Cung Khuynh

Chương 97: Lựa chọn của Cao Hiên

“Tâm bệnh sao…”

Dung Vũ Ca lặp lại lời ngự y, nàng vẫn biết Vệ Minh Khê vừa khiếp nhược vừa yếu đuối, việc Vệ Minh Khê quá mềm yếu vẫn luôn là vết thương trí mạng của nàng, nhưng không ngờ hôm nay Vệ Minh Khê cũng hiểu được cái gọi là “bốc đồng tuỳ hứng”, cứ việc ngủ thiếp đi như thế, không thèm quản bất cứ chuyện gì nữa. Vệ Minh Khê, nàng thật là đáng giận! Nhưng cho dù là vậy, tay Dung Vũ Ca vẫn không kìm được vuốt ve khuôn mặt Vệ Minh Khê, si ngốc ngẩn người.

Cao Hiên lẳng lặng đứng sau lưng Dung Vũ Ca, cho dù hắn đứng bao lâu, Dung Vũ Ca cũng không hề hay biết, mà Vệ Minh Khê lại càng không biết. Có lẽ lúc này người đau khổ nhất không phải là Dung Vũ Ca, thậm chí cũng không phải là Vệ Minh Khê vẫn đang nằm trên giường, mà chính là Cao Hiên hắn. Cao Hiên cảm giác đầu mũi có chút cay cay, vì hắn là Hoàng đế cho nên hắn không thể khóc, ít nhất không thể khóc ở trước mặt bất luận kẻ nào.

Thê tử hắn căn bản không hề để ý gì đến ánh mắt chất vấn và khiển trách của hắn, hoàn toàn xem thường hắn. Người mình yêu lại yêu sâu đậm mẫu thân của mình, mà bản thân mình lại giống như một đứa ngốc không biết chút gì, đồng thời bị phản bội như thế, ngay cả muốn tố khổ cũng không biết tố khổ cùng ai. Nếu trước kia mọi uỷ khuất đều có thể nói với mẫu hậu, nhưng hiện tại thì sao? Mẫu hậu hắn nằm trên giường ngủ một giấc dài không tỉnh, trốn tránh hết thảy.

Cao Hiên muốn chỉ trích Vệ Minh Khê và Dung Vũ Ca, nhưng nhìn Vệ Minh Khê vẫn mê man không tỉnh, hắn khẽ mềm lòng, lại nhìn sang Dung Vũ Ca từ lúc mẫu hậu hôn mê đến giờ nàng vẫn luôn túc trực bên người, tự mình đút cơm, lau rửa, một Dung Vũ Ca chu đáo như vậy, thật sự Cao Hiên chưa từng thấy qua. Cao Hiên mềm lòng, mọi chất vấn đều nuốt trở lại vào bụng, thậm chí còn thấy mình xuất hiện ở đây là quấy rầy các nàng. Nhưng sao các nàng có thể làm như vậy? Việc các nàng đều là nữ tử còn không nói, các nàng còn có quan hệ như vậy, đây rõ ràng là nghịch luân, hay cho tới bây giờ hai nàng đều không nghĩ tới mình? Chẳng lẽ mình đối với các nàng không có chút phân lượng nào hay sao? Một người là thê tử của mình, một người là mẫu thân của mình, hai người đều không thể tha thứ!

Tâm tình Cao Hiên rất phức tạp, tuy hắn hận Vệ Minh Khê và Dung Vũ Ca nhưng đối với các nàng vẫn có tình cảm sâu đậm, lại không tự chủ được mà mềm lòng, Cao Hiên vốn luôn luôn thiện lương, nhưng giờ tự nhiên lại phát hiện, nguyên lai tha thứ cho một số người cũng không phải dễ dàng như vậy.

Cao Hiên mơ hồ biết, nguyên nhân mẫu hậu hôn mê có đến một nửa là do không dám đối mặt với mình. Cao Hiên biết Vệ Minh Khê luôn luôn là người hiểu rõ mình nhất, nhưng cũng bởi vì biết rõ nàng thương yêu mình nên Cao Hiên mới càng khó có thể tha thứ cho Vệ Minh Khê. Người đã biết rõ mình yêu Dung Vũ Ca như vậy, biết rõ sẽ làm mình tổn thương, vậy sao người có thể cùng Dung Vũ Ca có loại tình cảm này? Cao Hiên nhìn Vệ Minh Khê trong khi đang hôn mê tay vẫn nắm chặt lại, chỉ biết ngủ say không chịu tỉnh khiến cho mình phải lo lắng, trốn tránh mọi trách nhiệm, rõ ràng là dám làm không dám nhận!

