Cuộc Sống Nông Thôn Nhàn Rỗi

Chương 199: Niên Thế Hữu trúng kế

Edit: Thiên Âm

Huyện Nghi Dương, Trương chưởng quỹ tìm đến cửa, sau học lần trước, Niên Thế Hữu không dám chậm trễ, mặc dù Trương chưởng quỹ đến rất đột ngột nhưng hắn đón tiếp rất nồng hậu.

“Mấy ngày nay Niên lão bản cung ứng hàng tốt cho ta, giá cả phải chăng, thật không tệ.” Trương chưởng quỹ ngồi xuống, liền lia lịa tán dương.

Niên Thế Hữu nghe xong trong lòng vui rạo rực, ngoài miệng cung kính nói: “Đây cũng là Trương chưởng quỹ tạo cho cơ hội.”

“Niên lão bản khiêm tốn rồi.” Trương chưởng quỹ khẽ nhấp một ngụm trà, sau lại nhìn Niên Thế Hữu nói, “Chúng ta cùng hợp tác buôn bán cũng đã một thời gian, bởi ta tin tưởng ông, cho nên bây giờ có tin tốt, liền nghĩ đến ông đầu tiên.”

“A? Là chuyện tốt gi?” Niên Thế Hữu nghe vậy, hai mắt ánh mắt nhìn Trương chưởng quỹ kính trọng hơn vài phần.

“Là như vầy, ta buôn bán ở huyện Giang Ninh sinh ý lớn, dự định mơ thêm một hiệu thuốc nữa nhưng mà mà ta lại không có nhiều hàng tích trữ, mua ở huyện Giang Ninh nhất định là không được, tìm ở nông thôn cung cấp, cũng quá chậm, nên tự mình đến đây mua để kịp khai trương...... Cho nên, đến đây ta liền nghĩ đến Niên lão bản đầu tiên.”

“Ai nha, vậy thì xin chúc mừng Trương lão bản khai trương thêm hiệu thuốc, tiền tài cuồn cuộn, bốn mùa phát tài a” Ngay lập tức Niên Thế Hữu chúc mừng, trong lòng mừng rỡ vô cùng, nhưng không dám biểu hiện quá đáng để đối phương thấy được

“Ta quyết định, hiệu thuốc mới mở, nhóm dược liệu đầu tiên sẽ mua từ Niên lão bản, sau khi làm ăn ổn định, sẽ giảm bớt số lượng, lựa chọn vài nông hộ lấy hàng.” Trương chưởng quỹ nói xong, nâng chung trà lên uống một hớp, thấy Niên Thế Hữu đang nghiêm túc suy nghĩ cái vấn đề này, đáy lòng không khỏi hài lòng, dừng một chút, lại hỏi Niên Thế Hữu, “Không biết ý Niên lão bản như thế nào?”

“Số lượng dược liệu lần này rất lớn”Niên Thế Hữu thở dài nói, mặc dù hắn rất muốn nhận khoản đơn đặt hàng này, nhưng số lượng quá khổng lồ,bảo hắn trong một thời gian ngắn đi đâu tìm một số lượng dược liệu lớn thế này đây? Bây giờ sảng khoái đồng ý, đến lúc đó không có hàng đưa người ta, chẳng phải mất sạch danh dự sao?

Muốn ăn thịt, nhưng cũng xem bụng có chứa đủ không.

Cho nên Niên Thế Hữu còn dao động.

Trương chưởng quỹ thấy thế, ở một bên giựt giây nói: “Đây chính là số lượng lớn, ta cũng đã suy tính thật lâu, mới quyết định đến tìm ông thương lượng, điều này cũng chứng minh ta tín nhiệm ông.”

“Đúng vậy, đúng vậy” Niên Thế Hữu lập tức tỉnh táo, nghĩ tới giữa mình và Trương lão bản còn có lợi ích lâu dài, nếu lúc này mình bỏ đơn đặt hàng lớn này, như vậy Trương lão bản sẽ tìm hiệu thuốc khác, đến lúc đó quan hệ giữa mình và ông ấy sẽ lạnh nhạt không ít, thậm chí là mất đi một khách hàng lớn này.

Thay vì đem miếng thịt béo cho người khác, không bằng mình ăn, ăn quá no so với đói chết con tốt hơn.

