Cuộc Sống Điền Viên Trên Núi Của Nông Phu

Chương 29: Tiểu Bảo ngã bệnh

Qua hai ngày, Vương Chưởng Quỹ liền đưa sổ sách tới, Hà Hoa xem kỹ càng, đoạn thời gian từ hạ tuần tháng tư đến đầu tháng năm, cửa hàng điểm tâm kiếm được hơn ba trăm lượng bạc, cũng coi như là một khoản thu vào không tệ. Hơn nữa hiện nay địa vị cửa hàng điểm tâm ở huyện Định Giang càng thêm nổi trội, bền vững, Vương Chưởng Quỹ còn tới hỏi có muốn mở thêm hai cửa hàng nữa hay không.

Hà Hoa nhớ tới tình hình hạn hán năm trước, nên vẫn không đồng ý. Tuy nói buôn bán tiền bạc tới cũng nhanh, chi tiêu hàng ngày cũng linh hoạt, nhưng ở thời đại này, có lúc cũng không phải ngươi có tiền là có thể mua được đồ. Chỉ có thật sự làm cho “Trong tay có lương thực”, mới có thể”Trong lòng không hoảng hốt”.

Có lẽ gom góp được một chút tiền dư ra, thì đi mua thêm Điền Trang thấy thỏa đáng hơn.

Mà nay, Tang Viên bên kia đã bắt đầu có lợi nhuận rồi, nếu Vương Chưởng Quỹ chê mình không biết trọng nhân tài, đúng lúc Phùng di nương cũng đang sầu lo chuyện những con cá trong hồ nước kia, vậy để cho ông ta đi phụ trách những chuyện đó là được rồi.

Hà Hoa suy nghĩ một chút nói: “Vương Chưởng Quỹ, ở huyện Định Giang chỉ có một vài người như thế, tính cả hai cửa hàng chúng ta ở bên trong, ít nhất cũng có hơn mười mấy nhà bán các loại bánh ngọt thức ăn, chúng ta lại mở cửa hàng điểm tâm cũng sẽ không có bao nhiêu lợi nhuận. Ngược lại cá ở Tang Viên bên kia, chúng ta có thể nghĩ ra chút biện pháp.”

“Cá?” Vương Chưởng Quỹ ngẩn người nói: “Không phải những thứ này đã thương lượng với tửu lâu Phúc Toàn, còn có một vài tiểu thương khác rồi sao? Nghe nói di nãi nãi còn sai người ở cửa nam bến tàu dựng một chỗ chuyên môn bán cá không phải sao?”

Hà Hoa lắc lắc đầu nói: “Người ở bến tàu đó, tháng trước đã nói ở nơi đó bán cá vừa bẩn vừa mệt mỏi, không chịu làm nữa rồi. Chúng ta bán cá cho tửu lâu, giá cả bọn họ đều ép xuống rất thấp, lại còn kén cá chọn canh, một con cá lớn nặng năm cân (1cân = nữa kg) bán cho bọn họ vẫn chưa tới một đồng bạc, ngày lễ ngày tết còn phải tặng lễ cho người quản sự tửu lâu, không thể chỉ dựa vào bọn họ. Vương Chưởng Quỹ không bằng ông vạch ra kế hoạch tỉ mỉ cho chuyện này nha.”

Vương Chưởng Quỹ đang lo cuộc sống tịch mịch, uổng công có khát vọng lại không thể thi triển, nghe được có nhiệm vụ mới lập tức đứng dậy cáo từ nói muốn đi bến tàu khảo sát. Vẫn là Hà Hoa gọi ông ta lại, để cho ông ấy xách hai cái cá lớn rồi mới đi.

Không tới mấy ngày nữa, chính là ngày A Tề thành thân. Phủ tôn đại nhân hết sức coi trọng tương lai của A Tề, gã nữ nhi mà tiểu thiếp mình sinh ra cho hắn. A Tề vẫn chỉ là một tú tài mà thôi, vậy mà bám víu được phủ tôn đại nhân làm núi dựa, không ít người hâm mộ không dứt.

Quý Quân đi học đường trở về, cũng cười nói: “Từ Đại thiếu mấy ngày nay cũng không dám để A Tề mời hắn ra ngoài uống rượu nữa, ngược lại lại suy nghĩ nên đưa lễ gì mới thích hợp, không đến nỗi làm mất mặt hắn.”