Cao Hiên nhìn Dung Vũ Ca cầm tay Vệ Minh Khê áp lên mặt nàng nhẹ nhàng ma sát, trong lòng hắn khẽ nhói đau, chưa bao giờ nàng đối với mình có vẻ ôn nhu và dịu dàng đến thế. Lúc còn bé Dung Vũ Ca luôn mượn cớ gặp mình để diện kiến mẫu hậu, ở trước mặt mẫu hậu nàng lại luôn vô cùng ngoan ngoãn và nhu thuận, sợ là việc gả cho mình cũng chỉ vì mượn mình để tới gần mẫu hậu mà thôi. Cao Hiên nhớ lại ngày đó lúc Dung Vũ Ca đồng ý lấy mình đã tán dương gương mặt mình thật xinh đẹp, có lẽ cũng bởi vì mình lớn lên giống mẫu hậu chăng!? Những chuyện trước kia không hiểu, hiện tại hắn đều đã hiểu, Cao Hiên cảm thấy mình thật đáng buồn, cũng thật đáng thương, không biết phát tiết vào đâu đành đạp đổ cái bàn gần đó.

Cao Hiên nghĩ, nếu không phải vì mẫu hậu, sợ là chỉ một câu Dung Vũ Ca cũng lười nói với mình, Cao Hiên càng nghĩ càng thêm buồn, ngoại trừ thân phận nam tử ra, hắn quả thật không có chỗ nào có thể so được với mẫu hậu. Cao Hiên nghĩ đến đây, nhãn tình cũng hồng lên, cố hết sức kìm nén không để cho nước mắt chực chờ trào ra.

Lần đầu tiên Cao Hiên cảm thấy Dung Vũ Ca thật đáng hận, nàng quá ích kỷ, mặc dù từ rất lâu hắn đã nhìn thấu tính tình vô cùng ích kỷ của nàng hơn bất kỳ ai khác, nhưng trước kia vẫn không thèm để ý, thật không ngờ Dung Vũ Ca lại không kiêng nể gì làm mình tổn thương đến vậy, làm cho Cao Hiên không có cách nào không hận, nhưng dù vậy, hắn vẫn hy vọng Dung Vũ Ca có thể an lành.

Một Dung Vũ Ca ích kỷ kiêu ngạo, lại vô số lần ở trước mặt mẫu hậu mà hạ thấp mình, có lẽ tình yêu của Dung Vũ Ca dành cho mẫu hậu cũng không kém tình yêu của mình dành cho nàng là bao.

“Nàng nghỉ ngơi một chút đi, nàng đã hai ngày không chợp mắt rồi.” Rốt cuộc Cao Hiên vẫn rất mềm lòng với Dung Vũ Ca, dù hận nàng nhưng vẫn hy vọng nàng tốt đẹp. Cao Hiên cảm thấy mình xác thực là một đứa ngốc, nhìn thấy bộ dáng bất lực của nàng, Cao Hiên đã hy vọng mình có thể ôm lấy nàng an ủi đến cỡ nào, để cho nàng không còn thấy khổ sở nữa, nhưng Cao Hiên cũng chỉ đành cười khổ một mình, người Dung Vũ Ca muốn ôm vào lòng tuyệt đối không phải là hắn.

“Ta muốn khi nàng tỉnh lại, người đầu tiên nàng nhìn thấy sẽ là ta, ta sẽ nói với nàng, nàng không cần sợ nữa, ta sẽ không làm tổn thương nàng, so với bất kỳ ai trên đời này, ta lúc nào cũng hy vọng nàng có thể bình an vui vẻ, vô luận nàng làm chuyện như vậy với ta, ta cũng không hận được nàng, ta chỉ hy vọng nàng có thể yêu ta hơn một chút, có thể dũng cảm hơn một chút…” Dung Vũ Ca nói xong, nước mắt cũng lã chã tuôn rơi trên gương mặt tái nhợt của Vệ Minh Khê. Vì sao đến bây giờ nàng mới hiểu được điều ấy?

Mũi Cao Hiên có chút chua xót, hắn rất hiểu cảm nhận của Dung Vũ Ca, yêu đến bất lực, cho nên hắn thật sự mềm lòng, lòng thiện lương đã đánh bại hận ý trong lòng hắn. Tuy hắn không có được hạnh phúc, nhưng nếu hai người mình yêu thương nhất hạnh phúc thì cũng tốt, một khắc kia, Cao Hiên thật sự muốn rút chân ra khỏi tình cảm mà ngay từ đầu vốn không hề có chỗ đứng dành cho hắn, thành toàn cho các nàng.

“Mẫu hậu, người tỉnh lại đi, nhi thần không hận người đâu, người vẫn là mẫu hậu mà ra nhi thần kính yêu nhất…” Cao Hiên nói xong, nước mắt liền cuồn cuộn trào ra, trái tim hắn đã bị hai thanh đao nhọn cắm ngập, chỉ có rút ra thì vết thương mới có thể khép lại, nhưng khoảnh khắc khi rút ra ấy vẫn đau đớn đến tê tâm liệt phế, mà miệng vết thương có thể thật sự khép lại sao? Cao Hiên không biết, hắn chỉ cảm thấy mình thật dư thừa, các nàng sẽ không quá để ý đến sự sống chết của mình, các nàng mới là hai người yêu nhau.