Nghĩ đến đây, Niên Thế Hữu sảng khoái nói: “Ta rất vui lòng giúp Trương lão bản chuyện này.” Song, lát sau lại nhíu mày sầu khổ nói, “Chẳng qua là, số lượng hàng lớn như vậy, có thể cho ta chút tời gian đi thu thập được không?”

“Cái này đơn giản, chỉ cần ông nguyện ý giúp ta, ta có thể cho ông một chủ ý này.” Trương chưởng quỹ thấy Niên Thế Hữu dao động, lập tức rèn sắt khi còn nóng nói.

Niên Thế Hữu nghe vậy, như nhặt được trân bảo, mừng rỡ như điên mà hỏi: “Chuyện này là thật? Vậy thì đa tạ Trương lão bản thành toàn, xin nói nghe một chút”

Trương chưởng quỹ thầm cười châm chọc, có điều trên mặt vẫn giữ nghiêm túc: “Niên lão bản ở Nghi Dương thế lực lớn, ông có ba hiệu thuốc, ta đề nghị  ông tạm thời đem này dược liệu của ba tiệm thuốc này chuyển giao cho ta, nếu như còn chưa đủ, liền đến hiệu thuốc khác để mua. Ông yên tâm, ta sẽ dùng giá cao để mua dược liệu, hơn nữa trước khi trả hết hoá đơn đặt hàng sẽ đưa cho ông một phần  tiền cọc, bảo đảm vạn vô nhất thất.”

Thấy Niên Thế Hữu nghe xong biện pháp này, trên mặt lộ ra vẻ hồ nghi, Trương chưởng quỹ liền chỉ ngay chỗ tốt của biện pháp đã thiết kế.

Quả nhiên, sắc mặt Niên Thế Hữu tốt hơn rất nhiều, chẳng qua là, chuyện này cũng là chuyện có tính mạo hiểm, hắn còn có chút do dự.

“Nếu Niên bản cảm thấy miễn cưỡng, ta cũng không ép ông, ta không thích làm khó người khác.” Trương chưởng quỹ đứng dậy chuẩn bị đi, bực mình nói, “Ông yên tâm, chuyện hợp tác al2m ăn giữa chúng at sau này vẫn còn, chỉ là ——”

“Khoản buôn bán lớn này, ta đành để cho người khác làm rồi.”

Nghe xong câu cuối cùng kia, người Niên Thế Hữu chấn động, hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Trương chưởng quỹ, chốc lát sau, như hạ quyết tâm mạo hiểm một lần, chắc chắc nói: “Tốt, ta không tin Trương lão bản còn tin ai đó”

Tính tính toán toán, hợp tác làm ăn với lão bản trước mắt này đã một năm, hai bên đều giữ chữ tín làm đầu, hơn nữa Trương lão bản là người không tệ, chỗ ông ấy có chuyện gì tốt đều nghĩ đến hắn đầu tiên, nếu như mình khúm núm, sợ chết không đáp ứng, chẳng phải nói lên rằng mình không có thành ý?

Mặc dù hắn ngoài miệng nói quan hệ làm ăn như cũ, nhưng trên thực tế, sau khi ông áy hợp tác làm ăn ới hiệu thuốc khác, thì tất cả sẽ như cũ sao?

Tâm tư của Niên Thế Hữu bách chuyển thiên hồi, thấy Trương chưởng quỹ vẫn không tin tưởng quyết tâm của mình, kiên định nói: “Trương lão bản, Niên Thế Hữu ta trước nay nói được sẽ làm được, đã đáp ứng ông, cũng sẽ không đổi ý “

Trương chưởng quỹ nghe xong, mới thả lỏng người.

Híp mắt cười nói: “Niên lão bản  đúng là người sảng khoái, vậy ta cũng không ngại.” Nói xong, móc trong ngực ra một xấp giấy, để trước mặt Niên Thế Hữu, “Ông xem, chỗ này là tiền đặt cọc, cùng với tờ giấy ghi số dược liệu ta cần.”

Niên Thế Hữu cầm tờ danh sách nhìn một chút, nhìn sơ qua cũng không ít dược liệu, hơn nữa số lượng cũng lớn kinh người.

