Con Đường Theo Đuổi Nam Thần

Chương 47: Bánh kem chocolate bị dầm nát

Lúc ăn cơm tối, vì lúc liên hoan với nhân viên công tác Lục Chi Ưu đã ăn no rồi, cho nên cô chống cằm ngắm Thẩm Trường An ăn cơm.
Bị ánh mắt trần trụi của Lục Chi Ưu chăm chú nhìn mình, Thẩm Trường An có thể bình tĩnh ăn cơm thì đúng là thánh.


"Thẩm Trường An, em nhìn anh như thế, vậy mà anh còn có thể nuốt cơm được hả?" Lục Chi Ưu cảm thấy thật thất bại, không lẽ dạo này sức quyến rũ của mình bị giảm rồi.
Thẩm Trường An hiếm khi bỏ đũa xuống, nhìn cô.
"Vì sao không nuốt được hả?" Anh hỏi lại cô.


"Không phải anh nhìn em là no rồi sao?" Cô dõng dạc nói.
"Là sao?"
"Anh không biết em là ‘sắc đẹp thay cơm’ hay sao?"
Lục Chi Ưu vừa nói xong, Thẩm Trường An đã không nhịn được, bật cười, cô nhóc này ăn gì lớn lên vậy, da mặt sao dày thế chứ.
"Bộ mắc cười lắm hả?" 
"Em nghĩ sao?"


"Xã hội bây giờ, đến cả ăn ngay nói thật cũng không được." Lục Chi Ưu ra vẻ ưu thương.
Thẩm Trường An không nhịn được xoa xoa đầu cô.
"Không có việc gì làm thì cho Bánh Trứng với Đại Hắc ăn đi, tụi nó còn chưa được ăn kìa."


Lục Chi Ưu nghiêng người nhìn về phía Bánh Trứng với Đại Hắc, thấy cô nhìn tụi nó, hai đứa vội ngẩng đầu nhìn cô.
Lục Chi Ưu đứng dậy lấy thức ăn rồi đi tới chỗ tụi nó.
"Aigoo, hai đứa đáng thương."
Cô đổ thức ăn vào chén cho tụi nó, ngồi xổm trước mặt hai đứa.


Lúc Thẩm Trường An đi đến ban công, đã nhìn thấy Lục Chi Ưu ngồi xổm ở đó, vừa vuốt ve hai đứa Đại Hắc, miệng thì đang lẩm bẩm gì đó.
Anh bước tới gần, liền nghe giọng nói đầy căm phẫn của cô.
"Cơm ngon lắm sao, chị nhìn ảnh như thế, thế mà còn ăn cơm được?"


"Hơn nữa chị nói ‘sắc đẹp thay cơm’ bộ sai hả, hai đứa phân xử công bằng cho chị, có phải chị đẹp đủ thay cơm hay không, dù sao người ta cũng xinh gái thế này, đúng là không biết thưởng thức gì hết!"
Thẩm Trường An lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ, cô còn dám cáo trạng.


Anh cầm chén đến phòng bếp, rồi bắt đầu rửa chén.
Sau khi rửa chén, anh lấy trái cây trong tủ lạnh ra rửa sạch, cắt ra bỏ vào đĩa.
Anh bưng đĩa trái cây ra ban công, để lên bàn ăn ở ban công.


Lục Chi Ưu thấy anh cắt trái cây thì bước tới, cái tay đang định vươn tới cầm lấy, chưa kịp chạm vào đã bị Thẩm Trường An đánh một cái "chát" lên tay.
Cô khó hiểu nhìn anh.
Thẩm Trường An nhìn tụi Bánh Trứng, rồi nhìn tay cô, thản nhiên nói, "Đi rửa tay."


Lục Chi Ưu làm mặt quỷ với anh, chạy vào phòng tắm.
Thẩm Trường An ngồi xuống chưa được bao lâu, Lục Chi Ưu đã huơ huơ hai cái tay ướt chạy tới.
Cô ngồi xuống bên cạnh Thẩm Trường An, rồi vươn tay lấy một miếng trái cây.
Nhưng mà
Tay cô lại bị Thẩm Trường An cầm lấy.
"Em rửa tay rồi mà"


"Còn xài nước rửa tay nữa đó."
Nhưng Thẩm Trường An không nói gì, im lặng rút khăn giấy trên bàn ra, sau đó cẩn thận lau khô tay cho cô, từ bàn tay, mu bàn tay rồi đến từng ngón tay.
"Thẩm Trường An"
Sau khi Thẩm Trường An lau khô tay cho cô, rồi lại cầm lấy bàn tay kia cẩn thận lau tiếp.


