Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 128: Phá ngục kiếm (1)

Lưu Kham cùng Lưu Huân rất buồn bực, Khâu Anh một người đứng ởbên bờ, ngay cả y phục cũng không có ẩm ướt, lại muốn để cho bọn họ ẩnvào đáy sông! Mặc dù trong lòng bọn họ có chút bất mãn, nhưng sợ dâm uycủa Khâu Anh, nên không có nói gì.

Đang chuẩn bị lẻn vào đáysông, một hộ vệ đột nhiên phát ra một tiếng hét thảm, thân thể thậtgiống như bị thứ gì kéo lôi, nhanh chóng chìm vào trong nước, trên mặtnước rầm rầm toát ra mấy bọt khí.

- Chuyện gì xảy ra ?

- Chẳng lẽ là tiểu tử kia làm ?

Mấy người lập tức hướng vị trí hộ vệ kia trầm xuống bơi đi.

Bỗng nhiên, cách đó không xa một hộ vệ khác cũng phát ra một tiếng hét thảm, đảo mắt liền chìm vào trong nước không thấy, trên mặt nước từng vòngcuộn sóng tản ra .

Hai hộ vệ cách xa nhau năm sáu thước, chẳng lẻ Diệp Thần có thể phân thân sao? Đám người Lưu Kham, Lưu Huân đang kinhnghi bất định, đáy nước có thứ gì đó lạnh như băng lặng yên không mộttiếng động bắt được chân bọn họ, càng không ngừng đem bọn họ kéo đixuống, huyền khí đang bị từng điểm từng điểm kéo ra thân thể.

Đây tuyệt đối không phải là Diệp Thần!

- Trong nước có cái gì, mọi người mau nhảy lên!

Đám người Lưu Kham, Lưu Huân sắc mặt đại biến, khẽ quát một tiếng, cươngkhí hộ thể bộc phát ra, chợt đạp chân một cái, thân thể bắn nhanh nổilên mặt nước, lúc bọn họ bay ra mặt nước, một đạo hắc sắc chợt lóe lên,lẫn vào trong nước.

Bọn họ phi rơi xuống bên bờ, trái tim vẫn bùm bùm nhảy loạn, hai cấp chín đỉnh phong cường giả không giải thích đượcmất tích, ngay cả một chút tiếng vang cũng không có, thậm chí là vật gìcũng không thấy rõ, bọn họ có thể nào không sợ ?

Tần giáo đầucàng không ngừng giãy dụa, ở trên mặt nước liều mạng, bọt nước văng khắp nơi, nhưng thật giống như bị thứ gì lôi kéo, bất kể hắn giãy dụa nhưthế nào, vẫn là dần dần đi đến trong nước.

- Quận Vương gia, cứu ta!


Tần giáo đầu ngửa mặt lên trời hoảng sợ hô to.

Khâu Anh bay vút tới, duỗi tay ra, chợt đem Tần giáo đầu kéo ra khỏi mặtsông, trở lại bên bờ. Mặc dù Tần giáo đầu được cứu trở lại, nhưng đãngất đi, hấp hối rồi, nửa người dưới một mảnh xám xịt khô quắt, làm cho người ta nhìn thấy mà giật mình, chỉ sợ là cứu không trở lại, ở Hạ ĐịaQuỳnh Lâu này, bọn họ không rảnh chiếu cố Tần giáo đầu, chỉ có thể đemTần giáo đầu bỏ lại mặc kệ tự sanh tự diệt.

Sáu người xuống nước, hai chết một trọng thương, ba người may mắn trốn thoát, thấy bộ dạngcủa Tần giáo đầu, da đầu mọi người không khỏi tê dại.

- Mới vừa rồi kia là vật gì ?

Lưu Kham hỏi, sắc mặt trắng bệch, thập giai cường giả cũng là người, đối mặt những thứ không biết cũng có chút sợ.

- Có thể là yêu vật nào đó.

Khâu Anh nói, hắn là thập giai đỉnh phong cường giả, cảm giác càng nhạy cảm, cảm giác được trong sông này có chút cổ quái, cho nên vẫn không cóxuống nước, thấy đám người Lưu Kham bị hù dọa thành như vậy, trong lòngâm thầm may mắn, may mắn mình sáng suốt, không có xuống nước.

Lưu Kham cùng Lưu Huân lòng có oán hận nhìn thoáng qua bóng lưng Khâu Anh, nhưng không nói gì.

- Chúng ta ở bên bờ coi chừng, không tin Diệp Thần kia không từ trong nước đi ra ngoài.

Lưu Huân ngầm bực, mới vừa chết đều là cấp chín đỉnh phong cường giả, Tầngiáo đầu là người Đông Lâm Quận Vương phủ hắn, hắn có thể nào không đaulòng!

- Chúng ta mới vừa rồi ở trong nước một hồi, đã bị yêu vậtđánh lén, Diệp Thần này vào trong sông lâu như vậy, nói không chừng đãbị yêu vật ăn hết.

