Cuộc Sống Hạnh Phúc

Chương 53: Ngoại truyện: Ác mộng (01)

Ngày ấy, Hạ An An mơ một giấc mơ, cô thấy cơn ác mộng của Hoắc Minh Hiên lúc ở Đền Nguyệt…

“Minh San, hay thôi đi, tớ cảm thấy thế này không tốt đâu, tớ còn phải đến phòng tập nữa!”

Cô và Hoắc Minh San đang đứng trước cửa nhà trọ của Hoắc Minh Hiên, dù có là phòng của anh trai bạn nhưng cũng không thể lẻn vào, Hạ An An nghĩ trái nghĩ phải, càng nghĩ càng cảm thấy không thỏa đáng.

Hoắc Minh San chẳng coi lời cô ra gì, vừa lấy khoá mở cửa vừa nói: “Chẳng có gì là không tốt cả, mấy tháng nữa đến cuộc thi rồi, cậu đừng nghĩ gì hết, cứ lo chuẩn bị đi, phòng tập ở trường nát thí mồ, tập ở đấy không lên được đâu, phòng anh tớ lớn mà, uốn éo thế nào cũng được a ha ha ha.”

Vừa nói, cửa phòng đã mở, Hoắc Minh San túm cô đi vào,”Mau lại đây coi đi, chắc chắn cậu sẽ thích.”

Phòng rất lớn nhưng cũng rất trống trải, chính giữa để bộ ghế sofa, bên trái có một giá sách, trên để đầy sách và đồ cổ, phía sau giá sách là chiếc giường. Bên trái là phòng bếp và buồng vệ sinh, bởi vì không có vách tường ngăn trở, hơn nữa bài trí đơn giản cho nên căn phòng rất rộng rãi thoáng đãng, không gian đủ lớn, sân không trơn không gồ ghề, rất thích hợp để tập luyện.

Nhưng cô vẫn không yên lòng, “Thế cậu đã nói với anh cậu chưa?”

Hoắc Minh San phẩy tay lấp liếm,”Úi giời, yên tâm đi, tớ bảo anh tớ rồi, ông ý cũng đồng ý rồi.”

Kỳ thật cô chỉ nói thế cho Hạ An An yên tâm, anh cô tính tình cổ quái, rất ghét người ta động vào đồ của mình, lão này đánh thêm chìa khóa cho cô cũng là để lúc lão không ở nhà thì vẫn có người định kỳ đến quét dọn, nếu để lão ý biết mình lén đưa người lạ vào lúc không có lão ở đây thì có khi phi luôn đến bóp chết mình cũng nên, nhưng mấy tháng sau người mới về, lúc đó Hạ An An đã đi rồi, chỉ cần cô không nói thì chẳng ai biết cả.

Hạ An An nghe thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm, Hoắc Minh San trông cô có vẻ rất hài lòng, vội bổ sung:”Anh tớ mấy tháng nữa mới về cơ, cậu cứ yên tâm ở đây tập luyện đi, đến lúc cầm cúp thì đừng quên tớ là được á há há.”

Hạ An An liếc xéo cô nàng,”Chưa gì đã tranh công rồi.”

Hoắc Minh San cười hì hì hai tiếng: “Được rồi được rồi, chìa khoá này cầm đi, dù sao chỗ này cũng gần trường, về sau học xong thì cậu qua đây ở luôn đi, cứ coi đây là nhà mình, đừng ngại.” Nhân tiện nói: “Thế giờ tớ về nhá, cậu cứ tập đi.”

Minh San là người hấp tấp, vừa nói xong đã phi ngay ra cửa.

Hạ An An đứng một mình trong phòng, nhất thời lạc lõng, phòng của Hoắc Minh Hiên giống hệt như con người anh, ngắn gọn giỏi giang lại làm cho người ta có cảm giác lạnh lùng áp bách, cô từ từ ngồi xuống ghế sa lon, điều chỉnh hô hấp để cho mình chậm rãi thích ứng nơi này, cho đến khi xác định mình có đủ dũng khí để sống ở đây, cô xắn tay áo đứng lên quét phòng, quét dọn sạch sẽ rồi mới lấy mp3 ra bật nhạc để tập luyện.