Hắn cẩn thận cất tờ danh sách, gật đầu một cái cam kết: “Hảo, ta biết rồi, bây giờ, bây giờ ta sẽ bảo thuộc hạ đi chuẩn bị dược liệu, không đủ, sẽ đến mua ở các cửa hàng khác, chờ ta chuẩn bị tốt, thì sẽ phái nười đưa đến chỗ ông.”

“Ừ, lần này xin nhờ Niên lão bản, hảo ý của ông, ta sẽ không quên.” Trương chưởng quỹ hài lòng cười,chỉ vào ngân phiếu trên bàn nói, “Chỗ này tổng cộng là ba trăm lượng bạc, ông cầm trước, đây là tiền đặt cọc, để lúc ông mua dược liệu có thể xoay sở được, chờ ông gom đủ hàng rồi, ta sẽ theo cam kết trả hết tất cả tiền hàng.”

“Trương lão bản nói vậy cũng xa lạ quá rồi, chúng ta hợp tác đã lâu, ta còn để ý chút điểm này ư.” Niên Thế Hữu vỗ nhẹ vai Trương chưởng quỹ,”Xem như ông không đưa ta tiền đặt cọc, ta cũng sẽ chuẩn bị hàng tích trữ cho ông thôi.”

“Ừ, vậy làm phiền ông, ta chuyện hiệu thuốc mới, thật có chút bận rộn, không thể ở Nghi Dương lâu được, ngày khác rảnh rỗi, sẽ tự mình tới Nghi Dương bái phỏng.” Trương chưởng quỹ phải đi.

Niên Thế Hữu thấy ông ấy đúng là bận rộn, không có giữ lại, cung kính tiễn đến trước cửa huyện Nghi Dương

Chờ Trương chưởng quỹ rời khỏi Nghi Dương, cũng không có về huyện Giang Ninh trước, ngược lại là rẽ hướng đến trấn Thanh Hà.

Triệu Hoằng Lâm đã sớm ở trấn Thanh Hà chờ ông ấy.

Vào cái ngày Trương chưởng quỹ rời huyện Giang Ninh đến Nghi Dương, Triệu Hoằng Lâm  tâm thần không yên chờ tin tức Trương chưởng quỹ.

Trương chưởng quỹ đến trấn Thanh Hà, không nghỉ ngơi, trực tiếp đi tìm Triệu Hoằng Lâm, hai người bàn tiếp bước tiếp theo của kế hoạch.

“Bên kia đáp ứng.” Trương chưởng quỹ trực tiếp tuyên bố kết quả.

Căng thẳng trong lòng Triệu Hoằng Lâm buông lỏng, thở nhẹ một hơi, khoé miệng cong lên: “So với tưởng tượng đơn giản hơn, có điều đây cũng là kết quả mà chúng ta đã dự mưu trong mấy năm qua.”

Trương chưởng quỹ gật đầu: “Ừ, vì mở hiệu thuốc ở huyện Giang Ninh, cũng bỏ không ít tiền, sau đó hợp tác với Niên Thế Hữu, tiền bỏ ra càng nhiều.”

“Không sao, rất nhanh chúng ta mà có thể lấy lại toàn bộ, không phải sao?” Trong mắt Triệu Hoằng Lâm hiện ra một tia hung hiểm.

Trương chưởng quỹ cũng quen với một Triệu Hoằng Lâm như vậy, chỉ tiếp tục nói: “Trừ ra việc khuyên hắn ta,phải tốt một ít công phu ra, quá trình còn lại tiến hành tương đối tốt. Hắn bây giờ đã hoàn toàn tín nhiệm tôi rồi, còn nữa tôi có đưa cho hắn ta thêm ba trăm lượng tiền đặt cọc, hắn nhất định sẽ chuẩn bị cho chúng ta số hàng kia.”

“Hừ, chờ chúng ta lấy được hàng, chính là lúc hắn ta thân bại danh liệt.” Triệu Hoằng Lâm lạnh lùng nói, “Quả thật, trong tay hắn có ba hiệu thuốc, còn phải ứng phó với hiệu thuốc chúng ta mới mở gần đó, vẫn dư sức có thừa, nhưng dược liệu trên danh sách đa số đều khan hiếm,cho dù hắn có ba hiệu thuốc, cũng không thể cung cấp đủ số lượng, vẫn phải tốn tiền đi hiệu thuốc khác gom góp. Cho nên, một khi chúng ta thu lại số hàng, trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng khó mà bù lại chỗ thiếu hụt, chờ lúc hắn muốn dùng bạc,lại phát hiện trong nhà lại nội gián, cái loại tư vị đó, nhất định sẽ làm hắn cả đời khó quên.”