***

Vệ Minh Khê đang ngủ say, trở về như lúc còn là một hài tử, cái thời mà nàng cho tới bây giờ cũng không dám ra ngoài đùa nghịch khi trời đổ cơn mưa tuyết, nhưng hiện tại trong mơ nàng lại chạy ra ngoài, bốc đồng tuỳ hứng chơi đùa. Khi thời hài tử qua đi, giấc mơ lại đi đến thời nàng trở thành thiếu nữ, nàng không muốn làm nữ tử thế gia đại tộc điển phạm nữa, nàng phải là chính nàng, nàng phải làm một Vệ Minh Khê khác, một Vệ Minh Khê có thể phóng túng càn rỡ, có thể không sợ trời không sợ đất, có thể được bình đạm sống cùng Dung Vũ Ca. Có lẽ yêu thương Dung Vũ Ca là điều tất nhiên, bởi vì Dung Vũ Ca có tất cả dũng khí mà nàng không có.

Nhưng trong mộng lại không có Dung Vũ Ca, cũng không có Cao Hiên, chỉ có một hài tử dần dần biến thành thiếu nữ, sau đó mũ phượng khăn trùm lập gia đình, không phải gả cho người là đế vương chí cao vô thượng, mà chỉ là một thư sinh ôn nhuận như ngọc, chẳng qua diện mạo thư sinh kia vẫn luôn mơ hồ không rõ, cũng là lý tưởng của Vệ Minh Khê trước khi gặp được Dung Vũ Ca.

Rồi những giấc mộng kia cũng dần dần biến mất, nàng mơ thấy Cao Hiên sinh ra, một hài tử so với mình năm đó tính cách còn mềm yếu hơn rất nhiều, nàng nghĩ, nàng nên bảo hộ hắn thật tốt, để hắn khoẻ mạnh bình an trưởng thành, tiếp theo lại mơ thấy cảnh tượng lần đầu tiên gặp Dung Vũ Ca, cái cảnh tượng mà nàng đã sớm quên lãng. Dung Vũ Ca từ nhỏ đã có dáng dấp của một mỹ nhân, hai má phúng phính hồng hồng, ngũ quan tinh xảo vô cùng, vẻ mặt có chút xấu hổ đỏ bừng, thật là xinh đẹp khả ái. Tiểu mỹ nhân xuất hiện trước mặt mình rất nhiều lần, cùng hài tử mình trưởng thành, rồi tiểu mỹ nhân kia cũng dần dần trở thành một thiếu nữ khuynh thành tuyệt thế.

“Mẫu hậu, Vũ Ca thật đẹp.” Cao Hiên mười ba tuổi chỉ ngây ngốc nói thầm với mình, nói xong liền thẹn thùng đỏ mặt.

Vệ Minh Khê nhìn về phía Dung Vũ Ca đã mười lăm tuổi, nhất thời nhìn cũng thất thần, đẹp thì có đẹp, nhưng mặt mày trông cũng rất yêu tà, ngày sau chắc chắn sẽ gây chuyện, không biết vì sao ngay lúc ấy trong lòng mình đã có chút mâu thuẫn với người thiếu nữ này.

“Vũ Ca nói bộ dáng ta càng ngày càng giống mẫu hậu, nàng nói ta lớn lên sẽ giống mẫu hậu như đúc, sau này nàng sẽ gả cho ta.” Mười bốn tuổi, Cao Hiên cười nói vui vẻ.

Vệ Minh Khê nhìn về phía Dung Vũ Ca cách đó không xa, dung nhan tuyệt thế kia ngày càng hoạ thuỷ. Vệ Minh Khê khẽ nhíu mày, nàng không hy vọng Dung Vũ Ca làm con dâu mình.

Vô số hình ảnh dần hiện lên, đều là những hình ảnh mà Vệ Minh Khê đã sớm quên lãng.

Một giấc mộng thật dài, như thể trải qua cả một đời người, ở trong mộng, cảnh tượng một lần lại một lần thay đổi, mộng cũng dần dần trở nên nhanh hơn, cuối cùng là cảnh tượng lúc Dung Vũ Ca đang rơi lệ, Vệ Minh Khê đưa tay đón lấy những giọt nước mắt đang cuồn cuộn rơi xuống, nóng bỏng đến mức khiến trong lòng nàng nhói đau, nàng không muốn làm cho Dung Vũ Ca phải khóc, khi Dung Vũ Ca cười mới là khoảnh khắc đẹp nhất.

Vệ Minh Khê chỉ có một ý niệm trong đầu, không được làm cho Dung Vũ Ca phải khóc thêm lần nữa, cái ý niệm này làm cho Vệ Minh Khê đột nhiên mở mắt, vừa mở mắt liền thấy được Dung Vũ Ca trước tiên, cũng lập tức cảm giác được trên mặt có dòng chất lỏng ấm áp. Vệ Minh Khê khẽ đưa tay vuốt ve hai má Dung Vũ Ca, đầu ngón tay chạm đến dòng lệ châu nóng bỏng của nàng.