Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Chương 12: Mèo nhỏ răng sói dài (1)

Thư Yến Tả đau đến hít vào một ngụm khí lạnh, lại cắn răng không phát ra tiếng nào, từ nhỏ anh chính là một đứa bé vô cùng mạnh mẽ, cha biết đại ca không có lòng với sự nghiệp gia tộc, từ nhỏ huấn luyện anh nghiêm khắc, anh ăn đủ loại khổ sở rồi, khi còn bé anh rất hận đại ca, tại sao lại đẩy hết lên người anh, tại sao không hỏi ý kiến của anh.

Đại ca dẫu có chết cũng không chịu thừa kế sự nghiệp gia tộc, thậm chí không tiếc đoạn tuyệt quan hệ với cha, kiên trì sống cuộc sống anh ấy muốn. Em gái bị dì nhỏ mang tới nước Anh, trải qua cuộc sống công chúa hoàn toàn không lo lắng gì. Cũng chỉ có anh, phải thừa nhận tất cả, không ai hỏi anh có nguyện ý hay không, thậm chí ngay cả phản kháng anh cũng không có, năm ba tuổi đã bị ép nhận huấn luyện nghiêm khắc, anh không biết mình nên hận ai, hoặc nói bao nhiêu năm qua, anh đã quên đi.

Năm anh năm tuổi mẹ bị bệnh qua đời, cho nên từ nhỏ anh đã vô cùng thiếu hụt tình thương yêu của cha mẹ, là người không được chào đón trong nhà. Đại khái bởi vì dung mạo ba anh em anh cực kỳ giống mẹ, vì vậy cha càng không muốn gặp anh, càng tay đổi biện pháp huấn luyện anh, thường để cho anh thừa nhận gánh nặng huấn luyện hoàn toàn không đúng độ tuổi. Cũng bắt đầu từ đó, ngay trong tâm hồn còn thơ ấu, anh đã có ý hận cha.  Cho đến năm mười tám tuổi cha anh bị hại qua đời, anh tiếp quản công ty và bang Viêm Ưng dưới cờ nhà họ Thư, mới biết cha khổ tâm, muốn làm dieendaanleequuydonn bá chủ hai nhà hắc bạch, không đủ hung ác tàn nhẫn, không đủ cường đại tuyệt đối không được. Cũng chính từ lúc đó, cá tính khát máu của anh càng trở nên lợi hại! Còn hung dữ gấp mấy lần cha mình!


Bao nhiêu năm như vậy, ở bên cạnh anh cùng anh tiếp nhận huấn luyện chỉ có Lang, Lang là trẻ mồ côi cha nhặt về, từ nhỏ ở cùng với anh, là bạn tốt hiếm có của anh, bạn tốt, anh em tốt.

“Yến, thật ra có lúc cũng có thể kêu đau.”  Đoạn Tử Lang cười đến ngây thơ, khóe miệng nhếch lên lộ ra nụ cười ấm áp.

“Cậu cho rằng tôi là cậu? Cả ngày huyên náo!” Thư Yến Tả ngồi trên ghế mây, một tia ranh mãnh thoáng qua trong mắt.

“Cũng chỉ cậu hiểu rõ tôi nhất, ôi! Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ!”  Đoạn Tử Lang thở dài, chuyển ra sau lưng bạn, giúp cậu ấy xử lý những vết cào sau lưng, trong miệng càng không ngừng lảm nhảm, “Chà! Móng vuốt con mèo nhỏ này thật sắc bén, có răng sói, có vuốt mèo, xem ra bắt lại không dễ, cũng không biết người nào đó có sút vào gôn không...”


Thư Yến Tả ném cái ly lên bàn trà, ánh mắt phóng hỏa, “Cậu vẫn còn chưa xong!”

Đoạn Tử Lang vẫn cười hì hì như cũ, không hề bị cơn giận của anh dọa sợ, chỉ có điều rất nhanh chóng thu dọn hòm thuốc, chuẩn bị lách người dù sao bây giờ anh cũng không muốn đánh nhau, hơn nữa lấy thân thể yếu đuối nho nhã của anh đánh sao lại Yến! Cho nên, vẫn chạy là hơn, ừm! Tiện thể đi nhìn xem con mèo nhỏ có răng sói.

Kể từ sau khi Hoắc Nhĩ Phi bị đưa vào gian phòng ngủ này giam lại, đã không nhịn được, ngồi dưới đất ôm chân khóc hu hu.


Mặc dù cô phải con gái nhà có tiền, nhưng cha mẹ rất thương cô, cô muốn gì được nấy, săn sóc che chở đủ điều, sao chịu được cư xử như vậy, quả thật còn không bằng đầy tớ cổ đại. Nếu như cha mẹ biết, còn không biết sẽ cuống lên thành dạng gì! Mà điện thoại di động lại không thấy, người đàn ông thúi đáng ghét, nguyền rủa anh ta! Nguyền rủa anh ta!

“Hu hu hu hu...” Cô càng nghĩ càng uất ức, càng khóc lớn tiếng, chỉ cảm thấy không ai xui xẻo hơn cô, sao lại có thể gặp hạn như vậy, sớm biết không nên ham du lịch miễn phí này, đánh chết cô về sau cũng không đón bánh bao nhân thịt miễn phí từ trên trời rớt xuống nữa, quả nhiên không phải đồ gì tốt, lại đập ra hố to, để cho cô rớt vào.