Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

Chương 21: Thị tẩm (3)

Hoàng đế giả nhúng ngòi bút vào mực, cổ tay nhẹ nhàng nâng lên, dừng vài giây trên mặt giấy Tuyên Thành trắng như tuyết mới hạ xuống nét bút đầu tiên. Nét mực đậm trên giấy kéo dài, rồi chuyển ngang, năm chữ to theo kiểu chữ Hành “A Bảo Bích tiêu cung” hiện ra trên giấy, quả thực là giống hệt bút tích của Chu Vũ Đế.

(Kiểu chữ Hành: 行书 – hành thư, một kiểu viết chữ Hán gần giống chữ thảo.)

Buông bút, thấy mình hoàn thành, hoàng đế giả thở ra một hơi, nhẹ đến mức hầu như không thể nhận thấy. Y bắt chước chữ viết của Hoàng thượng suốt ba tháng ròng, mỗi ngày phải chép lại mấy vạn lần, đủ để có thể lấy giả làm thật, đến cả Lương phi cùng Thẩm thái sư đều không nhận ra, huống chi là cô Đức phi không thạo thư pháp này? Xem ra y đã trót lọt qua ải.

Nghĩ đến đây, y để bút xuống, nhân lúc Đức phi cầm tờ giấy Tuyên Thành ngắm nghía liền nhìn Thường Hỉ bằng một ánh mắt hình dấu hỏi.

Thường Hỉ khẽ gật đầu, ý bảo rất ổn.

Động tác của hai người kia tự cho là không để dấu vết, ‘thiên y vô phùng’ (áo trời không vết rách, ý bảo rất kín kẽ, không có sai sót), nhưng thực ra Mạnh Tang Du đang cầm tờ giấy chăm chú thưởng thức lại quét nhẹ một ánh mắt thoáng qua động tác và biểu cảm của họ. Hai người trao đổi ánh nhìn, chắc chắn cô không thể không nhận thấy.

Ý nghĩ mơ hồ trong đầu càng thêm rõ rệt, Mạnh Tang Du nhíu này, xem xét kỹ lưỡng năm chữ trong tay, một lúc lâu sau vẫn không cất tiếng.

Trong điện cực kỳ yên tĩnh, bầu không khí dần dần trở nên nhạy cảm. Như thể có gì bóp nghiến lồng ngực, y cầm lòng không đặng rốt cuộc cũng phải mở miệng: “Ái phi cảm thấy trẫm viết năm chữ này không đẹp sao?”

Thường Hỉ lặng lẽ ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm gương mặt của Đức phi.

“Đâu, chỉ là hoàng thượng viết đẹp quá, thần thiếp xem đến ngây người!” Mạnh Tang Du buông tờ giấy Tuyên Thành xuống, tươi cười đầy nịnh nọt.

“Vậy sao? Đẹp chỗ nào? Ái phi nói trẫm nghe xem.” Hoàng đế giả nhíu mày truy hỏi.

“Cái này thần thiếp cũng không thể nói rõ đẹp chỗ nào, nhưng chỉ là cảm thấy rất đẹp thôi! Hoàng thượng, ngài quả thật là tài trí hơn người!” Nét tươi cười càng thêm nịnh nọt, càng lúc càng tâng bốc rõ ràng hơn, Mạnh Tang Du nhập vai rất tốt hình tượng một cô gái ngu ngốc, không hiểu văn chương, tâm cơ đơn thuần.

Hoàng đế giả hài lòng cười, Đức phi quả nhiên giống như lời Thường Hỉ công công miêu tả, không có tài học gì, cũng không có cơ mưu, nhưng ở cạnh chính những cô gái như vậy lại rất ổn. Quả thực y cảm thấy chính mình may mắn: nếu thực phải chết, trước khi chết có thể gần gũi với một cô gái động lòng người như vậy thì cũng không tính là thiệt thòi.

Nghĩ đến đó, y bước tới nắm lấy vai Đức phi, ôm cô vào lòng, tình cảm sủng ái trên mặt rất có kiểu ‘dật vu ngôn biểu’.

(Dật vu ngôn biểu – vượt ra ngoài ngôn ngữ, chỉ tư tưởng hay tình cảm nào đó dù chưa giải thích nhưng lại có thể khiến cho người nghe hiểu được.)

Súc sinh! Trăm phần trăm là đồ giả! Mạnh Tang Du trong lòng gầm gừ, nhưng trên mặt vẫn không có dấu hiệu nào, cực kỳ tự nhiên tránh khỏi cái ôm của tên giả mạo, ấn y ngồi xuống trường kỷ, nũng nịu nói, “Hoàng thượng, giờ đến phiên thần thiếp tỏ tài học nhé. Thần thiếp vừa học được kỹ thuật pha trà, hôm nay sẽ biểu diễn cho hoàng thượng xem, được không?”

