Đại Đường Tiểu Lang Trung

Chương 104: Bức thư bằng tranh (1)

– Thể diện? Thể diện ông ta có giá trị quái gì?

Tang mẫu giọng cao lên đến nửa chừng lại nghĩ tới Chúc Dược Quỹ đứng sau chống lưng đành kìm lại, nhưng cơn giận càng lớn:

– Cho dù là thể diện của kẻ nói giúp chúng cũng không bằng cái mông của lão nương.

– Mụ nhỏ cái mồm thôi.

Tang phụ đá bà ta một cái:

– Muốn cả thành nghe thấy à, được lên lên lầu chuông của chùa Thanh Phong mà hét cho sướng cái mồm đi, đi đi, muốn đắc tội với cả đám Chúc lão quỷ à? Muốn cái quán trà này khỏi mở nữa sao, muốn cả nhà chết đói sao? Muốn chết thì ra cái sông sau nhà đâm đầu xuống đi, lão tử muốn sống.

Tang mẫu thấy trượng phu nổi giận thật rồi, không dám giở trò đanh đá ra nữa, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi:

– Nếu không trả tiền đúng hẹn, lão nương cho cái nhà đó biết mặt.

– Rồi rồi, mụ chỉ lắm lời thối tha vô ích.

Tang phụ đưa bọc vải cho bà ta:

– Này, Tả gia cho Tam nha đầu làm váy đấy. Đi, mau thả nó ra, bảo nó sửa soạn cho gọn gàng còn đi lấy nước, coi như trả lời Chúc lão hán. Còn nữa, bảo nó lấy giấy cầm đồ ra đây, xem cụ thể bao nhiêu tiền.

Tang mẫu hầm hầm lên lầu, tới phòng Tang Tiểu Muội mở khóa ra, nhìn thấy nữ nhi đắp chăn, xoay mặt vào trong, vai run run, có vẻ vẫn còn đang khóc, cơn giận dồn nén nãy giờ bùng phát:

– Cái con dâm đãng kia, mày còn nằm chết dí ở đó bao giờ? Muốn mẹ này tức chết mới cam tâm sao? Dậy mau, xéo đi làm việc, có nghe thấy hay không hả?

Tang Tiểu Muội kéo chăn bò dậy, cúi đầu che đi đôi mắt khóc tới sưng đỏ, đi ngang qua Tang mẫu không nói không rằng. Tang mẫu giật tay nàng lại:

– Khoan đã, thứ toi cơm, dấu diếm đồ trang sức đã đành, còn mang đi cho nam nhân, bà nhổ vào! Sao lão nương lại sinh ra thứ lăng loàn như vậy chứ? Đưa phiếu cầm đồ đây.

Tang Tiểu Muội mắt đỏ hoe, hai cánh môi mím chặt, bộ dạng yếu đuối tội nghiệp, nhưng trái ngược với vẻ ngoài có phầm điệu đà mềm yếu, nàng là nữ tử rất quật cường:

– Trang sức là nãi nãi cho con làm của hồi môn, nói là chỉ một mình con dùng. Con đã cầm đồ thì tự con chuộc, không cần mẹ quản.

– Á, mày, mày mày dám cãi cả nương thân của mày? Có phải cánh chắc rồi, muốn bay phải không? Tao xé nát cái mồm mày.

Tang mẫu đưa tay ra túm tóc nàng, nhưng Tiểu Muội trẻ trung nhanh nhẹn, rùn người một cái chui qua nách bà ta chạy mất.

Tang mẫu tức tới mất trí, chống hông chửi bới:

– Mày, mày dám cãi lại lão nương à? Ôi dời ơi cái thứ toi cơm, uổng công lão nương mang nặng đẻ đau, chăm bắm bú mớm nuôi nó lớn thế này. Nuôi một con lợn còn có ích hơn nó, đồ toi cơm, lợn nó thấy lão nương còn ủn ỉn lấy lòng, mày? Mày không bằng con lợn …

Tang Tiểu Muội nước mắt lưng tròng xuống lầu, cẩn thận né tránh ánh mắt của người khác chui ngay vào bếp. Hoàng Cầm đã lấy nước rửa mặt cho nàng, giúp nàng chải tóc, vuốt phẳng lại váy áo, còn kể cha con Tả Thiếu Dương đã tới, đang ở tiền sảnh uống trà, mang cho nàng vải vóc làm váy.

Tiểu Muội thu nước mắt lại, nói nhỏ:

– Tẩu tử, giúp muội chuyển lời nhé.

– Chuyển cho ai, chó hay mèo?

Hoàng Cầm cố ý chọc Tiểu Muội cười:

Quả nhiên Tiểu Muội phì cười một cái, đánh nàng:

– Nói với huynh ấy không phải trả tiền cho muội vội đâu.

– Tất nhiên còn trả làm cái gì nữa, để chỗ cậu ấy là được, dù sao sớm muộn gì cũng gả qua đó, hi hi.

Tiểu Muội đỏ mặt thò tay cù nách Hoàng Cầm:

– Tẩu, tẩu lại trêu muội.

Hoàng Cầm cười khanh khách, giữ tay Tiểu Muội:

– Đừng đùa nữa, nói chuyện đàng hoàng, muốn chuyển lời gì? Nói cả đi, nếu không bà bà chửi chán rồi xuống đây không nói dược đâu.