“Cho nên, tính toán thời gian, trước tháng Bảy,mới có thể kết thúc.” Trương chưởng quỹ tổng kết lại.

“Ừ, so với suy tính của ta  còn nhanh hơn chút, đến lúc đó ta nhất định không quên ông đã giúp ta mấy năm nay, chờ xử lý xong Niên Thế Hữu, có được tiền ta chỉ cầm ba thành, còn lại tất cả thuộc về ông, ta chỉ thu lại tiền vốn thôi.”

“Này sao có thể chứ,tôi sao có thể cầm nhiều như vậy?” Trương chưởng quỹ cũng không phải là người ham lợi trước mắt, nếu không Triệu Hoằng Lâm cũng sẽ không hợp tác với ông ấy lâu thế.

Nhìn thấy biểu hiện này của ông ấy, Triệu Hoằng Lâm không khỏi lắc đầu một cái cười nói: “Những thứ này đều là của ông. Tốt lắm, nên nói tất cả đã nói, ông vất vả rồi, nên trở về nghỉ ngơi cho tốt, không bao lâu nữa, mục đích của chúng ta sẽ đạt thành.”

“Vâng! Thiếu gia, vậy tôi đi trước.” Trương chưởng quỹ nghe vậy đứng dậy, vội vã đi ra.

Đang lúc, Triệu Hoằng lâm thở phào nhẹ nhõm thì giọng nói của Triệu Tương Nghi từ phía sau truyền đến: “Ca ca, kết quả thế nào, huynh còn lừa muội sao? Hiệu thuốc ở huyện Giang Ninh kỳ thực đã được mở ra từ mấy năm trước rồi phải không? Không giống như huynh nói, là năm trước mới mở, huynh rốt cuộc còn giấu muội bao nhiêu chuyện đây?”

Triệu Hoằng Lâm giật mình, xoay người nhìn Triệu Tương Nghi,  thấy trên mặt nàng viết đầy chữ bất đắc dĩ cùng thất vọng.

“Lần sau không được nghe lén huynh nói chuyện.” Giọng nói Triệu Hoằng Lâm dần dần lạnh xuống, chẳng qua đối với người ngoài thì có khẩu khí này… Khẩu khí này, mang chút dịu dàng đối với tiểu muội.

“Muội không có nghe lén, chỉ là vừa mới qua bên này, vô tình nghe thấy thôi.” Triệu Tương Nghi phản bác, tiếp tục đề tài cũ, “Huynh còn tính lừa gạt muội bao lâu nữa? Theo lời huynh nói,có phải Niên Thế Hữu bên kia sẽ rất nhanh táng gia bại sản không?”

“Huynh khẳng định với muội, nếu không có chuyện bất ngờ xảy ra, sẽ là thế.” Triệu Hoằng lâm ngồi lại trên băng ghế, lại kêu Triệu Tương Nghi tới đây, “Chuyện này sẽ nhanh kết thúc, muội đừng truy cứu thêm. Đây là thành quả nhiều năm mà huynh sắp đặt, sắp tới sẽ thành công,huynh không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho nên muội không được nói cho cha nương biết, tránh bức dây động rừng.”

“Kia, huynh sẽ xử lý sao với nữ nhân đó?”Đột nhiên Triệu Tương Nghi nghĩ đến kết quả của Lã thị.

“Để cho bà ta nếm quả đắng đi.” Triệu Hoằng Lâm thẳng thắn trả lời nói, “Tốt lắm, chúng ta không nói cái này, đúng rồi, huynh hỏi muội một chuyện.”

“Ừ, huynh hỏi đi.”  Triệu Tương Nghi cũng không muốn bàn đến đề tài đó nữa, nhưng nàng biết rõ tính tình Triệu Hoằng Lâm,cho nên cũng không nói thêm gì.