Đây là tiểu khu rất yên tĩnh, khác hẳn với phòng tập ồn ào ở trường, hơn nữa chỗ này còn có buồng vệ sinh độc lập, không còn phải chịu cái cảnh người đầy mồ hôi mà vẫn phải xếp hàng chờ tắm, huống chi ở đây không bị gò bó về thời gian, cô có thể tập đến khuya cũng chẳng ai nói gì, tiện rất nhiều.

Tắm giặt xong, Hạ An An còn cẩn thận lau chùi phòng tắm, ngay cả một cây tóc bé tin hin cũng không để lại, dù sao đây cũng là phòng của người khác, cô ở đây đã không tiện rồi, càng không thể để lại bất cứ thứ gì.

Cô không ngủ trên giường, dù sao cũng là nhà đàn ông, một đứa con gái chạy đến ngủ trên giường người ta thì đúng là không thể nào nói nổi. Trải cái thảm trên salon, dùng quần áo làm chăn, cũng may giờ là mùa hè, ngủ thế cũng không lạnh.


Ở đây vài ngày, cuối cùng Hạ An An cũng thích nghi được với căn phòng đơn giản đến lạnh lẽo này.

Hôm nay là thứ bảy, không có tiết, rảnh cả ngày để luyện tập, Hạ An An dậy từ rất sớm, ăn sáng, bật mp3, bắt đầu tập múa.

Vì để hoà vào bản nhạc, mỗi lần tập cô đều mở âm lượng lớn, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình mà không nghe thấy tiếng cửa mở.

Một cái quay vòng, cúi đầu, ngả lưng, má dán vào tay, đầu ngón tay mang theo thân thể đứng dậy, nâng cằm.

Rồi, cô thấy ở gần đó có người.

Anh mặc áo trắng quần đen, trong trí nhớ của cô, mỗi lần gặp, anh đều có dáng vẻ gọn gàng chỉnh chu, nhưng bây giờ trông anh rất chật vật.

Tóc rối bù, áo sơmi bị mở mấy cúc, cổ áo cái gập cái dựng lộ ra lồng ngực rắn chắc.

Khuôn mặt đẹp trai tái nhợt như bị bệnh, hai mắt bị sắc đỏ che mờ, dưới mắt có quầng thâm, giống như đã mấy ngày rồi không ngủ.

Vội vàng ngừng lại, cô căng thẳng nhìn anh: “Anh…anh Hoắc… Sao… sao anh đã về rồi?”

Anh nhíu mày nhìn cô,”Sao cô lại ở chỗ này?” Giọng nói khàn khàn áp lực, giống như đang cố kiềm chế cái gì.

Hạ An An nghe xong thì ngơ ngác, không phải Minh San nói đã báo với anh một tiếng rồi sao? Bằng không thì sao anh ấy lại hỏi vậy?

Không lẽ Minh San lừa mình?

Suy đoán này làm cô cảm thấy bất an, tuy cô chỉ gặp Hoắc Minh Hiên có mấy lần, nhưng vì người đàn ông này khí tức quá lớn, mỗi lần gặp anh cô đều thấy sợ, nếu để anh biết cô tự tiện ở trong nhà mình, chắc chắn sẽ không tha cho cô.

Dù vậy, cô vẫn bình tĩnh nói: “Anh Hoắc, em xin lỗi, không được anh đồng ý đã tự tiện ở nhà anh.”

Hoắc Minh Hiên không nói nữa, xoay người đi về phía ghế sofa, Hạ An An phát hiện bước đi của anh lảo đảo, nhưng anh vẫn cực lực khống chế, ngồi xuống ghế một cách tao nhã.

Anh tựa đầu ra sau, hai mắt nhắm chặt, cô phát hiện gân xanh trên trán anh giật giật, sắc mặt tái mét đáng sợ, ngực phập phồng kịch liệt, trông rất khổ sở.

Hạ An An thận trọng đi qua, cắn môi, “Anh Hoắc, anh không sao chứ? Có phải bị bệnh không?”


Đợi hồi lâu không nhận được lời đáp, Hạ An An bồn chồn vò góc áo, cô không rõ anh thế này là đang khó chịu hay tức giận.

