Cung Khuynh

Chương 93: Ân đoạn nghĩa tuyệt

“Vệ Minh Khê, nếu như ngươi làm không được, vậy thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa!” Dung Vũ Ca không hề nhìn Vệ Minh Khê, bởi vì chỉ cần liếc mắt một cái, tâm nàng sẽ đau đớn như bị cường ngạnh xé rách.

Dù chỉ một câu Vệ Minh Khê cũng không nói nên lời, nàng không biết hiện tại mình còn có thể nói gì. Từ trước đến giờ, bề ngoài Vệ Minh Khê vốn luôn thanh nhã nhưng giờ phút này lại vô cùng chật vật, y phục vẫn còn dính thức ăn vừa rồi bị hất đổ, trên trán vẫn còn lưu huyết, mặt mày Vệ Minh Khê tái nhợt, nhìn như có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào. Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, càng nhìn càng chần chờ, đôi môi khẽ máy động nhưng lời gì cũng không thể thốt ra, chỉ đành chậm rãi lê đôi chân như đang mang sức nặng ngàn cân, xoay người rời đi.

Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê ly khai, ánh mắt dần đỏ lên, kia trong mắt toàn là tơ máu dày đặc, nàng nắm chặt tóc, ôm lấy đầu như thể bị tẩu hoả nhập ma. Việc Vệ Minh Khê cứ như vậy rời đi làm cho Dung Vũ Ca hoàn toàn cuồng nộ, nàng nắm lấy hộp trang điểm trên bàn ném mạnh về hướng Vệ Minh Khê, mà Vệ Minh Khê cũng không hề né tránh, làm cho ngay giữa lưng lập tức bị một cú đập thật mạnh. Vệ Minh Khê rên lên một tiếng, không một ai biết Vệ Minh Khê bị ném trúng có bao nhiêu đau, chỉ có Dung Vũ Ca biết nàng ném có bao nhiêu mạnh.

Dung Vũ Ca nhìn thân thể vốn gầy yếu của Vệ Minh Khê cơ hồ lảo đảo như sắp ngã, nước mặt lại từng giọt tuôn rơi, nàng không muốn bất luận kẻ nào làm tổn thương Vệ Minh Khê, nhưng hôm nay người làm nàng bị thương lại chính là mình. Dung Vũ Ca hận mình, nhưng lại càng hận Vệ Minh Khê!! Vệ Minh Khê, vì sao ngươi có thể làm được điều như vậy, vì cớ gì ngươi có thể làm vậy đối với ta? Vì ngươi ta đã không còn gì cả, sao ngươi lại nỡ hung hăng đem lòng ta dày xéo.

--------------------------------------------

Tĩnh Doanh nhìn Vệ Minh Khê đi ra, toàn thân lộn xộn không nói, ngay cả trên trán vẫn còn lưu vết thương đang rỉ máu, làm cho Tĩnh Doanh lập tức muốn đi vào giáo huấn Dung Vũ Ca. Mặc dù lần này nương nương có làm chuyện quá đáng nhưng cũng đâu tới phiên Dung Vũ Ca làm nương nương bị thương. Ngay từ đầu nếu Dung Vũ Ca biết cố kị luân thường không câu dẫn nương nương, thì hôm nay nương nương làm sao lâm vào tuyệt cảnh như thế này. Đó chính là nghiệt căn do Dung Vũ Ca tạo ra, kết xuất nên nghiệt quả, cũng chính là báo ứng của nàng vậy.

Nếu Dung Vũ Ca không câu dẫn Vệ Minh Khê, nàng vẫn sẽ là một Vệ Minh Khê không nhiễm chút bụi trần, chính là do Dung Vũ Ca cứ nhất quyết kéo nàng từ trên mây rơi xuống, làm cho Vệ Minh Khê hiểu được thất tình lục dục, cũng làm cho cả đời Vệ Minh Khê vì việc này mà mệt mỏi. Dung Vũ Ca hiện tại có thể oán trách Vệ Minh Khê, có thể hận Vệ Minh Khê, nhưng nỗi khổ trong lòng Vệ Minh Khê thì biết tố khổ cùng ai đây?

“Một bước sai, từng bước sai, tất cả đều là ta sai!” Vệ Minh Khê nở nụ cười tự giễu, cười nhưng đầy vẻ tái nhợt vô lực.