– Bảo huynh ấy không cần gấp, dù sao muội cầm đồ kỳ hạn một năm cơ, đó là đồ của muội, sau này chuộc về không đưa cho cha mẹ muội, trả lại lại cho muội. Phiếu cầm đồ trong tay muội, muốn chuộc thì lấy phiếu của muội.

– Ồ, lấy phiếu làm mai, hậu hoa viên hẹn hò, hi hi.

– Muội không tha cho tẩu.

Hai thiếu nữ thanh xuân chưa biết lo buồn lại quấn lấy nhau đùa nghịch.

……..

Tả Quý dẫn Tả Thiếu Dương ra hậu viện chào hỏi Chúc Dược Quỹ một câu, có điều ông chẳng phải nhóm bằng hữu năm xưa cùng họ chèo thuyền, nên chào xong liền ra tiền sảnh đợi.

Nãy giờ Tả Thiếu Dương luôn giỏng tai nghe ngóng tình hình, cho nên loáng thoáng nghe thấy Tang mẫu mắng chửi, dù không nghe rõ nói gì, song từ ngữ điệu đủ biết không có lời lẽ nào hay ho hết, đối tượng bị mắng chửi không nói cũng biết. Tiếp đó thấy bóng hình tiều tụy của Tiểu Muội đi nhanh xuống lầu, không nhìn về phía y mà vào thẳng bếp. Trong lòng bất an, biết Tiểu Muội vì mình mà bị mẹ trách mắng, muốn an ủi nàng, chỉ sợ làm chuyện càng tệ hơn, đành ngồi im uống trà. Được một lúc lại nghe thấy tiếng cười đùa quen thuộc của Tiểu Muội và Hoàng Cầm, hẳn tâm tình nàng đã tốt hơn, cũng yên lòng.

Hoàng Cầm là tẩu tử tốt, Tả Thiếu Dương mang ơn nàng lần này.

Tang mẫu từ trên lầu xuống, nói với trượng phu là Tiểu Muội không chịu đưa phiếu cầm đồ, hẳn là sợ mình nuốt mất, lại rít giọng chửi mắng một chập. Tang phụ biết nữ nhi tính cách quật cường, cũng hết cách, liền sách ấm trà đi nói với Tả Quý không cần viết giấy nợ, khi nào có thì trả là được, ông ta tin vào nhân cách của Tả lang trung. Tả Quý lại càng cảm kích vô cùng, người uống trà xung quanh đều giơ ngón cái lên cơ ngợi Tang phụ.

Một lúc sau Hoàng Cầm từ bếp đi ra, rót nước sôi cho khách, tới bàn bọn họ. Tả Thiếu Dương nhân lúc cha nói chuyện say sưa với lão trà khách, hỏi nhỏ:

– Cầm tẩu, Tiểu Muội sao rồi?

Hoàng Cầm mỗi lần nghe y bị mình lừa gọi là Cầm tẩu lại buồn cười, nhất là y còn nhiều tuổi hơn nàng, cố lắm mới nhịn được, mượn cớ lấy khăn lau bàn, nói nhỏ:

– Khóc cả đêm sưng mắt, giờ đỡ hơn một chút.

Đồng thời đem lời Tiểu Muội chuyển cáo cho y.

Chúc Dược Quỹ nói không sai, dù Tiểu Muội chỉ nói là đồ của nàng, xem ra đúng là của hồi môn của nàng rồi, tâm trạng của Tả Thiếu Dương lại có chút nặng nề.

Lão trà khách ở bên nhìn qua:

– A, Tiểu lang trung, hôm nọ cậu xem bệnh cho Chúc lão quỷ, nói lời nào chuẩn lời đó, còn rõ hơn cả bản thân. Khi nào rảnh coi bệnh cho lão phu với.

Tả Quý vừa nghe lời này mặt lạnh ngay xuống, Tả Thiếu Dương xua tay lia lịa:

– Không, không có chuyện đó …

– Quên rồi sao, hôm đó lão phu cũng có mặt, khám bệnh mà đâu phải chuyện xấu gì mà che dấu?

Tả Quý mặt càng thêm âm trầm, Tả Thiếu Dương kêu khổ không thôi, đầu óc mau chóng xoay chuyển:

– À, lão bá nói chuyện hôm đó à, chỉ là đùa thôi mà, Chúc lão bá muốn kiểm tra xem ta học được mấy phần bản lĩnh của cha ta thôi, không phải là khám bệnh thật. Hiện ta chưa xuất sư, chưa thể khám bệnh cho người ta được.

– À ra thế.

Lão trà khách không hành y, tất nhiên không biết quy củ trong nghề này, nhìn sắc mặt hai cha con Tả gia cũng đoán ra rồi, hơi hối hận vì mình lắm mồm, không muốn gây thêm phiền phức cho Tả Thiếu Dương, nói:

– Ha ha ha, ra là thế, Chúc lão quỷ này già đầu rồi cứ thích làm khó người trẻ.

– Không đâu ạ, Chúc lão chưởng quầy chỉ đùa chút thôi.

Bấy giờ có mấy vị khách khác đi vào, xem chừng cũng là người quen của Tả Quý, nhiệt tình tới chào hỏi, nói:

– Tả lang trung, hôm qua hiểm quá nhỉ, không ngờ phu thê Tang lão hán thường ngày keo kiệt là vậy, cuối cùng là người trượng nghĩa, quả nhiên là gian nguy mới rõ chân tình. Bội phục, bội phục.

Tang phụ nói vài câu khách khí, Tang mẫu gượng cười, lòng vẫn đau lắm.