Con Đường Theo Đuổi Nam Thần

Chương 28: Thẩm Trường An – Cứu tinh của Khương Thang

"Chị Lục, sao chị còn chưa thay đồ?" Tiểu Mễ vừa vào thì thấy Lục Chi Ưu cầm di động cười hớn hở.
"Hả? Thay ngay đây" Lục Chi Ưu đáp lời.
Cô cất di động vào túi xách, rồi lấy quần áo vào thay.
Tiểu Mễ lắc đầu, đến bàn trang điểm dọn dẹp mỹ phẩm.


Lục Chi Ưu thay đồ rất nhanh, gỡ được mái tóc giả và trang sức rườm rà phiền phức xuống, cả người liền cảm thấy thật là sảng khoái.
Thấy cô bước ra, tiểu Mễ nói: "Chị Lục, để em tẩy trang giúp chị"
"Được"
Lục Chi Ưu ngồi trên ghế để Tiểu Mễ tẩy trang rồi lại trang điểm nhẹ nhàng cho cô.


Lục Chi Ưu cảm giác da mình như được sống lại, rất thoải mái, cô không thích trang điểm đậm, làm cho mặt rất khó chịu.
Thay đồ, make up xong xuôi, Lục Chi Ưu, Khương Thang và Tiểu Mễ chạy đến chỗ tổ chức tiệc đóng máy.


Mỗi khi kết thúc quay phim, diễn viên đều phải up ảnh đóng máy trên weibo, lần này Lục Chi Ưu cũng giống như lệ thường, đăng ảnh mình đóng máy.
Lục Chi Ưu [V]: Cuối cùng cũng đóng máy, cảm ơn mọi người trong đoàn đã giúp đỡ tôi, cám ơn mọi người, muah muah muah
*


Thẩm Trường An mang món ăn lên bàn cơm ở ban công, lần trước Lục Chi Ưu khen ban công nhà anh rất đẹp, rất thích hợp để dùng bữa, vì vậy anh đã mua một cái bàn mới đặt ngoài ban công.


Bình thường mỗi khi ăn cơm anh đã quen với việc Lục Chi Ưu ríu rít không ngừng bên cạnh, hôm nay không có cô, cảm giác thật không quen.
Bánh Trứng cọ cọ ống quần Thẩm Trường An.
Anh cúi xuống vuốt ve nó.
"Hôm nay cô ấy không về ăn cơm, chúng ta ăn thôi."
Bánh Trứng "ư ử" vài tiếng.


Không có Lục Chi Ưu nên Thẩm Trường An ăn cơm nhanh hơn bình thường.
Cơm nước xong, cho Bánh Trứng và Đại Hắc ăn, anh bèn đi tắm.
Khách sạn Hồng Vận.
"Nào, mọi người cạn ly"
"Dzô"
Mọi người nâng cao ly rượu cùng nhau cụng ly.


"Trước hết, tôi rất vui, 3 tháng cùng làm việc với mọi người, tuy rằng vất vả, mỗi ngày ngủ không đủ giấc, trời chưa sáng đã bắt đầu quay phim, nhưng mà..." Đạo diễn Lý tức cảnh sinh tình.
Lục Chi Ưu nở nụ cười.


"Haiz, nói gì thế không biết, tóm lại là, chúc mọi người đóng máy vui vẻ! Chúc cho "Thanh Sam Nghê Thường" của chúng ta phát sóng tốt đẹp, đạt rating cao!"
"Được"
"Nào, nào, nào, ăn tiếp thôi, mọi người ăn ngon vào."


Lục Chi Ưu rót một ly rượu vang, đã say chếnh choáng, cô loạng choạng đứng dậy, đập tay lên mặt bàn: "Hôm nay tôi rất vui"
Tất cả mọi người đều bị dọa hết hồn, tập trung nhìn cô.


"Cùng làm việc với mọi người suốt 3 tháng, tôi phải cảm ơn mọi người, cám ơn mọi người đã không ngại ngày đêm, không ngại vất vả chuẩn bị, thu dọn giúp chúng tôi..."
Lục Chi Ưu lại rót một ly rượu, nói: "Thời gian ở cùng mọi người, tuy ngắn ngủi, nhưng mà rất vui vẻ"


Nói xong, Lục Chi Ưu lại định lấy chai rượu, Hà Cẩn Duyên ngồi bên cạnh vội vàng giựt lại.
"Uống ít thôi, cậu say rồi" Hà Cẩn Duyên nói.
Lục Chi Ưu chậm chạp ngồi xuống, tay để lên bàn, đầu tựa lên cánh tay, hai má trắng nõn bây giờ đã đỏ hồng.


Hà Cẩn Duyên nhìn dáng vẻ này của cô, rót một ly nước đưa đến bên cạnh, "Uống nước đi"
"Không có, mình không say, mình rất tỉnh táo." Lục Chi Ưu đột nhiên ngẩng đầu nhìn Hà Cẩn Duyên.
"Mình không muốn uống nước, mình muốn uống rượu, mau rót rượu cho mình đi"


Hà Cẩn Duyên đỡ trán, xong rồi, Lục Chi Ưu bắt đầu mượn rượu làm càn, anh trao đổi ánh mắt với Khương Thang ở bên kia.
"Cậu uống say rồi, Khương Thang, cậu đưa cậu ấy về đi" Hà Cẩn Duyên nhìn Lục Chi Ưu say bí tỉ mà vẫn còn đòi uống rượu, nói với Khương Thang.


