Cực Hạn Triền Miên

Chương 15

Mạnh Nhược Dư rút đầu kim cắm vào mạch máu trên mu bàn tay của mình ra, dùng bông gòn đè lên, qua một lúc, lấy bông gòn ra, trên bông gòn xuất hiện một vết màu đỏ chói mắt. Cô ném bông gòn dính máu vào thùng rác, ngồi dậy trên giường, mang dép rồi ra khỏi căn phòng này.


Cả tầng này là nơi một số bác sĩ ở, có điều bọn họ khá nhàn rỗi, chỉ có tình huống đặc biệt mới cần bọn họ ra tay, đa số thời gian bọn họ đều tiến hành nghiên cứu hoặc là tán gẫu, chơi điện thoại, máy tính, nhưng bọn họ rất có sự ăn ý, bọn họ chưa từng nhắc đến những chuyện liên quan tới Trường Sinh Đường, càng không quan tâm bệnh nhân của bọn họ vì sao lại bị thương, chỉ cố gắng hết sức cứu chữa.


Cô đi ra ngoài, một căn phòng khác bên cạnh có người canh giữ ở ngoài, cô đứng một lúc, không đi qua đó mà đi về phía thang máy.


Chẳng mấy chốc thang máy mở ra, nhưng không phải là không có người nào, bên trong có một thiếu niên đang đứng, trông khá trẻ, có hai phần giống với Thẩm Định Trạch. Thiếu niên bước ra từ trong thang máy, hai tay cậu đút vào túi quần, dường như bất ngờ sao có thể thấy được người, “Cô là ai?”


Mạnh Nhược Dư không để ý đến cậu, lướt qua cậu chuẩn bị đi vào thang máy.
“Số người muốn trở thành người phụ nữ của anh ba tôi rất nhiều, nhưng bọn họ đều thất bại, cô muốn biết tại sao không?” Thiếu niên không quay đầu lại, nhưng lại nói ra một câu như vậy.


Lúc này, Mạnh Nhược Dư mới xoay người nhìn cậu: “Không muốn.”
Thiếu niên bật cười: “Thật sao?”
“Đúng vậy, sở dĩ bọn họ thất bại bởi vì tất cả bọn họ không phải là tôi.”


Thiếu niên nghe thấy liền vỗ tay, “Cũng đúng, người có thể được anh ba đích thân nổ súng, cô là người đầu tiên, sau khi khiến anh ấy nổ súng vẫn có thể không chết, cô cũng là người đầu tiên. Tục ngữ nói đại nạn không chết ắt có hạnh phúc mai sau, tương lai Mạnh tiểu thư nhất định sẽ có tiền đồ gấm hoa, ở đây tôi xin chúc mừng cô trước nhé.”


“Cảm ơn lời chúc tốt lành của cậu.” Mạnh Nhược Dư bước vào thang máy.


Thẩm Định Vũ xoay người với tốc độ cực chậm, nhìn số tầng thang máy đi xuống, tầng 9, là tầng Thẩm Định Trạch ở. Cậu khẽ cười, không ngờ lần này trở về lại có chuyện đặc sắc như vậy xảy ra, thật là khiến người ta vừa bất ngờ vừa thích thú. Thẩm Định Trạch vậy mà lại đích thân đối phó một cô gái, còn Thẩm Trường Thủy lại có thể làm trái ý Thẩm Định Trạch cứu cô gái này, thế thì Thẩm Định Trạch, anh gấp gáp không chờ nổi muốn diệt trừ cô gái này như vậy, là vì thật sự muốn cô ta chết hay là sợ cô ta sống sẽ ảnh hưởng đến anh?


Mạnh Nhược Dư ra khỏi thang máy, nếu nói tầng 11 là yên tĩnh, thì tầng này là lặng ngắt, cô bước đi chậm rãi, cho dù động tác rất khẽ, nhưng ở nơi quá mức yên ắng này vẫn lộ ra tiếng bước chân đột ngột của cô. Cô đi thẳng đến trước cánh cửa duy nhất, để mở cánh cửa này cần phải có dấu vân tay, cô nhìn thiết bị đó một cái, do dự một lúc, ngay cả thử cũng chưa từng thử, cô sợ có thiết bị báo động.


Cô đứng một lát, dựa người vào tường, không biết là không có sức hay là làm sao, chẳng bao lâu đã trượt xuống dọc theo bức tường, ngồi ngay cửa, hai tay ôm lấy đầu gối, đầu đặt trên đầu gối, ngồi yên chờ đợi.


