Cung Khuynh

Chương 105: Hoàng tổ mẫu, người kia đã trở về

Dung Vũ Ca ngẩn người nhìn hài tử kia, bất giác buông lỏng bàn tay đang ôm lấy chân Vũ Dương, đời này Dung Vũ Ca không hề có ý định sẽ gặp hài tử này, giờ vô tình gặp mặt làm cho nàng không biết phải làm sao.

Lúc này Cao Mộ Ca mới nhìn thấy rõ nữ nhân đang quỳ gối trước mặt ngoại tổ mẫu, mặc dù cho tới bây giờ nàng chưa từng gặp qua nhưng Mộ Ca biết nữ tử vừa xa lạ lại vừa quen thuộc kia là ai, nàng là người hoàng tổ mẫu thương nhớ, cũng là mẫu hậu mà mình chưa bao giờ gặp.

“Mẫu hậu, người là mẫu hậu ta sao?” Cao Mộ Ca nhìn Dung Vũ Ca hỏi.

Lúc Dung Vũ Ca nghe thấy nữ oa hỏi mình có phải mẫu hậu nàng hay không, trái tim nghe thấy hai chữ “mẫu hậu” không hiểu sao co rút lại, vô cùng đau đớn.

“Ta không phải mẫu hậu của ngươi!” Dung Vũ Ca lập tức lớn tiếng phủ nhận mình không phải mẫu hậu của nàng, giống như chỉ cần thanh âm lớn một chút thì có thể phủ nhận mối quan hệ của hai người vậy. Nàng hận hài tử này, tuy rằng trong lòng biết rõ đứa bé này vô tội, nhưng hài tử này tồn tại lại làm cho nàng không có cách nào tha thứ cho Vệ Minh Khê.

Vũ Dương khẽ híp hai mắt nhìn Dung Vũ Ca kích động phủ nhận, Cao Mộ Ca cũng ngơ ngác nhìn Dung Vũ Ca, mình nhận lầm người sao? “Ngoại tổ mẫu, nàng không phải mẫu hậu sao?” Nếu đúng là mẫu hậu, vậy vì sao nàng không nhận mình?

“Mộ Ca ra ngoài trước đi, ngoại tổ mẫu sẽ nói cho ngươi biết sau.” Vũ Dương nói với Cao Mộ Ca, Cao Mộ Ca nghi hoặc nhìn Vũ Dương, lại nhìn sang người rõ ràng có bộ dáng hoàn toàn giống với nữ nhân trong bức hoạ của hoàng tổ mẫu rồi mới rời đi.

Sau khi Cao Mộ Ca rời đi, Vũ Dương lạnh lùng hỏi: “Nàng không phải do ngươi sinh ra sao?”

Dung Vũ Ca không trả lời, tựa hồ vết sẹo trong quá khứ vốn đã chôn sâu nay lại bị xé rách một lần nữa, miệng vết thương lại trào ra máu tươi, rõ ràng không phải đã không còn đau nữa sao? Nhưng sao vẫn còn khó chịu như vậy, vẫn không tài nào thở nổi.

“Sao không trả lời?” Vũ Dương lại hỏi, mỗi người đều phải có trách nhiệm với những việc mình đã làm.

“Mẫu thân, chuyện đã qua con không muốn nhắc lại nữa.” Dung Vũ Ca tận lực dùng thanh âm bình tĩnh nói, cố gắng làm cho cảm xúc mình không bị ảnh hưởng.

“Vệ Minh Khê bắt ngươi sinh ra?” Vũ Dương không cho Dung Vũ Ca cơ hội hồi phục, tiếp tục ép hỏi.

“Mẫu thân, con và nàng đã chấm dứt, người không nên hỏi nữa!” Ngữ khí Dung Vũ Ca lộ ra cảm xúc không bình tĩnh, giọng nói ẩn chứa sự đau đớn nàng cố chịu đựng và nỗi tức giận không biết tỏ cùng ai, mà nỗi tức giận này Dung Vũ Ca cũng không biết là đối với người nào, có lẽ là đối với chính nàng nhiều hơn.

