Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 254: Đi thanh vân tông (2)

Ads Hiện tại Nhiếp Thanh Vân đang cùng Thiên Sư cấp huyền thú kia chung một chỗ!

Này cũng có chút mới lạ, không biết huyền thú này là cái gì, thần hồnkéo dài đi vào, chứng kiến tướng mạo huyền thú này, nó huyễn hóa thànhhình người, là một lão giả râu tóc đều hồng giống như Liệt Hỏa, lưng eocòng xuống tuổi già sức yếu, bản thể lại là một con hỏa điểu. Con hỏađiểu này không biết sống nhiều ít tuổi, rõ ràng tu đến cấp bậc Thiên sưđỉnh phong.

Ở trước mặt lão giả kia, Nhiếp Thanh Vân có vẻ cực kỳ cung kính, hắn một thân thịt béo thẳng tắp eo, nhưng y nguyên như viên cầu.

- Lão tổ tông, con ta Nhiếp Thừa Phong mặc dù có chút không nên thân,nhưng ba mươi lăm tuổi đạt tới thập giai sơ kỳ, thiên phú cũng được chokhông tệ, nếu cam lòng cho một khỏa Nhân phẩm đan dược, chưa hẳn khôngthể đảm đương việc lớn, mà Trang Triết này, chính là Đại Trưởng lão thứxuất, tuy thiên phú trác tuyệt, hai mươi bảy tuổi liền đã là thập giaisơ kỳ, nhưng mà khó nói hắn có thể ở ba mươi lăm tuổi trước tấn chứcthập giai trung kỳ hay không.

Nhiếp Thanh Vân trên mặt thịt bỗng nhúc nhích, thấp giọng khẩn cầu.

- Kẻ ham tửu sắc, khó làm việc lớn.

Lão giả kia đối với Nhiếp Thừa Phong cười nhạt.

- Chỉ là, lão tổ tông, Trang Triết này cũng không cùng một người nữ đệ tử mắt đi mày lại sao?

Nhiếp Thanh Vân buồn bực nói, lão tổ tông đã là sáu trăm tuổi, ở trongThanh Vân Tông địa vị cao thượng, năm đó nếu không có một câu của lão tổ tông, hắn cũng không thành được Thanh Vân Tông Chưởng môn, nếu lão tổtông cố ý không cho Nhiếp Thừa Phong làm kế nhiệm Chưởng môn, hắn cũngkhông có thể làm gì.

- Dù sao Nhiếp Thừa Phong cũng không thích hợp làm Chưởng môn, ngươi trở về đi.

Lão già không kiên nhẫn khoát khoát tay.

Diệp Thần tâm niệm vừa động, hỏa điểu biến thành lão giả kia, ở ThanhVân Tông địa vị tựa hồ có chút cao thượng, cư nhiên còn có thể quyếtđịnh nhân tuyển Chưởng môn?

Đúng lúc này, lão giả kia giống như cảm thấy cái gì, nộ quát một tiếng:


- Ai?

Diệp Thần đem thần hồn thu trở về.

- Lão tổ tông, làm sao vậy?

Nhiếp Thanh Vân nghi hoặc hỏi thăm.

Lão giả nghi hoặc lắc đầu nói:

- Đại khái là ta đa nghi, không có gì, ngươi đi đi.

Xem ra ở thời điểm sử dụng thần hồn nếu có thoáng cảm xúc ba động, vẫncó thể bị Thiên Sư cấp huyền thú phát giác được, mình đối với thần hồnthao túng, còn là không đủ thuần thục! Trong Thanh Vân Tông này, rõ ràng cất dấu một con Thiên Sư cấp huyền thú, cái này thật đúng là không thểtưởng được.

Bất quá Thiên Sư cấp huyền thú cũng không có gì đáng sợ, chỉ cần khôngphải Yêu Vương đích thân đến, Diệp Thần còn không sợ! Chỉ cần hắn hơichút phóng xuất ra một ít khí tức thần hồn, một con Thiên Sư cấp huyềnthú còn không bị dọa đến tè ra quần?

Một chỗ biệt viện trong Thanh Vân Tông.

- Diệp Tuyền, củi chuẩn bị xong chưa! Nhanh lên, phòng bếp vẫn chờ xử dụng đây này!

Một mập bà nương mặt mũi tràn đầy dữ tợn một cước đá văng đại môn biệt viện, đi đến, nghiêm nghị quát.

- Cũng sắp xong rồi.

Diệp Tuyền có chút ủy khuất cúi đầu xuống, tiếp tục bổ củi, trên taynguyên bản trắng nõn non mịn của nàng, hiện tại hiện đầy vết thương, đều là gần đoạn thời gian này lưu lại.


Mập bà nương này quét nhìn Diệp Tuyền, hừ lạnh một tiếng:

- Nhiếp đại thiếu vừa ý ngươi, là phúc khí của ngươi, ngươi đừng cho mặt không biết xấu hổ, nếu không từ nay về sau sẽ cho ngươi nếm mùi đaukhổ!

