Đại Thú Tân Nương

Chương 48: Bị phát hiện

Vẫn nghĩ chỉ có nam nhân mới gây ra cảm giác uy hiếp, nhưng nhìn thấy bộ dáng lúc Tử Y kéo tay Dương Mạc Tuyền, Lăng Tử Nhan đột nhiên phát hiện nữ nhân cũng nguy hiểm không kém, hơn nữa nữ nhân giống như Tử Y, chẳng những mĩ lệ yêu mị, còn tài tình hơn người, xử sự lại cẩn thận khôn khéo. Cùng so với Tử Y, trừ thân phận Quận chúa còn có chút ưu việt ra thì nàng lại không có mặt nào có thể so bằng.

Mặc kệ Tử Y có nhìn thấu thân phận nữ tử của Dương Mạc Tuyền hay không, nhưng thân mật như thế cũng đều làm cho Lăng Tử Nhan có chút bất an. Tuyền nhi cùng Tử Y một khúc cầm tiêu hợp tấu liền không màng giúp Tử Y chuộc thân, đồng tình với tao ngộ của Tử Y là một phương diện, sợ càng nhiều là thương xót tiếc thương Tử Y đi. Tuyền nhi đối với người khác luôn luôn lãnh đạm, đối với Tử Y lại là ngoại lệ, các nàng mới quen biết nhau nửa ngày mà đã nói nói cười cười, nếu lâu dài chút thì còn không biết thân thiết thành cái dạng gì, sao có thể không khiến Lăng Tử Nhan lo lắng được?

Dương Mạc Tuyền thấy Lăng Tử Nhan trừng mắt nhìn mình nửa ngày cũng không nói lời nào, nghi hoặc hỏi: “Nghĩ cái gì vậy?”

Mấy người Lí Vi Tu cũng tìm lại đây, hỏi: “Sao lại đều đứng ở chỗ này?”

Lăng Tử Nhan nắm tay Dương Mạc Tuyền, hơi dùng lực liền đem nàng kéo đến bên người, sau đó nói: “Các người về khách điếm trước, ta cùng Tuyền nhi còn có vài lời muốn nói.” Lại nói với Lí Vi Tu: “Tử Y cô nương liền giao cho ngươi, không chuẩn khi dễ nàng.” Nói xong bỏ lại mọi người, chọn một ngõ nhỏ mà đi.

Động tác rất nhỏ đó của Lăng Tử Nhan cũng không tránh được ánh mắt Tử Y, mà biểu tình trên mặt nàng càng thêm không thèm che dấu, căn bản chính là bộ dáng ghen tị. Tử Y thầm buồn cười trong lòng, Lăng Tử Nhan này thật đúng là keo kiệt, ngay cả nữ nhân cũng đều ăn dấm chua, nếu như vậy thì thực thú vị. Nhìn thân ảnh các nàng dần biến mất, khoé miệng liền gợi lên một nụ cười nghiền ngẫm.

Ban đêm gió thổi có chút lạnh, Lăng Tử Nhan buông tay Dương Mạc Tuyền, cánh tay từ phía sau vòng lên trước, ôm lấy thắt lưng mảnh khảnh của nàng, không nói gì, chỉ im lặng bước đi.

Dương Mạc Tuyền ngoái lại nhìn Lăng Tử Nhan, ánh trăng bàng bạc chiếu lên gương mặt, nhìn trông lại như nhiễm một tầng ánh sáng nhàn nhạt, ngũ quan xinh xắn có vẻ mông lung lại xinh đẹp. Trong lòng vừa động, liền nhẹ nhàng hô một tiếng: “Nhan nhi.”


“Ừ?” Lăng Tử Nhan dừng lại nhìn nàng.

Dương Mạc Tuyền vòng cánh tay qua cần cổ, trực tiếp hôn lên đôi môi nàng, đầu lưỡi liếm lên khoé miệng, khé tách ra đôi hàm răng, tìm kiếm ngọt lành mềm mại, cùng nhau dây dưa. Đây là lần đầu tiên chủ động hôn Lăng Tử Nhan, cảm giác hoàn toàn khác lạ, thế nhưng lại thực tốt đẹp.

Lăng Tử Nhan bị nàng ôn nhu đòi hỏi, hơi thở đã sớm rối loạn, tâm cũng hoá thành một vũng nước, ngay cả đứng cũng đứng không vứng, phải đến lúc phía sau đụng vào bức tường mới có thể miễn cưỡng ổn định thân hình.