Vũ Dương nhìn nữ nhi, xem ra mấy năm nay tiến bộ không ít, nhưng từ trong cốt tuỷ thì cái gì cũng chưa thay đổi.

“Hài tử này là nguyên nhân ngươi ra đi sao? Xem ra ngươi từ trên người Vệ Minh Khê chịu không ít đau khổ nhỉ, đời này có bao nhiêu nam nhi tốt cho ngươi chọn, ngươi không chọn lại cứ cố chọn lấy nàng, vì nàng giết vua thí thân, thân nhân xa lánh đều không tiếc, đây là tình yêu của ngươi sao? Nói xem ngươi được cái gì?” Vũ Dương khí thế bức nhân hỏi.

“Mẫu thân!” Dung Vũ Ca thấp giọng gọi mẫu thân, ngăn nàng tiếp tục xát muối lên vết thương của mình, nàng không muốn đau thêm nữa, năm đó nàng vì Vệ Minh Khê có chết cũng không sợ hãi, thì còn có cái gì nàng không thể chấp nhận đâu? Cho nên vô luận bị mẫu thân châm chọc khiêu khích thế nào, nàng cũng không hối hận với lựa chọn trước kia của mình. Chẳng qua nỗi đau khắc cốt ghi tâm này nàng không thể nào quên được, cho nên mới lựa chọn rời xa căn nguyên làm cho nàng tổn thương, hoàn toàn đoạn tuyệt tình yêu.

“Hừ! Thôi cứ xem như ta sinh phải một nghiệt chướng chấp mê bất ngộ vậy, chuyện đã qua không đề cập đến cũng được, nhưng nếu ngươi đã không phải là một nữ nhi tốt thì ta hy vọng ngươi có thể làm một mẫu thân tốt.” Cao Mộ Ca là tôn nữ nàng đã thừa nhận, nên dù cho nữ nhi này không tiếp nhận, thì tôn nữ cũng không thể không nhận, ít nhất nàng sẽ không giống mẫu thân nàng làm cho mình thương tâm.

“Cho tới giờ con cũng không hy vọng có hài tử đó xuất hiện trên cõi đời này, từ khi nàng sinh ra cho tới bây giờ ngoài thống khổ thì chưa từng mang đến cho con niềm vui sướng nào, thử hỏi làm sao con có thể làm một mẫu thân tốt đây?” Dung Vũ Ca cười khổ hỏi mẫu thân.

“Nếu ngươi không chấp nhận nàng, vậy cũng không cần nhận ta nữa.” Vũ Dương không muốn quản chuyện phát sinh giữa nữ nhi và Vệ Minh Khê nữa, nhưng hài tử này vô tội, trên người Mộ Ca dù sao cũng chảy huyết mạch Cao gia và Dung gia, mình đã thừa nhận thì không chấp nhận Dung Vũ Ca phủ nhận, làm đứa bé này tổn thương.

“Mẫu thân…” Dung Vũ Ca nhìn mẫu thân đi xa, không nghĩ tới điều kiện tiên quyết để mẫu thân tha thứ cho mình lại là huyết mạch kia, cũng đúng, nếu không phải vì mối quan hệ máu mủ kia, xét tính cách mẫu thân thì có lẽ đến chết cũng không tha thứ cho mình. Xem ra Vệ Minh Khê muốn hài tử này xuất hiện, chắc chắn đã liệu đến tính tình quyết liệt của mẫu thân, nhưng cho dù là vậy, Dung Vũ Ca vẫn không thể tha thứ cho Vệ Minh Khê, dù bất kỳ lý do gì cũng không đủ để nàng tha thứ cho Vệ Minh Khê.

***

“Nàng là mẫu hậu của ta sao? Nếu đúng vậy thì tại sao nàng không nhận ta? Ta không ngoan sao?” Cao Mộ Ca hỏi Vũ Dương, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn lén Dung Vũ Ca đang ở cách đó không xa, trong lòng đối với mẫu thân chưa từng gặp qua có chút thấp thỏm và khẩn trương, tuy rằng giữa Dung Vũ Ca và Cao Mộ Ca mà nói thì chỉ có chút quen thuộc hơn so với người xa lạ mà thôi.

