Con Gái Nhà Nông

Chương 93: Vơ vét của dân!

Editor: ChieuNinh

Trên huyện mỗi khi đến tháng bảy thì sẽ có hội chùa, đến lúc đó người ở các trấn các thôn mới có thể tới đây đi trẩy hội, đương nhiên, người ở huyện khác cũng tới. A di thì kiên quyết không cho phép Tiểu Bảo đi, bởi vì chuyện một lần kia thiếu chút nữa đã đánh mất Vương Phúc Nhi, vẫn còn để lại bóng ma ở trong lòng nàng. Kết quả tiểu cữu cười nói: "Không có việc gì, đệ mang theo bọn nhỏ đi, hội chùa là ban ngày, đệ ôm Tiểu Bảo, Hà Hoa ôm Lượng Lượng, Khương Điền và Khương Lỗi đều là người lớn, Hoa nhi và Phúc nhi cũng không nhỏ, sẽ không đi lạc"

A di nghĩ nghĩ, nói: "Vậy cũng được, các đệ cần phải trông kỹ bọn nó, còn có Khương Điền Khương Lỗi, các con cũng không thể tự mình lo chơi đùa, phải trông chừng đệ đệ muội muội, biết không?"

Vương Hoa Nhi nói: "A di, con lớn nhất đi, con thấy không có việc gì."

Thích Gia An nói: "Nhị tỷ, tỷ yên tâm, người của tiêu cục chúng ta cũng cùng đi trẩy hội, không có việc gì. Người tiêu cục cũng đều có chút tài năng, người khác còn không dám trêu chọc tới cửa."

Vì thế thương lượng xong, Thích Gia An dẫn bọn nhỏ xuất phát, địa điểm hội chùa cách nhà a di có chút xa, chỉ có thể là ngồi xe đi. Nhưng mà cách càng gần thì xe ngựa càng khó đi, đến cuối cùng thì trực tiếp không đi được. Người đánh xe nói là nhiều người xe ngựa nhiều, rõ ràng là đường bị kẹt, đi xe không được.

Dù sao cũng sắp đến, mọi người đều xuống xe ngựa, Thích Gia An cõng Vương Tiểu Bảo ở trên vai, làm cho Vương Tiểu Bảo rất vui sướng. Lượng Lượng cũng quấn quít lấy muốn như vậy, cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ còn có Khương Điền là tiểu tử choai choai cõng lên, bên cạnh tiểu cữu mẫu còn trông chừng, sợ Lượng Lượng rơi xuống. Khương Điền nói: "Cữu mẫu, người yên tâm đi, Lượng Lượng không nặng, con có thể cõng được, con ở trong tiệm cũng từng khiêng gạo rồi, còn nặng hơn Lượng Lượng."

Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi nắm tay nhau, nhìn người đến người đi, đều bán rất nhiều thứ, bên này chủ yếu là bán các loại đồ chơi nhỏ, còn có một ít trâm hoa, trâm gỗ … tự làm, Vương Hoa Nhi nhìn không nhấc chân đi được. Ở Vương gia thôn, mọi người cũng không có mang cái gì đẹp, nhiều lắm làm cái hoa lụa, bình thường tóc đều là bện lại, đồ trang sức là dây cột, làm sao gặp qua mấy cái này?

Vương Hà Hoa thấy Vương Hoa Nhi như vậy, nói: "Hoa nhi, vừa ý loại nào?"

Vương Hoa Nhi có chút ngượng ngùng, Vương Hà Hoa trực tiếp chọn mấy thứ, nàng mua vài thứ cho chất nữ nhi kiêm ngoại sinh nữ. "Phúc nhi, con thích gì?" Vương Hà Hoa mua một ít đồ trang sức, lại hỏi Vương Phúc Nhi, Vương Phúc Nhi nói: "Cô cô, trên người con có tiền, tự con mua."

"Có tiền là của con, còn đây là đồ cô cô mua cho con." Vương Hà Hoa nói.

Vương Phúc Nhi nói: "Vậy cô mua cho con cái trâm hoa đi. Con thích cái này."

Vương Hà Hoa cười nói: "Được, trâm hoa thì phải một đôi mới được, đến lúc đó ở trên hai búi tóc của con mỗi bên các mang một cái, nhất định sẽ đẹp."

Đó là đáng yêu có được không, Vương Phúc Nhi nói thầm.

Thích Gia An và người tiêu cục hẹn gặp mặt ở trong một tửu lâu. Mọi người đi dạo xong thì trong tay mỗi đứa bé đều có đồ ăn rồi di chuyển tới tửu lâu đó.