“Em xin lỗi! Em không biết Minh San chưa nói với anh!”

Anh không trả lời, cô lại phát hiện gân xanh trên trán anh càng ngày càng giật mạnh, gò má run lên, bởi vì lý do gì đó mà không ngừng thở gấp.

Hạ An An bị dáng vẻ này của anh doạ sợ, lúc cô còn đang trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan, anh đột nhiên mở mắt, cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn rạch lên mu bàn tay.

Hạ An An giật mình che miệng, nhìn anh với vẻ không thể tin, anh rạch rất sâu, máu tươi chảy ra ồ ồ.

Không kịp nghĩ nhiều, Hạ An An vội vàng chạy tới cạnh anh, luống cuống tay chân rút khăn giấy trên bàn giúp anh cầm máu.

Nhưng một khắc cô đụng vào, anh giống như bị kim đâm, nhảy dựng lên, gằn từng tiếng, “Cút ra ngoài! Lập tức cút ra ngoài!”

Trông anh rất đáng sợ, đôi mắt đỏ rực như màu máu, khuôn mặt đẹp trai vì khổ sở mà trở nên méo mó.

Hạ An An không biết anh bị làm sao, vết thương trên tay anh vẫn không ngừng chảy máu nhưng hình như anh không nhận ra.

Cô hít sâu một hơi, vội vàng đứng lên, lấy túi xách đặt trên giá, lúc đi còn không quên nói với anh: “Xin lỗi vì đã tự tiện ở nhà anh, miệng vết thương của anh rất sâu, nên nhanh chóng xử lý đi.”

Sau đó cô đi ra cửa, tay vừa đặt lên nắm vặn liền nghe thấy phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, Hạ An An nghi hoặc, muốn quay đầu nhìn, một đôi tay to đột nhiên vòng ôm lấy cô, ngay sau đó, cô ngã vào lồng ngực tràn đầy hơi thở nam tính.

Hạ An An sợ tới mức tóc gáy dựng hết lên, “Anh Hoắc…anh… anh làm gì vậy?”

Bàn tay anh như gọng kìm ôm siết lấy, chôn mặt trên cần cổ Hạ An An, tham lam hít thở hương vị trên người cô, cô cảm nhận được đôi môi bỏng rẫy của anh dừng lại trên mặt mình, cả người giống như bị sét đánh.

“Anh…… anh Hoắc, anh làm gì vậy? Mau thả em ra! Mau thả em ra!”

Tiếng thở gấp nặng nề phun ồ ồ bên tai, giọng nói của anh đã khàn đến mức quái dị:”Tha thứ cho anh, anh không còn khống chế được nữa, An An!”

Còn chưa kịp hiểu anh nói gì, anh đã bế bổng cô lên, ném về giường.

Đây là lần đầu tiên Hạ An An cảm thấy sợ hãi như vậy, cầu cứu, kêu rên đều không có tác dụng gì, cô khóc khàn cả giọng, dùng hết sức lực cũng không thể thoát ra.

Oán hận, bất đắc dĩ, tuyệt vọng, như chiếc nanh của mãnh thú cắn xé trên người, đau đớn thống khổ không thể diễn tả bằng lời.

Mặc cho người đàn ông trên người dịu dàng hôn nước mắt trên mặt cô thế nào, dù cho anh van cầu xin lỗi cô thế nào, dù cho anh gọi tên cô như phát điên thế nào, cũng không thể bù lại những thương tổn mà anh đã gây ra.

Ác mộng không biết giằng co bao lâu, trước khi anh kết thúc, cô đã hôn mê bất tỉnh.

Lúc tỉnh lại trời đã xế chiều, có vài tia nắng cuối ngày rọi vào cửa sổ, Hạ An An khó khăn mở mắt, người đau không chịu nổi.

Vết máu loang lổ trên giường, người cô đã được mặc quần áo, cô thấy anh ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, đã đổi một bộ đồ khác, vết thương trên tay cũng đã được băng bó cẩn thận, anh cúi đầu hút thuốc, bên chân toàn mẩu đầu lọc.