Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 189: Yêu thú đến

- Di, ngươi cái con bạch hồ này, cho ta xem xem!

Chu Duyên kinh ồ lên một tiếng, tay phải liền hướng A Ly với tới.

Chu Duyên vừa mới nhìn đến thần sắc nhàn nhạt trào phúng của Diệp Thần,trong nội tâm có chút khó chịu, muốn ra tay giáo huấn Diệp Thần mộtchút, nhưng giờ phút này, lực chú ý của hắn lại bị A Ly hấp dẫn.

Chứng kiến động tác của Chu Duyên, trong lòng Diệp Thần tức giận, ngườinày rõ ràng dám động thủ đụng A Ly, quả thực là muốn chết!

- Cút!

Diệp Thần nộ quát một tiếng, đang muốn ra tay đánh lui Chu Duyên, A Lyso với hắn còn nhanh, trong ánh mắt bỗng nhiên thả ra một đạo thầnquang.

Từ khi A Ly sinh ra bắt đầu, ngoại trừ cha mẹ ra, cũng chỉ có Diệp Thầnmột người chạm qua nó, Chu Duyên cử động khiến nó rất tức giận!

Chu Duyên "A" kêu thảm thiết một tiếng, đạp đạp đạp lui về phía sau vàibước, ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ứa ra.

- Đại sư huynh, ngươi làm sao vậy?

Vương Việt cùng Lâm Đào quá sợ hãi, đi nhanh đến bên người Chu Duyên,nâng Chu Duyên dậy, bọn họ chứng kiến tay phải Chu Duyên còn không cóđụng phải con bạch hồ kia, trong đôi mắt con bạch hồ này hiện lên mộtluồng ánh sáng, Chu Duyên liền bị dọa lùi, không khỏi trong lòng kinhnghi bất định.

- Hừ, không biết sống chết.

Thấy Chu Duyên té ngã, Diệp Thần cũng lười xuất thủ, mang theo A Ly từng bước một đi lên thang lầu.

Chu Duyên nhìn xem bóng lưng Diệp Thần, vẻ mặt hoảng sợ.

Vương Việt cùng Lâm Đào trơ mắt nhìn Diệp Thần lên lầu, không dám ngăn trở.

- Yêu ma!


Chu Duyên sau nửa ngày toát ra hai chữ.

Vương Việt cùng Lâm Đào đưa mắt nhìn nhau, không biết vì cái gì, sau lưng thấu ra hàn ý.

Qua đã lâu, Chu Duyên mới bình phục tới, biết mình trúng ảo thuật, bangười đối với Diệp Thần sinh ra kiêng kị thật sâu, bất kể như thế nào,bọn họ là không dám lại trêu chọc Diệp Thần .

Mặt trời lặn về phía tây, trời dần dần đen, bóng đêm buông xuống đại địa.

Bên ngoài khách sạn truyền đến trận trận tiếng gió gào thét, nhắc tớicũng kỳ quái, lúc ban ngày, trời rất nóng, đang là nhập thu, thời tiếtnên không lạnh mới đúng, chỉ là gió bên ngoài, lại là một hồi so vớimột hồi lãnh, tựa như đến mùa đông vậy.

Bên ngoài khách sạn Hắc Phong Mã khàn liệt liệt kêu vài tiếng, có vẻ có chút bất an.

Từ trong gió lạnh này, Diệp Thần nghe thấy được một luồng khí tức khangkhác, hắn xếp bằng ở trên giường, cách vách chính là gian phòng của ĐạmĐài Lăng, dù sao mặc dù yêu thú xuất hiện, Diệp Thần cũng sẽ không rangoài, dùng thần hồn xem xét tình huống bên ngoài là được rồi.

Hiện tại thời điểm còn sớm, hắn chú tâm tu luyện, trong cơ thể chinluồng khí xoáy càng không ngừng vận chuyển, trải qua thời gian dài nhưvậy tu luyện, Diệp Thần phát hiện, khí xoáy đại biểu cho Hỏa hệ huyềnkhí đã xảy ra lột xác kỳ dị, nằm ở trung ương, chậm rãi kết xuất một hạt châu hồng sắc như hạt gạo.

Chỉ có hỏa hệ huyền khí sinh ra biến hóa như thế, vài loại huyền khí khí xoáy khác lại không có.

Diệp Thần ở tu vi phương diện hỏa hệ, cũng đã vượt qua vài loại huyền khí khác.

A Ly ghé vào bên cạnh của Diệp Thần, cũng tiến nhập trạng thái tu luyện.

Gian phòng cách vách Đạm Đài Lăng không biết đang làm những gì, DiệpThần cũng không dám đem thần hồn kéo dài đưa tới, bởi vì Đạm Đài Lăng có thể phát giác được thần hồn của hắn, vạn nhất thấy được cái không nênnhìn chọc giận, Đạm Đài Lăng thì phiền toái.

Đêm, ngoại trừ tiếng gió ngẫu nhiên gào thét, yên tĩnh đến làm cho người cảm giác có chút đáng sợ.

