Đa Tình Hoàn

Hồi 3

Tiêu Thiếu Anh lại say nữa.

Lần này y say ở Lão Hổ Lâu, nằm gục ở quầy chưởng quỹ như một người đã chết.

Một người đã say rồi, hình như biến thành nặng hơn lúc bình thời gấp ba lần.

Những người có kinh nghiệm đều biết rằng, muốn vác một gã say rượu túy lúy, nhất định không phải là chuyện dễ dàng. Nhất là Tiêu Thiếu Anh, Lão Hổ Lâu đã động viên tới ba tên phổ ky, mà còn chưa lay động nổi y.

- Gã này còn nặng hơn cả hòn đá.

Bà chủ quán ngồi bên quầy đã nhìn không thuận mắt, nhịn không nổi cười nhạt nói:

- Gã tiểu tử này đã say mèm như đống bùn, không lẽ các ngươi không có cách gì để đối phó được đống bùn sao?

Bọn phổ ky cúi gầm đầu hết, không một ai dám mở miệng nói gì.

Tiêu Thiếu Anh bỗng mở một con mắt ra, bừng lên nhìn bà chủ quán, cười hì hì nói:

- Bà lầm rồi.

Bà chủ quán sa sầm nét mặt.

Bà ta tức giận lên, xem ra vẫn còn quyến rũ lắm, nhất là cặp mắt, lại càng mê chết người.

Người quanh đây trăm dặm đều biết, bà chủ quán của Lão Hổ Lâu, là người đàn bà có thể mê chết người ta.

Chỉ tiếc là không ai có gan dám lại đây để bà ta mê thử.

Nơi đây có tên là Lão Hổ Lâu, là vì nơi đây có một con cọp cái.

Con cọp cái ấy chính là bà chủ quán mê người này, nghe nói ngay cả lão chủ quán cũng đã bị bà ta nuốt hết cả da lẫn xương.

Tiêu Thiếu Anh tít mắt lại cười nói:

- Bà xem ra không già một chút nào, lại càng không giống một con cọp, tôi cũng không phải là đống bùn.

Bà chủ quán còn cười cười, cười càng mê chết người:

- Không phải đống bùn thì là gì vậy?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Là một con trùn nhỏ, con trùn nhỏ không có xương, loại trùn này tên là con nê.

Bà chủ quán cười nói:

- Nhìn không ra anh này cũng là tay học vấn quá.

Tiêu Thiếu Anh cũng cười:

- Tôi vốn là kẻ có học vấn lắm đấy chứ, không những vậy còn thiếu niên anh tuấn, đàn bà yêu tôi, sắp hàng từ nơi đây ra tới đầu đường kia đấy.

Bà chủ quán bỗng lại sa sầm nét mặt nói:

- Nếu vậy ngươi mau mau cút ngay ra đầu đường, ngươi là đống bùn, là con trùn nhỏ cũng vậy, đều mau mau cút ngay!

Tiêu Thiếu Anh vẫn còn cười hì hì nói:

- Chỉ tiếc là trùn nhỏ cũng không biết cút, đống bùn cũng không biết cút.

Bà chủ quán cười nhạt nói:

- Có phải ngươi muốn tìm chỗ chết, phải không?

Tiêu Thiếu Anh lập tức lắc đầu nói:

- Không muốn.

Bà chủ quán nói:

- Ngươi có biết ta là ai không?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Bởi vì biết, tôi mới lại đây chứ.

Bà chủ quán tức giận nói:

- Rốt cuộc ngươi lại đây làm gì vậy?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Tôi muốn tìm bà đi ngủ với tôi.

Bà chủ quán biến hẳn sắc mặt, bọn phổ ky cũng biến hẳn sắc mặt.

Gã tiểu tử này xem ra có chỗ ở không sinh chuyện, dám lại vuốt râu hùm đây.

Bà chủ quán bỗng đập bàn một cái, hét lớn:

- Đánh cho ta, đánh mạnh vào!

Chữ “đánh” vừa thốt ra, khách hàng trong tiệm đã trốn đi mất quá nửa, bảy tám đứa phổ ky thì đã toàn bộ vây quanh lại.

Cũng không biết ai đã nhấc cái ghế đẩu lên, nhắm vào đầu Tiêu Thiếu Anh đập xuống.

Có người kêu “ai da” lên một tiếng, cái đầu của Tiêu Thiếu Anh vẫn còn tốt đó, cái ghế đẩu thì đã gãy ra thành bốn năm khúc.

Bọn phổ ky giật nảy mình lên, rồi lại hầm hè nhào lại. Chỉ nghe cách cách phách phách một trận vang lên, mấy gã phổ ky chồm lại, toàn bộ đều đã loạng choạng lùi lại, hai bên mặt bị đánh cho sưng vù đỏ cả lên.

Tiêu Thiếu Anh thì vẫn đang cười cợt đứng ở đó, nhìn nhìn bà chủ quán nói:

- Tôi đã nói, tôi chỉ bất quá lại đây kiếm bà để ngủ với tôi, không phải là lại ăn đòn.

Bà chủ quán nhìn y hằn học một hồi, bỗng lại bật cười lên. Lần này bà ta cười thật ngọt, thật mê hồn, bà ta dịu dàng nói:

- Ông lặn lội đường xá lại đây, là vì tôi thật sao?

Tiêu Thiếu Anh lập tức gật đầu:

- Không giả tí nào.

Bà chủ quán cười thật quyến rũ:

- Xem ra ông thật là một kẻ có lòng.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Không những có lòng, mà còn có tình có nghĩa nữa.

- Qúy tính của ông?

- Họ Tiêu, Tiêu là thổi tiêu dẫn phụng đấy.