Hà Hoa liếc nhìn hắn một cái: “Dù sao có Từ Nhị gia ở đây, bạc nhà bọn họ cũng nhiều, hoàn toàn không cần phải phát sầu. Ngược lại ca đó, nên đọc sách cho tốt mới đúng. Năm nay thi Hương mà không đậu, thì phải đợi ba năm mới có thể thi lại. Muội xem ca có thể có mấy cái ba năm?”

Quý Quân cười hì hì nói: “Bộ dạng này của muội thật sự có mấy phần giống dáng vẻ giúp chồng dạy con. Mặc dù cha nói không nỡ gã muội ra ngoài sớm, cũng không nghĩ cho muội định thân quá sớm tránh cho có cái gì đó ngoài ý muốn xảy ra, nhưng theo ta thấy, tiểu nha đầu đã trưởng thành, có thể nói nhà chồng rồi.”

Hà Hoa nói lại: “Ca ca vẫn nên sớm đi tìm cho muội một tẩu tử trở về thì tốt hơn đó.”

Loại đề tài này Quý Quân luôn luôn nói không lại Hà Hoa, nhưng hắn lại cứ hăng hái đâm đầu vào, nhưng vẫn gặp phải thất bại liên tiếp.

Tiểu Thư Tiểu Oản đang ở một bên buồn cười không dứt.

Quý Quân mất thể diện hơi nhiều rồi, da mặt cũng dày hơn, bĩu môi dời đề tài: “Chuyện quả ớt đó,Tiểu Đào làm vẫn không ngon bằng muội làm. Lúc nào thì muội làm tiếp cho ca ca ăn nữa?”

Hà Hoa sờ sờ mặt đã trở nên bóng loáng của mình, nhớ tới mục tiêu to lớn mình đã từng lập ra, dằn lòng nói: “Về sau mỗi ngày muội đều làm, mỗi ngày đều ăn!”

Quý Quân mở miệng cười thật to: “Tiểu Bảo nói ớt đó chỉ dùng để ngắm. Ta lại cảm thấy muội gọi cái quả mà hắn mang tới là ớt, còn làm thành món ăn để ăn, mùi vị rất tốt. Mặc dù sau khi ăn xong có chút không thoải mái, nhưng vẫn không nhịn được lại muốn ăn nữa. Nếu không lần này ta liền xách một vài quả ớt đến nhà hắn nha?”

Hà Hoa hé miệng cười nói: “Ca đừng làm cho nhà người ta ăn đến miệng phun lửa, vẻ mặt phồng to như cái túi.”

Trước kia Quý gia thôn cũng có một vài nhân vật, học đường ở trong thôn đó chính là tổ tiên từng làm quan ở kinh thành của hộ gia đình này mở. Trong thôn con cái nhà bần hàn nếu muốn, thì chỉ cần đưa chút tiền học phí tượng trưng là có thể nhập học. Hôm nay mặc dù hộ gia đình này đã suy tàn, nhưng tổ tiên lưu lại chút công đức ấy nên vẫn nỗ lực chống đỡ. Hai năm qua Quý gia thôn có xu hướng ngày càng phát đạt, lại cho ra một vài nhân tài, nhà đó muốn cầu được thiện danh, liền liên hợp, mời thêm vài nhà, giúp đỡ học đường không ít bạc, còn tu sửa con đường ra vào cửa thôn lại, nhà Hách Đại Hải cũng ủng hộ mấy trăm lượng bạc.

Hiện giờ lui tới Quý gia thôn thuận tiện hơn, nhưng Quý Đồng cùng Quý Quân vẫn quyết định trở về Quý gia thôn trước một ngày. Bởi vì giữa Hà Hoa và Tiểu Bảo có một chút chuyện, trong lòng có vướng mắc. Vì vậy, mặc dù rất muốn đi nhìn tận mắt chuyện phủ tôn đại nhân gả nữ nhi một chút, nhưng vẫn chịu đựng không đi. Thành thành thật thật ngốc ở nhà.

Quý Quân không thể thuyết phục Hà Hoa, cuối cùng lấy vài món ăn từ quả ớt mà tiểu Đào làm đặt ở trong hộp đựng thức ăn, lại mua hai chậu sứ bứng hai cây ớt ra trồng vào trong, cùng mang theo đi Quý gia thôn.