Đạm Đài Lăng cũng ngồi ở trên giường, từng cổ huyền khí loại Tinh Vân, ở bên cạnh của nàng xoay quanh bay múa, như vậy không biết qua bao lâu,vào lúc canh ba, tựa hồ là cảm thấy cái gì, Đạm Đài Lăng bỗng dưng mởmắt, thì thào lầm bầm lầu bầu:

- Rốt cuộc đã tới, hi vọng không để cho ta quá thất vọng.


Một hồi cuồng phong cạo qua, bên ngoài Hắc Phong Mã đột nhiên phát ramột tiếng kêu thê lương thảm thiết, cái tiếng kêu thảm thiết này tê tâmliệt phế, làm cho người ta nghe xong trong lòng một hồi run rẩy.

- Yêu thú đến!

Sưu sưu sưu, bốn thân ảnh từ trong khách sạn liền xông ra ngoài.

Ba sư huynh đệ Thái Ất Kiếm Tông kia, rõ ràng cũng không biết sống chếtliền xông ra ngoài, bọn họ nghĩ con yêu thú bên ngoài kia, chỉ là támchín giai yêu thú bình thường sao?

Diệp Thần tận lực thu liễm thần hồn, không cho Đạm Đài Lăng cùng yêu thú kia phát hiện, nhưng chung quy còn là kìm nén không được lòng hiếu kỳ,hướng ra phía ngoài nhìn qua, chỉ thấy trên không trấn nhỏ, mây đen baophủ, một Cự Xà dài đến vài trăm mét ở trong mây đen quay cuồng bay múa,xuất hiện ở trong tầm mắt của Diệp Thần, sau lưng Cự Xà kia có ba đôicánh trong suốt, mỏng tựa như băng phiến, toàn thân nó trạm lam, toànthân bao trùm lân phiến lam sắc, trong thân thể còn có một đôi cự trảo.

Cự Xà kia ở trên không bồi hồi chỉ chốc lát, lập tức như thiểm điện bổnhào xuống, chuồng ngựa oanh một tiếng bị đụng sập, nó một ngụm đem HắcPhong Mã nuốt xuống.

- Là một con Thị Huyết Văn Dăng!

- Yêu thú, nhận lấy cái chết!

Ba người Chu Duyên, Lâm Đào cùng Vương Việt huy kiếm hướng con yêu thú kia xông tới.

Sắc trời đen kịt, ba người Chu Duyên đem Cự Xà yêu thú kia trở thànhthập giai yêu thú Thị Huyết Văn Dăng, liền không có nghĩ nhiều như vậy.

- Đạm Đài cô nương nhanh trở về, nơi này có huynh đệ chúng ta đối phó là được rồi.

Chu Duyên lớn tiếng nói, lúc này, đúng là cơ hội khiến cho mỹ nhân hảo cảm tuyệt hảo.

Luận tướng mạo, Cự Xà mọc cánh kia cùng Thị Huyết Văn Dăng còn thật cóđiểm giống, nhưng mà hình thể so với Thị Huyết Văn Dăng lớn hơn rấtnhiều, hơn nữa thực lực của nó, cũng không phải là thập giai yêu thú Thị Huyết Văn Dăng gì kia có thể so sánh!

Ba người Chu Duyên huy kiếm chém vào trên người con dực xà cực lớn kia,đinh đinh đinh vài tiếng giòn vang, Kim Huyền Kiếm trong tay bọn họgiống như là chém vào trên tấm thép, đừng nói là tràng diện máu tươi vẩy ra trong tưởng tượng, ngay cả nửa điểm dấu vết cũng không có ở trênngười yêu thú kia lưu lại.

Dực xà này lại bị ba người Chu Duyên chọc giận, đầu rắn cự đại giương lên, như một tòa núi nhỏ đánh tới.

Bùm bùm bùm!

Ba người Chu Duyên không hề có lực hoàn thủ, trong nháy mắt liền bị đánh bay đi ra ngoài, đập bể cửa hàng trên mặt tường ở bên cạnh, tường bịđâm cho ầm ầm sụp xuống, hất bụi nổi lên bốn phía, ba người từ trongđống gạch ngói vụn giãy dụa bò lên, một bộ đầy bụi đất.

- Đây không phải Thị Huyết Văn Dăng!

Ba người Chu Duyên phi thường sợ hãi, chứng kiến con mắt trong bóng tối thâm thúy sáng lên, sợ tới mức hai chân run bần bậc.

Chỉ thấy dực xà kia vỗ cánh bay lên, toàn thân phát ra sáng bóng u lam,ba người Chu Duyên lúc này mới nhìn rõ ràng thân thể dực xà này cao lớn, dài hơn ba trăm thước, giống như cự thú thời kỳ tuyên cổ Hồng hoangvậy, cái này không phải thập giai yêu thú, ít nhất là Địa sư cấp, trướckia bọn họ đi theo Thái Ất Kiếm Tông Trưởng lão được chứng kiến mấy Địasư cấp yêu thú, nhưng cùng dực xà này so với, giống như cũng hoàn toànkhông cách nào đánh đồng!