Thật ra thì về chuyện Niên Thế Hữu, Triệu Tương Nghi cũng giống như Triệu Tín Lương, đem phần suy nghĩ đều đặt cho gia đình này, cho nên, từ đầu chí cuối, vẫn kiên trì muốn báo thù lấy lại công đạo cũng chỉ có Triệu Hoằng lâm mà thôi.

Hắn như thế, mới càng làm cho nàng đau lòng.

(Bạn đang đọc truyện Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi – Vitamin C được edit tại Âm Dương Cung. Chúc các bạn có những ph1ut giây đọc truyện vui vẻ ^^)

“Uhm......” Triệu Hoằng Lâm buồn bực, cuối cùng nói ra, “Gần đây muội có nói chuyện với Uyển Dao không? Có cảm thấy cô ấy khác trước không?”

“Uyển Dao tỷ tỷ?” Triệu Tương Nghi không ngờ Triệu Hoằng Lâm hỏi cái này, trong lúc nhất thời cũng không biết nói làm sao, suy nghĩ một chút, nói thật, “Muội cũng không biết rõ, nhưng mà có một lần, muội cảm thấy tỷ ấy rất kỳ quái.”

“Hử?”

“Chính là lần trước trước khi Vi tỷ tỷ đi, Vi tỷ tỷ khi đó muốn một cái túi hương, muội liền tiến cử Uyển Dao tỷ tỷ, khen tài nghệ thêu thùa tỷ ấy rất tốt. Chẳng qua là không biết vì sao a, lúc hai người gặp mặt,lại cảm giác rất không được tự nhiên, chủ yếu vẫn là lời nói của Uyển Dao tỷ tỷ...... Trời ạ, muội cũng không biết nên nói như thế nào, chính là cảm thấy là lạ.”Triệu Tương Nghi lúc này còn không có ý thức được, Trần Vi và Tề Uyển Dao đã trở thành tình địch của nhau.

Nhưng Triệu Hoằng Lâm lại khác.

Hắn trời sinh nhạy cảm, hơn nữa lần trước trước khi đi Tề Uyển Dao cũng nhắc tới Trần Vi, cho nên khi nghe Triệu Tương Nghi  nói thế, trong lòng hắn tự nhiên đã biết vấn đề là ở đâu.

“Ừ, huynh biết rồi.” Triệu Hoằng Lâm gật đầu một cái, mười ngón tay lần lượt đan vào nhau.

“Hai người đó? Đã xảy ra chuyện gì sao?” Triệu Tương Nghi không nhịn được chủ động hỏi.

Triệu Hoằng Lâm lại lắc đầu một cái: “Không có, huynh quan tâm một chút mà thôi.”

Hạ tuần tháng sáu, Niên Thế Hữu bên kia đã gom góp xong dược liệu cho trương chưởng quỹ, Trương chưởng quỹ dẫn theo Hỏa Kế tự mình đến Nghi Dương lấy hàng.

Có điều vừa gặp, hai người hàn huyên qua lại, Trương chưởng quỹ  mặt lộ vẻ sầu khổ nhìn tới Niên Thế Hữu thở dài nói: “Niên lão bản, thế sự vô thường, thời gian trước hiệu thuốc ở huyện Giang Ninh của ta đột nhiên gặp hoả hoạn, làm cho ta trong một đêm cơ hồ hai bàn tay trắng, bây giờ ta không thể mở được hiệu thuốc mới......”

“Hả? Tại sao có thể như vậy” Niên Thế Hữu vạn phần kinh ngạc nhìn Trương chưởng quỹ, tiền của hắn đã thâm hụt rất nhiều vì số lượng dược liệu trong nhà kho, phần lớn là dược liệu trân quý, đều là do hắn ta cầu các hiệu thuốc xung quanh bán cho để gom góp đủ số lượng dược liệu, chỉ chờ đối phương tới đây giao tiếp để lấy tiền lại bổ khuyết chỗ trống, bây gờ  đột nhiên xảy ra biến cố lớn như thế, hắn biết tìm ai để đòi lại khoản tiền lớn này đây?