Vương Phúc Nhi nhìn tửu lâu này có chút nhìn quen mắt, nhìn tấm biển, Lai Cư, thì ra là chi nhánh của nhà Triệu Thư Lâm ở trên huyện, Triệu thúc thúc thật sự là lợi hại.

Thích Gia An nói phòng bao với điếm tiểu nhị, tiểu nhị vội dẫn mọi người lên lầu hai, đến phòng, bên trong cũng đã có vài người ở đó. Diendanlequydon~ChieuNinh Nhìn thấy Thích Gia An đều kêu một tiếng Thích sư phó.

Thích Gia An giới thiệu mọi người một phen, mấy người này cũng mang theo bọn nhỏ lên đây, vì thế rất náo nhiệt.


Nhưng mà người ta đều cho lễ gặp mặt, Vương Phúc Nhi cảm thấy mấy người này rất có ý tứ, đều cho hồng bao (tiền lì xì). Mấy nam nhân cũng giống như Thích Gia An, làm giáo tập ở trong tiêu cục. Ví dụ như người cao to kia, chỉ dạy côn bổng, mà cái người có râu kia, thì lại là dạy đao thương, phụ nữ của bọn họ cũng đi theo cùng.

Phỏng chừng là vật họp theo loài, người phân theo đàn, Vương Hà Hoa và mấy người phụ nữ nói chuyện rất quen thuộc.

Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi đều ngồi ở hai bên của Vương Hà Hoa, ngồi bên cạnh mấy người phụ nhân cũng có mấy tiểu cô nương tuổi tương đương như hai người.

Một nữ nhân mặt tròn trịa cười nói: "Đại muội tử, đây là ngươi thường hay nói, khuê nữ của nhà đại tỷ ngươi sao? Bộ dạng cũng thật xinh đẹp."

"Triệu đại tẩu cũng đừng khen các nàng, Ngọc Lan nhà ngươi có ai dám bì?" Vương Phúc Nhi liền thấy tiểu cô nương bên cạnh người này đỏ mặt, phỏng chừng nàng chính là Ngọc Lan.

Nữ nhân mặt tròn nói: "Cũng đừng nói, Ngọc Lan cái gì cũng tốt, chỉ là tật xấu đỏ mặt này không đổi được, ngươi nói có gì mà phải đỏ mặt? Đều là người quen, ta ấy, mỗi lần nói nàng cũng không có tác dụng, ngược lại là ta nóng lòng không biết phải nói làm sao."

Ngọc Lan nghe nương nàng nói như vậy thì mặt càng đỏ hơn. Một nữ nhân khác có gương mặt thoản vội nói: "Ta thấy là ngươi không biết đủ đi, khuê nữ thật tốt, ngươi còn nói này nói kia, ngược lại thì ta hy vọng có một khuê nữ, nhưng mà ông trời lại không cho ta. Hiện tại nhìn mấy tiểu cô nương xinh đẹp, ta thực hận không thể là của nhà ta."

Triệu đại tẩu nói: "Được rồi, biết ngươi yêu thích cô nương, vậy qua vài ngày nữa ngươi làm chủ mời khách, chúng ta đi tới nhà ngươi tụ tập một hồi, nhìn ngươi còn nói hay không."

"Làm sao lại không được? Lời này coi như đã định. Hà Hoa, ngươi cũng phải đi, dẫn ngoại sinh nữ của ngươi đi theo."

Nhóm người lớn nói chuyện với nhau, nhưng mà ở đây không phải là nhà của mình, chỗ cũng không lớn, chỉ tán gẫu thôi, có vài chuyện cũng không thể nói ở trước mặt bọn nhỏ. Chờ thức ăn được đưa lên, mọi người cũng không tán gẫu nữa, nữ nhân một bàn, nam nhân một bàn rồi bắt đầu ăn uống. Bởi vì cũng đều là người quen, các nam nhân lại là vũ phu, không quá chú ý cái gì mà nam nữ cùng phòng, cho nên cũng không dựng bình phong tách ra.

Bữa cơm này mọi người vẫn ăn đều rất vui vẻ, Vương Phúc Nhi nhìn món tôm hấp muối thì rất chút cảm khái, bên kia Triệu Ngọc Lan đã hẹn nàng và nhị tỷ đi nhà nàng ấy chơi.