Tĩnh Doanh nghe vậy thật muốn tát cho mình mấy cái, nếu lúc trước không để cho Dung Vũ Ca có cơ hội tới gần nương nương, vậy sẽ không khiến nương nương lâm vào tuyệt cảnh thế này.

“Nương nương, để ngự y xử lý vết thương đi.” Tĩnh Doanh lo lắng nói.

“Thôi, cứ để máu chảy cũng tốt, nàng nói không muốn nhìn thấy bản cung nữa, nếu bản cung chết đi, cũng có thể thuận theo ý nàng.” Vệ Minh Khê cứ nghĩ đến việc Dung Vũ Ca quyết tuyệt nói không bao giờ muốn nhìn thấy mình nữa, tâm tưởng chừng như chết lạnh.

“Có bao nhiêu yêu thì có bấy nhiêu hận, nói ngược lại, giờ phút này nàng hận người bao nhiêu, thì cũng có nghĩa nàng yêu người bấy nhiêu. Nếu nương nương có chuyện gì không may, nhất định nàng không thể nào vui nổi.” Tĩnh Doanh khẽ trấn an, Dung Vũ Ca quá yêu Vệ Minh Khê, nên cho dù lúc này nàng có hận Vệ Minh Khê vô cùng thì nhất định cũng không hy vọng Vệ Minh Khê có việc gì bất trắc.

“Có lẽ nàng thật sự hy vọng bản cung biến mất trước mắt nàng, cũng đúng, từ trước đến giờ bản cung chỉ biết tổn thương nàng, nếu không có bản cung, có lẽ nàng mới được tự do….” Vệ Minh Khê khẽ cử động đôi môi khô khốc, cười khổ nói, kể từ lúc bị ném trúng xương sống, Vệ Minh Khê đau đến mức đổ mồ hôi lạnh, rốt cuộc chống đỡ không được thân thể dần gục xuống. Vệ Minh Khê nghĩ, nếu giờ phút này nàng chết đi, có lẽ đối với ai cũng đều tốt cả, nàng chịu không nổi việc đối diện với nhi tử, cũng chịu không nổi việc Dung Vũ Ca hận mình. Từ đầu tới cuối, nàng vẫn luôn là một kẻ khiếp nhược.

“Nương nương…” Tĩnh Doanh ôm lấy thân thể cực kỳ yếu ớt của Vệ Minh Khê, nàng thật đáng chết, sao đến bây giờ mới phát hiện nương nương có vấn đề, lẽ ra nàng không chỉ có một vết thương trên trán mới đúng.

-------------------------------------------------

“Dung Vũ Ca, sự tình đã là như thế, ngươi còn muốn thế nào đây? Chẳng lẽ ngươi muốn hành hạ nương nương đến chết mới cam lòng hả dạ sao?” Tĩnh Doanh chất vấn Dung Vũ Ca, nương nương bị tổn thương đến cột sống, may mà không quá mức nghiêm trọng, nếu chỉ cần thêm chút nữa thì rất có khả năng làm cho nương nương bị liệt.

“Là nàng muốn hành hạ ta đến chết, chứ ta nào có tài đức gì mà có thể hành hạ nàng đây? Lòng của nàng so với bất kỳ kẻ nào đều lãnh khốc hơn nhiều, nàng một lòng đều vì nhi tử của nàng, vì ngai vàng của nàng, vì thanh danh tài đức sáng suốt của nàng, cũng vì vinh hoa phú quý của nàng,… ngươi nên nhanh chóng thấy rõ chân diện mục của nàng đi, tránh cho ngày nào đó bị nàng đưa lên giường của ai đó cũng không biết…” Ngữ khí Dung Vũ Ca đầy trào phúng, tùy tiện nói với Tĩnh Doanh.

“Vậy chúc mừng ngươi đã nhìn thấu nương nương, hiểu ra triệt để.” Tĩnh Doanh nhìn Dung Vũ Ca, nở nụ cười vô cùng nhạo báng. Mỗi người đều là phàm phu tục tử, không ai có thể đổ lỗi cho ai việc gì.

Lời của Tĩnh Doanh nói làm cho Dung Vũ Ca phẫn nộ: “Nếu nàng muốn đoạn tình cứ nói với ta thì được rồi, ta sẽ thành toàn cho nàng, vì cái gì lại đưa ta lên giường kẻ khác? Nàng bảo ta phải có cảm xúc như thế nào đây?” Dung Vũ Ca chán ghét chuyện tình yêu của mình bị chất vấn, rõ ràng đều là Vệ Minh Khê sai, Tĩnh Doanh dựa vào cái gì mà cười nhạo mình?