“Không phải Mộ Ca không ngoan, là mẫu hậu ngươi không tốt. Thế giới người lớn rất phức tạp, chờ Mộ Ca lớn lên sẽ hiểu.” Vũ Dương thở dài, nhân sinh luôn có nhiều điều bất đắc dĩ.

“Có phải khi Mộ Ca trưởng thành rồi thì cái gì cũng có thể hiểu phải không?” Cao Mộ Ca lại hỏi, thật ra nàng cũng không quá để ý Dung Vũ Ca có nhận mình hay không, dù sao từ nhỏ cũng chưa từng gặp qua, chỉ là trong lòng thầm nghĩ, mẫu hậu trong bức hoạ đã trở lại, có lẽ hoàng tổ mẫu sẽ rất vui.

“Trên đời này làm gì có người nào chuyện gì cũng có thể biết hết đâu?” Vũ Dương xoa đầu Cao Mộ Ca, ôn nhu cười nói: “Đế vương bản kỷ Mộ Ca đã đọc đến đâu rồi?”

“Hán Nguyên Đế (1), thái tử của Hán Tuyên Đế(2) là người ôn hòa văn nhã, thấy Tuyên Đế sử dụng nhiều quan lại hình bộ, lấy pháp trị trói buộc, đại thần Dương Uẩn(3) vì tội dùng ngôn luận nhạo báng mà bị xử tử, nên lúc yến tiệc bình tĩnh nói: “Phụ hoàng dùng hình quá nặng, nên dùng học giả” Tuyên đế biến sắc đáp: nhà Hán có chế độ riêng, làm sao có thể lẫn lộn đạo làm vua hòa theo Nho giáo, không thấy cái gương nhà Chu đó sao! Vả lại những nhà nho bình thường nào có hiểu được thời thế, chỉ biết khen xưa chê nay, mê hoặc nhân tâm, không biết tuân thủ, làm sao ủy nhiệm!” Ngoại tổ mẫu, câu này có nghĩa là gì?”

“Lúc đó Tuyên đế tương đối trọng dụng hình pháp, nhưng nhi tử hắn, cũng là Nguyên đế sau này, lại đề nghị Tuyên đế nên dùng đạo đức giáo hoá. Tuyên đế nghe xong mới nói nhà Hán có chế độ riêng, từ đó mới xuất xứ ra hai từ ‘Bá’, ‘Vương’, lễ pháp đều xem trọng như nhau, làm sao có thể chỉ dùng đức giáo. Phụ hoàng ngươi chính là người nhu nhược thiện dùng nho sĩ, không hiểu ‘Vương’, ‘Bá’ chi đạo tức đạo làm vua…” Vũ Dương phản bác, quân quyền Cao gia trong tay Cao Hiên bị đám nho sinh kia phân chia hơn nửa, cũng may là chúng nho sinh an phận, thiên hạ mới bình an vô sự, nhưng quân quyền nhất định phải được đặt trong tay mình mới bảo đảm an toàn.

“Không có gì đáng ngại, nếu hiện tại phụ hoàng không hiểu, ngày sau ta sẽ học.” Mộ Ca nghe được cái hiểu cái không, nhưng vẫn chăm chú nhớ kỹ những lời ngoại tổ mẫu nói. Mộ Ca nhớ rõ, hoàng tổ mẫu đã nói phải nhớ kỹ những lời ngoại tổ mẫu, nhất định sẽ giúp ích nhiều. Ngày sau Cao Mộ Ca trở thành người như thế nào, phải xem ở Vũ Dương vậy.

“Tốt, ngày sau tiểu Mộ Ca của ta nhất định có tiền đồ hơn so với mẫu hậu chỉ biết nhi nữ tình trường của ngươi!” Vũ Dương tán thưởng, đây mới đích thực là tử tôn Cao gia, còn nhỏ tuổi đã có khí phách thế này, ngày sau vị tất đã không thể quân lâm thiên hạ. Năm đó khi sinh ra Dung Vũ Ca, Vũ Dương chỉ hy vọng Dung Vũ Ca cả đời đại phú đại quý, vô ưu vô lo, nhưng ở Cao Mộ Ca lại làm cho Vũ Dương ký thác thật nhiều kỳ vọng, hy vọng hài tử chảy huyết mạch này của mình có thể như đại bàng giương cánh, ở trên vạn người.

