Cưỡng Chế Ái Chi Đường Quả Dụ Hoặc

Chương 65: Có phải đã nên rời đi?

Lúc An Tuần gọi điện là lúc Tô Thần vừa về đến nhà, cậu nhấc máy đã nghe được thanh âm vô vọng truyền đến: “A Thần, tớ muốn chết…”

Khi Tô Thần chạy đến phòng trọ của cậu ta, nhìn qua mặt đất bừa bộn, còn một thân người run rẩy đang núp trong phòng khách. Hiển nhiên có thể nhận ra vừa rồi ở đây đã trải qua một hồi hoan ái kịch liệt, không thấy bóng dáng Ân Úc đâu, nhưng bàn tay An Tuần lại chảy rất nhiều máu.

Đỡ cậu ta nằm xuống, Tô Thần tìm được hộp cứu thương rồi băng bó thật cẩn thận sau đó mới cho cậu ta một cốc nước nóng, nhìn bộ dáng khôi phục chút ít của An Tuần mới nhẹ nhàng nói: “Hắn không được đối xử với cậu như vậy.”

“Tớ rất khổ sở…” Hai con mắt An Tuần hồng hồng chỉ nói được vài từ.

Tâm tình Tô Thần rất phức tạp, vốn tưởng rằng Tiểu An sẽ không rơi vào hoàn cảnh giống mình, cuối cùng lại bị Ân Úc đả kích nặng nề, An Tuần vốn dĩ là một con người rất ngây thơ, dễ bị tổn thương, mà Ân Úc cùng Tiếu Nam đều có tiền tài, địa vị phú quý bao nhiêu thì thường hay gây tổn thương cho người khác bấy nhiêu. Quả nhiên là bạn bè tốt nhất của nhau, đều không thể học được cách tôn trọng cùng tin tưởng người khác.

Ánh mắt nhìn về phía An Tuần không khỏi ôn nhu vài phần, thân là một cô nhi phải hết sức tiết kiệm, để được đi học phải cần sự giúp đỡ của viện trưởng tốt bụng, điều cậu ta cần nhất chính là hơi ấm gia đình hắn mang lại. Càng nghĩ cậu lại càng oán hận đúng là không phải ai từ nhỏ cũng tâm tình bất định như bọn hắn, muốn dựa vào quyền lực của mình để chà đạp lên mọi thứ.

“Tiểu An, cậu yêu hắn nhưng hắn không có quyền tổn thương cậu, chỉ chính cậu mới có thể làm nên hỉ nộ ái ố của bản thân.”

An Tuần có chút không hiểu nhìn Tô Thần: “Thế nhưng…thấy hắn vui sướng tớ cũng sẽ cảm thấy cao hứng…”

“Điều đó không có gì sai cả, thế nhưng hắn không thể ỷ vào đó làm tổn thương cậu, nếu như hắn có yêu cậu một chút thôi thì mong muốn che chở cho cậu còn không kịp làm sao có thể làm cậu đau khổ được?” Tô Thần nói cho An Tuần  nhưng cũng chính  là cảnh cáo chính mình, nếu quả thực có yêu thương dù chỉ một chút, không thể bao giờ mong muốn người mình yêu trở nên khổ sở như vậy.

An Tuần trầm tĩnh lại, đối với Ân Úc cậu ta còn có rất nhiều thương tâm cùng mờ mịt.

Nhìn bộ dáng thất thần của cậu ta, Tô Thần tiếp tục khuyên bảo: “Cón nhớ rõ lần leo núi cuối năm của chúng ta hay không? Có đôi khi thích một người, tựa như thích một ngọn núi, có thể thấy rõ nhưng không thể mang theo về. Cậu có phương pháp nào lay động được cả một ngọn núi như vậy?”

An Tuần suy nghĩ một chút sau đó chỉ lắc đầu.

“Chính cậu cũng hiểu mà yêu như thế là đủ rồi, đi một vòng như thế là đủ rồi. Tiểu An, nếu như yêu nhau chỉ mang lại tổn thương cùng hiểu lầm thì chi bằng hãy để chút yêu thương ấy vào kỷ niệm, đề mỗi khi nhìn lại vẫn thấy chút đẹp đẽ trong đó.”