Bà chủ quán cười ngặt nghẽo nói:

- Tiếc là tôi không phải phụng hoàng, chỉ bất quá là một con cọp cái.

Tiêu Thiếu Anh cũng cười ngất nói:

- Nhưng trong cặp mắt của tôi, con cọp cái như bà đây lại còn đẹp hơn cả ba trăm con phụng hoàng góp lại nhiều.

Bà chủ quán cười nói:

- Xem ra không những ông có học vấn, ông còn biết nói chuyện nữa.

Tiêu Thiếu Anh tít mắt lại, nói:

- Tôi còn có nhiều điều hay khác nữa, từ từ rồi bà sẽ biết mà.

Bà chủ quán nhìn y, ánh mắt càng mê hồn, bà ta bỗng nói:

- Dọn rượu lại đây, ta muốn uống với Tiêu công tử vài ly.

Rượu là rượu ngon, người là người đẹp.

Tiêu Thiếu Anh vốn đã say mèm, hiện tại có muốn tỉnh táo chút đỉnh cũng không được.

Bà chủ quán đã rót cho y một chén rượu lớn thật đầy, mỉm cười nói:

- Tôi biết Tiêu công tử là anh hùng, anh hùng nhất định đâu có ưống chén nhỏ, tôi xin mời ông ba chén lớn trước.

- Đừng nói là ba chén, ba trăm chén, tôi cũng uống hết.

Tiêu Thiếu Anh cầm chén rượu lên, bỗng chau mày lại, hạ giọng xuống hỏi:

- Chén rượu này có mông hãn dược trong đó không vậy?

Bà chủ quán ném cho y một cái nhìn quyến rũ, cười nói:

- Đây đâu có phải là Thập Tự Phản, chỗ bán bánh bao nhân thịt người đâu, rượu làm gì lại có mông hãn dược?

Tiêu Thiếu Anh cười lớn nói:

- Đúng, chén rượu này dĩ nhiên không thể có mông hãn dược trong đó, huống gì, bà chủ quán tự mình rót ra dùm, dù có độc dược, tôi cũng uống vào như không.

Y quả ngẩng cổ lên, rọt rọt, uống một hơi hết cả chén rượu vào trong bụng, rồi lại thò tay ra, cầm lấy tay bà chủ quán mân mê, tít mắt lại nói:

- Bày tay trắng quá, không biết có thơm không?

Bà chủ quán cười như chuông ngân:

- Ông ngửi thử xem, có thơm không?

Bà ta đưa bàn tay vừa trắng vừa mềm mại lại chóp mũi Tiêu Thiếu Anh thật.

Tiêu Thiếu Anh cầm bàn tay, như con mèo đói ngửi thấy mùi mỡ, ngửi qua ngửi lại, ngửi hoài không thôi, bỗng nhiên cười lớn lên hai tiếng, lộn ngược người một cái, bình lên một tiếng, cái đầu đụng mạnh xuống đất.

Bà chủ quán chau mày nói:

- Tiêu công tử, ông làm sao mà say rồi?

Tiêu Thiếu Anh nằm sóng soài ra mặt đất, không động đậy tí nào, lần này mới thật là hoàn toàn như một người chết.

Bà chủ quán bỗng cười nhạt nói:

- Để đường lớn đàng hoàng cho ngươi đi, ngươi cứ muốn nhắm vào quỷ môn quan mà xông vào!

Bà ta lại sa sầm nét mặt, đập bàn một cái:

- Kéo hắn lại đánh một trận, đánh không chết coi như cái may của hắn, chết thì đáng thôi.

Bọn phổ ky đã bắt đầu chuẩn bị động thủ bỗng có người lạnh lùng nói:

- Đánh không được!

Khách hàng còn chưa đi hết sạch.

Trong góc phòng, còn có một người mặc áo xám ngồi đó, tự rót tự uống một mình, y uống không phải là rượu, cũng không phải húp canh.

Y uống nước lã.

Đến quán rượu để uống nước lã, không có mấy người, con người của y cũng giống như nước lã vậy, bình bình phàm phàm, lạt lẻo vô vị, gương mặt không có lấy một chút biểu tình.

Bà chủ quán nhìn chằm chặp vào y hai lượt, gằn giọng hỏi:

- Ngươi là gì của hắn?

Người áo xám nói:

- Ta chẳng hề quen biết với y.

Bà chủ quán nói:

- Nếu không quen biết, tại sao lại xen vào chuyện của hắn?

Người áo xám nói:

- Bởi vì ta cũng tìm chuyện rắc rối chơi.

Y nói cái giọng cũng rất lạt lẽo, làm như hòa thượng đang tụng kinh, đang siêu độ vong hồn người chết vậy.

Bà chủ quán lạnh lùng nói:

- Không lẽ ngươi cũng tính lại đây kiếm ta ngủ với ngươi?

Người áo xám nói:

- Không phải.

Bà chủ quán cười nhạt nói:

- Nếu vậy ngươi tính lại tìm đường chết...

Người áo xám nói:

- Cũng không phải là tìm đường chết, mà là tìm người chết.

Bà chủ quán nói:

- Nơi đây không có người chết.

Người áo xám nói:

- Có.

Bà chủ quán nhịn không nổi hỏi:

- Ở đâu?

Người áo xám nói:

- Ta đếm tới ba, các người còn chưa cút xuống lầu, là lập tức biến thành người chết cả bọn!

Bà chủ quán lại biến hẳn sắc mặt.

Người áo xám đã đặt ly xuống bàn, lạnh lùng nhìn bà ta.

- Một!

Gương mặt y vẫn không một chút biểu tình, không có biểu tình thường thường lại là biểu tình đáng sợ nhất.

Bà chủ quán nhìn y, trong lòng bất giác muốn lạnh cả lên.