(Trong đoạn trên Tang Du có nói từ 尼玛 – Ni mã, được giải thích rằng đây chính là từ 阿尼马 – a ni mã, chữ phiên âm của “animal” tiếng Anh, có nghĩa là súc vật, mình biên tập lại thành “súc sinh” như trên.)


Nấu nước, toàn bộ quy trình pha trà, phẩm trà, bàn luận chút thi từ ca phú, lý tưởng nhân sinh, tất tật quá trình này cũng phải tốn ít nhất một giờ, hẳn là tên này có thể chịu được. Mạnh Tang Du âm thầm cân nhắc, tự mình bước đến gian trà thủy để chọn lựa lá trà.

Lục tìm mãi trong đống chai chai lọ lọ, cuối cùng cô định chọn loại Quân Sơn ngân châm mà Chu Vũ Đế thích uống nhất, nghĩ nghĩ một chốc, lại lấy ra lọ Lăng vân bạch hào, bốc một nắm bỏ vào Quân Sơn ngân châm trộn đều.

(Loại trà Quân Sơn ngân châm (君山银针) là một trong thập đại danh trà của Trung Quốc, trồng nhiều ở Hồ Nam.

Lăng vân bạch hào 凌云白毫 là một loại trà xanh tại Quảng Tây.)

Ấm nước nhỏ xinh dần bốc làn khói trắng, không lâu sau đã vang lên âm thanh lục bục sôi. Cách một lớp hơi nước nhờ nhờ, nhìn gương mặt chuyên chú pha trà của Đức phi, nét cười điềm tĩnh vui vẻ kia, động tác thong dong tao nhã kia lại thu hút ánh mắt của y lần nữa. Y vốn là ám vệ ẩn trong bóng tối, đời này nhất định sẽ cô độc, chưa từng tiếp xúc với phụ nữ, huống chi là một cô gái xinh đẹp lại đơn thuần như thế này. Nói rằng không động lòng, đó là giả.

“Hoàng thượng, mời dùng trà.” Mạnh Tang Du bê một tách trà nóng hổi đưa đến tay, cắt ngang mơ mộng xa xôi trong lòng y.

Hoàng đế giả nhanh chóng thu lại ánh mắt say đắm, nhận lấy tách trà đưa đến bên miệng nhấp một ngụm. Y cũng đã học nghệ thuật thưởng trà trong ba tháng, tuy rằng không thể đạt đến mức tinh tế hoàn mỹ như Hoàng thượng, nhưng cũng có thể nói một hai điều.

“Mùi thơm thanh nhã, nước trà màu cam, hương vị ngọt ngào thuần khiết, lá trà đọng lại thẳng đứng nơi đáy chén, trà ái phi pha quả rất ngon!” Hắn nhấp một ngụm, cất lời khen, sau đó lại uống thêm hai ba ngụm nữa rồi mới đặt tách trà xuống, cử chỉ nhã nhặn tôn quý, quả thực rất giống.

Mạnh Tang Du nhẹ chớp mắt, che miệng cười đáp: “Hoàng thượng quá khen rồi!”

Thấy đôi mắt phượng chớp khẽ, nét mặt tươi cười như hoa, Hoàng đế giả động lòng, nhìn ngoài cửa sổ thấy sắc trời đã đen thẫm, giọng y khàn khàn, “Cũng không còn sớm nữa, ái phi cùng trẫm mau đi nghỉ thôi.”

“Dạ, để thần thiếp giúp hoàng thượng tắm rửa thay quần áo.” Mạng Tang Du đang chuẩn bị đứng dậy, như nghĩ đến điều gì lại ngồi xuống, lắp bắp không nên lời nhìn y.

Hắn mỉm cười, dịu dàng nói: “Ái phi có việc gì cứ nói, không cần e ngại.”

“Hoàng thượng, mấy ngày trước mẫu thân của thần thiếp đã định cho ca ca cưới con gái trưởng của Lễ bộ thị lang Phó Nghiễm Đạt đại nhân, muốn xin hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn cho ca ca, vui càng thêm vui, hoàng thượng có thể chấp thuận không ạ?” Ánh mắt cô tràn đầy chờ mong.

“Chuyện này…” Việc liên quan đến nhà họ Mạnh, bản thân không thể tự tiện quyết định, Hoàng đế giả lén lút nhìn Thường Hỉ, ngón út Thường Hỉ cử động, y lập tức nói tiếp, “Trẫm sẽ cân nhắc sau.”

