Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 192: Đạo sinh nhất

Giữa thiên không còn đang hỗn chiến, Đạm Đài Lăng như là cảm ứng được cái gì, hướng khách sạn phía dưới nhìn thoáng qua.

Nàng là vũ si, không ngừng truy cầu võ đạo của mình, không ngừng về phía trước, không ngừng đánh bại lần lượt cường giả, nàng cảm giác được mình đã ở vào biên giới đột phá, bốn phía tìm cường địch, lại không có thể tìm tới một đối thủ, nhưng mà hôm nay, nàng ở trên một nhân loại mới mười bảy mười tám tuổi, cảm nhận được một cổ khí tức cường giả.

Hành vi Diệp Thần xả thân đi cứu ba người thường kia, làm cho Đạm Đài Lăng có chút khó hiểu, nhưng mà vừa rồi, thanh âm kim binh giáp sĩ ngửa mặt lên trời rống giận, tràn đầy một loại lực lượng bi phẫn, loại lực lượng này làm linh hồn của nàng cũng cảm nhận được một tia run rẩy. Nàng không rõ, còn chưa ngưng hình hồn niệm, vì sao có thể bộc phát ra lực lượng khủng bố như thế.

Dực xà cảm nhận được kim binh giáp sĩ rống giận, cũng ngưng một chút, trên người của nó, đã có vài đạo vết thương, máu tươi giàn giụa, làm cho người nhìn thấy mà giật mình, nếu như không phải nó có năng lực khôi phục cường hãn, chỉ sợ nó đã bị Đạm Đài Lăng đánh chết!

Nguyên bản còn tưởng rằng kim binh giáp sĩ kia là giúp đỡ của Đạm Đài Lăng, nhưng chứng kiến biểu lộ của Đạm Đài Lăng, liền biết là không phải.

Khói độc bên thân dực xà, hóa thành nguyên một đám Xà Yêu, giương nanh múa vuốt đánh về phía Đạm Đài Lăng.

- Đi chết đi!

Dực xà hét to, hắc vụ trên bầu trời giống như quần ma loạn vũ.

- Ngàn dặm xa xôi đuổi đến nơi đây, không nghĩ tới ngươi mới có chút thủ đoạn ấy, không có ý nghĩa, chấm dứt a!

Đạm Đài Lăng đối mặt hắc vụ biến thành Xà Yêu mạn thiên phi vũ, đôi mắt ngưng tụ, thân thể bỗng nhiên xuất hiện ở trên không dực xà.

- Tại sao có thể như vậy?

Dực xà cảm giác mình đột nhiên mất đi mục tiêu, lại thoáng chớp mắt, Đạm Đài Lăng đã xuất hiện ở trên không nó, bề bộn vung lên sáu chuôi vũ khí đập đi qua.

Thân hình vài trăm mét của Dực xà này đụng phải đi lên, Đạm Đài Lăng động cũng không động, tam xoa kích trong tay nhìn như bay bổng, bỗng nhiên xiên xuống dưới!

Đinh đinh đinh! ! !

Sáu chuôi vũ khí trong tay Dực xà trong nháy mắt tất cả đều bể thành hai đoạn.

"Phốc" một tiếng, máu tươi văng khắp nơi, tam xoa kích bắt chéo trên người dực xà, mang theo thân thể cao lớn của dực xà xâu hướng mặt đất, "Oanh" một tiếng vang thật lớn, dực xà này bị tam xoa kích gắt gao đinh trên mặt đất, hơn mười gian nhà dân ầm ầm sụp xuống, cả trấn nhỏ càng không ngừng run rẩy.


Một kích oai, vô cùng kinh khủng!

Dực xà bị đinh trên mặt đất, hóa thành một đoàn hắc vụ, nhanh chóng thoát đi ra ngoài.

Chứng kiến dực xà đào tẩu, Đạm Đài Lăng cũng không có đuổi theo, tay phải vừa động, thanh tam xoa kích kia trở lại trong tay nàng, hướng phương hướng khách sạn nhìn lại, "Ầm ầm" một tiếng, nóc nhà trong nháy mắt đổ sụp.

Cái nóc nhà đổ sụp này, đúng là vị trí gian phòng của Diệp Thần!

Đạm Đài Lăng giống như một nữ thần cao cao tại thượng, bao quát Diệp Thần đang nằm ở trên giường suy yếu.

- Xem ra ta trước kia là xem thường ngươi, không nghĩ tới trong thân thể của ngươi, rõ ràng cất dấu thần hồn cường đại như thế.

Đạm Đài Lăng lẳng lặng mà nhìn xem Diệp Thần, trên mặt vẫn là thần sắc lạnh nhạt giếng nước yên tĩnh.

Xèo xèo!

Bộ lông toàn thân A Ly đứng thẳng, lộ ra hàm răng bén nhọn, địch ý nhìn thẳng Đạm Đài Lăng.

- Một con lục vĩ hồ ly, còn không có tiến vào Địa sư cấp, tiểu tử kia, ngươi cho rằng ngươi là đối thủ của ta sao?