Vì có thể gom đủ số hàng này, hắn dùng mọi biện pháp, không chỉ có tận dụng tiền vốn quay vòng của ba hiệu thuốc, còn dùng đến số tiền tích trữ riêng của mình...... Đột nhiên xảy ra chuyện như thế, thì những dược liệu trong tay hắn phải xử lý thế nào đây? Trong khoảng thời gian ngắn không thể kiếm lại nhiều tiền thế này được, thiếu hụt một khoản tiền lớn, ba hiệu thuốc lập tức sẽ xuất hiện hiện tượng tiền vốn không đủ.

Trương chưởng quỹ nhìn Niên Thế Hữu hốt hoảng luống cuống đủ rồi, gia bộ e ngại mở miệng an ủi: “Đừng nóng vội, đừng nóng vội Niên lão bản, ông hãy nghe ta nói.”

“Chúng ta coi như là bạn tốt, bên chỗ ta tuy nói xảy ra chuyện lớn, mặc kệ như thế nào, cũng không thể kéo ông xuống nước theo. Ta suy nghĩ, liền bán nhà của mình, gom đủ hai trăm lượng bạc, định đưa cho ông, để cho ông trong thời gian ngắn lấy lại vốn...... Nếu như Niên lão bản tin tưởng ta…, liền lấy hai trăm lượng này cứu lửa trước, sau đó để ta lấy hàng tích trữ này quay vòng vốn bên chỗ ta, cờ việc buôn bán từ từ ổn định, sẽ đem tiền hàng lần thứ nhất trả hết”

Niên Thế Hữu do dự suy nghĩ.

Nếu thật làm theo như vậy, đúng là có chút mạo hiểm, ngộ nhỡ việc buôn bán của ông ấy không chuyển biến tốt, như vậy số tiền kia ông ấy thiếu cho mình khi nào?

Nhưng là...... Nếu như mình không làm theo, như vậy số hàng này làm sao bây giờ? Mình nên đi nơi nào duy nhất tiêu đây? Trong thời gian ngắn không thể thu hồi lại vốn, hiệu thuốc của hắn cũng đang đứng trước nguy cơ đóng cửa.

Hắn lúc này như đang cưỡi hổ không thể leo xuống.

“Thiên tai nhân họa chúng ta cũng không thể tránh...... Đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, ta có chút ứng phó không kịp. Trương lão bản, ta không biết nên làm sao làm sao mới tốt đây......” Niên Thế Hữu sầu mi khổ não nói.

“Đây cũng không phải là ta mong muốn, ai, đêm đó Thiên Lôi đánh trúng trong hiệu thuốc không có ai, ứ như thế mà bắt lửa, đem dược liệu của ta, tiền bạc trong đó đều đốt hết sạch...... Lúc nà ta  cơ hồ hai bàn tay trắng rồi, chỉ còn lại hai trăm lượng bạc này, cùng một chút xíu tiền để dành, những thứ dược liệu kia đủ để ta xây lại cửa hàng, thu lại vốn...... Niên lão bản, nếu như ông không tin tưởng ta, không muốn làm theo lời ta nói, ta cũng không nghĩ ra được cái biện pháp nào giúp ông giảm gánh nặng..... Bởi vì lúc này trên người ta thật không có nhiều bạc như vậy.” Trương chưởng quỹ tận lực làm ra vẻ không biết làm sao.

Niên Thế Hữu nghe tiếng ầm ầm trong đầu, hoặc là đáp ứng yêu cầu của ông ấy, giải từ nguy cơ đầu trước. Hoặc là đem số hàng kia tự xử lý...... Biện pháp thứ hai hiển nhiên làm cho người ta tuyệt vọng một chút.

Nếu chọn biện pháp đầu, có lẽ còn có hi vọng...... Nếu lựa chọn biện pháp sau, tương đương với thừa nhận mình trên phương diện làm ăn không có trò trống gì.

Niên Thế Hữu ảo não vì cái quyết định ban đầu của mình, nếu mình không mạo hiểm như vậy, có lẽ cũng sẽ không rơi vào tình cảnh hôm nay.

“Niên lão bản? Bằng lương tâm mà nói, một năm qua, ta chiếu cố ông rất nhiều, bây giờ ta gặp khó khăn, chẳng lẽ ông trơ mắt nhìn ta rơi vào hiểm cảnh? Nếu như ông chịu vươn tay giúp ta, tin lời ta nói.., ta cam đoan với ông, chỉ cần trong vòng một tháng ta, ta sẽ kiếm được tiền của số hàng này trả cho ông” Trương chưởng quỹ không cho Niên Thế Hữu  bất cứ chút do dự nào, lúc này nếu không nắm chắc, chuyện này càng kéo dài chỉ sợ đêm dài lắm mộng.