Còn thừa lại hộ vệ kia kinh hồn chưa định nói, cho dù giết hắn, hắn cũng không xuống nước nữa.


- Diệp Thần này người bị thương nặng, một đường trôi lâu như vậy, lại không bị yêu vật ăn hết, chẳng lẻ hắn không sợ yêu vật ?

Khâu Anh cau mày.

- Có thể trên người hắn có bảo vật gì, những yêu vật kia không dám nhích tới gần hắn ?

Lưu Kham suy đoán nói.

Bọn họ nhìn chằm chằm vào mặt sông, mặt sông dần dần khôi phục bình tĩnh, hồi lâu cũng không trông thấy có người nhô ra.

- Hắn hẳn là còn sống.

Ánh mắt như chim ưng của Khâu Anh ngó chừng mặt sông, cảm thụ được hơi thởchung quanh, mặc dù suy đoán Diệp Thần còn sống, nhưng hơi thở quá rốiloạn, nước vừa rất sâu, hắn cũng không biết vị trí cụ thể của Diệp Thần, nghĩ thầm tiểu tử Diệp Thần này thủ đoạn thật đúng là nhiều, lại cóthể ở đáy nước ngốc lâu như vậy.

Mọi người vẫn đi theo phía sau Khâu Anh, ở bờ sông bồi hồi không đi.

Chỗ sâu trong đáy sông, sau khi Diệp Thần vận chuyển Thủy Thần Quyết, pháthiện ở trong nước này, hắn hoàn toàn không cần hô hấp, da càng khôngngừng cùng nước trao đổi lấy dưỡng khí, để cho hắn giống như cá lội, ởtrong nước hoạt động tự nhiên, thần hồn hắn cảm giác đến yêu vật ở phụcận thành quần kết đội du động, bất quá có thần hồn hộ thể, những yêuvật kia căn bản không dám nhích tới gần Diệp Thần.

Thủ hạ củaKhâu Anh có hai người bị yêu vật cắn nuốt, Diệp Thần nhìn thấy mà giậtmình, nếu như không phải là thần hồn hộ thể, mình chỉ sợ cũng giống nhưnhững người này, bị những yêu vật kia cắn nuốt.

Về phần A Ly, gắt gao bắt được bả vai Diệp Thần, nó không biết bơi, dọc theo con đườngnày là nắm Diệp Thần tới được, Diệp Thần phân ra một phần Thủy ThầnQuyết huyền khí dẫn độ đến trong cơ thể của nó, nó cũng không cần lolắng vấn đề hít thở không thông, trợn tròn mắt tò mò nhìn chung quanh,này đoán chừng là lần đầu tiên nó lặn xuống nước.

Diệp Thần biếtđược, đám người Khâu Anh ở trên bờ sông nhất thời bán sẽ không đi, dứtkhoát chìm vào đáy sông, chuẩn bị theo đường đáy sông đi phía trước, đợi đám người Khâu Anh đi xa rồi hãy nói, đáy sông hết sức mờ mờ, thấykhông rõ lắm, Diệp Thần dùng thần hồn quét qua, cảnh tượng đáy sông làmhắn kinh hãi.

Đáy sông này lại hoàn toàn bị hài cốt nhồi đầy, một đường lan tràn đến cuối con sông, khó có thể tưởng tượng nơi này rốtcuộc đã chết bao nhiêu người, hài cốt gia điệp mấy tầng thật dầy, giốngnhư viễn cổ chiến trường, phía trên hài cốt còn rơi lả tả một chút vũkhí, khôi giáp....

Bảo vật ở những địa phương trong một hai tầngcủa Hạ Địa Quỳnh Lâu, đã bị sưu tầm được không sai biệt lắm, nhưng đáysông này, lại không có người dám tới, trong sông yêu vật so sánh với yêu vật trên bờ khó dây dưa nhiều lắm, nếu có người dám lặn xuống đáy sông, đoán chừng kết quả sẽ như thủ hạ của Khâu Anh bị yêu vật cắn nuốt.

Nơi này hẳn là còn di lưu một chút bảo vật!

Không nghĩ tới ngoài ý muốn phát hiện địa phương tầm bảo tốt như vậy, DiệpThần hưng phấn không thôi, thần hồn ở trong sông nhanh chóng tìm tòi,người bình thường mặc dù đến đáy sông tầm bảo, đoán chừng cũng muốn ởtrong bóng tối từng điểm từng điểm sờ đi qua, muốn tìm được bảo vậtgiống như mò kim đáy biển, mà thần hồn của Diệp Thần, tựa như là ra đa,nhanh chóng quét qua, phàm là có bảo vật, tuyệt đối sẽ không rơi xuống.

Diệp Thần nhặt được vài món binh khí khôi giáp, không biết là dùng kim khígì chế tạo thành, phía trên khí tức lưu chuyển, vừa nhìn liền biết không phải là vật phàm.