Bà ta đã thấy qua không biết bao nhiêu anh hùng, thấy qua không biết bao nhiêu hung thủ giết người, nhưng trước giờ chưa có ai làm bà ta sợ hãi bằng lúc này.

Thật tình bà ta nhìn không ra gã này là hạng người gì, người nhìn không thấu, thường thường là kẻ đáng sợ nhất.

Bà chủ quán hít vào một hơi lạnh như băng giá, bà ta đang nghe y lạnh lùng đếm tới số hai.

Mấy gã phổ ky nhỏ gan, đã nhịn không nổi muốn chuồn ra ngoài, ánh mắt bà chủ quán lại bỗng sáng rực cả lên.

Một gã thiếu niên đang ở bên ngoài vòng vào, vòng ra sau lưng người áo xám, con đao trong tay cũng sáng rực.

Gã thiếu niên này chính là ông chủ con của bà chủ quán, muốn làm tân khách trong phòng bà chủ cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Không những miệng y ngọt, tay đao của y cũng nhanh nữa.

Bà chủ quán bật cười, mỉm cười đưa mắt liếc tình người áo xám, cười ngặt nghẽo nói:

- Ngươi không muốn ngủ với ta, lại muốn tìm đường chết, không lẽ mặt mày của ta xấu xí quá vậy sao?

Dĩ nhiên là mặt mày bà ta chẳng khó coi tí nào, bà ta chỉ hy vọng người áo xám mắc nhìn bà ta, để cho gã thiếu niên một nhát đao chém xuống cổ y.

Người áo xám quả đang nhìn vào bà ta.

Ánh đao lóe lên, thanh đao của gã thiếu niên đã chém xuống.

Quả nhiên là đao nhanh thật!

Người áo xám không quay đầu lại, cũng chẳng tránh né, y bỗng xoay tay đưa cùi chỏ ra...

Những người trên lầu lập tức đều nghe một trận tiếng xương cốt vỡ vụn ra.

Gã thiếu niên rõ ràng chém thanh đao xuống cổ người áo xám, chỉ tiếc là lưỡi đao còn chưa tới đúng vị trí, người của y đã bị đụng văng ra xa, bình lên một tiếng, đụng vào tường, rồi rũ xuống như một đống bùn.

Không phải là thứ trùn không có xương, mà là bùn.

Trùn còn sống hẳn hòi, bùn thì hoàn toàn chết.

Người áo xám vẫn còn đang lạnh lùng nhìn bà chủ quán.

Y xoay tay đụng một cái, xem ra chẳng đẹp mắt mà cũng chẳng có gì biến hóa xảo diệu.

Chiêu thức của y chỉ có một chỗ dùng duy nhất... để giết người!

Tiếng “ba” xem chừng đã muốn thốt ra, bà chủ quán cũng cười hết muốn nổi, bà ta cắn chặt răng nói:

- Ngươi có biết đây là chỗ của ai không?

Người áo xám nói:

- Đây là nơi của bà.

Bà chủ quán nói:

- Nhưng ngươi lại muốn ta bỏ nơi này đi.

Người áo xám nói:

- Đúng vậy.

Bà chủ quán dậm chân một cái nói:

- Được, đi thì đi!

Bà ta đi thật, nào ngờ chính ngay lúc đó, dưới bàn bỗng có người nói:

- Đi không được!

Dưới bàn chỉ có một người.

Một người vốn đã nhất định không thể nào động đậy gì được nữa, nhưng hiện tại người này lại đang rụt rè đứng dậy.

Bà chủ quán lại ngẩn mặt ra.

Thật tình bà ta nghĩ không ra, bà ta bỏ mê dược vào trong rượu, mê dược vốn là thứ hữu hiệu nhất.

Tiêu Thiếu Anh lấy hai tay ôm lấy đầu, lẩm bẩm:

- Mông hãn dược lợi hại thật, hình như còn dữ dội hơn cả thứ tôi đã uống ở Thập Tự Phản lần trước, làm tôi xém chút nữa là tỉnh lại không muốn nổi.

Y bỗng nhìn bà chủ quán cười một cái, rồi nói tiếp:

- Thứ thuốc này bà còn không?

Bà chủ quán mặt mày đã xanh lè, bà ta nói:

- Ngươi... ngươi còn muốn thêm nữa sao?

Tiêu Thiếu Anh gật đầu nói:

- Tôi thích uống rượu, có thêm mông hãn dược vào, bà còn bao nhiêu, tôi đều xin.

Bà chủ quán bỗng quay người lại, tính chạy xuống lầu.

Chỉ tiếc là thân hình bà ta chưa quay lại, Tiêu Thiếu Anh đã cười hì hì đứng trước mặt bà ta nói:

- Tôi nói rồi mà, đi không được mà.

Bà chủ quán gượng cười ấp úng:

- Tại... tại sao?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Bà còn chưa ngủ với tôi, làm sao đi được?

Bà chủ quán nhìn y trừng trừng, cặp mắt lại từ từ tít lại, khóe miệng lại từ từ lộ ra nụ cười mê hồn, bà ta dịu dàng nói:

- Dưới lầu có giường màn, mình đi xuống một lượt.

Tiêu Thiếu Anh cười lớn, bỗng nhiên xuất thủ, một tay chụp vào eo bà ta, đưa cả người bà ta lên.

Nhưng y không đi xuống lầu, y đi ngược lại tới chỗ người áo xám.

Người áo xám lạnh lùng nhìn y, gương mặt không lộ một vẻ gì.

Tiêu Thiếu Anh cũng nhìn y mấy lượt, rồi nói:

- Hình như ngươi không biết ta thật?

Người áo xám nói:

- Ừm.

Tiêu Thiếu Anh nhìn ly nước lã trong tay của y, nói:

- Trước giờ ngươi không bao giờ uống rượu?

