoa.”

Lam Lam cực sửng sốt, nói: “Người này thế nhưng sao lại cùng tên với chủ nhân Vân Mộng sơn trang năm đó. May là chủ nhân Vân Mộng sơn trang Vương Liên Hoa nhiều năm trước đã sớm qua đời, nếu không Lam mỗ chỉ sợ liền phải quăng mũ cởi giáp, chật vật mà chạy.” (chưa lâm trận đã sợ chạy =]]z)

Lâm Hồng Liên thấy bộ dáng này của hắn, không khỏi cười nói: “Theo như lời ta nói chính là Vương Liên Hoa, cũng chính là chủ nhân Vân Mộng sơn trang năm đó.”

Lam Lam sắc mặt cực mất tự nhiên, cố ý ho khan vài tiếng nói: “Tại hạ vốn là cổ sư, chỉ biết chế cổ, nếu tại hạ phải cùng với người chém giết, chỉ sợ là không thể, tại hạ trước vẫn là chế tác cổ dược đã, phiền Lâm nữ hiệp tự lấy cổ đưa tới, khả liền được việc.”

Lâm Hồng Liên đạm cười nói: “Lam công tử mới vừa rồi không phải đã đáp ứng với ta sao?”

Lam Lam cả kinh nói: “Chính là……”

Lâm Hồng Liên vỗ một bên vai hắn, đứng dậy: “Một lời đã định, như thế —— rất tốt.”