Công Tử Điên Khùng

Chương 223: Hải tặc

Bình Châu, công dược nghiệp Đàm thị, tất cả những người phụ trách đều chết bất đắc kỳ tử. Cảnh sát cũng không tra được nguyên nhân vì sao. Theo như lời của cao thủ nội gia thì bọn họ đều bị cắt đứt tâm mạch. Mà có thể cắt đứt tâm mạch, cũng không phải là người luyện võ nào cũng làm được. Chỉ có những cổ võ thế gia hay là người luyện qua công phu nội gia thì mới có thể làm được như vậy. Sau đó thì có tin tức chủ tịch tập đoàn dược Thâm Cảng, một trong công dược lớn nhất Hông Kong và hai đứa con của cũng chết vì đứt tâm mạch. Công dược lớn nhất ở vùng duyên hải Nhật Bản, trong vòng một đêm cả nhà xưởng đều bị thiêu hủy. Tất cả người phụ trách đều bị chết cháy trong đó, không một trốn thoát.

Những chuyện này liên tục xảy trong một tháng ngắn ngủi. Hơn nữa đều là các công sản xuất dược. Lúc này người trong nghề mới minh bạch, cái chết của các công kia chắc hẳn có liên quan tới tập đoàn Vân Môn.

Nhưng nghi ngờ thì nghi ngờ, không có bằng chứng nào chứng tỏ là tập đoàn Vân Môn làm, cho nên các vụ án này đều bị bộ công liệt vào vụ án trọng điểm. Nhưng lại không có quy định ngày phá án và bắt giam.

Hung thủ các vụ án này đều không để lại một chút dấu vết gì ở hiện trường. Thật giống như những kẻ sát thủ chuyên nghiệp, phóng hỏa giết người lâu năm vậy.

Tuy không rõ là làm, vụ án cũng đang khẩn trương điều tra, thậm chí còn điều tra nghiêm ngặt hơn lần tập đoàn Vân Môn mất trộm. Nhưng một tháng trôi qua, vẫn không tra được manh mối gì. Sau đó thì cũng giống như các vụ án lớn khác, dần dần bị phai nhạt xuống

Thật giống như đã hẹn trước vậy, các vụ án ăn trộm ở tập đoàn Vân Môn cũng theo đó mà không còn.

Mà trụ sở mới của tập đoàn Vân Môn sau hai năm xây dựng, đã hoàn thành trên khu vực phồn hoa nhất của thành phố Yên Kinh và được đặt tên là tòa nhà Vân Môn.

Trong trụ sở mới này của tập đoàn Vân Môn, đã được lắp đặt những thiết bị bảo vệ tối tân nhất trên thê giới. Có thể nói rằng ngay cả một con ruồi nếu không được sự cho phép, cũng không thể chui vào nơi này được.

….

Lâm Vân ở trên hòn đảo kia đã được tháng, nhưng không chỉ nói thuyền, cho dù là máy bay cũng không thấy một cái đi qua nơi này. Hiện tại Lâm Vân nóng lòng như lửa đốt. Dựa theo tính toán của hắn, thời gian gặp mặt Vũ Tích tối đa cũng chỉ còn có bốn tháng mà thôi. Hơn nữa phải đến đúng ngày đó, nếu không hắn không biết sẽ xảy chuyện gì.

Mỗi ngày Lâm Vân đều đứng trên núi quan sát bốn phương tám hướng xem có thuyền tới nơi này hay không. Nếu như phát hiện đội thuyền mà gọi không tới, Lâm Vân sẽ lập tức vứt bỏ hòn đảo mà nhảy xuống biển bơi đuổi theo con thuyền. Bởi mỗi ngày ở lại trên này lại là một ngày bị dày vò.

Nếu không phải sợ lạc trong đại dương mênh mông, làm trễ nãi thời gian gặp mắt Vũ Tích, thì hắn đã sớm nhảy xuống biển rồi bơi đi rồi. Đang lúc Lâm Vân cực ỳ lắng không biết nên làm thế nào thì hắn nhìn thấy có hai con thuyền đang đi tới.