Không biết đã qua bao lâu mới có tiếng bước chân vang lên, âm thanh đó càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Thẩm Định Trạch dừng lại khi đứng cách cô hai mét, anh cứ đứng vậy nhìn cô mà không có bất kì cảm xúc nào.


Mạnh Tiêu Tiêu của năm đó cũng ngồi trước cổng tiểu khu với bộ dạng đáng thương như vậy, vùi đầu vào đầu gối, lúc anh đến gần, cô sẽ đột nhiên nhảy cẫng lên, trên mặt tràn đầy vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, thế giới giống như bị ấn nút tạm dừng, bởi vì cô mà lại tiếp tục chuyển động, thế giới yên tĩnh trở nên sôi động, cô sẽ mở to đôi mắt nhìn anh, “Kỷ Thừa Ca, trùng hợp vậy, hóa ra anh ở đây hả?”


Thật là đủ trùng hợp, anh không gặp được người và việc nào trùng hợp như vậy, anh của khi ấy đã nghĩ như thế.


Hiện tại thì sao, Mạnh Nhược Dư này xuất hiện ở đây, là trùng hợp hay là cố ý? Anh nở một nụ cười nhạt, đi về phía trước, ngồi một chân xuống trước mặt cô, “Nghe nói người từng chết một lần sẽ vô cùng quý trọng mạng sống của mình, hóa ra câu nói này cũng phải xem là ai nữa.”


Mạnh Nhược Dư ngẩng đầu lên, “Tôi sống rất tốt đấy!”
Thẩm Định Trạch duỗi tay phải ra, chỉ vào nơi bị anh dùng súng bắn, “Quả thật là sống rất tốt.”
Cô men theo ngón tay anh nhìn ngực mình, “Thẩm Định Trạch, tôi muốn sống.”


“Không phải cô sống rất tốt sao?” Thẩm Định Trạch thu tay lại, đứng dậy.


Mạnh Nhược Dư đứng dậy theo anh, cô đến gần anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh, “Chỉ có ở bên cạnh anh, tôi mới có thể sống thật tốt.” Ánh mắt Thẩm Định Trạch u ám, anh đẩy cô ra, nhưng cô lại ôm chặt lấy anh, không để ý đến sự bài xích của anh, “Một người sống rất cô đơn đúng không? Giống như trên thế giới này chỉ có một mình anh, tuy thuộc hạ của anh một lòng trung thành với anh, nhưng bọn họ chưa từng hiểu anh, người cha có dòng máu tương liên với anh chưa bao giờ cho anh tình thương của cha mà anh mong muốn, anh em vốn thân cận nhất đều có mưu đồ, thậm chí là hận không thể khiến anh chết đi. Tôi có thể bầu bạn với anh, mãi mãi bên cạnh anh.”


“Cô là cái thá gì?” Anh nhíu mày kéo hai tay cô ra, “Cô có tư cách nói lời này với tôi sao?”


“Tôi không có tư cách, nhưng cô gái trong lòng anh có, nếu tôi đã mang gương mặt giống cô ấy như đúc, tại sao anh không xem tôi thành cô ấy? Gặp nhau là duyên phận, có lẽ sự xuất hiện của tôi là để bù đắp cho sự ra đi của cô ấy, tại sao anh không thử tiếp nhận tôi?”


“Dùng chiêu này dụ dỗ không ít đàn ông nhỉ?” Thẩm Định Trạch nắm cổ cô, đè cô vào tường, “Cô cảm thấy lần trước không chết được nên không cam tâm, muốn khiến tôi ra tay lần nữa?”
Cô cố gắng cười, “Tôi muốn sống.”


Cuối cùng Thẩm Định Trạch cũng buông cô ra, tay của anh di chuyển từ phần cổ đến phía sau tai cô, vân vê vành tai của cô, nơi đó không có lỗ xỏ khuyên tai. Anh áp sát cô, cắn lên tai cô một cái, lúc mới đầu động tác rất nhẹ, nhưng sau đó càng lúc càng mạnh, dường như xem tai của cô thành một món ăn ngon lành nào đó mà cắn xé, khiến cô từ đau đớn đến tê dại, cô hoài nghi tai của mình đã bị anh cắn đứt rồi.


Rốt cuộc Thẩm Định Trạch cũng dừng lại, anh nói, “Giữ nguyên như vậy, giả vờ giống một chút.”


Thẩm Định Trạch quét dấu vân tay đi vào phòng, Mạnh Nhược Dư đi vào theo anh, vẫn là căn phòng trước đây, không thay đổi gì cả. Cô thấy anh cởi đồ một cách tự nhiên, chuẩn bị vào phòng tắm, cô lập tức lên tiếng, “Bây giờ tôi không có đồ gì có thể mặc được.”