Lục Chi Ưu bị sự dịu dàng của Thẩm Trường An làm cho mê man, hóa ra bác sĩ Thẩm ngày thường lạnh lùng là thế, đến lúc cưng chiều người ta là thế này đây, cô bây giờ cảm thấy thật may mắn vì lúc trước đã gặp được anh, cô thích anh cưng chiều cô như thế này.
*


"Được rồi đó." Thẩm Trường An buông tay cô ra.
Nhưng mà Lục Chi Ưu không lấy trái cây nữa, mà trực tiếp ngồi lên đùi Thẩm Trường An, mặt đối mặt với anh, tay ôm lấy cổ anh, cằm tựa lên vai anh.
"Thẩm Trường An, anh tốt với em quá." Cô ôm anh, nhẹ nhàng nói.
Hai tay Thẩm Trường An cũng ôm lấy eo cô.


"Không ăn trái cây nữa hả?" Anh hỏi.
Lục Chi Ưu buông cổ anh ra, kéo dãn khoảng cách với anh.
Cô nhìn anh, khóe miệng mỉm cười mang ý dụ dỗ.
"Thay vì ăn trái cây, em lại càng muốn ăn anh hơn." Giọng nói của cô nhẹ nhàng.
Đúng là tiểu yêu tinh mà.
Thẩm Trường An ấn đầu cô về phía mình.


Hai môi tiếp xúc, một cảm giác tê dại nhất thời đột kích toàn thân.
Anh nhẹ nhàng hôn môi cô, vuốt ve từng chút một, động tác vô cùng nhẹ nhàng,


Lục Chi Ưu hơi bất mãn khi anh hôn như thế, nhịn không được vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng vuốt ve môi anh, giây tiếp theo cô liền cảm nhân được thân thể của Thẩm Trường An bỗng chốc cứng đờ.
Thế nhưng một giây sau cô liền hối hận vì mình đã quá xúc động.


Bởi vì cô đã cảm giác được một cỗ sức mạnh hồng hoang đang chực chờ phát động từ trong cơ thể của bác sĩ Thẩm, từ rất lâu rồi, Hứa Kiều đã cảnh cáo cô, đừng bao giờ đốt lửa trên một người đàn ông thanh tâm quả dục, tâm hồn trong sáng, bởi vì cậu sẽ không biết sau khi đốt lửa rồi anh ta sẽ rất lưu manh.


Lúc trước Lục Chi Ưu còn không tin, nhưng bây giờ cô tin rồi.
Thẩm Trường An tiến vào trong miệng cô, quấn quýt lấy đầu lưỡi cô, anh dùng lực quá mạnh khiến cho Lục Chi Ưu không khỏi ngửa ra, nếu không có bàn tay anh đỡ ở sau lưng cô, cô đã sớm ngã nhào rồi.
**


"Chị Hứa Kiều, chị Lục hôm nay bị làm sao vậy?" Nhân viên trong tiệm bánh nhìn Lục Chi Ưu ngồi  dựa vào cửa sổ, vừa dầm dầm miếng bánh vừa cười "hắc hắc hắc", nhịn không được mà khều khều hỏi Hứa Kiều.
Hứa Kiều ngẩng lên nhìn cô ấy, "Đừng quan tâm nó, chắc là bệnh lại tái phát rồi."


"Nhưng mà" Tiểu Mạch lại chọt chọt cô, ý bảo cô nhìn.
Mấy người khách đang định bước vào mua bánh thì thấy cô gái vừa cười vừa dầm bánh, sợ tới mức rút chân về không dám bước vào tiệm.
"Đã vài người rồi, nếu tiếp tục như thế, hôm nay chúng ta sẽ bị lỗ vốn cho xem.”


Hứa Kiều vốn dĩ không muốn để ý đến Lục Chi Ưu bỗng chốc phát hỏa.
Bình thường con nhỏ này muốn phát bệnh bọn họ không thèm để ý, nhưng mà ảnh hưởng đến tiền tài của cô, vậy thì không thể tha!
Thế là cô đặt điện thoại xuống, "cộc cộc cộc" đi qua chỗ Lục Chi Ưu.


"Lục Chi Ưu, cậu đừng có cười "hắc hắc" nữa, bố đây còn phải buôn bán đấy!"
Nhưng Lục Chi Ưu mắt điếc tai ngơ, lại tiếp tục dầm bánh rồi cười hắc hắc.
Hứa Kiều không khỏi lấy tay đỡ trán, hít sâu một hơi.
"Bốp" Cô trực tiếp đánh vào ót Lục Chi Ưu.


"Ây da, Kiều Mạch chết tiệt, làm gì đấy, đau quá đi mất." Lục Chi Ưu bị đánh đau tỉnh lại.
Cô ôm gáy, bất mãn hét lên với Hứa Kiều.


“Cậu còn biết đau hả, đến quán mình, mua bánh của mình, lại không ăn, vừa dầm bánh vừa cười, cậu có biết đã dọa biết bao nhiêu khách hàng của mình chạy mất dép rồi không?" Hứa Kiều phát cáu vỗ lên cái bàn "bốp bốp"


"Ặc" Thấy sức mạnh hồng hoang của Hứa Kiều bùng nổ, Lục Chi Ưu tự biết đuối lý, không dám cãi lại.