“Tớ..có một người bạn thân đang mở nhà hàng ở Paris, nếu cậu muốn có thể đầu tư cùng tớ…”

An Tuần phi thường ngạc nhiên: “Cậu và Tiếu tổng…?”

Lời vốn thốt ra nhưng thấy vẻ mặt khổ sở của Tô Thần cũng không thể nói hết.

“Tớ quyết định buông tay, phả vì chính bản thân mình mà sống.”  Tô Thần thất thần trong chớp mắt, sau đó mắt đen chợt sáng lên vô cùng, cuộc đời của cậu, phải do cậu định đoạt.

An Tuần gật đầu: “Tớ sẽ suy nghĩ…”

Trước đó cậu ta hy vọng sẽ không phải như Tô Thần nói, Ân úc chỉ là tức giận ghen tuông mà thôi.

Tô Thần cũng hiểu nội tâm cậu ta không nhu nhược như vẻ bên ngoài, mỗi người đều có kiên định riêng của mình, An Tuần vốn dĩ rất dũng cảm, nhất định là do những từng trải cuộc đời trước đây.

********

Đêm mùa thu lộ ra chút hơi lạnh, Tiếu Nam ngồi trong xe lặng lẽ châm thuốc, khu dân cư kiểu cũ vẫn tĩnh lặng khác hẳn với đông đúc ồn ào nơi thành thị, mọi người đã ngủ say lấy sức sau một ngày làm việc, mà nơi này thực sự rất thích hợp với nam nhân ôn nhu quật cường kia.

Cửa sổ ở tầng hai quen thuộc vẫn sáng đèn, người ở bên trong chắc còn chưa nghỉ ngơi, là đang viết hồ sơ xin việc mới? Hay là nghe điện thoai? Cũng có thể là…nhớ đến người đàn ông đó?

Sau hôm đó Tô Thần không còn xuất hiện trước mặt hắn, thậm chí cũng không đến công ty thu thập đồ dùng cá nhân, cứ như vậy kiên quyết rời đi. Rõ ràng là cậu phản bội, nhưng tại sao lại lộ ra bộ dạng khổ sở ưu thương!

Sự xuất hiện của hai người ngay từ đầu đã là sai lầm, quan hệ cường bạo làm sao có thể phát sinh được tình cảm chân chính? Hắn thừa nhận đã từng mong muốn có được trái tim Tô Thần, nhưng trái tim đó vẫn do dự bất ổn, Tần Bách, Duyệt Dạ rồi đến cả An Tuần! Những người này đều xuất hiện ngang qua đều là trở ngại trong mối quan hệ của hai người, khiến mối quan hệ hắn thật tâm giữ gìn tan nát không còn một mảnh vụn.


Nghĩ đến bộ dạng Tô Thần vì Tần Bách mà nhẫn nhục hầu hạ dưới thân mình, còn cùng với An Tuần thật tâm trò chuyện mỉm cười Tiếu Nam lại hung hăng bóp chặt tay lái, tại sao đêm khuya hắn lại bất tri bất giác đến đây? Trước kia vô luận với bất kỳ người nào phản bội hắn, chẳng phải hắn luôn không chút lưu tình hay sao?

Điện thoại ném ghế bên bất giác rung lên, là dãy số của Andrew.

“Có kết quả? Chắc chắn? Được, tôi sẽ lập tức qua, đừng quên nói cho Ân Úc họp ở New York.”

Băng lam sắc lam đảo mắt qua cửa sổ còn sáng đèn ở tầng 2, trầm ngâm trong chốc lát Tiếu Nam quyết định quay đầu xe trở lại buiding Phong Thượng ở trung tâm thành phố, đợi giải quyết xong chuyện này, hắn sẽ cho Tô Thần biết cậu rốt cuộc là thuộc về ai.

************

Lại một đêm không ngủ, Tô Thần dự định đầu tư làm một chi nhành trong chuỗi nhà hàng của Ngô Nguyên ở Paris.

Ngô Nguyên và cậu từ nhỏ đã làm bạn thân, hai người trên cơ bản luôn gắn bó thân thiết với nhau mà lớn lên, thẳng đến năm học sơ trung Ngô Nguyên bị người nhà đem đến gửi gắm họ hàng ở Paris, sau khi tốt nghiệp một trường đại học ở phía nam hắn ở lại Paris mở một nhà hàng nhỏ, bởi vì đường đi tốt cho nên lợi nhuận cũng rất được.