Trước khi vào phòng tắm, Thẩm Định Trạch cười như không cười nhìn cô, “Chẳng phải cô càng thích không mặc gì trước mặt tôi sao?”
“Đúng vậy, tôi thích không mặc gì trước mặt anh, nhưng tôi không thích cũng như vậy trước mặt người khác.” Cô nói xong thì nhìn anh bước vào phòng tắm.


Cô tìm ghế ngồi xuống, căn phòng quá lớn, không hiểu sao khiến người ta cảm thấy trái tim trống rỗng, có một cảm giác đè nén dày đặc. Thẩm Định Trạch ở đây rất lâu, chắc chắn anh rất cô đơn.


Qua một lúc, chuông cửa vang lên, Mạnh Nhược Dư đứng dậy, thong thả bước ra cửa, Thẩm Trường Hỏa đang đứng ngoài cửa, trong tay anh đang xách hai cái túi, túi tuyệt đẹp, vừa nhìn đã biết giá trị của món đồ trong đó không hề rẻ. Mạnh Nhược Dư chỉ nhìn một cái, lập tức biết bên trong đựng cái gì, cô nhận lấy từ tay Thẩm Trường Hỏa, sau đó tức khắc đóng cửa, không nói một câu nào. Thẩm Trường Hỏa bị chặn ở ngoài cửa đang trừng mắt, nhưng vẫn không tung một cước đá vào cửa, anh rời đi với vẻ hơi tức tối, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, cô gái này thật sự là quá khác thường, bất kể là thái độ của anh Trạch đối với cô hay là thái độ của mấy anh em đối với cô đều vô cùng kì lạ. Nếu không phải tầng này đặc biệt, Thẩm Trường Hỏa cũng sẽ không tự mình cầm đồ lên, dù sao đây cũng không phải là nhiệm vụ Thẩm Định Trạch giao cho anh hoàn thành.


Thẩm Trường Hỏa đi thang máy xuống lầu, trong đại sảnh ở tầng trệt, Tần Yên ngồi yên lặng, cho đến khi bóng dáng của Thẩm Trường Hỏa xuất hiện, cô lập tức tiến lên nghênh đón.
“Cô ta ở trong phòng của anh Trạch sao?” Tần Yên cắn môi, trong mắt có một tia mong đợi mà chính cô cũng không biết.


Thẩm Trường Hỏa thở dài trong lòng, Tần Yên có suy nghĩ gì với Thẩm Định Trạch, trong lòng mấy người bọn họ hiểu rõ, một người phụ nữ không màng tính mạng của mình cứu một người đàn ông không chỉ một mà tận hai lần, nếu nói không có chút tình cảm nào, e rằng cũng không có ai tin, “Ừ.”


Tần Yên dời ánh mắt của mình, ban nãy lúc mấy người đến đưa quần áo, cô đã biết, nhất định là như vậy, nếu không Thẩm Định Trạch sẽ không tự mình kêu người đưa quần áo của phụ nữ đến.


Thẩm Trường Hỏa không đành lòng nhìn dáng vẻ này của cô, “Anh ấy đối xử với cô ta như vậy chỉ vì Trường Thủy thôi, cô đừng để trong lòng.”


“Tôi có để trong lòng hay không thì có tác dụng gì sao?” Giọng của Tần Yên rất khẽ, ngay sau đó cô nở một nụ cười cay đắng, Thẩm Định Trạch muốn làm cái gì, cô có thể tác động sao?


Thẩm Trường Hỏa muốn an ủi cô mấy câu, nhưng lại không nói được lời nào, Thẩm Định Trạch có thái độ gì đối với phụ nữ, bọn họ đều hiểu rõ trong lòng. Mạnh Nhược Dư này, không chỉ Thẩm Trường Thủy có thái độ đặc biệt với cô ta, mà mới vừa rồi Thẩm Định Trạch cũng đối xử với cô ta như vậy, hơn nữa điều quan trọng nhất chính là vẻ ngoài của cô ta giống với mối tình đầu của anh Trạch.


Mạnh Nhược Dư lấy quần áo trong túi ra, lúc này Thẩm Định Trạch cũng ra khỏi phòng tắm, cô nhìn anh, thấy anh không có ý định để ý đến mình, cô đặt quần áo sang một bên, tìm máy sấy tóc, chủ động cắm điện sẵn, định tự mình sấy tóc cho anh. Lúc cô đến gần, cơ thể Thẩm Định Trạch khẽ cứng đờ, nhưng cũng không ngăn cản động tác của cô, cả căn phòng chỉ có tiếng gió thổi vù vù, động tác của cô rất dịu dàng, cũng tuyệt đối không thổi gió ở một nơi quá lâu, vừa phải đến mức thoải mái, sẽ không khiến anh có bất kì sự khó chịu nào.