Diệp Tuyền gia nhập Thanh Vân Tông có gần nửa năm, nàng thiên phú tráctuyệt, tu luyện lại rất khắc khổ, tăng thêm trước có ăn thai sâm cácloại linh dược, mười sáu tuổi liền đạt đến cửu giai trung kỳ, hơn nữa tu luyện tiến triển cực nhanh, rất nhanh liền thành nhân tài kiệt xuấttrong trẻ tuổi, nhưng mà phiền toái cũng tùy theo mà đến, Nhiếp ThừaPhong con trai Chưởng môn Nhiếp Thanh Vân coi trọng Diệp Tuyền, mấy lầnmuốn bức bách Diệp Tuyền đi vào khuôn khổ, Diệp Tuyền thề chết khôngtheo. Nhiếp Thừa Phong không dám làm cho thật chặt, để cho thủ hạ khôngngừng làm khó dễ Diệp Tuyền, an bài công tác nặng nề cho Diệp Tuyền.

Lúc trước gia nhập Thanh Vân Tông, Diệp Tuyền đầy cõi lòng chờ mong,muốn luyện thành một thân tu vi, sau đó lại hồi Diệp gia, chỉ là sự thật so với mộng tưởng tàn khốc hơn nhiều, một nữ hài tử muốn ở bên ngoàixông ra một mảnh bầu trời thật sự quá khó khăn, nàng rất ủy khuất, muốntrở lại Diệp Gia Bảo, ở Diệp Gia Bảo, phụ thân, các vị bá bá thúc thúc,thúc công còn có Diệp Thần ca ca, đều đem nàng trở thành hòn ngọc quýtrên tay đối đãi, mấy lần muốn chạy ra Thanh Vân Tông, nhưng vẫn là đemnước mắt hướng trong bụng nuốt ở lại, tuy ở nơi này bị người làm khó dễ, nhưng nàng vẫn cắn răng, khắc khổ tu luyện, ban ngày không thể tuluyện, vậy thì buổi tối tu luyện, đốn củi nấu nước bị mập bà nhục mạ,nàng đều nhịn xuống.

Bởi vì nàng không muốn vĩnh viễn đều sống ở dưới cánh chim của cha mẹtrưởng bối còn có Diệp Thần ca ca, nàng muốn như Diệp Thần ca ca, trởthành các tộc nhân dựa vào, trở thành thần giữ nhà gia tộc! Cho dù lạikhổ lại mệt mỏi, nàng cũng muốn kiên trì!

- Làm xong thì đem đến phòng bếp!

Mập bà này phẫn nộ quát.

- Đừng lòng và lòng vòng!

Diệp Tuyền cắn răng đem bó củi bế lên.

- Nói không thể dùng huyền khí, ta cho ngươi dùng huyền khí sao?

Mập bà đi tới, một cái tát phiến ở trên mặt của Diệp Tuyền.

Diệp Tuyền trúng một cái tát, ngã nhào trên đất, gò má trắng nõn cao cao sưng lên, nước mắt một mực ở trong hốc mắt đảo quanh.

- U a, bộ dáng đáng thương như vậy, thật đúng là ta thấy càng thương,nếu như ta là ngươi, khẳng định sớm nên đáp ứng Nhiếp đại thiếu, Nhiếpđại thiếu là Chưởng môn chi tử, ngươi theo hắn, khẳng định cẩm y vinhhoa, Thanh Vân Tông tại Tây Vũ đế quốc địa vị hiển hách hạng nào! Tổngso với ở lại trong một gia tộc lụi bại hảo, tuy nghe nói gia tộc cácngươi giống như có người làm cái gì Quận Vương, nhưng mà một cái QuậnVương có cái rắm dùng, Nhiếp đại thiếu nói giết sẽ giết, đừng tìm phiềntoái cho trong nhà các ngươi!

Mập bà ngồi chồm hổm xuống, đại thủ nặng nề vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Tuyền.

- Ta biết rõ ngươi muốn chạy, chỉ là ngươi lại có thể chạy trốn đi nơinào, về nhà sao, gia tộc của ngươi, có thể bảo hộ được ngươi sao?

Mập bà nói nói, trở nên thanh sắc nghiêm túc, nàng là nữ nhi của ThanhVân Tông Đại Trưởng lão, tu vi cũng không sai, ba mươi lăm tuổi, trướcmắt đã là thập giai sơ kỳ, tại Thanh Vân Tông địa vị rất cao, bằng không cũng sẽ không tùy ý khi dễ nữ đệ tử phía dưới như vậy, duy nhất làm cho nàng cảm thấy sỉ nhục chính là, thể trọng nàng đạt ba trăm cân, bởi vìmột thân thịt béo này, nàng không ít bị các trưởng bối đùa cợt, nàngbình sinh hận nhất, chính là những nữ đệ tử phía dưới như hoa như ngọckia, suốt ngày chỉ biết cấu kết nam nhân!

Đối với Diệp Tuyền, trong lòng của nàng cất giấu lòng ganh tỵ thật sâu,thời điểm làm nhục Diệp Tuyền, trong lòng của nàng tổng có một loạikhoái cảm nói không nên lời, đẹp như Thiên Tiên thì thế nào, thiên phútrác tuyệt thì thế nào, còn không phải bị ta dẫm nát dưới chân?