Đạm Đài Lăng nhàn nhạt nhìn lướt qua A Ly, tam xoa kích trên tay phải càng không ngừng xoay tròn, thần quang nổ bắn ra.

A Ly lại y nguyên một bước cũng không nhường, trong đôi mắt càng không ngừng biến hóa các loại thần thái, tuy biết rõ không địch lại, nhưng nó kiên quyết sẽ không nhượng bộ!

- A Ly, không cần.

Diệp Thần duỗi ra tay phải, mặc dù có chút vô lực, nhưng vẫn đem A Ly ôm tới, cho dù A Ly đem tánh mạng tiềm năng của mình toàn bộ thiêu đốt, cũng không phải đối thủ của Đạm Đài Lăng.

- Tiểu hồ ly, lúc này ngươi hẳn là lập tức chạy trối chết, nói không chừng còn có một tuyến sinh cơ, thật không rõ các ngươi cái gọi là cảm tình, này không có chút ý nghĩa nào. Võ đạo chính thức, chính là muốn không ngừng khiêu chiến cực hạn bản thân, mới có thể thành tựu tồn tại chí cường, cảm tình phàm phu tục tử, chỉ là một loại liên lụy.

Thanh âm Đạm Đài Lăng lãnh đạm, không mang theo một tia cảm tình, nhìn xem Diệp Thần nói.


- Ngươi bây giờ không phải là hối hận vừa rồi phải cứu ba người kia, nếu như không cứu bọn họ, nói không chừng ngươi bây giờ còn có thể thoát được tánh mạng, nhưng mà hiện tại, ngươi chỉ còn đường chết.

- Ta không hối hận.

Diệp Thần kiên định nói.

- Vì cái gì?

Đạm Đài Lăng con mắt đen kịt có thần, vẫn không có một tia gợn sóng.

- Cái này là võ đạo của ta.

Diệp Thần nhìn thẳng Đạm Đài Lăng.

Đạm Đài Lăng phảng phất nghe được chuyện thú vị gì, nở nụ cười:

- Võ đạo của ngươi, ta lại đã quên, ngươi cũng lĩnh hội võ đạo chân ý, vì kẻ yếu đơn giản chết, đây là đạo của ngươi sao? Muốn bao trùm phía trên thương sinh, nhất định phải học được vô tình, mới có thể thành tựu đỉnh phong.

- Ngươi sai rồi.

Diệp Thần phản bác nói:

- Không biết ngươi là cấp bậc cường giả gì, ngươi tựa hồ là đang không ngừng tìm kiếm khiêu chiến cường giả khác, xem ra tu luyện của ngươi hẳn là đến một bình cảnh, nếu như võ đạo cảnh giới của ngươi đủ chèo chống tu luyện của ngươi, dùng thiên phú của ngươi, sẽ không đột phá được gian nan như vậy a. Cho nên, đạo của ngươi, sai rồi!

Thần sắc lạnh lùng của Đạm Đài Lăng rốt cục nổi lên một tia biến hóa, hai con ngươi sáng ngời nhíu lại, nhìn xem Diệp Thần:

- Ngươi nói, đạo của ta sai rồi?

Lúc nàng nói chuyện, trên mặt thậm chí mang lên mỉm cười, chỉ là cái vui vẻ này vô cùng lạnh lùng, khí thế quanh thân nàng đột nhiên bành trướng lên, một cổ sát ý lạnh như băng tập trung Diệp Thần.

Đến nay còn không có bất kỳ người nào, có can đảm hoài nghi đạo của nàng!

- Từ trước hạng người thượng cổ đại năng, không có chỗ nào mà không phải là người có đại ái, đối với thương sinh đầy cõi lòng thương xót, mới có thể chạm đến đại đạo chí cao, đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, vạn vật đều là đạo diễn hóa, từ vạn vật mà ngộ đạo, do đại ái mà sinh đạo niệm.

- Nếu như trong nội tâm không yêu, chỉ hiểu được giết chóc, liền sẽ bị sát niệm khống chế, cuối cùng trở thành kẻ giết chóc không có tư tưởng, không thấy tư tưởng, như thế nào hiểu được thiên địa đại đạo tồn tại?

Diệp Thần cảm nhận được sát niệm áp bách mà đến của Đạm Đài Lăng, lỗ chân lông toàn thân phảng phất bị một cây châm nhỏ đâm vào, thân thể phảng phất muốn toái mất, nhưng mà hắn vẫn cắn hàm răng, mỗi chữ mỗi câu ngoan cường nói ra.

Ở dưới uy áp mãnh liệt như thế của mình, Diệp Thần rõ ràng còn dám mạnh miệng, sát ý của Đạm Đài Lăng đột nhiên lại ngưng trọng vài phần, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Thần.

Chỉ cần Đạm Đài Lăng nhúc nhích ngón tay, Diệp Thần hẳn phải chết không thể nghi ngờ!