Trong lòng Lâm Vân rất là kích động. Không ngờ vừa tới là tới hai con thuyền. Hắn liền vội vàng chạy tới chỗ bờ đảo để gọi.

Tuy nhiên Lâm Vân lại cảm thấy không đúng. Hai chiếc thuyền, có một thuyền lại chỉ có hai người, mà tất cả người còn lại thì ở trên con thuyền kia. Hơn nữa có nhiều người trên thuyền rõ ràng bị mười người dùng súng đe dọa. Không nghĩ tới mình gặp phải là hải tặc.

Nhưng thuyền hải tặc cũng là thuyền, có là được rồi.

Người trên thuyền cũng nhìn thấy Lâm Vân. Trong đó có một tên hải tặc giơ súng lên nhắm ngay Lâm Vân, nhưng đã bị tên bên cạnh ngăn lại. Tên bên cạnh có bộ râu quai nón, mắt tam giác, thoạt nhìn rất là dữ dằn.

Lâm Vân thấy tên hải tặc kia lại muốn bắn chết mình, trong lòng thầm mắng. Tuy nhiên không biết tại sao tên bên cạnh ngăn lại là có gì. Chẳng lẽ tính toán lên đảo rồi xử lý mình sau sao? Theo lý thuyết, những hải tặc nếu gây án, nhất định sẽ quay trở lại hang ổ của bọn chúng, mà không đi lòng vòng. Quả nhiên cái tên vừa ngăn cản kia, lại giơ sung của lên. Lâm Vân từ nhưng nhìn rất rõ, là một khẩu súng ngắm. Trong nội tâm thầm mắng người này ác độc. sợ người lúc nãy một phát không bắn trúng mình, khiến mình chạy trốn.

Vốn định nhảy xuống biển rồi bơi qua đó, nhưng Lâm Vân nghĩ lại vẫn là xoay người chạy về đảo nhỏ.

Tên hải tặc đang giơ súng lên chuẩn bị bắn thì thấy Lâm Vân rõ ràng chạy đi, buông súng xuống, trong lòng đầy nghi vấn. Cách như vậy người kia không có khả năng nhìn thấy khẩu súng trong tay mình Nhiều nhất chỉ có thể nhìn thấy cái bóng người mơ hồ mà thôi. Tuy nhiên, dựa theo quy củ của hải tặc, nếu có kẻ nào phát hiện hang ổ của bọn chúng thì phải giết người diệt khẩu. Cho nên tên hải tắc râu quai nón thấy Lâm Vân rõ ràng chạy vào hòn đảo, ngay lập tức lệnh ngừng thuyền. Rồi năm tên hải tặc điều khiển một con thuyền nhỏ đi về hướng hòn đảo. Những người còn lại thì chờ đợi đồng bọn giết Lâm Vân xong rồi lập tức trở về hang ổ. Lâm Vân vừa chạy vừa nghĩ, đã có thuyền nhỏ tới thì càng tốt, đỡ mất công mình bơi trong biển.

Tốc độ của thuyền hải tặc rất nhanh. Lâm Vân liếc thấy con thuyền bị bắt kia có vẻ như là một con thuyền chở khách, tốc độ khẳng định là kém hơn nhiều. Vậy thì tí chiếm lấy con thuyền hải tặc để đi vậy. Thuyền con của bọn hải tặc trong chớp mắt đã đi tới hòn đảo. Năm tên hải tặc thì lưu lại một tên trông thuyền, bốn tên còn lại thì đi về hướng Lâm Vân vừa chạy. Hòn đảo này chỉ có gần ấy, lại không có cây cối cao lớn gì, muốn tìm người rất là đơn giản.

Mà Lâm Vân cũng không có chạy trốn. Cho nên bốn tên kia vừa chạy vào hòn đảo thì đã thấy Lâm Vân chờ ở đó, trong tay rõ ràng còn cầm một khẩu súng. Bốn tên này cả kinh, còn chưa kịp phản ứng đã bị Lâm Vân nổ súng. Lâm Vân chẳng muốn nói nhảm với bọn chúng, thấy là giết.

Giết chết bốn tên hải tặc, vứt súng của bọn chúng vào trong Tinh Giới, cũng chẳng muốn lục lọi đồ đạc trong người bọn chúng, trực tiếp đi về hướng thuyền con kia.