Đợi cho đến khi người a di trông mong về nhà thì ánh trăng đã treo ở không trung, vậy là tránh không được a di lại mắng tiểu cữu cho một trận. Vương Tiểu Bảo đều đã đi ngủ, buổi tối Vương Hoa Nhi có chút hưng phấn, hỏi: "Tửu lâu hôm nay chúng ta đi, có phải là của nhà Triệu thúc thúc hay không? Ta thấy rất giống với ở trấn trên, nhưng mà lớn hơn một chút."

Vương Phúc Nhi gật gật đầu, nói: "Là Triệu thúc thúc mở."

"Thật lợi hại! Phúc nhi, tỷ nói với muội, hôm nay tỷ nghe được nương của Triệu Ngọc Lan hỏi Khương Điền là con nhà ai, muội nói có thể có chuyện gì hay không?"

"A? Nhị tỷ, tỷ cũng thật là, lỗ tai cũng quá thính rồi. Quan tâm làm gì, đều là chuyện của người lớn, chúng ta đừng quản." Chẳng lẽ là vị Triệu thẩm kia coi trọng Khương Điền? ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Đứa nhỏ đáng thương, mới mười mấy tuổi, đều bị coi trọng làm nữ tế rồi.

Vương Hoa Nhi cười nói: "Còn không phải tỷ nghe được sao? Người lớn các nàng nói với nhau, có lẽ cảm thấy đứa nhỏ nghe không hiểu, thật sự là rất coi thường chúng ta. Ta cảm thấy, khẳng định là nương Triệu Ngọc Lan coi trọng Điền oa tử, hắc hắc."

"Nhị tỷ, tỷ cũng biết rồi vậy thì cũng đừng nói ra, nhanh đi ngủ, nhanh đi ngủ, muội cũng buồn ngủ muốn chết, đi dạo một ngày, mệt quá đi." Vương Phúc Nhi xoay người liền muốn ngủ.


"Muội nói tiếp với tỷ một lát rồi ngủ, tỷ ngủ không được." Vương Hoa Nhi không cho Vương Phúc Nhi ngủ.

"Nói cái gì? Được rồi, nhị tỷ, so ra thì tỷ còn lớn hơn Khương Điền, nói không chừng nương chúng ta cũng phải tìm cho tỷ rồi." Nhìn xem tỷ còn theo ta tán gẫu hay không.

Quả nhiên Vương Hoa Nhi bắt đầu xấu hổ: "Quên đi, không nói với muội, mọi người đều nói miệng tỷ lợi hại, tỷ thấy người lợi hại nhất chính là muội." Lại nhỏ giọng nói thầm: "Phía trước không phải còn có đại tỷ sao, có nói cũng không tới phiên ta." Nhưng mà rốt cuộc không tiếp tục nói gì với Vương Phúc Nhi nữa, trong phòng cũng an tĩnh lại.

Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi đoán đúng, nương Triệu Ngọc Lan quả nhiên là coi trọng Khương Điền, thỉnh thoảng hỏi thăm tình huống của Khương Điền với Vương Hà Hoa. Ngọc Lan nhà nàng ta cũng đã mười ba tuổi, là thời điểm phải định thân, định thân xong rồi, đợi ở nhà hai ba năm, là có thể xuất giá.

Vương Hà Hoa tiết lộ ý tứ này cho a di của Vương Phúc Nhi, a di Vương Phúc Nhi nói: "Điền oa tử của nhà ta mới có bao nhiêu đâu, sao có thể định thân sớm như vậy được. Dù thế nào cũng phải chờ nó qua mười lăm tuổi đi, tiểu oa nhi thành thân quá sớm thì biết cái gì?"

Nam hài tử nhà ai mà không phải mười bảy mười tám tuổi mới thành thân chứ, hiện tại Điền oa tử mới vừa lớn một chút thôi.

Vương Hà Hoa nói: "Bọn họ bên này đều là mười hai mười ba tuổi thì đính hôn, sau đó qua vài năm mới thành thân. Sợ người trong sạch đều bị người khác đoạt mất, cho nên muốn xuống tay trước thời gian. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Đính hôn xong, đồ cưới cũng còn phải chuẩn bị trong nhiều năm, cho nên mới sẽ như vậy. Nhị tỷ, nếu không, ta nói với Triệu đại tẩu, Điền oa tử còn nhỏ, chờ vài năm nữa mới nói chuyện hôn sự."

"Được, muội cẩn thận nói với người ta, đừng đắc tội họ, các ngươi là ở chung một tiêu cục, đừng để quan hệ trở nên bế tắc." A di Vương Phúc Nhi dặn dò nói.