Chu Vũ Đế làm việc quả quyết, thậm chí là có chút ngang ngược, việc nhỏ thế này nếu đồng ý thì nói đồng ý, không thì lập tức chối từ, chưa bao giờ có cách nói ‘cân nhắc sau’ như vậy. Mạnh Tang Du vâng một tiếng, trong lòng lại càng thêm chắc chắn về suy đoán của bản thân. Tuy rằng suy đoán này có thể làm người nghe kinh hoảng, người bình thường tuyệt đối khó có thể tưởng tượng, nhưng trải qua hai kiếp, Mạnh Tang Du cô đã không phải là người bình thường nữa. Cô thấy nhiều hơn, đương nhiên cũng hiểu nhiều hơn. Chuyện gì cũng có thể xảy ra, đây là câu nói cô hằng tin tưởng.

Đè trái tim đang thình thịch kinh hoàng xuống, cô đứng lên, vừa bảo Bích Thủy và Phùng ma ma đi chuẩn bị nước ấm, vừa bước qua khoác tay Hoàng đế giả.


“Á!” Bích Thủy đang chuẩn bị rời đi bỗng kêu hoảng một tiếng, khiến ai cũng nhìn cô.

“Con nô tì chết tiệt này, la hét cái gì?” Thường Hỉ nổi giận trách mắng.

“Nô tì thất lễ, xin hoàng thượng thứ tội! Nhưng mà, nhưng mà…” Bích Thủy ấp a ấp úng nói không ra chữ, chỉ hoảng sợ nhìn vào cái ghế thêu Đức phi vừa ngồi lúc nãy.

Phùng ma ma nhìn theo ánh mắt của cô, lập tức kêu lên, “Ối, tín kỳ của nương nương đến!” Cái ghế thêu vương mấy giọt máu, nổi bần bật trong mắt mọi người.

Mạnh Tang Du lập tức đỏ mặt, vội vã buông cánh tay Hoàng đế ra, phịch một tiếng quỳ xuống, “Thần thiếp làm Hoàng thượng bẩn mắt, mất hứng thú của người, xin Hoàng thượng thứ tội.” Dứt lời, cô cắn khẽ đôi môi đỏ mọng, dùng mắt phượng ngập nước thoáng nhìn biểu cảm của tên Hoàng đế, dáng vẻ hết ngượng lại sợ kia vừa tội nghiệp vừa đáng yêu đến không nói nên lời.

Hoàng đế giả được cô nhìn như vậy, tim gan ngứa ngáy, lại thấy ghế thêu dính máu, trong lòng càng thêm thương yêu. Cố sức giấu đi một tia tiếc nuối, y vội vã bước tới đỡ Đức phi lên, dịu dàng nói: “Tín kỳ đột ngột tới vốn là điều bình thường, ái phi có tội gì? Mau mau đứng lên, nền đất rất lạnh.”

“Thần thiếp không dám!” Mạnh Tang Du sống chết không chịu đứng dậy, thấy Hoàng đế giả nhíu mày, vội vàng sợ hãi giải thích, “Thần thiếp đã như thế này làm sao có thể không biết xấu hổ mà đứng dậy ạ? Hoàng thượng đi rồi thần thiếp mới dám đứng lên.” Nói xong, còn vội vàng đem chiếc khăn cầm trong tay phủ lên mặt ghế.

“Ha ha ha ha…” Hoàng đế giả cười ha hả, cười đến ngã tới ngửa lui không ngừng. Đây là lần đầu tiên y gặp một cô gái vừa ngay thẳng vừa dễ mến như vậy, thực là khiến người ta không thể không thích! Hoàng thượng cớ gì lại chướng mắt với Đức phi chứ? Quả là làm người ta khó hiểu!

“Tốt lắm, trẫm phải đi rồi, ái phi không cần tiễn trẫm, mau đứng lên đi.” Thấy Đức phi nhíu này dẩu môi, biểu cảm vô cùng kiên định, Hoàng đế giả đành phải khoát tay, cười rời đi.

Đến khi y đã khuất bóng, Mạnh Tang Du lập tức đứng dậy, vẻ ngây thơ trên mặt từ từ đông cứng lại.

“Ngoại trừ Bích Thủy và Phùng ma ma, những người còn lại lui ra ngoài hết đi.” Cô trầm giọng ra lệnh, dùng nước ấm đã chuẩn bị sẵn vội vàng tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ, rồi đi đến cạnh bàn bát tiên ngồi xuống, cầm lấy tờ giấy Tuyên Thành kia nhìn kỹ, lại bảo Bích Thủy lấy ra bức viết của Chu Vũ Đế trước kia, cùng đặt trên mặt bàn để so sánh.