Dương Mạc Tuyền cảm thấy hít thở không thông mới buông nàng ra, nhìn thấy Lăng Tử Nhan cười mới ý thức được vừa rồi mình làm gì, mặt lập tức đỏ, nhưng không né tránh ánh mắt Lăng Tử Nhan, thâm tình cùng nàng đối diện.

Lăng Tử Nhan nhìn nàng nở nụ cười tinh nghịch, nhãn châu phủ một làn sương, mọi lo lắng cùng sầu muộn trong lòng đều bị nụ hôn thình lình này hoá thành hư không. Ôm lấy vòng eo nàng, cằm tựa trên vai, nhẹ giọng nói: “Tẩu tẩu, Nhan nhi vừa không có thể giống đại ca cho nàng một danh phận, cùng nàng danh chính ngôn thuận ở bên nhau, lại không có tài như Tử Y cô nương, cùng nàng cao sơn lưu thuỷ* để trở thành tri âm, võ công kém cỏi, ngay cả bỏ trốn cũng phải mang theo Lí Vi Tu, vì sao nàng còn thích Nhan nhi?”

*cao sơn lưu thuỷ: là khúc nhạc gắn liền với điển tích về tình bạn tri kỷ giữa Sở Bá Nha- Chung Tử Kì.

Dương Mạc Tuyền dùng đồng dạng tư thế ôm lại nàng, dán sát bên tai, hỏi: “Còn ngươi vì sao lại thích ta?”

Lăng Tử Nhan suy nghĩ trong chốc lát mới nói: “Vì nàng xinh đẹp, chơi đàn hay, còn ôn nhu săn sóc, sợ là trên đời này sẽ không tìm được ai tốt hơn nàng.”

Dương Mạc Tuyền đang vuốt ve gương mặt Lăng Tử Nhan, nghe thế liền nhẹ nhàng lắc đầu: “Con người rồi cũng sẽ già, nếu ta không hề đẹp, cũng không biết đánh đàn, còn hung dữ với ngươi, vậy ngươi có còn thích ta không?”

Lăng Tử Nhan không hề nghĩ ngợi, đáp: “Thích.”


Dương Mạc Tuyền cười khẽ: “Thì là vậy, thích một người đâu cần nhiều lý do? Ta thích ngươi, đơn giản vì ngươi là Nhan nhi, người bên ngoài dù có vĩ đại thế nào cũng không liên quan tới ta. Hơn nữa, Nhan nhi ngươi biết không? Ngươi thật sự rất dũng cảm, nếu không phải ngươi chấp nhất, lòng ta chưa chắc đã có thể thích ngươi, sợ là cũng không dám thừa nhận loại tình cảm kinh thế hãi tục này.”

Lăng Tử Nhan kinh hỷ nói: “Vậy về sau nàng cũng sẽ không thích người khác chứ!? Sẽ không thích ca ca, cũng sẽ không thích Tử Y?”

Thích Tử Y? Dương Mạc Tuyền lập tức có cảm giác như bị sét đánh, thì ra nàng không nói một lời, còn khó có được biểu tình nghiêm túc như thế là do ăn dấm chua của Tử Y. Đột nhiên nghĩ tới Lí Vi Tu, lập tức liền cắn vào cổ Lăng Tử Nhan, ngẩng mặt, hung tợn nói: “Ngươi cũng thế, không chuẩn thích người khác. Dù cho Lí Vi Tu có đối tốt với ngươi đến đâu cũng không được thích hắn!”

Lăng Tử Nhan thấy nàng trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn, lại ăn ghen với Lí Vi Tu nữa, trong lòng mừng rỡ, sau đó vẻ mặt vô tội, đáng thương hề hề nói: “Tẩu tẩu quả nhiên thực hung dữ a, có nàng ở đây, Nhan nhi chính là có tà tâm cũng không có tặc đảm*!

*có ý nghĩ xấu xa nhưng cũng không có gan làm.

Dương Mạc Tuyền sửng sốt, lập tức buông tay: “Nguyên lai ngươi thực sự động tâm với Lí Vi Tu, trách không được vừa rồi còn khoác vai hắn, trước kia cho tới bây giờ ngươi cũng chưa từng có thái độ tốt với hắn như thế.”