Người áo xám nói:

- Có lúc cũng uống.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Lúc nào ngươi mới uống?

Người áo xám nói:

- Lúc nào có bạn bè.

Tiêu Thiếu Anh hỏi:

- Bây giờ, ngươi có uống không?

Người áo xám nói:

- Không.

Tiêu Thiếu Anh lại cười lớn, bỗng vừa cười ha hả vừa ném bà chủ quán ra xa, như ném một túi đồ.

Người áo xám hỏi:

- Ngươi không muốn người đàn bà này ngủ với ngươi nữa sao?

Tiêu Thiếu Anh cười lớn:

- Có bạn bè, cái mạng của ta còn không muốn nữa, muốn người đàn bà này làm gì?

oOo Đêm mát như nước, và tuyệt vời như rượu.

Trên mái ngói ngẩng đầu lên, trăng sáng trên không, sao đêm đầy trời, làm như chỉ thò tay ra là ngắt ngay được.

Ngắt xuống nhắm rượu.

Tiêu Thiếu Anh và người áo xám, mỗi người ôm một thùng rượu, ngồi dưới bầu trời đầy sao, ngồi trên mái ngói.

- Muốn uống rượu, đổi chỗ nào khác để uống đi.

- Tại sao phải đổi?

- Nơi đây người đáng chết còn chưa chết hết.

- Vậy ngươi muốn đi đâu uống rượu vậy?

- Trên mái nhà.

Tiêu Thiếu Anh cười lớn nói:

- Tốt, tốt quá thôi.

Người áo xám hỏi:

- Ngươi cũng đã từng ngồi trên mái ngói uống rượu?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ta cũng đã từng uống rượu trong quan tài nữa.

Gương mặt lạnh như đá của người áo xám cũng lộ một nụ cười:

- Trong quan tài cũng là một nơi uống rượu tốt thật đấy.

- Ngươi có muốn thử không?

- Tốt, tốt lắm.

Nửa thùng rượu rồi cũng uống xong, nhưng muốn tìm hai cỗ quan tài để nằm vào uống rượu, cũng không phải chuyện dễ.

Tửu lượng của Tiêu Thiếu Anh không tệ, nhưng tửu lượng có khá đến đâu, chỉ cần là Tiêu Thiếu Anh là một con người... người cũng có lúc bị say.

Hiện tại mắt của y đã muốn lồi ra cái lưỡi cũng muốn lớn ra, y lẩm bẩm:

- Tiệm quan tài ở đâu? Tại sao ngay cả một tiệm cũng không thấy đâu?

Người áo xám nói:

- Muốn tìm quan tài, không cần nhất định phải lại tiệm quan tài.

Tiêu Thiếu Anh cười lớn nói:

- Không sai tí nào, muốn ăn thịt heo, không cần nhất định phải lại chuồng heo.

Y bỗng ngậm miệng lại không cười nữa, hạ giọng xuống hỏi:

- Ngươi biết ở đâu có quan tài không?

Người áo xám nói:

- Chỗ nào có người chết, là chỗ đó có quan tài.

Tiêu Thiếu Anh còn hạ giọng thấp hơn:

- Ngươi biết ở đâu có người chết không?

Người áo xám nói:

- Lão Hổ Lâu.

Tiêu Thiếu Anh lập tức gật gật đầu nói:

- Đúng vậy, nơi đó vừa có người chết tức thời.

Vừa gật đầu xong, y lại lắc đầu nói:

- Vẫn còn không được.

Người áo xám hỏi:

- Tại sao lại không được vậy?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Nơi đó chỉ chết có một người, tối đa chỉ có một cỗ quan tài.

Người áo xám nói:

- Hai người đã uống rượu chung một bàn được, tại sao không ngồi chung trong quan tài được?

Tiêu Thiếu Anh lại cười lớn lên:

- Không sai tí nào, hai người chúng ta không mập gì, dù có nằm xuống, cũng còn quá dư.

oOo Trong cái sân nhỏ phía sau Lão Hổ Lâu, quả có để một cỗ quan tài.

Quan tài mới tinh làm bằng gỗ thượng hạng, bốn bề đều dày chừng cả một thước.

Xem ra bà chủ quán này cũng là người có tình có nghĩa lắm, không hề vì người ta chết đi rồi mà quên tình cũ.

Nhưng người chết còn chưa đem vào hòm.

Tiệm đã lên đèn, trên lầu còn có ánh đèn, hiển nhiên còn có người trên lầu đang lo chuyện tang lễ.

Tiêu Thiếu Anh vỗ vỗ vào ván quan tài, lẩm bẩm:

- Quả là một cỗ quan tài thượng hạng, ta chết đi mà được cỗ quan tài này, thì cũng đã mãn nguyện lắm.

Người áo xám nói:

- Ngươi nhất định là sẽ được.

Tiêu Thiếu Anh hỏi:

- Tại sao ta nhất định sẽ được?

Người áo xám nói:

- Bởi vì ngươi có bạn.

Tiêu Thiếu Anh cười lớn, tiếng cười vừa phát ra, bỗng lập tức ôm miệng lại:

- Hiện tại chúng ta còn chưa bắt đầu ưống rượu, nếu bị người ta phát hiện ra, không phải là mất cả hứng đi sao?

Người áo xám nói:

- Vì vậy ngươi nên mau mau nhảy vào, mau mau uống đi thôi.

Tiêu Thiếu Anh hỏi:

- Còn ngươi?

Người áo xám nói:

- Ta không gấp lắm.

Tiêu Thiếu Anh đã thò một chân vào rồi, bỗng rút ra, cười nói:

- Ngươi là khách, ta phải nhường khách vào trước.