“Dung Vũ Ca, ngươi thật tâm tự hỏi lòng mình đi, nếu nàng nói đoạn tình, có thật ngươi sẽ cam tâm tình nguyện thành toàn cho nàng không? Ta nhớ rõ, ngay từ đầu nương nương đã tìm mọi cách khước từ tình cảm này, sao lúc đó ngươi không thành toàn cho nàng đi?” Tĩnh Doanh nhíu mày, nếu lúc trước Dung Vũ Ca chịu dừng lại thì đã không có cảnh tượng hôm nay.

Nhất thời Dung Vũ Ca không biết nói lời gì để chống đỡ, nàng vì Vệ Minh Khê phụ tẫn thiên hạ nên tuyệt đối không cho phép Vệ Minh Khê phụ mình. Nếu Vệ Minh Khê nói đoạn tình, mình sẽ an nhiên tiếp nhận sao? Mình vì nàng phụ tẫn thiên hạ, Vệ Minh Khê còn nói được câu gì? Có đôi khi mở miệng nói một việc còn khó khăn hơn so với làm được việc đó.

“Vệ Minh Khê không sai, sai là Dung Vũ Ca tự mình đa tình, Vệ Minh Khê muốn đoạn tình, vậy thì tình này cứ đoạn đi.” Dung Vũ Ca cười nói, sau khi Vệ Minh Khê đưa mình lên giường kẻ khác, còn có tình gì là không thể đoạn đâu?

Sau khi Vệ Minh Khê hôn mê tỉnh lại, việc đầu tiên là chạy tới Phượng Nghi cung, hoàn toàn bất chấp vết thương trên trán và xương sống của mình, nàng lo lắng Dung Vũ Ca một giọt nước cũng không uống, nhưng đúng lúc bước vào thì nghe thấy Dung Vũ Ca nói đoạn tình, chén cháo trên tay bỗng chốc rơi xuống, nước mắt cũng cuồn cuộn tuôn rơi. Kết cục này vốn là kết cục mà nàng vẫn muốn, sau khi mảnh tình này chấm dứt, nàng sẽ không cần đeo tội danh nghịch luân này trên lưng nữa, cũng không cần hổ thẹn với nhi tử của mình, nhưng đến khi thật sự nghe được, nàng đột nhiên phát hiện so với việc mang tội danh nghịch luân cùng giành thê tử của con, nàng lại càng không cách nào chịu được sự quyết liệt của Dung Vũ Ca giờ phút này. Thì ra Dung Vũ Ca đã xâm nhập vào sâu trong tận cốt tuỷ của mình mà mình vẫn hồn nhiên không hề hay biết, bây giờ nàng muốn tách ra khỏi thân thể này, làm cho toàn thân bắt đầu kịch liệt đau đớn.

Dung Vũ Ca theo thanh âm tiếng chén rơi xuống thấy được Vệ Minh Khê, khuôn mặt nàng vẫn tái nhợt như trước, lệ châu vương đầy khoé mắt, kia đau đớn tựa hồ như thể bị vứt bỏ. Dung Vũ Ca trào phúng nhếch miệng, rõ ràng người bị vứt bỏ là mình, Vệ Minh Khê biểu hiện khó khăn như vậy để làm cái gì, đây không phải là kết quả mà nàng vẫn muốn sao? Có vài người vô cùng đáng hận, giống như Vệ Minh Khê bây giờ vậy.

“Từ nay về sau, Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê ân đoạn nghĩa tuyệt!” Thanh âm Dung Vũ Ca rất lớn, cũng rất bình tĩnh, không chỉ nói cho mình Tĩnh Doanh nghe, mà chính là nói cho Vệ Minh Khê biết.

Vệ Minh Khê hoàn toàn hoảng loạn, nếu lúc trước Dung Vũ Ca còn có thể lấy thứ này thứ nọ ném mình, phát giận với mình, làm cho mình vẫn còn cảm thấy có đường vãn hồi, thì giờ phút này Dung Vũ Ca lại hoàn toàn bình tĩnh, làm cho Vệ Minh Khê thúc thủ vô sách. Thương tâm quá mức sẽ làm tâm chết, và cũng chỉ có tâm chết mới có thể bình tĩnh được như thế.