Đáng Thương Vi Sư Chết Quá Sớm

Chương 18: Tình đậu

Mục Hạc lắp bắp kinh hãi.
Nhϊế͙p͙ Đình tiền bối đang đùa cái gì vậy? Sao ngay cả sư tôn cũng không thể chạm vào?
Hắn còn không kịp phản ứng, thân thể đã theo bản năng tránh qua một bên —— đây là Nhϊế͙p͙ Đình đang dùng Hắc Liên thao túng hành động của hắn.


Tạ Tri Vi vốn không có mấy phần thiệt tình, nhưng phản ứng của Mục Hạc vẫn làm hắn rất không vui, thầm nghĩ tên nhóc này quả nhiên cất giấu tâm tư, bằng không chột dạ trốn tránh cái gì, anh đây khó có dịp hiến ân cần, ai ngờ dán phải cái mông lạnh.


Không được, nam chính dù sao có bật hack, khó mà đề phòng, lỡ như hắn vụng trộm chạy đi tìm Thẩm U báo thù, vậy chuyến đi này không phải là uổng công sao?
—— phải tìm sách lược vẹn toàn mới được.


Mục Hạc một lòng muốn tới gần Tạ Tri Vi, lúc này tất nhiên vô cùng bất mãn đối với Nhϊế͙p͙ Đình. Nhưng tinh thần bị Hắc Liên thả ra khí lạnh khiến cho tỉnh táo một chút, cũng hiểu được đối phương làm như vậy tất có đạo lý.


Có điều nhìn thấy biểu tình có chút thất vọng của Tạ Tri Vi, hắn lập tức ray rứt, vô thức xoa xoa tay rồi nói: “Sư tôn, đệ tử…… Đệ tử có lẽ là bị cảm lạnh.”


“Ta thấy chắc là vậy rồi.” Tạ Tri Vi lắc đầu, thở dài: “Ngươi không chịu nghe vi sư nói, khăng khăng đi ngâm nước lạnh, thấy tác hại chưa?”
Mục Hạc đang định đáp lời, bỗng nhiên ánh mắt chợt lóe, dính chặt vào chỗ cổ áo đơn của Tạ Tri Vi.


Tạ Tri Vi tích cốc nhiều năm, vóc người gầy guộc. Áo bào xanh đen tuy nhìn không thấu, nhưng tương đối mỏng manh, làm sao che kín được hình dáng xương quai xanh.
Cảm giác khác thường lại một lần nữa dâng lên trong lòng.
Nhϊế͙p͙ Đình luôn miệng thúc giục: “Còn không đi ra!”


Mục Hạc cương quyết hạ tầm mắt, cắn răng nói: “Sư tôn, đệ tử biết sai rồi.”
Tạ Tri Vi nói lời thấm thía: “Vi sư cũng là vì muốn tốt cho ngươi.”
Ma âm của Nhϊế͙p͙ Đình rót vào tai, lặp lại: “Đừng cùng hắn dong dài, đi mau.”


Mục Hạc ra sức đem ánh mắt từ trên người Tạ Tri Vi dời đi, cúi đầu nói: “Đệ tử cảm tạ sư tôn, đệ tử cáo lui.”
Tạ Tri Vi xem kỹ biểu lộ của Mục Hạc, cảm thấy hắn ta trước sau tương phản rất lớn, phía trước còn muốn tìm hắn nói chuyện, tại sao đột nhiên liền lãnh đạm muốn chạy?


Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn là do Nhϊế͙p͙ Đình trong thần thức của hắn kêu gọi.
Tên già độc thân này, một mình quay tay đến chết thì thôi đi, còn muốn liên lụy nam chính X lãnh đạm? Trăm triệu lần không được!


Báo thù xong, hắn ta có thể đi siêu sinh, nhưng nam chính còn có ngàn ngàn vạn vạn em gái phải đi chinh phục. Không thể khiến hắn ta châm ngòi, hiện tại nam chính phải nghe theo ta. Chỉ có ta mới hiểu nam chính muốn cái gì, chỉ có ta mới biết phải làm sao thì nam chính mới hạnh phúc có biết không!
Hình như quái quái chỗ nào?


Thôi, quản không được nhiều như vậy!
Tạ Tri Vi gọi Mục Hạc lại: “Chậm đã.”
Khóe miệng Mục Hạc bất giác cong cong, xoay người nhu thuận nói: “Sư tôn có gì phân phó?” Chẳng qua là một câu nói, mồ hôi trên đầu hắn lại rơi xuống không ít.


Tạ Tri Vi nói: “Đêm nay ngươi tự ý xuống núi, để vi sư rất là lo lắng.”
Mục Hạc ngẩn ra, trên mặt mang theo áy náy: “Đệ tử về sau sẽ không chạy loạn nữa.”
“Vi sư không phải có ý này.”