Người áo xám nói:

- Đừng khách khí, mời ngươi vào trước đi.

Tiêu Thiếu Anh lại bật cười:

- Vào quan tài trước cũng chẳng phải hay gì hơn cho cam, có gì khách khí với không khách khí?

Rốt cuộc, y cũng ôm thùng rượu, ngồi vào trước.

Người áo xám nhìn y, ánh mắt bỗng lộ ra một vẻ thật kỳ quái, y nói:

- Trong quan tài thế nào?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Thỏa thích quá chừng.

Người áo xám lạnh lùng nói:

- Vậy thì hiện tại cỗ quan tài này để cho ngươi đấy, ngươi nằm xuống đi.

Tiêu Thiếu Anh hình như còn nghe không hiểu ý của y muốn nói, cười hì hì:

- Còn chưa uống hết rượu, làm sao chết được?

Người áo xám nói:

- Không chết được cũng phải chết.

Chữ “chết” cuối cùng vừa ra khỏi miệng, bàn tay của y đã nhanh như chớp xẹt, chém vào sau cổ của Tiêu Thiếu Anh.

Nhát chém đó hoàn toàn không có chút biến hóa, nhưng là một chiêu giết người!

Tiêu Thiếu Anh cho dù có tỉnh táo, cho dù chân tay có cử động theo ý mình, cũng chắc gì đã tránh được nhát chém đó.

Huống gì hiện tại y đã say mèm, đã ngồi cứng trong quan tài.

Trong quan tài dù gì cũng không rộng rãi lắm, muốn có chỗ để cử động cũng không được bao nhiêu... người chết vốn không còn có nhu cầu phải hoạt động.

Người áo xám này lúc muốn giết người, còn để cho người ta tự mình chui vào quan tài rồi mới động thủ.

Không những y xuất thủ nhanh cực kỳ, cách thức y dùng cũng quá xảo diệu, thật tình, y có thể coi là một tay chuyên gia giết người.

Tiêu Thiếu Anh đã nhắm mắt lại.

Y gặp phải một người như vậy, trừ chuyện nhắm mắt chờ chết, còn làm được gì hơn.

Chỉ nghe “ba” lên một tiếng, có thứ gì đó đã bị đánh vỡ tan, máu tươi tung tóe ra.

Nhưng cái bị vỡ không phải là đầu của Tiêu Thiếu Anh, mà là thùng rượu, bắn tung tóe ra không phải là máu, mà là rượu.

Người áo xám chém một nhát nhanh như chớp đó, cũng chẳng biết ra làm sao, lại chém vào thùng rượu.

Tiêu Thiếu Anh thì vẫn còn chưa biết rõ là chuyện gì, cặp mắt nhìn trân trân cả nửa ngày mới lớn tiếng nói:

- Chúng ta đã đồng ý vào quan tài uống rượu, sao ngươi lại đập bể đi thùng rượu của ta?

Người áo xám lạnh lùng nhìn y, hình như y nhìn không ra gã này rốt cuộc là hạng người như thế nào.

- Ngươi say rồi.

Tiêu Thiếu Anh càng tức giận hơn:

- Ai nói ta say rồi? Ta còn tỉnh hơn hồ ly cả chục lần.

Người áo xám hỏi:

- Ngươi còn muốn uống nữa sao?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Dĩ nhiên là muốn.

Trái tim người áo xám chìm xuống.

Đến bây giờ, y mới phát hiện ra, hình như mình đang lọt vào một cái bẫy mình nằm mộng cũng không tưởng tượng được ra.

Người áo xám nói:

- Được, ta còn có rượu đây.

Y dùng bàn tay trái ôm thùng rượu đưa tới, Tiêu Thiếu Anh lập tức lại cười, nhưng y không chịu đón lấy thùng rượu.

- Tại sao ngươi còn chưa ngồi vào đây?

Tiêu Thiếu Anh hỏi:

- Một người ngồi trong này uống một mình có gì là ý tứ?

Người áo xám lại nhìn y lom lom cả nửa ngày, mới rốt cuộc nói:

- Được, ta uống với ngươi.

Tiêu Thiếu Anh tươi nét mặt cười nói:

- Đó mới là bạn tốt chứ, hôm nay ngươi bồi ta uống rượu, hôm khác dù ngươi kêu ta chết với ngươi, ta cũng sẽ không chau mày tí nào.

Người áo xám lại lộ ra một nụ cười tàn bạo bên khóe miệng, y rốt cuộc cũng ngồi vào quan tài.

Tiêu Thiếu Anh hỏi:

- Ngươi còn bao nhiêu rượu?

Người áo xám nói:

- Còn hơn một nửa.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Được, chúng ta mỗi người thay phiên nhau uống, không ai được uống nhiều hơn.

Người áo xám nối lời:

- Được, ngươi uống trước đi.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ngươi là khách, ngươi uống trước.

Người áo xám đành phải ôm thùng rượu lên, cãi nhau với một người đã uống say túy lúy, cũng ngu xuẫn như cãi nhau với một người đàn bà mồm mép.

Nào ngờ y còn chưa kịp nuốt ngụm rượu xuống bụng, bỗng “ba” lên một tiếng, thùng rượu trong tay y đã bị vỡ tan tành, màu rượu đỏ tươi như máu, đổ đầy cả người y.

Gương mặt người áo xám vừa biến sắc, người của Tiêu Thiếu Anh bỗng chồm lại đè xuống người y. Trong quan tài vốn không có chỗ để tránh né, y cũng không ngờ Tiêu Thiếu Anh lại liều mạng làm càn như vậy.

Người của y bị đè xuống, bàn tay đã vung lên, chụp tới tử huyệt sau lưng của Tiêu Thiếu Anh.