"Nhị tỷ, tỷ yên tâm đi, ta sẽ nói với người ta."

Ở bên ngoài mấy đứa nhỏ nghe lén đều lặng lẽ chạy đi, Vương Hoa Nhi muốn cười nhạo Khương Điền thì bị Vương Phúc Nhi vụng trộm ngăn cản, ài, không thấy được người ta đang mắc cỡ sao?

Khương Lỗi nói: "Ca, có phải hỏi tức phụ cho ca hay không?"

Vừa nói xong thì trên đầu Khương Lỗi đã bị đánh một cái: "Nói gì đó, không có nghe thấy nương chúng ta nói chúng ta còn nhỏ sao? Ngươi lại nói nữa, cẩn thận ta đánh ngươi."

"Không nói thì không nói, đánh đệ làm gì? Cũng không phải đệ nói muốn ca thú tức phụ." Nhìn ca hắn vừa muốn đánh tới, Khương Lỗi vội chạy nhanh như chớp. Còn vụng trộm quay lại làm mặt quỷ. Làm cho mọi người đều nở nụ cười.

Mấy người lớn thì không muốn để cho đám nhỏ nghe, nhưng mà càng không cho nghe, thì càng muốn nghe, còn không phải sao, phòng ở lại không đóng kín, nói chuyện thì cũng truyền ra ngoài.

Nhưng mà Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi cảm thấy gấp gáp, hôn sự của đại tỷ nhà mình cũng đến lúc phải đề ra, nhìn thấy Khương Điền cũng có người nhớ thương, đại tỷ mình cũng đã mười sáu tuổi rồi. Tuy rằng không muốn để cho đại tỷ rời đi, nhưng mà nếu đại tỷ vẫn ở lại trong nhà, người khác sẽ nói nhảm. Đến lúc đó chịu tội là đại tỷ.

"Ài, Phúc nhi, muội nói xem vì sao chúng ta phải lớn lên chứ, trưởng thành rồi phải rời khỏi cha mẹ, phiền muốn chết!" Vương Hoa Nhi cảm khái.

Vương Phúc Nhi đối với vấn đề không có trả lời thế nào, chỉ nghe nàng ấy lải nhải. Nói thật, nàng cũng không muốn lớn lên, cảm thấy mình lại có thể trở về thời thơ ấu, cũng là buôn bán có lời, đáng tiếc là lòng người không đủ, lại cảm thấy thơ ấu này thời gian quá ngắn. Nhưng mà không lớn lên, cả đời phải dựa vào cha mẹ, vậy chẳng phải cha mẹ sẽ mệt chết đi? Cho nên vẫn mau mau lớn lên, ít nhất có thể chia sẻ giúp cha mẹ.

Hôm nay Khương di phu trở về, sắc mặt không tốt, a di hỏi: "Đây là làm sao? Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?"

Khương di phu thở dài: "Đều nói việc buôn bán của chúng ta náo nhiệt, bên ngoài nhìn thì nói chúng ta buôn bán lời bao nhiêu tiền, chỉ là có ai biết ở bên trong rất sốt ruột bận rộn. Còn không phải sao, phu nhân Huyện thừa đại nhân qua đại thọ, mấy người chúng ta đều phải tặng lễ, không đưa lễ mừng, đến lúc đó chính là đắc tội Huyện thừa."

"Sao lại là hắn hả, sao quanh năm suốt tháng hắn lại có nhiều chuyện như vậy, ta nhớ rõ mới trước đó không phải mới đi tặng lễ mà? Sao hiện tại lại có nữa?"

"Trước đó là mừng thọ nương Huyện thừa, hiện tại không  là phu nhân hắn sao? Nếu tiếp tục qua vài cái thọ thế này, chúng ta quanh năm suốt tháng kiếm đều cho nhà hắn rồi." Khương di phu tức giận nói.

A di cũng thực tức giận: "Mấy người này làm quan, sao đều như vậy, rất không biết xấu hổ! Vơ vét sạch sẽ một lần lại một lần, tiền của nhà người khác cũng không phải theo nước lớn trôi tới được." Nhưng mà không cho lại không được, trừ phi ngươi không muốn làm việc buôn bán ở huyện này. A di nói: "Lỗi oa tử của chúng ta nhất định phải không chịu thua kém, đến lúc đó cho Huyện thừa này đẹp mặt." Cũng không phải là huyện quan mà hắn còn càn quấy như vậy!

Hết chương 93.