“Trong vòng một tháng? Đây cũng quá khoa trương rồi.” Niên Thế Hữu  hiển nhiên trong lòng có chút lo sợ.

“Ta có nguồn tiêu thụ.” Trương chưởng quỹ tràn đầy tự tin nói, “Biết huyện Giang Ninh có một hội thương nghiệp chứ? Trung tuần tháng sau, ta sẽ chính thức nhập hội, đến lúc đó ta cùng với người trong hội làm quen, quan hệ hợp tác tốt, chẳng lẽ sợ không có nguồn tiêu thụ sao? Huống chi, danh dự của ta ở huyện Giang Ninh trước  giờ không tệ, cái này Niên lão bản là người hiểu rõ mà, đúng không? Nếu trong vòng một tháng ta không lấy được nhiều tiền như vậy, ta sẽ mượn các huynh đệ của mình, cũng sẽ đem tiền trả cho ông nhưng hôm nay thì không được, ta không muốn bọn họ nhìn bộ dáng thất bại này của ta, chúng ta ai cũng có thể diện, tôn nghiêm và cảm thụ của mình, niên lão bản hiểu chứ?”

“Cái này ta hiểu......” Niên Thế Hữu giống như bị lời nói của Trương chưởng quỹ kích động, coi như ông ấy không phải cố ý trì hoãn thời gian trả tiền, đúng là thiên tai nhân họa khiến ông ấy ứng phó không kịp, mới vừa rồi mình còn hoài nghi ông ấy, đúng là có chút quá mức, dầu gì gần một năm giao tình, hơn nữa ông ấy xưa nay cũng rất sảng khoái hào phóng.

Nghĩ như vậy, sắc mặt Niên Thế Hữu hòa hoãn rất nhiều.

Trương chưởng quỹ thấy chuyện này có hi vọng, tiếp tục giựt giây nói: “Hai trăm lượng ông trước cầm đi, lúc này thật cần ông trợ giúp, hi vọng ông có thể có thể thành toàn cho ta, chờ việc buôn bán ổn định lại, nhất định cám ơn ông, ta sẽ xem ông như là ân nhân cứu sống ta.”

Niên Thế Hữu mở to mắt, kinh ngạc mà nhìn Trương chưởng quỹ.

Quay đầu lại nhìn một đống lớn dược liệu làm hắn rầu rĩ không vui...... Thay vì để một đống dược liệu chồng chất mốc meo, chẳng bằng đưa cho người ta đi bán, như vậy không chừng còn có thể cứu mình thoát khỏi hiểm cảnh.

“Vậy...... Chúng ta làm ước định đi” Niên Thế Hữu ý định vừa động, nói ra, “Cũng không phải là không tin ông, chỉ là để ông mang một số lượng lớn dược liệu đi như vậy, trong lòng ta thật không yên, bất an vô cùng. Trương lão bản, ông thông cảm cho ta, ta cũng là dân buôn bán, trong nhà còn có nhiều người phải nuôi sống, ta chịu không được sóng gió. Số dược liệu này là ta tốn rất nhiều tiền mua được, giả như thật xảy ra điều gì sơ xuất, ta vạn vạn không dám nghĩ tới hậu quả kia.”

“Ước định gì?Ông nói, ta có thể tiếp nhận.” Trương chưởng quỹ ở trong lòng cười lạnh, cái người này không tính là đần nha.

“Ừ...... Sau khi đem hàng đi, ông phải đáp ứng ta, vô luận như thế nào nhất định trong vòng một tháng đem tiền hàng trả sạch, bất kể ngươi buôn bán có thu hồi được vốn hay không, cho dù ông có vay tiền ai đi nữa, cũng phải đem tiền hàng trả lại hết. Chỗ ta đã hao hụt nhiều, ông phải thông cảm” Niên Thế Hữu lời ít mà ý nhiều nói ra ý nghĩ của mình.

Trương chưởng quỹ không chút do dự đáp ứng,  đem hai trăm lượng ngân phiếu đưa cho hắn.