Dung Vũ Ca đứng từ đằng xa nhìn lại, trăm ngàn tư vị nảy sinh trong lòng, năm đó mình cũng từng là nữ oa trong lòng mẫu thân, nhưng nay cảnh còn người mất. Đến lúc này Dung Vũ Ca mới cẩn thận quan sát hài tử kia, nàng không giống Cao Hiên, lại càng không giống mình, không thể tưởng tượng nổi mình lại sinh ra một tiểu hài tử xấu như vậy, Dung Vũ Ca thầm nghĩ. Tuy nàng không thích đứa bé này, nhưng cũng không quá chán ghét như nàng vốn tưởng tượng, mặc dù nhìn nữ oa này vẫn cảm thấy chướng mắt.

“Ngươi thích ngoại tổ mẫu hay hoàng tổ mẫu hơn?” Vũ Dương giống như tất cả người bình thường nào khác, muốn biết đối với hài tử này ai mới là người thân nhất, đặc biệt từ sau khi nữ nhi hướng về Vệ Minh Khê, nàng lại càng thêm để ý.

Dung Vũ Ca nghe vậy thì biết mẫu thân quả nhiên vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Vệ Minh Khê.

“Ta thích ngoại tổ mẫu hơn.” Cao Mộ Ca suy tư chốc lát liền đáp lời.

Vũ Dương vừa lòng gật đầu: “Không uổng công ngoại tổ mẫu thương ngươi như vậy, không giống lúc trước nuôi ong tay áo(4).” Vũ Dương chỉ dâu mắng hòe nói.

Dung Vũ Ca chỉ có thể cười khổ.

“Mộ Ca, việc hôm nay nhìn thấy mẫu hậu ngươi, không được nói cho hoàng tổ mẫu biết, hiểu không?” Vũ Dương nhắc, nàng không muốn nữ nhi cùng nữ nhân kia dây dưa không rõ, nếu các nàng đã kết thúc, vậy để cho các nàng hoàn toàn chấm dứt đi.

Những lời này của Vũ Dương lại rất hợp tâm ý Dung Vũ Ca, đó là người mà cả đời này nàng cũng không mong gặp lại, cũng không muốn nhìn thấy lần thứ hai.

Cao Mộ Ca liếc nhìn Dung Vũ Ca và Vũ Dương, do dự gật đầu: “Vâng, Mộ Ca sẽ không nói cho hoàng tổ mẫu biết.”

***

“Hoàng tổ mẫu….” Cao Mộ Ca đứng ở sau lưng Vệ Minh Khê khẽ gọi, Vệ Minh Khê không mặc cung bào, toàn thân bạch sắc, vòng eo mảnh mai như nhu liễu, mái tóc thật dài khẽ phi tán theo gió, lẳng lặng đứng ở ven hồ. Trong trí nhớ của Cao Mộ Ca, hoàng tổ mẫu luôn ưu thương như vậy, đạm khiết như vầng minh nguyệt trên cao.

“Ừ?” Vệ Minh Khê quay đầu nhìn Cao Mộ Ca.

“Hôm nay ngoại tổ mẫu hỏi ta thích ngoại tổ mẫu hơn hay hoàng tổ mẫu hơn, ta trả lời thích ngoại tổ mẫu hơn, hoàng tổ mẫu có giận không?” Cao Mộ Ca đem chuyện phát sinh hôm nay nói với Vệ Minh Khê.

“Kỳ thật trong lòng ta thích hoàng tổ mẫu nhiều hơn, mặc dù ta cũng thích ngoại tổ mẫu…” Cao Mộ Ca nói, tuy thời gian hoàng tổ mẫu ở trong cung không nhiều lắm, mặc dù bề ngoài ngoại tổ mẫu có vẻ thương nàng hơn hoàng tổ mẫu, nhưng nàng vẫn thích hoàng tổ mẫu hơn.