Thẩm Định Trạch nhắm mắt lại, vẻ mặt an nhiên, cơ thể cũng vô cùng thả lỏng, giống như anh của lúc này đã chìm vào một cõi mộng nào đó.
Trong tiệm sách nhỏ kia, gần như mỗi cuối tuần Thẩm Định Trạch đều sẽ ở đó, hễ ở là ở cả một ngày, cô gái ấy cũng sẽ xuất hiện vào mỗi cuối tuần.


Cô sẽ cầm một số tài liệu đứng trước mặt anh, chỉ một đề bài trên đó rồi hỏi anh, “Bài này làm thế nào, em không biết, anh chỉ em đi.”
Thẩm Định Trạch luôn cúi đầu, anh cũng không nhìn cô lấy một cái, “Tôi cũng không biết.”


“Anh nói dối, đề làm thêm khó như vậy mà anh còn có thể giải được.” Cô gái bĩu môi, rất bất mãn, “Thành tích của anh chắc chắn rất tốt, anh giúp em đi mà, giúp em nâng cao thành tích, thành tích của em rất kém, em muốn thật xuất sắc giống như anh.”


“Tôi không hề xuất sắc.” Anh ngẩng đầu nhìn cô, “Thành tích của tôi không tốt, gia cảnh cũng kém, thậm chí ngay cả mẹ cũng không có, chỉ có thể sống với bà ngoại, đến nỗi tôi chẳng có một người bạn nào. Sở dĩ tôi ở đây không phải vì tôi thích đọc sách, cũng không phải thật sự học tập tài liệu gì đó, chỉ đơn giản là tôi muốn giết thời gian thôi, bởi vì tôi không có người bạn nào có thể đi chơi cùng, cũng không có đồ chơi, đến nơi có thể ở cũng không nốt. Cho nên, em hiểu rồi chứ, tôi không phải là kiểu người trong tưởng tượng của em, cách xa tôi một chút.”


Anh không có gia thế tốt, càng không có điều kiện tốt, thành tích của anh cũng kém, anh không phải là bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái, anh không thỏa mãn được ảo tưởng của người khác, cũng chưa bao giờ mong muốn trở thành người như vậy.


Anh không thể trở thành kiểu người mà người khác kì vọng, cũng không thể cho người khác tất cả những điều họ mong đợi.


Nhưng sau khi nói ra lời này, anh phát hiện bản thân lại có chút buồn bực, anh không biết cô gái này nghĩ về anh thế nào, càng không biết có phải cô giống với các nữ sinh khác hay không, sau khi biết rõ cuộc sống cụ thể của anh sẽ dần dần rời xa.


Cô gái chớp chớp mắt, sửng sốt một lúc, tựa như không hiểu vì sao anh phải nói những chuyện này với cô, “Em chỉ hỏi anh đề bài thôi, anh nói những chuyện này làm gì?”
Cô gái xoay người, đi tới một dãy kệ sách ở giữa.


Thẩm Định Trạch không biết mình nên có cảm xúc gì, tuy anh tiếp tục đọc sách, nhưng không đọc nổi một chữ nào, bỗng nhiên anh có chút khó chịu, lần sau ở nơi này, có lẽ không thể nhìn thấy cô được nữa?
Tâm trạng của anh không tốt nên anh không phát hiện ra, cô gái ấy lén lút nhìn trộm anh mấy lần.


Lúc anh định đi về, cô đột nhiên đứng ra chặn anh lại, “Tuy anh rất keo kiệt, không chịu nói cho em biết tên của anh, nhưng em rất rộng lượng, em tên Mạnh Tiêu Tiêu, anh phải nhớ kĩ tên em.” Dường như cô có chút ngượng ngùng, cắn cắn môi mới tiếp tục nói, “Anh nói anh không có bạn, vậy em trở thành bạn của anh nhé, thế có phải em là sự tồn tại có một không hai trong lòng anh không?”


Cô nhìn anh với vẻ mong đợi, hồi lâu sau thấy anh vẫn im lặng, cô không vui trừng mắt nhìn anh một cái, “Em tên Mạnh Tiêu Tiêu, anh không được phép quên, hừ!”
Cô xoay người chạy mất, anh đứng tại chỗ vẫn luôn nhìn theo bóng dáng của cô, nhìn rất lâu, rất lâu, rất lâu.