Tâm tư Tuyền nhi cũng thực quá quá mẫn cảm đi, vui đùa cũng đều có thể cho là thật, bất quá thế cũng chứng minh rằng nàng thực sự để ý đến mình. Lăng Tử Nhan thu lại tâm tư đùa giỡn, bắt lấy tay nàng đặt lên ngực, còn chân thành nói: “Trái tim ta vĩnh viễn chỉ vì nàng mà đập.”

Dương Mạc Tuyền nhìn bộ dáng thâm tình của Lăng Tử Nhan, trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua, tay còn bị nàng giữ lấy, đặt lên ngực nàng, xúc giác ở đầu ngón tay truyền lại, cảm giác tựa như tơ tằm, nhịn không được liền đè xuống, xúc cảm thực không sai a.

Lăng Tử Nhan thực không có tiền đồ, toàn bộ thân thể đều run lên một chút, thiếu chút nữa “ưm” thành tiếng, mặt cũng theo đó mà đỏ lên. Hôm nay Tuyền nhi sao vậy, đột nhiên lại biến thành chủ động như thế? Ghé sát nàng, vẻ mặt mang ý cười xấu xa, nói: “Tuyền nhi, nàng đây là đang câu dẫn ta sao? Nhan nhi sớm đã chuẩn bị tốt rồi, nàng tuỳ thời đều có thể muốn ta.”

Tuy rằng đêm dài yên tĩnh, trên đường cũng không có ai, nhưng lời Lăng Tử Nhan rõ ràng như thế vẫn làm cho Dương Mạc Tuyền ngượng đến đỏ bừng mặt, vội vàng rút tay về, gắt giọng: “Ai, ai muốn ngươi?!”


Biết nàng thẹn thùng, chỉ có lúc nói chuyện thế này Tuyền nhi mới có thể giống một tiểu cô nương, tay chân luống cuống. Lăng Tử Nhan khẽ cười một tiếng, sau đó hôn lên vành tai nàng, ôn nhu nói: “Là ta muốn nàng.”

Còn không phải giống nhau sao?! Dương Mạc Tuyền vùi đầu chôn ở cổ Lăng Tử Nhan, không ngẩng đầu lên nổi.

Lăng Tử Nhan nhìn tư thái nàng như vậy, càng thêm khẩn trương, nắm chặt tay nàng, đi về hướng khách điếm.

Trở lại khách điếm, trong đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, Lăng Tử Nhan cùng Dương Mạc Tuyền vừa bước vào cửa liền nhìn thấy bọn Lí Vi Tu ngồi uống rượu, Tử Y không có ở bên cạnh.

Lăng Tử Nhan còn không kịp tới hỏi, Vương Thành đã nhìn thấy các nàng, trước reo lên: “Lăng huynh đệ, ngươi đã trở lại a, làm cho chúng ta chờ thực lâu. Mau tới đây tự phạt ba chén, chúng ta ăn uống no say!” Vương Thành không biết đã uống bao nhiêu, đầu lưỡi đều líu cả lại.

Lăng Tử Nhan đã đem bọn Vương Thành coi là bằng hữu, muốn nàng uống rượu đương nhiên vui vẻ, bất quá vẫn hỏi qua Dương Mạc Tuyền một chút, lại nhìn thấy nàng nhíu nhíu đôi mi thanh tú, biết trong lòng nàng không vui, đành phải nói: “Các ngươi cứ uống đi, chúng ta về phòng nghỉ ngơi trước. Đúng rồi, Tử Y cô nương đâu?”

Vương Thông cầm bầu rượu trên tay, đi về phía các nàng, cũng là say đến mức ngã trái ngã phải, ôm lấy bả vai Lăng Tử Nhan, nói: “Không uống hết bầu rượu này, không cho ngươi trở về phòng. Nhìn ngươi nhút nhát như đàn bà vậy, ngươi cho là mình giống Dương huynh, có diễm phúc để hưởng ư? Tử Y cô nương người ta đã sớm cởi hết y phục, nằm trên giường chờ Dương huynh rồi. Ngươi a, cũng giống bọn ta thôi, đều là người thất bại cả, cho nên không cần nhiều lời, lại đây uống rượu, chúng ta nhất tuý giải thiên sầu.”

Một phen nói làm cho Dương Mạc Tuyền đỏ bừng mặt, thật đáng xấu hổ.