Nào ngờ chính ngay lúc đó, “bình” lên một tiếng, trước mắt bỗng tối sầm lại.

Có người đã đóng nắp quan tài lại.

Người áo xám bấy giờ mới giật nảy mình lên, tính đẩy Tiêu Thiếu Anh ra, nào ngờ người con quỷ rượu này bây giờ lại còn nặng hơn cả hòn đá.

Cũng chính ngay lúc đó, bên ngoài đã vang lên tiếng tinh tinh tang tang, có người đang đóng đinh vào quan tài, phong nắp lại kín mít.

oOo Trong quan tài vừa tối vừa ngộp thở, lại thêm tấm thân đầy mùi rượu của Tiêu Thiếu Anh, cái mùi vị thật muốn làm người ta buồn mửa.

Người áo xám rốt cuộc thở ra một hơi thật dài nói:

- Không lẽ ngươi biết ta là ai từ lâu?

Tiêu Thiếu Anh cười cười nói:

- Ngươi là Vương Đồng, là kẻ giết người, không những vậy còn là kẻ lại đây giết ta.

Giọng của y đã biến ra thật tỉnh táo, hình như chẳng có tí gì say sưa.

Y không nói sai.

Vương Đồng cảm thấy bao tử co thắt, cơ hồ chịu không nổi muốn mửa ra.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Dĩ nhiên ngươi cũng đã biết ta là ai.

Vương Đồng nói:

- Nhưng ta lại không hiểu ngươi làm vậy là có ý gì?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ngươi phải biết chứ.

Bàn tay của Vương Đồng lại nhấn vào tử huyệt của y, lạnh lùng nói:

- Hiện tại ta vẫn còn có thể tùy thời tùy lúc giết ngươi được.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Nếu ngươi giết ta, chính ngươi cũng sẽ chết rục xương trong quan tài này.

Vương Đồng vung tay một cái, đánh mạnh vào quan tài.

Quan tài không một chút nhúc nhích.

Tiêu Thiếu Anh nhơn nhơn nói:

- Không được gì đâu, không được gì cả đâu, cỗ quan tài này chất liệu rất đặc biệt, dù trong tay ngươi có một cái búa, cũng đừng hòng bửa nó ra nổi.

Vương Đồng nói:

- Không lẽ chính ngươi cũng không thích ra khỏi đây?

Tiêu Thiếu Anh cười nói:

- Đã là bạn bè tốt với nhau, có uống rượu cũng uống chung một chỗ, có chết cũng chết chung một chỗ.

Y lại thở ra một tiếng nói:

- Huống gì, ngươi đã biết ta là ai rồi, ngươi phải biết ta vốn đã là người sắp chết đến nơi.

Vương Đồng nói:

- Sao?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Song Hoàn Môn không thèm ta, Thương Hương Đường thì muốn phải lấy cho được cái mạng của ta, ta có sống cũng chẳng còn ý tứ gì. Huống gì, Cát Đình Hương mà muốn người nào chết, người đó còn sống thế nào được?

Vương Đồng cười nhạt, nhưng trong bụng y, cũng không thể không thừa nhận, y đang nói sự thật.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Nhưng dù ta có phải chết, ta cũng phải tìm một đứa để chết theo ta.

Vương Đồng hỏi:

- Tại sao ngươi chọn ta?

Tiêu Thiếu Anh đáp:

- Ta có tìm ngươi đâu, tự ngươi tìm đến ta đấy chứ.

Vương Đồng bỗng lại cười nhạt nói:

- Dù phải chết, ta cũng cho ngươi chết trước.

Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:

- Nếu ngươi giết ta trước, một mình trong quan tài không phải là quá tịch mịch hay sao? Ta mà chết rồi, ngươi nằm bên cạnh một xác chết trong quan tài, mùi vị đó không khó chịu lắm sao?

Y mỉm cười, rồi nói tiếp:

- Vì vậy ta biết nhất định ngươi sẽ không giết ta đâu, chúng ta rốt cuộc ai chết trước, hiện tại còn chưa biết được.

Vương Đồng cắn chặt răng, nói:

- Ta mà chết trước, ngươi còn có thể kêu mụ chủ quán thả ngươi ra?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Có thể lắm.

Vương Đồng nói:

- Ngươi và mụ ta vốn đã thông đồng sẵn với nhau?

Tiêu Thiếu Anh cười nói:

- Lần này coi như ngươi đã nói đúng đó.

Vương Đồng nói:

- Các ngươi cố ý diễn kịch cho ta coi, là cốt để cho ta xuất thủ?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Bởi vì ta biết ngươi thích giết người, nhất định ngươi sẽ không để cho ta chết dưới tay người khác.

Vương Đồng nói:

- Ta cũng nhìn ra được bọn đó chẳng tên nào giết được ngươi.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Vì vậy ngươi bèn đóng vai người tốt, cho ta cảm kích ngươi, rồi sẽ không còn đề phòng ngươi, lúc ngươi xuất thủ giết ta, sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Y lại thở ra một tiếng, cười khổ nói:

- Thậm chí, ngươi còn muốn ta tự leo vào quan tài rồi mới xuất thủ, như vậy không phải là quá cỡ lắm sao?

Vương Đồng yên lặng một hồi thật lâu, bất giác cũng thở ra nói:

- Xem ra hình như ta đã đánh giá ngươi quá thấp.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Quả là vậy thật.

Vương Đồng hỏi:

- Rốt cuộc ngươi đang tính gì vậy?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Tính chết.

Vương Đồng cười nhạt nói:

- Chẳng ai muốn chết thật cả.

Tiêu Thiếu Anh hỏi tới:

- Ngươi cũng không muốn chết?

Vương Đồng không hề phủ nhận.

Tiêu Thiếu Anh lại cười cười, nhẫn nha nói:

- Không muốn chết cũng có biện pháp của nó.