Mấy năm nay Quý gia thôn thay đổi rất lớn, núi sông, cây cối, con đường thay đổi, lòng bát quái của đám nàng dâu thẩm tử cũng càng ngày càng rất tân tiến.


Từ sáng sớm tân lang cởi một con ngựa lớn, mang theo kiệu hoa ra cửa, nhóm người tam cô lục bà liền dựa ở ngưỡng cửa nhà mình, hoặc là năm ba người xúm lại, trong tay còn cầm theo chút đồ thêu thùa nói chuyện phiếm.

Bên này có người mới nói nhà Đại Hải xuất ra vài ngàn lượng bạc làm sính lễ, bên kia lập tức liền có người phản bác nói hơn một vạn, là trên một vạn lượng bạc đó!

Tiếp đó lại có người cảm thán gia đình định thân lúc trước với A Tề, hiện giờ sợ rằng hối hận không kịp, nhà Hách Đại Hải thật sự là khổ tận cam lai (qua hết khổ cực đến ngày sung sướng).

Rất nhanh liền có một người biết chuyện đã từng xảy ra tiếp nối đề tài: “May nhờ lúc trước dùng bạc cứu Hách Đại Hải từ trong lao ra ngoài, mới không lưu lại vết nhơ, hơn nữa về sau Huyện tôn đại nhân thay đổi, A Tề mới có thể làm tương công. Nếu không, làm sao mà được Phủ tôn đại nhân coi trọng?”

“Qua mấy năm nữa chỉ sợ Huyện tôn đại nhân thấy A Tề cũng phải cúi đầu phục tùng đấy.”

“Cũng may mắn là A Tề cự tuyệt hôn sự với cọp mẹ Từ gia trong huyện, nếu không, sao thiên kim Phủ tôn đại nhân chịu làm thiếp thất được?”

“Nói đến tiểu thiếp, Đại Hải tẩu tử thật là tài làm cho vị trong nhà kia phải ngoan ngoãn vâng lời, còn dịu ngoan hơn tiểu nha đầu nữa.”

“Đại Hải tẩu tử là người giỏi giang. Cũng không biết chuyện giữa Tiểu Bảo ca và Hà Hoa như thế nào rồi?”

“Quân ca nhi cũng là người có tiền đồ, lại nói, Hà Hoa cùng Tiểu Bảo ca trái lại rất xứng đôi, tính tình đó, đoán chừng cũng có thể hợp với mong muốn của Đại Hải tẩu tử, thật sự là một mối nhân duyên tốt.”

“Nghe ta nói này, Đại Hải tẩu tử lợi hại như vậy, Hà Hoa cũng không phải là người cam chịu ăn thiệt thòi, nếu thật sự làm người một nhà, không chừng sẽ ầm ĩ đấy.”

“Gây gổ cũng không sai á!”

“Ngươi muốn xem nhà người ta không tốt đúng không?”


“Được rồi được rồi, nhìn đằng trước xem, tân nương tử sắp tới rồi!”

......

Tiếng chiêng trống, tiếng nói tiếng cười, tiếng pháo nổ đỏ rực. Trong đại trạch Hách gia, cũng là một trận rối loạn.

Đại Hải thẩm nhìn phương thuốc Lang trung đã kê cau mày: “Nhiều thuốc như vậy? Không phải Tiểu Bảo ca đã nói chỉ ăn hơi nhiều một chút thôi sao? Làm sao lại như vậy?”

Tiểu Bảo mặt tái xám từ trên giường bò dậy, bất đắc dĩ nói: “Nương, con thật sự chỉ ăn hơi nhiều chút, không có việc gì. Hoàn toàn cũng không cần mời Lang trung. Hôm nay là ngày tốt của ca ca, người vẫn nên nhanh đi ra ngoài đi. Con nghỉ một lát là tốt rồi, chờ chút nữa cũng có thể đi ra ngoài thay phụ thân cùng ca ca làm việc đấy.”

Đại Hải thẩm vẫn còn đang lo lắng, ngoài cửa một tức phụ quản sự vén rèm chạy vào, thở hổn hển nói: “Đến! Tân nương tử đến!”