Ngươi đương nhiên có thể chạy loạn nha thiếu niên, cho dù ngươi chạy tới nhà xí nữ rình trộm ta cũng không có ý kiến. Chẳng những không có ý kiến, ta sẽ còn phóng đại pháo hoa chúc mừng cho ngươi!
Bình ngọc trên bàn cắm mấy cành liễu, Tạ Tri Vi thuận tay lấy ra một cành, ngắt bỏ phiến lá.


Lá liễu non mịn từ giữa ngón tay lả tả rơi xuống, thậm chí có hai lá còn dính trên vạt áo, tựa như nổi trên đầm nước tĩnh mịch. Mục Hạc ngay từ đầu chỉ là thất thần nhìn lá liễu kia, bỗng nhiên ý thức được, thân thể phía dưới áo đơn mỏng manh kia không một mảnh vải.
Hắn nắm chặt song quyền.


Giống như hiểu ra vì cái gì Nhϊế͙p͙ Đình không cho hắn ở trong căn phòng này, cũng không cho Tạ Tri Vi chạm vào hắn.
Bởi vì tất cả dị thường của hắn, đều đến từ trước mặt người này!
Tạ Tri Vi đã tuốt lá sạch sẽ, chỉ còn lại cành liễu như tơ mỏng, vẫy tay nói: “Lại đây.”


Mục Hạc bắt đầu ù tai, giống như một đầu gỗ dịch chuyển tới trước mặt Tạ Tri Vi.
Nhϊế͙p͙ Đình cũng không ngăn cản hắn nổi.
Sau khi đứng vững, Tạ Tri Vi lại nói: “Duỗi tay.”
Mục Hạc máy móc làm theo, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào môi Tạ Tri Vi.


Tuy rằng rất mỏng, màu môi cũng rất nhạt, nhưng thoạt nhìn so với anh đào chín mọng còn ngon miệng hơn?
Rất muốn cắn một ngụm xác nhận một chút.
Mục Hạc bị cái ý nghĩ này làm cho giật nảy mình.


Trong chớp mắt, cành liễu đã quấn quanh trên cổ tay Mục Hạc. Tạ Tri Vi gật đầu nói: “Cành liễu này có linh lực của vi sư, sau này ngươi đi đến bất cứ nơi nào, vi sư cũng có thể cảm ứng được. Nếu như lại có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, vi sư có thể trước tiên đến tiếp ứng ngươi.” Cho nên ngươi cứ yên tâm đi khắp núi tìm em gái, anh đây ở nơi này hộ giá hộ tống cho ngươi!


Mục Hạc nhìn chằm chằm đôi môi hết mở lại khép của Tạ Tri Vi, bỗng nhiên nhớ tới thời điểm hắn chết.
Bạch Dự và Trình Đạo Tú ở trong phòng lăn cùng một chỗ, đúng là miệng đối miệng……


Mục Hạc trước giờ mỗi khi nhớ tới hình ảnh này, có lần nào mà không hận đến nghiến răng nghiến lợi, cố gắng lắm mới có thể nhịn xuống xúc động muốn đi chém người.
Mà lúc này, hắn tuy cũng có mâu thuẫn, nhưng phản ứng đầu tiên lại không phải là hận, mà là áy náy đối với sư tôn.


—— hắn vậy mà muốn đem chuyện Bạch Dự làm với Trình Đạo Tú, đồng dạng nếm thử ở trên người sư tôn một lần.
Mồ hôi nóng trên trán Mục Hạc tức khắc trở thành mồ hôi lạnh.
Vạn lần không thể như thế!


Hắn không phải là Bạch Dự, sư tôn càng không phải là Trình Đạo Tú! Không những hắn về sau không thể suy nghĩ lung tung như thế, mà còn, hễ là người bất kính đối với sư tôn, hắn đều phải thay sư tôn loại trừ cho sảng khoái.


Tạ Tri Vi thấy Mục Hạc một mực không lên tiếng, sắc mặt lại có chút trắng bệch, nghĩ thầm chắc là Nhϊế͙p͙ Đình đang âm thầm đe dọa hắn làm này làm kia.
Có điều so với phát triển trong nguyên tác, thế này vẫn tốt rồi.


Nguyên tác từng viết, nam chính bởi vì ham muốn được ở bên cạnh Đạm Đài Mộng thêm một đêm, đi Huyền Vân Kiếm Phái trễ một ngày. Nhϊế͙p͙ Đình giận dữ, thúc giục Hắc Liên trong thần thức của hắn đại phóng lệ khí, khiến cho nam chính đau đớn muốn chết.


