Đại Xà Vương, Thỉnh Bò Đi

Chương 9: Thần a cứu nàng

Mắt thấy đuôi rắn vừa mới nãy đã biến thành một đôi chân trắng noãn, Miên Miên không thể hiểu được đây là tình huống gì, vì vậy sốt ruột nhìn mọi người nói: “Chuyện gì xảy ra, vừa rồi còn một cái đuôi rắn sao bây giờ lại không có?”

“Miên Miên con không sao chứ?” Nguyễn phu nhân vạn phần lo lắng hỏi thăm.

“Miên Miên…” Tựa hồ cũng ý thức được tính nghiêm trọng của câu chuyện, Nguyễn lão gia trên mặt cũng xuất hiện lo lắng.

“Chuyện gì xảy ra? Con rõ ràng thấy đuôi rắn của mình, sao giờ không thấy, trời ạ, chẳng lẽ con yêu quái đuôi khi không có người mới xuất hiện sao?” Miên Miên hoảng sợ kêu lên, dáng vẻ phi thường sợ hãi.


“Miên Miên…” Nguyễn phu nhân vội đỡ lấy Miên Miên không ngừng lắc lư la lên.

“Con là yêu quái, con thật là yêu quái, mẫu thân nhanh lấy dao đến, con đi chết, conphải chết, con không muốn đuôi rắn, con không muốn… Không muốn a…” Miên Miên nghĩ đến đuôi rắn lúc trước cả người liền không nhịn được run rẩy cùng khiếp đảm, có lẽ chỉ có chết mới không có chuyện gì?

“Miên Miên con bình tĩnh một chút.” Nguyễn phu nhân giọng điệu hơi cao một ít, bà muốn ngăn Miên Miên đang kinh hoảng bình tĩnh lại.

“Không muốn, con muốn chết, đuôi rắn thật đáng sợ, thật đáng sợ…” Miên Miên căn bản không nghe được lời Nguyễn phu nhân nói, nàng một mực suy nghĩ việc trước đó.

“Miên Miên con không phải yêu quái, chúng ta cũng có đuôi rắn.” Trong lúc đó, giọng Nguyễn phu nhân cao lên rất nhiều lần, khiến Miên Miên ngây ra một lúc, kinh ngạc nhìn về phía bà hỏi: “Người vừa mới nói gì?

Nguyễn phu nhân không trả lời nàng…, mà đứng dậy nhìn mọi người, thấy mọi người gật gật đầu, chợt Miên Miên chỉ cảm thấy trước mắt lóe sáng, một giây sau, hình ảnh trước mắt khiến nàng thét lên khủng bố, Nguyễn phu nhân, Nguyễn lão gia, nha hoàn hạ nhân vừa mới đứng trong phòng chân còn bình thường lập tức đều biến thành đuôi rắn thật dài…

“A………. rắn a….” không ngoài dự kiến, Nguyễn Miên Miên lần nữa hôn mê bất tỉnh.


--- --------Nửa tháng sau---- --------

“Tiểu thư người ăn một chút a.” Tiểu Thúy đem thức ăn đặt trên bàn nhẹ giọng gọi Nguyễn Miên Miên ngồi trên giường.

“Đã biết, ngươi đi ra ngoài đi.” Nguyễn Miên Miên vô lực nói.

Nghe vậy, Tiểu Thúy chỉ có thể bất đắc dĩ rời khỏi.

Nguyễn Miên Miên vô lực nhìn về phía mái hiên, nội tâm bi thương tới cực điểm, nửa tháng rồi, nàng không đếm được mình đã sợ ngất bao nhiêu lần, thần a, cứu nàng a, có ai có thể nói cho nàng biết vì sao người khác không phải xuyên không trở thành tiểu thư thì là quý phi, kỳ thật nàng chưa từng có yêu cầu nhiều, chỉ hi vọng mình có thể là một người bình thường là được rồi, nhưng vì sao lại cho nàng trở thành súc sinh?


Súc sinh thì súc sinh a, nhưng vì sao lại là một con rắn…

Trời ạ, cuộc đời này nàng sợ nhất là rắn, mà nàng lại xuyên không đến ổ rắn, còn trở thành một con rắn????

“Thần a, người cứu tôi đi, dẫn tôi đi a…” Nguyễn Miên Miên vô lực thút thít nỉ non nói, ô ô, quá không may, thật sự quá không may, nàng muốn chết, thật sự muốn chết, nhưng từ khi nàng nhiều lần té xỉu về sau, Nguyễn lão gia liền thay đổi phòng khác cho nàng, đổi thành một gian phòng toàn bộ đều là bọt biển, ở chỗ này, muốn chết thật đúng là không dễ dàng…

Thở dài rất lâu, nàng vẫn miễn cưỡng ăn một chút, thôi thôi, Nguyễn phu nhân không phải nói là Xà vương Thụy Tuyết quốc có lệnh mọi người không được tùy tiện kéo đuôi dạo phố… Mà trong phủ sau khi nàng nhiều lần bị sợ ngất đi đã đưa ra một đạo ý chỉ, mặc kệ lúc nào cũng không được lộ đuôi ra, kẻ trái lệnh phạt nặng!