Đại Hải thẩm vội vã chạy ra ngoài cửa, đến cửa lại xoay người lại, nói với Lang trung: “Làm phiền ngài đi một chuyến, kính xin chờ một chút.”

Lang trung đó chưa lấy được tiền, lại biết ngày hôm nay Đại Lang nhà này cùng Phủ tôn đại nhân kết thân, có người ngã bệnh là rất kiêng kỵ, hắn cũng không vội đi ra ngoài, sờ hàm râu thư thớt trên cằm, chậm rãi nói: “Phu nhân yên tâm, ta ở lại nơi này châm cho lệnh lang mấy châm, sau đó uống thêm mấy than thuốc ta kê, bảo đảm lệnh lang thuốc đến bệnh trừ.”

Đại Hải thẩm loay hoay xoay mòng mòng, hoang mang lo sợ, nghe được lời này, mừng rỡ trong lòng, sờ sờ trên người, bởi vì hôm nay là ngày đặc biệt, mang theo bên mình đều là đồ đắt tiền hoặc là đĩnh bạc lớn, nửa ngày cũng không tìm được một thứ thích hợp lấy ra thưởng cho Lang trung, vừa vặn có người ở bên cạnh thúc giục, bà ấy liền đi theo.

Hai mắt Lang trung liếc nhìn nửa ngày lại chỉ trông được một bóng lưng, trong lòng thầm hận chủ mẫu nhà này là một người vắt chày ra nước, nhưng nghĩ tới người bọn họ kết thân là loại người gì, nên vẫn không dám nói ra mặt. Chỉ đành phải lấy kim châm ra, châm đến Tiểu Bảo gào khóc, đỏ bừng cả khuôn mặt luôn. Lúc này Lang trung mới thỏa mãn thu tay lại, nói: “Bản lĩnh của ta đây chính là tổ tiên truyền xuống, tuy nói không so được với Hoa Đà lúc còn sống, nhưng người bình thường ta sẽ không sử dụng đâu. Tiểu công tử sau khi trải qua lão hủ châm cứu gân cốt đã hoạt huyết (lưu thông máu), hiện nay sắc mặt đỏ thắm, khí tức thông thuận, chỉ ngũ tạng trống rỗng, uống một than thuốc là có thể tốt rồi!”

Tiểu Bảo hai mắt đỏ ngầu, muốn nói cái gì đó lại cảm thấy trong bụng một trận sôi trào, vội vàng xách quần chạy đến nhà xí, một hồi lâu mới thuận khí. Ngẫm lại lời Lang trung nói “Ngũ tạng trống rỗng”, cũng không dám xác định vừa rồi Lang trung kia có phải trả thù hắn hay không, đành phải lấy một phong bạc, sai người đưa Lang trung từ cửa sau ra ngoài. Mình cũng ôm bụng, chống đỡ cặp chân run rẫy, nhìn một bàn thịt cá và điểm tâm mỹ vị tinh xảo thở dài nói: “Tự gây nghiệt, không thể sống!”

......

Nhà Vượng Tài đã bố trí chuyện trong nhà cho tiểu nha đầu từ sớm, đi một đường từ cửa thôn nghe chuyện nhà Hách Đại Hải. Đến gần tối trở về hậu viện thì nhìn thấy đầy đất đều là lông gà phân gà, thối hoắc lộn xộn. Giận đến mức bà ấy quơ lấy cây chổi đánh về phía tiểu nha đầu đang cắn ngón tay đứng ở cửa viện xem náo nhiệt.


Tiểu nha đầu ai u một tiếng, khom lưng chui ra phía sau bà ấy, chạy ra xa cười hì hì nói: “Vượng Tài thẩm, người cũng đừng mệt nhọc. Con đi pha trà cho người, sau đó quét hậu viện, người mau nói cho con nghe một chút bộ dạng tân nương tử như thế nào á?”

Vượng Tài nhà vứt bỏ cây chổi gắt nàng một tiếng: “Tiểu nha đầu cũng muốn làm tân nương tử rồi sao? Tốt, ta sẽ nói cho tiểu thư, để nàng bán ngươi cho người ta làm tân nương tử!”

Tiểu nha đầu biết bà ấy giận thật, le lưỡi, trề môi dài một tấc quay người vào hậu viện.