Lăng Tử Nhan nghe được, cả khuôn mặt đều tái đi, cũng không biết lời Vương Thông là thực hay giả, tưởng hất cánh tay Vương Thông ra, nhưng dùng lực thế nào cũng không được, đành phải nói: “Vương nhị ca, ngươi buông ta ra ta liền uống hết bầu rượu này.”

Vương Thông buông nàng ra, nói một tiếng “hảo”, liền đem bầu rượu đưa cho nàng.


Lăng Tử Nhan tiếp lấy, mở nắp, hướng miệng rót.

Vương Thông nhìn Lăng Tử Nhan một hơi đem bầu rượu uống đến một giọt cũng không thừa, liền vỗ nàng một chưởng, khen: “Lăng huynh đệ quả nhiên là người sảng khoái!”

Một nửa rượu vào dạ dày, một nửa mới đến cổ họng, Lăng Tử Nhan bị hắn vỗ như vậy, thiếu chút nữa phun cả ra, liền vội vàng bỏ lại một câu “các ngươi chậm rãi uống”, rồi lôi kéo Dương Mạc Tuyền đi, lên lầu lập tức ngồi xổm ở hành lang, phun ra.

Dương Mạc Tuyền vỗ nhẹ vai nàng, nửa phần thầm oán nửa phần đau lòng, nói: “Ai bảo ngươi uống nhiều rượu như vậy, xứng đáng, cũng không biết chậm một chút, có khó chịu lắm không?”

Lăng Tử Nhan chỉ là do uống quá nhanh, nhất thời rượu không thể đi xuống mà thôi, ngồi chốc lát thì cũng tốt rồi, cười nói: “Ai bảo Vương Thông nói ta rụt rè ẻo lả giống như…cái gì…” Vương Thông ăn nói thô tục, Lăng Tử Nhan dừng lại một chút, rốt cuộc không nói được ra lời.

Dương Mạc Tuyền bật cười, thì ra đúng là nàng muốn tranh cãi với cái ám chỉ này, liền cốc nàng một cái: “Ngươi vốn chính là nữ tử nhà gia giáo, hôm nay lại theo chân bọn họ xưng huynh gọi đệ, nếu ngươi học theo bọn họ một thân tật xấu hư hỏng, vậy đừng nghĩ về sau ta còn để ý tới ngươi!”

Lăng Tử Nhan vội vàng kéo nàng, hôn một cái lên má, phát ra lời thề son sắt: “Nhất định sẽ không!”

Dương Mạc Tuyền giúp nàng đứng lên, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tử Y đứng cách đó chỉ hai bước chân, khuôn mặt tươi cười trong suốt nhìn các nàng, trong lòng cả kinh, buông Lăng Tử Nhan ra, trên mặt xấu hổ lúc đỏ lúc trắng. Sợ là lời vừa rồi nói bị Tử Y nghe được một chữ cũng không thiếu đi, hơn nữa Lăng Tử Nhan còn hôn nàng. Chuyện các nàng là nữ tử mến nhau lại thật sự diễn ra trước mắt, không biết Tử Y sẽ nghĩ thế nào? Tuy rằng mình đã muốn tiếp nhận phân tình cảm này, nhưng vẫn không thể thản nhiên đón nhận ánh mắt người khác được.

Lăng Tử Nhan thấy Dương Mạc Tuyền nhìn đến Tử Y liền buông mình ra, trong lòng có chút không vui, vươn tay ôm lấy eo nàng, sau đó nhìn Tử Y, tuy không nói gì, nhưng trên mặt lại viết rõ ràng: “Nữ nhân này là của ta!”

Dương Mạc Tuyền giật mình nhìn lại, vẻ mặt Lăng Tử Nhan bây giờ là kiểu nàng quen thuộc nhất, bá đạo mà kiên định, càng có thể cảm nhận được dũng khí từ cánh tay nàng truyền tới, tâm lập tức định rồi, tuy gò má vẫn bao phủ bởi rặng mây đỏ, nhưng cũng không còn giãy dụa thoát ra nữa, còn trở tay cầm lấy tay Lăng Tử Nhan đang đặt bên hông mình.


Ý cười trên mặt Tử Y càng đậm, nghi hoặc trong lòng cũng nhất nhất được cởi bỏ. Khó trách Lăng Tử Nhan chẳng những đối với mình khinh thường không thèm đoái hoài mà trái lại còn ghen với mình, nguyên lai là đạo lý này, đồng thời cũng kinh ngạc, nữ nhân còn có thể thích nữ nhân?

_Hết chương 48_