Couple 50

Chương 47

CHƯƠNG III

CHUYẾN DU LỊCH TRÊN ĐƯỜNG THỜI QUANG

Phục vụ?

Vừa rồi trái tim còn có chút dao động, nhưng lúc này tôi thực sự nổi giận! Tôi giận dữ nghiến răng, nhìn trừng trừng vào bát “Dựa vào nhau” trong tay An Vũ Phong, rồi lại nhìn vào dáng vẻ đắc ý của hắn, hận là không thể biến ra một cái roi quất lên người hắn!

- Mau lên, nếu không sau đây sẽ có màn trừng phạt đáng sợ hơn đấy. Ha ha ha… Ai bảo cô từng nói chịu chơi chịu phạt…

Hu hu!

Tôi cố kìm chế lửa giận trong lòng, nhận bát Lẩu Quan Đông, nhưng trong đầu tôi lại có một tia sáng xuất hiện!

Ăn theo kiểu tiêu chuẩn?

Không phải chứ? Lẽ nào hắn tưởng tượng đến cảnh tượng lần trước với Ngưu Xuân Hoa, anh một miếng? Tôi một miếng?

- Mau lên! Lẽ nào ở gần tôi khiến cô không kìm chế được bản thân sao? Mau tới đút cho tôi! Nhớ đấy, miếng cuối cùng phải để dành cho tôi!

- Cho anh ăn chết đi!

- Tô Cơ, cô có thể đừng làm mất hứng thế được không, đừng quên câu chuyện mà ông chủ vừa kể!

- Chết đi! ********! Đừng có ngậm chặt cái dĩa không chịu nhả ra như thế, như thế là không vệ sinh, có biết không hả?

- Vệ sinh? Ha ha, Tô Cơ, cô quên nhanh quá! Cô quên là lát nữa chúng ta còn phải cùng nhau uống hết bát canh này sao? Để tôi nghĩ xem, nên để cô uống trước hay là tôi uống trước nhỉ? Hay là chúng ta uống cùng lúc?

- Cút ra!



Đáng ghét, giọng nói đáng ghét của An Vũ Phong cứ quay tròn trong đầu tôi, bỗng dưng tôi thấy hoa mắt, chóng mặt.

Hu hu! Lẩu Quan Đông ngọt ngào… Thì ra chẳng có gì là ngọt ngào cả, đây chỉ là một cái bẫy mà tôi ngu ngốc rơi vào. Hu hu…

Lằng nhằng gần hết buổi, trời đã tối rồi tôi và An Vũ Phong mới vào một quán ăn tên là Sunny Day.

Đây là một quán ăn rất lãng mạn dành cho các cặp tình nhân. Bóng nến hắt lên tường, không khí thoang thoảng mùi hương, không biết vì sao, khi tôi và An Vũ Phong nắm tay nhau vào Sunny Day, tôi nghe thấy rõ tiếng tim mình đập rộn ràng, giống như ôm một con thỏ trước ngực, không thể nào yên tĩnh được.

- Tô Cơ, không khí nơi này có vẻ rất hợp với chúng ta. – An Vũ Phong vẫn tỏ ra thoải mái như ở nhà, nụ cười đểu cáng thường ngày lúc này được ánh đèn chiếu rọi, trông dịu dàng vô cùng! Tôi nhất thời thấy hoảng sợ, đứng ngây ngô nhìn hắn, không nói được lời nào.

- Chào mọi người! Hôm nay là một năm ngày khai trương của Sunny Day! – Đúng vào lúc này, trên cái bục hình trái tim ở giữa quán ăn có một cô gái đeo đôi cánh thiên sứ bước lên, mỉm cười tuyên bố. – Để chúc mừng ngày đặc biệt này, nếu mọi người đồng ý, có thể thoải mái lên sân khấu trình diễn tài nghệ của mình! Khách hàng nào được điểm cao nhất sẽ nhận được một phần thưởng đặc biệt của nhà hàng chúng tôi, phần thưởng rất lớn đó!

- Tiết mục đặc biệt? Thú vị lắm. Chúng ta cùng tham gia nhé! Hay là chúng ta cùng hát tình ca.

- Sẽ có giải thưởng đặc biệt gì nhỉ? Tò mò quá!

Cô gái vừa nói xong, cả quán Sunny Day rộ lên những tiếng bàn tán to nhỏ, không lâu sau, một chàng trai cao lớn và một cô gái xinh xắn lên sân khấu, hai người đứng kề vai bên nhau, dưới sự hỗ trợ của tiếng violon vui nhộn, hai người cùng nhau khiêu vũ!

- Tô Cơ, xem ra chuyến du lịch tình yêu của chúng ta ngày hôm này càng ngày càng thú vị rồi. – An Vũ Phong vừa nói vừa ung dung bưng ly nước chanh lên uống, nhưng ánh mắt hắn lại đột nhiên thay đổi, từ sân khấu chuyển sang tôi. – Đúng rồi, nếu cứ ngồi ăn uống rồi xem biểu diễn thế này thì trận PK này dễ dàng quá!

- An Vũ Phong, anh muốn làm gì? – Tôi có một dự cảm không lành, nhưng không buồn trả lời tôi, An Vũ Phong đã đưa tay ra đặt lên miệng, ra dấu cho tôi đừng nói nữa. Tôi còn đang ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì thì đã thấy hắn ngồi thẳng lên, vẫy tay về phía người dẫn chương trình đeo đôi cánh thiên thần.

- Vâng, anh bạn đẹp trai này có phải muốn lên sân khấu biểu diễn không? – Cô gái “thiên sứ” mỉm cười bước qua, đặt micro tới gần An Vũ Phong.

- Ha ha! Thực ra, người biểu diễn tiếp theo không phải tôi mà là cô gái đáng yêu đang ngồi cạnh tôi đây! Cô ấy muốn nhân cơ hội này để nói ra tiếng lòng mình với chàng trai mà cô ấy thầm yêu sâu sắc! Mong mọi người dành cho cô ấy một tràng pháo tay. Xin cảm ơn!

Bình…

Câu nói của An Vũ Phong như một hòn đá rơi vào đầu tôi, khiến tôi không hề có chút phòng bị nào.

Bốp bốp bốp…

Ngay sau đó là một tràng pháo tay giòn giã vang lên. Tôi há hốc miệng nhìn người dẫn chương trình đứng bên cạnh, mọi người khắp quán ăn đều đứng lên như thể vừa uống doping, không hẹn mà cùng nhìn về phía tôi.

- An Vũ Phong, anh… - Tôi nổi giận tới mức tưởng đầu mình sắp nổ tung ra, đứng phắt dậy, hai tay chống hông định **** cho An Vũ Phong một trận! Nhưng An Vũ Phong lại điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, nắm lấy cánh tay tôi khiến cả người tôi đổ ập về phía hắn!

- Tô Cơ, chẳng phải em luôn cho rằng em là vạn người mê sao? Nhưng vạn người mê không phải chỉ có ngoại hình khiến người ta yêu thích là OK đâu? Tôi rất hy vọng em có thể thể hiện được vẻ đẹp nội tâm của mình! – An Vũ Phong nhướng mày đểu cáng nhìn tôi. – Nếu muốn tôi chấp nhận thua cuộc thì nhất định phải bước lên sân khấu này, để tôi tâm phục khẩu phục!