Cục Cưng Phúc Hắc Siêu Ngang Ngược: Cha, Con Muốn Trả Hàng!

Chương 583: Ta có thể trả hàng sao? 3

An Bảo Bối vì lời của anh mắt choáng váng, Vinh Ninh nghĩ muốn cùng cô nói cái gì đó?

“Kỳ thật cũng không phải là hết sức muốn nói gì, chỉ là muốn hỏi, có thời gian hay không theo anh ra ngoài nói chuyện phiếm?”

“Nói chuyện phiếm?”

Vinh Ninh nhìn nhìn trời xanh lam, cầm lấy tay cô, “Hôm nay thời tiết sáng sủa, thời gian lại là buổi chiều, không ấm, không nóng, hiện tại vừa vặn, chúng ta tìm một chỗ an tĩnh đợi tí nữa nói chuyện phiếm được hay không?”


An Bảo Bối nhìn xem Vinh Ninh khóe môi nhếch lên dáng tươi cười nhìn cô từ từ đến gần, nếu có khả năng, cô cũng nguyện ý buông tha cho trận hẹn hò nhàm chán thân cận kia đi theo Vinh Ninh, nhưng là... Chuyện lại không có đơn giản như cô nghĩ vậy, nói là thoải mái rời đi có thể rời đi, An Bảo Bối lui về phía sau một bước, ngăn cách khoảng cách ở giữa hai nguời, vội vàng xin lỗi, “Tôi... Tôi có việc... Hôm nào đi!”

Vinh Ninh nhìn xem An Bảo Bối đẩy ra thân thể của mình hướng tới chỗ hện hò chạy tới, anh đứng tại nguyên chỗ, nhìn bóng dáng của cô ở trước mặt của anh biến mất không thấy gì nữa, cự tuyệt anh hẹn hò, lại khăng khăng hướng về chỗ hẹn hò chạy tới, xem ra cô là nhất định không thể hẹn hò, anh thật sự là không biết trong lòng An Bảo Bối đến cùng suy nghĩ cái gì, nếu như anh là An Bảo Bối mà nói, sớm liền theo người khác bỏ trốn đi, ở đâu còn quản cái gì lệnh của ba mẹ, lời của mối mai? Kỳ thật thay đổi cái góc độ nghĩ, anh cũng vẫn có thể đủ lý giải An Bảo Bối làm dễ dàng, thật vất vả tìm được người thân của mình, không nghĩ cùng người nhà gây gổ, đỏ mặt cũng là đúng, chỉ là... Nếu như cô có thể lại dũng cảm một chút xíu thì tốt rồi.

“Ai...” Hỏi thế gian tình là gì, chỉ gọi người thề nguyền sống chết. Trước kia làm lời này đơn thuần chính là ở thúi lắm, cuối cùng còn không phải là khó thoát khỏi tình yêu cái từ này hợp thành? Bất quá...

Tuyệt đối sẽ không khinh địch như vậy buông tha cho!

“Bảo bối? Bảo bối!” An Kỳ kêu tên của cô, rõ ràng để cho cô đến sớm, kết quả đến so với bọn họ còn muốn muộn cũng coi như xong, đến nơi liên tục đang ngẩn người, thật không biết cô đến cùng đang nghĩ những thứ gì?

“A?” An Bảo Bối từ trong mạch suy nghĩ bay trở lại, “Đã xảy ra chuyện gì?”


“Chuyện gì? Lời này mình còn muốn hỏi cậu đấy, cậu vẫn luôn nghĩ ngợi lung tung những thứ gì? Kêu tên cậu nhiều lần như vậy, cậu hiện tại mới đến trả lời mình?”

“Không có gì.” Cô chỉ là đang nghĩ Vinh Ninh mà thôi, cô ở Vinh Ninh trước mặt đào tẩu, anh sẽ không phải hiểu lầm đi? Đối với anh lúc này cô có phải hay không cần phải đem nguyên nhân mình đi tới nơi này bên trong nói cho anh biết một tiếng? Nói như vậy, có phải là anh cũng sẽ không hiểu lầm hay không?

“Đoán chừng là thời điểm dì An Kỳ tìm con, mẹ nhìn thấy ba đi?” Cục Cưng ăn một miếng kem ly nhàn nhạt mở miệng.

“Con cho rằng con là ống nhòm a!” An Bảo Bối vẻ mặt không vui, Cục Cưng tuổi còn nhỏ, như thế nào chuyện gì cũng biết, thế nhưng thoáng cái liền nghĩ ra được, nguyên nhân cô rầu rĩ không vui nghĩ này nghĩ nọ đến cùng là cái gì.


“Ngoại trừ ba ra, còn có ai có thể làm cho mẹ không yên lòng?” An Bảo Bối thật đúng là kỳ quái ôi chao! Nhìn thấy Vinh Ninh chỉ thấy qua được Vinh Ninh đến, làm gì một loại bộ bộ dáng này?

“Mẹ...” An Bảo Bối nói quanh co một tiếng, dứt khoát không cùng Cục Cưng nói nhảm nữa, thọt cô bé nói, “Mọi người sắp đến đây, chớ ăn.”

“Dong dài...” Cục Cưng làm làm hình dáng của miệng khi phát âm ngậm miệng, ngoan ngoãn thu hồi cái muỗng, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Thời gian đã sớm qua, ước định người kia còn không có đến, mẹ như thế nào không trách người ta không tuân thủ thời gian a?” Ngược lại trách cô ở chỗ này ăn kem ly... Cô nhàm chán như vậy, ăn kem ly cũng sẽ không được sao?