Vương Đồng hỏi:

- Biện pháp gì?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Cát Đình Hương có phải tín nhiệm ngươi lắm phải không?

Vương Đồng nói:

- Ừm.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Bạn của ngươi, chắc lão ta cũng tín nhiệm như vậy?

Vương Đồng lạnh lùng nói:

- Ta không có bạn bè.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Có chứ, ta là bạn ngươi đây.

Vương Đồng nói:

- Hừ.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Hai người mà bị người ta nhốt chung vào quan tài, không phải bạn cũng biến thành bạn.

Vương Đồng trầm mặc một hồi thật lâu, chầm chậm nói:

- Ta mà nói người khác là bạn ta, không chừng ông ta còn tin, nhưng Tiêu Thiếu Anh...

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Tiêu Thiếu Anh không phải là đệ tử Song Hoàn Môn, Tiêu Thiếu Anh đã bị Song Hoàn Môn trục xuất từ lâu.

Vương Đồng nói:

- Không lẽ ngươi muốn ta đem ngươi lại gặp ông ta?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ngươi có thể nói cho ông ta biết, Tiêu Thiếu Anh không những không còn liên hệ gì đến Song Hoàn Môn, mà còn hận bọn Song Hoàn Môn còn chưa toàn bộ chết hết cả, vì vậy...

Vương Đồng nói:

- Vì vậy ngươi nghĩ là ông ta nhất định sẽ nhận ngươi vào?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Hiện tại Thương Hương Đường đang cần người để khai sáng sự nghiệp, vũ công của ta không kém, cũng không ngu xuẫn gì, ông ta phải dùng được người như ta.

Y mỉm cười nói tiếp:

- Thậm chí ngươi còn có thể tiến cử ta làm đường chủ Thương Hương Đường, chúng ta đã là bạn bè với nhau, ta đứng được trong Thương Hương Đường, đối với ngươi cũng là chuyện tốt.

Vương Đồng trầm mặc một hồi, tựa hồ đang suy nghĩ.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Lấy giá trị của ngươi đối với ông ta, chuyện này nhất định không phải là chuyện gì làm không được.

Vương Đồng hỏi:

- Ngươi muốn tiền bạc?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Dĩ nhiên là muốn, không những vậy càng nhiều càng tốt.

Vương Đồng nói:

- Tại sao ngươi muốn làm như vậy?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ta thích uống rượu, lại thích đàn bà, những thứ đó rất cần tiền.

Vương Đồng nói:

- Tại sao ngươi không đi làm cường đạo?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Dù có muốn làm cường đạo, cũng phải có người đỡ đầu. Hiện tại ta như là một cô hồn dã quỷ vậy, lúc nào cũng phải đề phòng người khác chụp ta bỏ vào chảo nướng.

Vương Đồng nói:

- Vì vậy ngươi muốn ta kéo giùm ngươi một tay?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Chỉ cần ngươi bằng lòng, ta nhất định không bao giờ quên chỗ tốt của ngươi.

Vương Đồng nói:

- Nhưng tại sao ta phải làm vậy?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Bởi vì đây vốn là chuyện có lợi cho đôi bên.

Vương Đồng hỏi:

- Nếu ta không chịu thì sao?

Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:

- Thì chúng ta chỉ còn nước chết rục trong quan tài này.

Vương Đồng bỗng cười nhạt một tiếng, nói:

- Ngươi cho là ta sợ chết lắm sao?

Tiêu Thiếu Anh hỏi:

- Ngươi không sợ?

Vương Đồng lạnh lùng nói:

- Cả cuộc đời ta, không bao giờ để hai chữ sống chết vào trong lòng.

Tiêu Thiếu Anh hỏi:

- Thật sao?

Vương Đồng đóng miệng lại, từ chối trả lời.

Tiêu Thiếu Anh thở ra nói:

- Ngươi đã không bằng lòng, chúng ta đành phải chờ chết trong này thôi.

Vương Đồng chẳng thèm ngó ngàng tới y.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Dưới đáy quan tài này, tuy có lỗ thông hơi, nhưng ta đã hẹn sẵn với bà chủ quán rồi, nửa tiếng đồng hồ, nếu không nghe có tin tức gì báo ra, bà ta sẽ chôn quan tài xuống đất.

Y than thở một hồi, rồi lẩm bẩm:

- Cái mùi vị bị chôn sống, chắc là không dễ chịu lắm.

Vương Đồng vẫn còn không để ý gì đến y.

Hai người trong quan tài, hình như đều đã biến thành người chết.

Tiêu Thiếu Anh cũng đã nhắm mắt lại chờ chết.

Cũng không biết đã trải qua bao lâu, hình như đã qua vài ngàn vài vạn năm vậy, khắp người họ, mồ hôi đã đầm đìa ướt sũng áo quần.

Bỗng nhiên quan tài hình như đang được nhấc lên.

Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:

- Hiện tại chỉ sợ bà ta đang chuẩn bị chôn chúng ta xuống đất rồi đây.

Vương Đồng cười nhạt, cười có vẻ hơi kỳ quái.

Chết, rốt cuộc vẫn là chuyện rất đáng sợ.

Quan tài đã được khiêng lên xe, xe đã bắt đầu chuyển động.

Nơi đây cách nghĩa địa không gần lắm, cũng không xa lắm.

Vương Đồng bỗng nói:

- Dù ta có chịu nói giùm cho ngươi vài tiếng, Cát lão gia tử có chắc gì tin?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Chắc chắn là ông ta sẽ tin.

Vương Đồng nói:

- Tại sao?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Bởi vì ta vốn là kẻ lãng tử, từ nhỏ đã là kẻ không ra gì.