A Sinh tẩu tử nghe được động tĩnh bên này, đi tới cười nói: “Phủ tôn đại nhân gã nữ nhi, chính thẩm cũng không nhịn được đi xem náo nhiệt, huống chi là tiểu nha đầu? Mắng sơ qua một chút còn chưa tính, lại còn treo ngược hứng thú của nàng, coi chừng nàng làm việc mắc phải lỗi.”

Nhà Vượng Tài đỡ thắt lưng ngồi xuống ở một bên, chậc chậc thở dài nói: “Mấy xe ngựa đồ cưới đó, mỗi một dạng cũng đủ cho chúng ta ăn uống vài năm! Hách tương công thật đúng là kết được một mối nhân duyên tốt. Chỉ là hôm nay khí sắc Tiểu Bảo ca xem ra không được tốt......”

A Sinh tẩu tử che miệng cười: “Thẩm thật đúng là, thấy tiểu thư không có ở đây, là có thể nói lung tung rồi à?”

“A phi phi! Tiểu thư là đại cô nương chưa xuất giá, thanh danh là điều quan trọng nhất! Ta làm sao dám trêu chọc chuyện của nàng và Tiểu Bảo ca? Chỉ là hôm nay Tiểu Bảo ca quả thật có chút không thích hợp, ta cảm thấy hôm nay Quân thiếu gia nhìn Tiểu Bảo ca, vẻ mặt cũng có chút là lạ......”

“Vượng Tài thẩm. Ta đi làm việc. Ta cái gì cũng không có nghe được.” A Sinh tẩu tử khoát khoát tay xoay người rời đi.

Vượng Tài thẩm ngồi ở trên băng đá nói thầm: “Biết ngươi miệng kín kẽ ta đây mới nói. Chỉ là, thật sự có cái gì đó không thích hợp, chẳng lẽ muốn cùng Hách gia kết làm thân gia hay sao?”

Một mình Quý Quân về trong huyện, vẻ mặt cười đến cổ quái nói với Hà Hoa: “Tiểu Bảo ca ăn ớt cay ăn ra bệnh luôn rồi.”

Hà Hoa đã từ chỗ tiểu Đào biết sự thật trước rồi, vốn là có chút tức giận, nghe Quý Quân vừa nói như vậy, sưng mặt lên nói: “Chuyện này cùng muội không có quan hệ gì!”

Quý Quân cho là nàng ngượng ngùng, vẫn cười hì hì kể chuyện hắn làm thế nào lừa Tiểu Bảo ăn ớt cay, bộ dạng Tiểu Bảo cay đến nước mắt, nước mũi chảy ra chật vật như thế nào, cuối cùng là ham ăn thứ ớt cay đó đến nỗi tiêu chảy, kể ra rất sống động.d/d/l/q/d

Hà Hoa nghe xong cũng cảm thấy rất buồn cười, có một số việc chính nàng cũng chẳng hề quan tâm, nhưng nghĩ đến Quý Quân không có ý tốt, trong lòng vẫn khó chịu, lạnh lùng nói: “Ca ca, hiện tại muội muội ca là khuê nữ, ca ca có thể nào khinh xuất như thế hả?”


Lúc này Quý Quân mới biết Hà Hoa thật sự tức giận, vội chỉ trời thề thốt: “Mặc dù ca cùng cha đều cho rằng Tiểu Bảo không tệ, nhưng chỉ cần muội không muốn, chúng ta cũng sẽ không ép muội, hơn nữa sẽ không làm chuyện tổn hại đến thanh danh của muội!

Ca chính là bởi vì biết tâm tư của Tiểu Bảo đối với muội, mà muội lại không muốn cùng hắn kết cùng một chỗ, lúc đó mới đào hai cây ớt và lấy một vài quả ớt làm món ăn cho Tiểu Bảo, để đáp tạ tình nghĩa hắn lúc trước cho hạt giống. Hắn quả nhiên cho là muội muốn cùng hắn phân định ranh giới, không muốn không minh bạch lôi kéo nhau, ngày đó trong lòng buồn bực mới ăn uống lung tung. Vừa rồi ca chỉ nói đùa với muội thôi.”

Hà Hoa nghe được Quý Quân không có làm nguyệt lão se duyên, trong bụng mới thoải mái một chút.