“Trả lời rất đúng, về sau nếu ngoại tổ mẫu ngươi hỏi lại, cứ trả lời như vậy.” Vệ Minh Khê thản nhiên cười nói.

“Vì sao ngoại tổ mẫu không thích người?” Cao Mộ Ca hỏi, tuy rằng ngoại tổ mẫu chưa bao giờ nói, nhưng nàng vẫn cảm giác được ngoại tổ mẫu không thích hoàng tổ mẫu một chút nào.

“Tiểu hài tử không hiểu được đâu, lớn lên sẽ nói cho ngươi biết.” Vệ Minh Khê nghe vậy, nàng biết khúc mắc của Vũ Dương đối với mình sợ là đến chết cũng không thể cởi bỏ.

“Ta sẽ lớn nhanh thôi!” Cao Mộ Ca nhíu mày, nghiêm trang tuyên bố.

Vệ Minh Khê nhìn Cao Mộ Ca, ôn nhu nở nụ cười, vẫn là nụ cười nhàn nhạt như trước, hài tử này trưởng thành rồi có thể tha thứ cho thứ tình cảm nghịch luân như vậy không?

“Hoàng tổ mẫu, người kia đã trở về.” Tuy rằng Cao Mộ Ca đã đáp ứng Vũ Dương không nói cho Vệ Minh Khê biết, nhưng tâm Cao Mộ Ca rốt cuộc vẫn hướng về Vệ Minh Khê, vẫn muốn nói cho nàng biết.

“Người kia?” Vệ Minh Khê nghi hoặc hỏi.

“Người trong bức hoạ của hoàng tổ mẫu, mẫu hậu của ta, ta nhìn thấy nàng ở phủ công chúa.” Trong lòng Cao Mộ Ca vẫn có chút thấp thỏm, dù sao nàng cũng đã đáp ứng ngoại tổ mẫu không nói cho hoàng tổ mẫu biết, hành vi này nếu bị ngoại tổ mẫu biết, nhất định ngoại tổ mẫu sẽ mất hứng, nhưng hoàng tổ mẫu rất nhớ người kia, nàng phải nói với hoàng tổ mẫu.

Vệ Minh Khê vừa nghe xong, hoàn toàn ngây ngẩn cả người, trái tim giống như bị ai bóp chặt, không phải vui sướng mà là đau đớn, là hoài niệm đau đớn.

--------------o0o-------------

1. Hán Nguyên Đế ( 76 TCN – 33 TCN), tên thật là Lưu Thích , là vị Hoàng đế thứ 11 của nhà Tây Hán trong lịch sử Trung Quốc.

2. Hán Tuyên Đế (91 TCN – 49 TCN), tên thật là Lưu Tuân, là vị Hoàng đế thứ 10 của nhà Tây Hán trong lịch sử Trung Quốc, trị vì từ năm 74 đến năm 49 TCN. Dưới thời ông, triều Hán duy trì được sự thịnh trị.

3.Dương Uẩn ( ? – 45 TCN ),người Tây Hán. làm Tả Tào thời Tuyên đế, là sĩ phu nổi tiếng, từ nhỏ đã rất có danh khí trong triều, làm quan chí công vô tư, tuân theo luật pháp, không thiên tư tình, làm quan thanh liêm.Bất hòa cùng thái phó Đái Trường Nhạc, bị Trường Nhạc vu oan, Tuyên đế đem hạ ngục,sau được thả. Sau có viết bức thư về quê, lời lẽ đối hoàng đế oán giận, sau bị thượng thư Quy Cữu cáo tội, điều tra ra bức thư, Tuyên đế xem xong giận dữ, phán tội đại nghịch bất đạo, đem chém ngang eo.

4.Nguyên văn: bạch nhãn lang: (sói mắt trắng) sói khi sinh ra thường có mắt màu đỏ, sói mà có mắt trắng tức là 1 con sói không giống những con khác, không cùng đồng loại, lạc loài..