Vương Đồng lạnh lùng nói:

- Điểm đó ta cũng tin.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Hạng người đó, vốn chuyện gì cũng làm được, huống gì, có ngươi nói vào, trước giờ vẫn rất được cân lượng trước mặt ông ta.

Vương Đồng tựa hồ lại đang suy nghĩ.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Hai điểm đó nếu còn chưa đủ, ta còn có thể nghĩ được cách đem hai thứ lễ vật lại dâng ông ta.

Vương Đồng hỏi:

- Lễ vật gì?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Hai cái đầu người, đầu của Dương Lân và Vương Nhuệ.

Vương Đồng hít vào một hơi thật sâu, hình như y đã bị động lòng.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Nhổ cỏ không nhổ tận gốc, mùa xuân lại sinh ra, để lại hai người này, sớm muộn gì cũng là tai họa, điểm đó Cát lão gia tử chắc cũng đã rõ ràng quá rồi.

Vương Đồng nói:

- Hai người này vốn đã chết chắc rồi.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Nhưng ta có thể bảo đảm, các ngươi có tìm trăm năm, cũng tìm không ra bọn họ.

Vương Đồng hỏi:

- Ngươi tìm ra được sao?

Tiêu Thiếu Anh nói giọng chắc nịch:

- Dĩ nhiên ta có cách.

Vương Đồng ngần ngừ một hồi lại hỏi:

- Nếu ta bằng lòng với ngươi, ngươi có tin được ta hoàn toàn không?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Không được.

Y cười khổ nói tiếp:

- Hiện tại ngươi bằng lòng, đến lúc đó nếu ngươi trở mặt, không phải ta chết chắc rồi sao?

Vương Đồng nói:

- Nếu ngươi không tin ta, thì nãy giờ nói chuyện không phải là đã phí lời sao?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Nhưng nhất định ngươi sẽ nghĩ ra cách để ta tin ngươi.

Vương Đồng nói:

- Ta nghĩ không ra.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ta có thể nghĩ giùm cho ngươi.

Vương Đồng nói:

- Nói thử nghe xem.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Trong này tuy chật chội, nhưng nếu ta nghiêng qua một bên, ngươi còn có thể cởi bỏ y phục ra.

Y cười cười, rồi lại nói tiếp:

- Ngươi chẳng phải đàn bà, ta cũng chẳng có tật gì quái lạ, vì vậy ngươi có thể yên tâm, ta nhất định không nghĩ đến chuyện gì phi lễ với ngươi.

Vương Đồng hình như đã tức quá nói không ra lời.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ta chỉ bất quá muốn ngươi cởi Kim Ty Giáp hộ thân ra, để ta mặc vào, như vậy đến lúc đó ngươi đổi ý, ít ra ta còn có cơ hội đào tẩu.

Vương Đồng cười nhạt:

- Ngươi đang nằm mơ.

Y lại đóng miệng lại, không nói thêm lời nào, hiển nhiên y rất xem trọng cái Kim Ty Giáp hộ thân này lắm.

Bấy giờ xe ngựa đã dừng lại.

Bọn họ có thể nghe được ngoài quan tài có người đang đào huyệt.

Tiêu Thiếu Anh thở ra một tiếng nói:

- Xem ra không còn bao lâu nữa, chúng ta sẽ phải xuống đất rồi.

Vương Đồng nói:

- Vì vậy tốt nhất ngươi cũng câm miệng lại thôi.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Hiện tại ta chỉ có một câu cuối cùng muốn hỏi ngươi.

Vương Đồng nói:

- Được, ngươi nói đi.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Cả đời ngươi, rốt cuộc đã giết bao nhiêu người rồi?

Vương Đồng ngần ngừ một lát, rốt cuộc trả lời:

- Không nhiều, cũng không ít.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ngươi xuất đạo ít nhất cũng đã hai chục năm, dù mỗi tháng ngươi chỉ giết một người, hiện tại cũng đã giết tới hai trăm bốn mươi người rồi.

Vương Đồng nói:

- Không xa lắm.

Tiêu Thiếu Anh thở ra nói:

- Xem ra ta chết trước ngươi chắc được hơn.

Vương Đồng nhịn không nổi hỏi:

- Tại sao?

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Hai trăm bốn mươi người chết dưới tay ngươi, oan hồn chắc là không tiêu tan được, hiện tại e rằng đang chờ ngươi ở suối vàng, muốn thanh toán món nợ này với ngươi.

Vương Đồng bỗng rùng mình lên một cái.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ngươi còn sống là kẻ giết người, không biết ngươi chết rồi còn có thể biến thành quỷ giết quỷ hay không, chi bằng ta đi trước sớm, khỏi bị dính vào tai họa của ngươi.

Vương Đồng dùng sức cắn chặt răng, nhưng hô hấp cũng đã bắt đầu biến thành dồn dập hẳn lên.

Những người thảm tử dưới tay y, từng khuôn mặt, từng khuôn mặt méo mó nhăn nhó, phảng phất như đang hiện ra từ trong bóng tối.

Y càng không dám nghĩ tới, lại cứ càng nghĩ tới.

“Bình” lên một tiếng, quan tài đã bị đặt vào trong huyệt.

Tiêu Thiếu Anh nói:

- Ta phải đi trước một bước đây, ngươi từ từ rồi theo.

Y đưa tay lên, quả đang chuẩn bị lấy tay mình đánh vào thiên linh cái.

Vương Đồng bỗng chụp lấy tay y, gào lớn lên:

- Ngươi... ngươi...

- Ngươi muốn ta làm gì?

Tiêu Thiếu Anh đã cảm thấy bàn tay y đầy mồ hôi, y nhẫn nha nói tiếp:

- Có phải ngươi muốn ta chờ ngươi cởi đồ ra?