"Ặc gì mà ặc, cậu nhìn coi cậu dầm miếng bánh của mình ra nông nỗi gì hả! Mình làm bánh để bán, chứ có phải để cho cậu dầm đâu, nếu muốn dầm, vậy thì đi thẳng quẹo phải, vô đó dầm cho đã đi!"
Lục Chi Ưu nhìn thoáng qua, đi thẳng quẹo phải, DM, đó là nhà vệ sinh mà!


Kiều Mạch yêu dấu ý bảo cô đi dầm "kít" đây mà!
"Kiều Mạch, thục nữ nào, thục nữ nào!" Cô ngượng ngùng nói.
"Thục cái nồi, hôm nay cậu mà không ăn hết miếng bánh bị dầm như "kít" này thì mình sẽ khiến cậu đi vào đàng hoàng, đi ra bò càn đấy!


Lục Chi Ưu hoảng sợ nhìn đĩa bánh của mình, vì bánh matcha hôm nay chưa làm xong cho nên cô gọi một miếng bánh chocolate.
Miếng bánh vốn đang đẹp lại bị cô dầm cho nát bươm, cô không khỏi nuốt nước miếng.
"Kiều Mạch Mạch, đừng vậy mà ~"


"Phắng, đừng có giả vờ đáng yêu với mình, nói cho mà biết, vô dụng thôi!"
Lục Chi Ưu, "."
Sau khi Hứa Kiều rời đi, cô lấy điện thoại ra, chụp miếng bánh bị mình dầm nát, đăng lên weibo.


Lục Chi Ưu [V]" Kiều Mạch ép mình ăn shit, nói nếu tôi không ăn sẽ khiến tôi đi vào đàng hoàng, đi ra bò càn *đáng thương*
Vài giây sau, weibo của cô liền thất thủ.
Sơn chi hoa nở: Chị Kiều của em thật khí phách mà!
Ở bên Chi cả đời: Chị Kiều thật uy vũ!


Tiệm bánh ngọt của Kiều tỷ: Chị dám nhẫn tâm dầm bánh của chị Kiều nhà em như thế!
Chỉ yêu Lục Chi Ưu: Qủa nhiên là khí phách của chị Kiều.
Lục Chi Ưu là nữ thần của tôi: Nữ thần à, lãng phí rất xấu, ngoan ăn hết đi nè!


Chị Kiều của tôi là đẹp nhất: Nữ thần chị không đấu lại Kiều Kiều của em đâu, mau ăn đi, ngoan nào!
Fan chân ái của Lục Chi Ưu: Nữ thần, ăn hết cái này đi, chị Kiều sẽ tha cho chị mà.
Fan Chi Ưu: em đã ăn thử bánh của chị Kiều, ngon hết sẩy mà.


Chị Kiều tôi đẹp nhất trả lời Fan Chi Ưu: đừng nói, hương vị ấy tôi có muốn quên cũng không quên được, em gái lầu trên, hẹn không? Đi Ninh Hạ mua bánh ngọt nào!
Fan Chi Ưu trả lời Chị Kiều tôi đẹp nhất: Hẹn, hẹn, hẹn, khi nào, hay là mai đi, tôi mua vé máy bay ngay!


Tiệm bánh của chị Kiều: Em gái, dẫn chị đi với!
Lục Chi Ưu là nữ thần của tôi trả lời Chị Kiều tôi đẹp nhất: còn tôi nữa, cùng hẹn nào!
...


Lục Chi Ưu nhìn bình luận dưới weibo mình, khóc không ra nước mắt, fan của Hứa Kiều thì cũng thôi đi, bây giờ đến cả Sơn Chi Hoa nhà mình cũng phản mình, cô cảm thấy mình sắp phải chiến đấu một mình rồi.


Sơn Chi Hoa nhà cô đã bị bánh ngọt của Hứa Kiều hút hồn, nhưng cũng không trách fan nhà cô được, có trách thì trách cô đây này, ngày nào cũng up bánh ngọt nhà Hứa Kiều trên weibo, dư hơi rảnh rỗi dùng mạng mà quảng cáo bánh cho Hứa Kiều, được rồi, coi như cô tự gánh hậu quả mình gây ra vậy.


“Sao còn chưa ăn?” Hứa Kiều từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy Lục Chi Ưu đang ngẩn người trước miếng “chocolate shit”, cao giọng hỏi.
“Ha ha ăn chứ” Lục Chi Ưu mỉm cười lấy lòng.
Sau đó lấy muỗng xắn một miếng bánh,
Tuy rằng bánh đã bị cô dầm nát, nhưng mà hương vị vẫn còn rất ngon.


“Kiều Mạch, miếng shitặc... miếng bánh chocolate này ngon quá đi”
“Ngon vậy thì mau ăn hết đi!”
Lục Chi Ưu, “.”