Sau khi tiếng súng vang lên, tên hải tặc đang chờ kia còn đang suy nghĩ, sao mà kết thúc nhanh như vậy? Nhưng trong nháy mắt, lại cảm thấy tiếng súng có chút không đúng, không giống với tiếng súng của bên mình. Chính đang kinh nghi, thì thấy một cái bóng người từ phía xa, rồi đảo mắt đã đi tới trước mình. Tên này còn chưa kịp phản ứng, súng trong tay đã bị người đối diện chụp lấy, rồi khẩu súng quay lại đặt vào đầu

Anh là ai?

Là tiếng Anh thuần.

Đừng dài dòng, điều khiển thuyền đi tới thuyền lớn kia.

Lâm Vân dùng súng chỉ vào đầu người này, cũng dùng tiếng Anh nói chuyện. Tuy trình độ tiếng Anh của hắn còn rất kém, nhưng cũng may người kia nghe hiểu.

Bị súng dí vào đầu, tên này nào dám dự. vội vội vàng vàng quay thuyền lại, lái về con thuyền lớn kia. Tên râu quai nón mơ hồ nghe thấy vài tiếng súng nổ, rồi nhìn thấy thuyền con trở về, liền gật đầu thỏa mãn. Trong lòng tự nhủ, mấy tên thủ hạ của mình làm việc coi như gọn gàng, nhanh như vậy đã trở lại rồi. Phải biết rằng tuy bọn chúng đã toàn, nhưng cũng không muốn chậm trễ quá nhiều thời gian.

Lâm Vân ngồi trên con thuyền, rất nhanh đã đi tới bên cạnh tàu chở khách. Lâm Vân liền tung một cước đánh ngất xỉu tay hải tặc. Sở dĩ không giết bởi vì Lâm Vân không biết lái thuyền. Tuy có thể lập tức học được nhưng nếu có lao động miễn phí thì tội gì không dùng.

Vài tên hải tặc trên tàu chở khách trông thấy thuyền con dừng ở đó, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy một bóng người nhảy lên thuyền. Tên râu quai nón lập tức nhìn người này không phải thủ hạ của mình, mà có vẻ giống như người trên đảo vừa nãy. Trong lòng cả kinh, liền vội rút súng ra.

Nhưng còn chưa giơ súng lên, súng trong tay đã bị một cước không biết từ đâu của Lâm Vân đá văng ra. Rõ ràng ngay cả cái bóng cũng không thấy.

“Người này dùng ảo thuật à?”

Mấy tên thủ hạ xung quanh kinh hãi một thoáng liền vội vàng giơ súng định bắn Lâm Vân. Tuy nhiên bọn chúng cũng không thoát khỏi chúng số phận, đều bị Lâm Vân đá văng súng trong tay. Có người trực tiếp bị rơi trong nước, có người bị rơi vào đâu cũng không biết. Tám tên hải tặc trong chớp mất đã bị Lâm Vân đã lăn vào trong bong thuyền, không có cách nào nhúc nhích. Lâm Vân nhìn vào bong tàu bên trong tàu chở khách, thì thấy rất nhiều người, nam nữ, già trẻ đều có. Phần lớn là người châu Á, chỉ có vài người là người trắng.

Ngoại trừ tên hải tặc bị đánh ngã kia, trong khoang thuyền có mấy chục người. Ở cạnh đó có một một vũng máu, xem bọn hải tặc này đã giết không ít người. Để ở một góc là một hòm đựng đầy đồ trang sức và đủ loại tiền mặt.

Lâm Vân nghĩ thầm, vừa này mình nhìn thấy trên bong thuyền còn có nhiều người hơn. Nhưng giờ chỉ còn ngần này, chứng tỏ số còn lại đã bị giết chết rồi quăng xuống biển. Những tên hải tặc này quả thực là hung tàn. Tuy trước kia Lâm Vân đã nhìn quen những chuyện như vậy nhưng từ khi tới thế giới này hắn đã thay đổi ít nhiều tính cách, không còn thờ với những chuyện như vậy nữa.