Tô Thần cũng bởi bất đắc dĩ mới phải nhờ cậy Ngô Nguyên, cậu phải đắn đo rất nhiều mới có thể bước đi khỏi nơi chôn rau cắt rốn thân thương của mình, nếu không phải nơi đây luôn khiến cậu ưu thương thế này cậu nghĩ mình hẳn không bao giờ rời đi đâu được.

Thu thập tất cả mọi việc, Tô Thần cũng không cần đưa gì nhiều chỉ có mấy bộ quần áo mà thôi, ở bên kia Ngô Nguyễn đã tìm xong nhà trọ chỉ cần người đến nữa là được.

Bước ra khỏi cửa, ánh mặt trời có chút chói mắt, cậu mệt mỏi đi đến bưu điện gửi một bưu phẩm, trong đó có một chiếc chìa khóa cùng vài lời dặn dò ngắn ngủi, xe lưu lại cho Duyệt Dạ tùy ý sử dụng, xem như đó là vật kỷ niệm cuối cùng, dù sao hai người chắc sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa.

Tô Thần tìm được một quán mỳ sợi bên đường, đang ngồi chờ mỳ thì An Tuần gọi điện đến, là chuyện cậu nói muốn cùng cậu ta xuất ngoại, quả nhiên thanh âm An Tuần rất chua xót nhưng ngữ khí lại kiên cường đến lạ, đồng thời tiết lộ tin tức đêm qua Ân Úc bay sang Mỹ công tác, có thể đến một tháng mới quay trở lại.

Cúp điện thoại Tô Thần suy nghĩ trong chốc lát liền gọi điện đến phân bộ Phong Thượng ở Bắc Kinh và tổng bộ ở Hong Kong mới biết được Tiếu Nam không xuất hiện ở hai thành phố này, tuy rằng đây là bảo mật công ty không thể tiết lộ ra ngoài. Kết hợp từ hai việc đó là nam nhân không có mặt ở hai nơi cùng thông tin An Tuần nói với vừa rồi, Tô Thần khẳng định hai người đó đang ở Mỹ, có lẽ bởi chuyện của Hoàn Thượng.

Thuê một chiếc xe chạy thẳng đến công ty, lúc này đã là giờ nghỉ trưa đại bộ phận nhân viên đang tranh thủ thời gia ít ỏi nạp năng lượng ở căng tin, tầng áp chít rất vắng vẻ, Tô Thần móc thẻ từ mở cửa phòng làm việc của Tiếu Nam, trong không khí tựa hồ vẫn lưu lại mùi hương đặc trưng của nam nhân. Cậu nhắm hai mắt lại, thầm hạ quyết tâm, sau đó không hề do dự di chuyển đến sau quầy bar trong phòng, đẩy một chiếc rương gỗ tinh xảo ra bên ngoài.

‘Kanohi 1910 cất vào hầm…’ Mở nắp ra chỉ thấy bên trong có một cái chai phong cách cổ xưa, cậu chỉ mỉm cười.

Đây là một vật hết sức tầm thường trong đống của cải chất đống của Tiếu Nam, nam nhân cũng không mấy khi để ý đến các loại rượu, nếu cậu lấy đi….chắc cũng được xem là bồi thường nho nhỏ đi. Mặc dù cậu cũng không đặc biệt yêu quý rượu đỏ, nhưng chuyển đến ở Paris, người biết hàng quý chắc chắn không ít, như vậy sẽ không lo đến nhà hàng mới mở không có lợi nhuận. Như vậy cậu cùng An Tuần sẽ không lo lắng đến miếng ăn trong thời gian ấy.

Hộ chiếu và thị thực của An Tuần làm xong rất nhanh, nửa tháng sau bọn họ bước chân lên máy bay tiến đến thủ đô Paris tráng lệ, nhìn bóng dáng mảnh đất quen thuộc khuất dáng dần cùng ánh mặt trời le lói dưới đám mây chiều, cả hai nhất thời đều trở nên trầm mặc không nói nên lời.

Paris – thành phố xa lạ, chỉ mong dòng sông Xen trong suốt, tháp Eiffel chót vót uy nghiêm  có thể hai người họ quên đi bao đau thương khắc cốt ghi tâm nơi này.