Nhưng Niên Thế Hữu lại cự tuyệt: “Thôi, ở đây ta còn chút tiền để dành, còn có thể duy trì mấy tháng, hai trăm lượng này ông cứ giữ cho mình trước đi, chờ ông lấy lại được vốn, thì trả lại cho ta cũng không muộn.”

Trương chưởng quỹ là không ngờ Niên Thế Hữu lại đột nhiên hào phóng như vậy, ngẩn người, cảm kích nói: “Ai nha, vậy ta cũng không khách khí, bây giờ đúng thật là cần tiền để làm vốn, thật sự xin lỗi, đột nhiên xảy ra chuyện như thế, ta xin hứa với ông, một tháng sau, bất kể là tình huống thế nào, cho dù là táng gia bại sản, ta cũng sẽ đem tiền hàng trả lại cho ông”

“Chỉ nói miệng ta còn là không yên lòng.” Niên Thế Hữu híp một đôi mắt, “Chúng ta lập cái chứng từ đi, có bằng có cứng mới phải. Trương lão bản, ông cũng đừng trách ta ngoan tâm, chẳng qua đây chuyện lớn, đổi lại là ngươi, ông cũng sẽ cẩn thận như vậy.”

“Không thành vấn đề, vậy chúng ta liền lập cái chứng từ, như vậy ta cũng vậy an tâm chút, có thể không cố kỵ chút nào dùng số hàng kia, đỡ phải lo lắng sự tín nhiệm của ông đối với ta” Trương chưởng quỹ sảng khoái nói, nhưng trong lòng lại âm thầm nói, tính tình như thế này, khó trách trừ ta ra, không có khách hàng lớn khác,loại người qua sông rút cầu như thế này, trở mặt như chơi, có được chữ tín sao?

Niên Thế Hữu  bảo gã sai vặt lấy giấy bút, hắn nhanh chóng xiết xong nội dung hiệp nghị, sau khi vết mực khô, đưa cho Trương chưởng quỹ nhìn một chút.

Trương chưởng quỹ nhìn mấy lần, thấy nội dung chủ yếu là, nếu mình trong vòng một tháng không ấy ra được nhiều tiền để trả tiền hàng, thì hiệu thuốc và hiệu thuốc mới ở huyện Giang Ninh kia sẽ thuộc về Niên Thế Hữu, hơn nữa còn tiền hàng  kia, tiếp tục thiếu, bất kể làm trâu làm ngựa cũng tốt, đi ra ngoài liều mạng kiếm tiền cũng được, tóm lại cũng phải trả sạch.

Lời nói quyết tuyệt như thế, may mà Trương chưởng quỹ chẳng qua là tới đây khiến Niên Thế Hữu trúng kế, nếu như làm bạn hợp tác làm ăn lâu dài với Niên Thế Hữu, nhìn hành động này của Niên Thế Hữu thật đáng thất vọng.

“Hảo, cứ quyết định như vậy.” Trương chưởng quỹ móc ra con dấu của mình, ấn mạnh trên giấy, lại duỗi ngón tay dính chút đất sét, in dấu tay lên.

Niên Thế Hữu  hài lòng cầm chứng từ, sau đó cười nhìn Trương chưởng quỹ: “Thật là ngượng ngùng, khiến ông cười chê rồi, nhưng ông cũng phải thông cảm cho nổi khổ tâm riêng của ta, đều là cuộc sống vất vả. Tốt lắm, Trương lão bản, bây giờ ông có tể đem số dược liệu này đi.” Bây giờ, Niên Thế Hữu lại không có giống thường ngày, giữ Trương chưởng quỹ ở Nghi Dương chơi mấy ngày.

Trương chưởng quỹ ở trong lòng cười lạnh, sau đó phân phó hoả kế theo mình đến đưa hoá đơn nhận hàng.

Xe ngựa dần dần rời khỏi Nghi Dương, Niên Thế Hữu còn đang chìm đắm trong vui vẻ,  còn không biết, hắn không phải đã gỉai quyết xong một cái phiền toái, ngược lại mang đến cho mình đại nạn

Trước khi giông bão kéo đến, vạn sự vạn vật luôn luôn mang vẻ yên lặng hài hòa.