Thấy chủ tử mặt tĩnh như nước, không nói một lời, tựa như gặp việc gì khó khăn tày trời, Bích Thủy và Phùng ma ma đều cảm thấy hơi căng thẳng. Đúng lúc này, Ngân Thúy vẻ mặt như đưa đám tiến vào, trong tay ôm A Bảo đang kêu rên ư ử, có vẻ vô cùng yếu ớt.

“Thế này là thế nào?” Mạnh Tang Du lập tức hoàn hồn, ôm lấy A Bảo đang thoi thóp, chỉ vào một vết máu trên mõm chú, kinh hoảng hỏi. Chỉ mới nửa canh giờ trôi qua, tại sao đã hộc máu?

“Bẩm nương nương, không biết tại sao từ khi rời khỏi người A Bảo cứ sủa liên tục không ngừng, hệt như nổi cơn điên vậy. Nô tì sợ nó làm ồn đến người và Hoàng thượng, liền ôm nó đến phòng tít hướng đông, không ngờ nó càng sủa to hơn, đến mức cổ họng chảy máu vẫn không chịu ngừng. Nô tì muốn dỗ còn bị nó cắn một miếng!” Ngân Thúy giơ cổ tay lên, một dấu răng dính máu còn nổi bật trên đó.

Chu Vũ Đế không kêu, chỉ phát ra âm thanh hừ hừ mỏng manh từ mũi, dùng chân bám chặt lấy cánh tay của Mạnh Tang Du không chịu rời. Có trời mới biết, từ khi rời khỏi Tang Du, hắn sợ hãi thế nào, tuyệt vọng thế nào, tựa như bị người ta dùng một tảng đá nặng ngàn cân đè nát, nhịp tim cùng hơi thở đều ngừng lại, chỉ muốn kêu thật to, gọi Tang Du đến cứu hắn ra khỏi sự thống khổ như kề cận cái chết kia.

Sự thích thú và động lòng trong mắt thứ đồ giả đó hắn tuyệt đối không nhìn nhầm. Nếu kẻ kia cướp Tang Du bên cạnh hắn đi, hắn sẽ mất hết tất cả, ngay cả hy vọng sống cũng không còn! Tang Du là trụ cột tinh thần giúp hắn đi tiếp, là màu sắc duy nhất trong thế giới chỉ độc trắng đen của hắn, là tất thảy những thứ hắn có được bây giờ! Hắn không thể mất đi Tang Du! Chết cũng không thể!

Hốc mắt bỗng nhiên dâng lên chất lỏng âm ấm, Chu Vũ Đế vội vàng dụi mõm vào lòng Tang Du, hít sâu mùi hương khiến bản thân vô cùng an tâm vào mũi.

“A Bảo ngoan, đừng khóc! Chị ở đây! Chị sẽ luôn luôn ở bên cạnh em, đừng sợ!” Mạnh Tang Du cọ cọ dưới hàm chú, thấy con ngươi nhập nhòa nước mắt, trong lòng đau xót, vội nói với Ngân Thúy, “Từ khi bị thương tới nay em ấy luôn cạnh ta như hình với bóng, mỗi khi rời khỏi ra sẽ nhớ lại lúc gặp nạn, dễ hoảng sợ. Em mau đến Thái y viện gọi Ôn thái y đến xem thử.”

Ngân Thúy vội vàng vâng mệnh, hấp tấp rời đi. Mạnh Tang Du giờ cũng không còn lòng dạ nào mà so sánh chữ viết, ôm A Bảo ngồi xuống giường, vừa xoa vừa hôn, khó khăn lắm mới dỗ được A Bảo đang run rẩy trong lòng cô chịu chui ra. A Bảo ăng ẳng kêu, dùng bàn chân nho nhỏ ôm lấy cổ cô, liếm môi cô liên hồi, động tác vội vàng trước giờ chưa từng có.

Phía bên kia, Hoàng đế giả đã cùng Thường Hỉ đi thật xa, Thường Hỉ bỗng nhíu mày, dừng bước, thấp giọng nói, “Ơ, ta nhớ tín kỳ của Đức phi không phải là hôm nay, phải là cuối tháng mới đúng! Tức là còn mười bảy mười tám ngày nữa!”

“Công công, có phải là nàng ta đã nhìn ra được điều gì không?” Sắc mặt của Hoàng đế giả đầy căng thẳng.

“Bằng đầu óc của nó chẳng thấy được gì đâu. Nhưng cũng nên tìm một thái y khám cho chắc chắn.” Thường Hỉ trầm ngâm, vừa phái một tiểu thái giám đến Thái y viện gọi Lâm Y Chính mà Lương phi thường dùng đến, vừa dẫn Hoàng đế giả trở về Càn Thanh Cung phục mệnh (báo cáo lại sau khi chấp hành lệnh).