Lúc ấy chương này bị khu bình luận mắng cả ngày, tất cả đều mắng tử quỷ xấu xa làm hỏng chuyện tốt.
Hiện tại nam chính không chậm trễ kỳ hạn báo thù, Nhϊế͙p͙ Đình không có lý do gì ngăn cản hắn đi tìm đào hoa, lúc này lại nháo chuyện gì đây?


Tạ Tri Vi nghĩ không ra, lại không thể hỏi, đành phải nói: “Cố gắng nghỉ ngơi, có tơ liễu này ở đây, vi sư lúc nào cũng có thể trông nom ngươi.”


Mục Hạc đang ở trong mâu thuẫn nên thỏa mãn hay nên kiềm nén bản thân, nghe những lời này, cũng không biết là được đại xá hay là mất mát. Sau một lúc lâu mới lên tiếng, cũng không cần Nhϊế͙p͙ Đình thúc giục, hắn chịu đựng thiêu đốt trong lòng, chật vật bước ra ngoài.


Tạ Tri Vi đưa tay cài then cửa chặt chẽ, đang chuẩn bị lên giường đi ngủ.
Trong đầu vang lên một tiếng đinh, khung chat với Thảo Mãng Anh Hùng đang sáng nhấp nháy.
Tạ Tri Vi nhướng nhướng lông mày, dứt khoát treo máy.
Hôm qua đối với ta hờ hững lạnh lẽo, hôm nay khiến cho ngươi trèo cao không nổi!


Cốt truyện không khớp đúng không, muốn biết tiến độ đúng không?
Tạ Tri Vi ở trong lòng ha ha một tiếng, trực tiếp ngắt kết nối với hệ thống, ngã đầu liền ngủ.


Mục Hạc vịn hành lang gấp khúc mà đi, vừa đi vừa ngoáy đầu lại nhìn bóng dáng Tạ Tri Vi bên cửa sổ, cho đến khi Tạ Tri Vi phất tay tắt nến mới thôi.


Đoạn cuối hành lang gấp khúc, có mấy cái bóng dáng xinh đẹp đang cầm đèn lồng đi tới, thỉnh thoảng châu đầu ghé tai, là nữ đệ tử vừa mới tuần sơn xong trở về.


Mục Hạc nhớ lời Nhϊế͙p͙ Đình nhắc nhở, vội cúi đầu né qua một bên, lúc này trốn đã không kịp, hắn đành phải tận lực giả vờ vô cùng ngoan ngoãn.
Nhϊế͙p͙ Đình vội chớp thời cơ nhắc nhở hắn: “Đứng yên đừng cử động.”


Bởi vì sắc áo của Mục Hạc sẫm màu, mấy nữ đệ tử đi đến trước mặt mới phát hiện hắn tồn tại, kêu sợ hãi hai tiếng, oán trách nói: “Sao lại có người ở đây?”


Mục Hạc chịu đựng cảm giác khó chịu mà thi lễ, nhẹ giọng nói: “Tại hạ là đệ tử của Tạ chân nhân Ngọc Kinh Đạo Tông, mới vừa rồi ở trong phòng sư tôn thụ giáo, trên đường trở về phòng quấy nhiễu các vị tỷ tỷ, thật xin lỗi.”


Tuổi tác hắn vốn không lớn, hơn nữa vóc người gầy yếu càng lộ vẻ nhỏ bé. Mở miệng nói lại như ông cụ non của một phái.
Mấy nữ đệ tử buồn cười, trong đó có một người nói: “Thì ra là đệ tử của Tạ chân nhân, không có việc gì, sớm đi nghỉ ngơi đi.”


Lại có người nói: “Sau núi xảy ra chuyện, ngươi đừng nên chạy loạn.”


Mục Hạc tựa như gương sáng, ngoài miệng liên tục đáp ứng. Tuy rằng trong lòng đang bị thiêu đốt, lại rất nghiêm trang, làm đủ lễ nghĩa. Cho đến khi những nữ đệ tử đó ra khỏi hành lang gấp khúc, hắn mới tiếp tục bước đi, một bên nói: “Xem ra tiền bối quá lo xa rồi, đệ tử quý phái cũng không phải đều không biết nói lý.”


Một lát sau, Hắc Liên mới đáp lại một chữ: “Ồ.”
Vất vả về đến phòng, đợi tới khi nằm được trên giường, Mục Hạc đã có chút mệt lả.
Nhϊế͙p͙ Đình cách Hắc Liên hỏi: “Tiểu tử, không sao chứ?”


Mục Hạc thở hổn hển hai cái, xua tay nói: “Không có việc gì.” Vừa mới nói xong, hắn liền cảm thấy dưới mũi có chút ngứa, giơ tay quẹt một cái, thế mà lại là một vệt máu.
“Chảy máu mũi……” Nhϊế͙p͙ Đình thở dài, “Vất vả cho ngươi.”


Mục Hạc lấy khăn lụa ra chà lau, máu mũi này vừa lau xong lại có máu khác chảy ra tiếp, nhất thời ngăn không được, cho đến khi khăn lụa dính vết máu loang lổ, mới miễn cưỡng không chảy nữa.
Mục Hạc lẩm bẩm nói: “Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Tiền bối nhất định biết đúng không?”


Hắc Liên im lặng nửa ngày.
Mục Hạc ngồi dậy, hơi kinh ngạc: “Sao tiền bối khó xử như thế? Rất nghiêm trọng sao?”
“Có nghiêm trọng hay không không chỉ ở chỗ ngươi.” Nhϊế͙p͙ Đình trầm ngâm nói, “Có lẽ…… Còn ở chỗ Tạ Tri Vi.”
Mục Hạc có chút mơ hồ: “Vãn bối không hiểu lắm.”


“Ngươi một tiểu tử hỉ mũi chưa sạch, tất nhiên không rõ…… Nói cho ngươi biết một sự kiện. Sói đen tối nay vô cớ nổi điên, chính là linh sủng độc môn của Huyền Vân Kiếm Phái. Ở bên ngoài nuôi không sống, ở bổn phái lại không hiếm lạ gì, linh lực cũng chỉ ở mức trung đẳng, bình thường dùng để giữ nhà hộ viện. Mấy trăm năm trước, có một hậu duệ quý tộc đến Huyền Vân Sơn để ẩn cư, bị lạc đường trong núi, lại bị sói đen tập kích. Hắn ra sức giết chết sói đen, đói bụng ăn sống thịt sói, sau khi được cứu về, không bao lâu sau thê thϊế͙p͙ của hắn đều sinh cho hắn thêm con nối dõi.”


Mục Hạc nghe câu nói kế tiếp của hắn ta đột ngột chuyển biến, giống như mở đầu không khớp với thân bài, “Xin hỏi tiền bối, chuyện hắn ăn thịt sói, cùng với chuyện thê thϊế͙p͙ sinh con thì có gì liên quan với nhau?”


“Hắn trước kia chuyện phòng the không được. Nói cách khác…… Máu sói đen có thể tráng dương thôi tình.”
Nhϊế͙p͙ Đình đã nói trắng ra như vậy, cho dù Mục Hạc chưa từng trãi qua sự đời cũng nên hiểu rõ.


Mục Hạc mở to hai mắt: “Vậy tức là, ta hiện tại có phản ứng…… Là bởi vì máu sói……”


Nhϊế͙p͙ Đình chậm rãi nói: “Sau sự kiện kia, tác dụng của máu sói lan truyền trong giới quý tộc, trong lúc nhất thời không ít người tới Huyền Vân Sơn cầu sói đen. Việc này dẫn đến sói đen suýt nữa bị tuyệt chủng, chưởng môn Huyền Vân coi trọng việc này, từ chối nghìn vàng, nhờ đó mới giữ lại được mấy con. Hôm nay sói đen này bị Tạ Tri Vi đâm chết, để cho ngươi được lợi rồi.”


Trống tim Mục Hạc có chút loạn nhịp: “Sư tôn cũng dính máu sói, vì sao……”
“Ngươi sao có thể so với Tạ Tri Vi, hắn đã là thân thể bán tiên, máu sói chỉ dính ngoài áo hắn, dính không tới da thịt hắn, tất nhiên không có việc gì.”


Trên người Mục Hạc lại bắt đầu nóng lên, máu mũi lại có xu thế chảy xuống. Hắn không quên sờ sờ vòng tơ liễu trên cổ tay phải, một bên ấn cái mũi một bên khen: “Sư tôn quả nhiên lợi hại, một ngày nào đó, ta cũng phải trở thành cao nhân giống như người.”


Nhϊế͙p͙ Đình bên kia lại không có động tĩnh.
Mục Hạc có chút khẩn trương: “Tiền bối, chắc đang cho rằng ta là người si nói mộng đúng không?”


Giọng nói không có cảm xúc của Nhϊế͙p͙ Đình truyền tới: “Ta hiện tại tương đối quan tâm chính là, ngươi dính máu sói, vì sao lại nổi lên phản ứng với Tạ Tri Vi.”
Mục Hạc chợt dừng tay, khăn lụa nhẹ nhàng rơi xuống.


Nhϊế͙p͙ Đình buồn bã nói: “Bình thường mà nói, ngươi nên đối với đám nữ đệ tử ở hành lang gấp khúc kia như thế mới phải.”