"Vâng, vâng" Khương Thang chạy nhanh tới, đỡ lấy Lục Chi Ưu.
Cậu phải nhanh chân đưa cô rời khỏi thừa lúc Lục Chi Ưu vẫn chưa bắt đầu mượn rượu làm càn, nếu không hình tượng nữ thần sẽ sụp đổ mất thôi.


"Ngại quá, chị Lục say rồi, nên chúng tôi về trước đây, mọi người cứ tự nhiên nha" Khương Thang vừa đỡ Lục Chi Ưu vừa chào tạm biệt mọi người.
"Khương Thang, chị không có say" Lục Chi Ưu bất mãn lầm bầm.


Khương Thang mém tí là không đỡ được cô, may là Tiểu Mễ nhanh chân chạy đến, hai người cùng dìu Lục Chi Ưu ra khỏi nhà hàng.
"Tiểu Mễ, cô đỡ chị Lục đi, để tôi lái xe tới đây."
"Được" Tiểu Mễ đỡ lấy Lục Chi Ưu.


Có lẽ Lục Chi Ưu cũng mệt mỏi, cho nên ngoan ngoãn tựa vào Tiểu Mễ bên cạnh.
Chờ sau khi Khương Thang lái xe tới, Tiểu Mễ đỡ Lục Chi Ưu ngồi vào xe,
Dọc đường đi, Lục Chi Ưu rất yên phận, ngoan ngoãn ngồi tựa lên vai Tiểu Mễ, giống như đã chìm vào giấc ngủ.


Tiểu Mễ và Khương Thang nhìn nhau, một người yên lặng lái xe, một người im lặng đỡ lấy Lục Chi Ưu, cả hai đều không nói lời nào, sợ làm Lục Chi Ưu tỉnh giấc, để cô ấy quậy trong xe là tiêu đời.

Khương Thang dừng xe trước khu nhà của Lục Chi Ưu.


Bọn họ nhìn Lục Chi Ưu đang ngủ trong xe, có chút lúng túng.
Nếu bọn họ đánh thức cô, cô quậy tưng lên thì sao đây, bọn họ không ngăn được, còn nếu không gọi cô dậy thì đưa cô lên nhà kiểu gì, không lẽ để cô ngủ trên xe một đêm?


Nếu để cô ngủ trên xe, bọn họ đảm bảo sáng mai chị Lục tỉnh lại, chắc chắc sẽ không nói hai lời, để bọn họ cạp đất mà ăn đấy.
Hai người tính tới tính lui cả buổi, cuối cùng quyết định đưa cô lên nhà, cho dù có làm cô tỉnh cũng phải mang lên.


"Chị Lục, đến nhà rồi" Khương Thang vừa nói vừa lay tỉnh Lục Chi Ưu.
Lục Chi Ưu đang mơ màng ngủ, bỗng nhiên bị người khác quấy rối, trong lòng khó chịu, bất mãn vung tay.
"Tránh ra, đừng có kéo tôi!” Lục Chi Ưu tức giận la lên.
Nhưng Khương Thang vẫn cứ kéo cô xuống xe.


Lục Chi Ưu vô cùng khó chịu tựa lên người Khương Thang.
"Khương Thang, chị cho cậu hay, chị sẽ trừ lương cậu, trừ hết lương mới thôi"
Cánh tay đang đỡ Lục Chi Ưu bỗng chốc cứng đờ.
"Chị Lục say rồi, chị đang đùa em đúng không?"


"Chị không say, cậu mới say đấy, chuẩn bị cạp đất đi" Lục Chi Ưu bực bội la lên.
"Chị Lục... đừng mà..."
"Không cần dìu chị, chị có thể tự đi!" Lục Chi Ưu đẩy Khương Thang ra, bước đi xiêu vẹo.
Dáng vẻ lung lay của cô, Khương Thang và Tiểu Mễ nhìn mà run rẩy, sợ cô té một cái là xong đời.


"Xem ra chị Lục say không ít đâu."
"Sau này không nên cho chị ấy uống rượu nữa, để paparazzi mà chụp được, chị Lục của chúng ta sẽ có một thời gian sục sôi trên weibo mất."
"Ai nói không phải chứ?"


Đang lúc Khương Thang và Tiểu Mễ nói chuyện, Lục Chi Ưu leo lên bức tường cao cao của khu nhà, nó cao cũng khoảng 2 mét ấy chứ.
"Chị Lục, chị làm gì thế? Mau xuống đây, ở trên đó nguy hiểm lắm" Khương Thang ngơ ngác, chạy nhanh về phía cô, sao mà mới có một lát mà chị chễm chệ lên trên đó rồi.


"Chị Lục, có chuyện gì xuống rồi nói được không?" Tiểu Mễ cũng chạy đến.
"Không, chị muốn ngồi trên đây" Lục Chi Ưu không thèm nhìn bọn họ, ngửa đầu ngắm trời, hai chân đung đưa trên mép tường, thân hình cũng lắc lư theo, Khương Thang và Tiểu Mễ nhìn mà hết hồn.
"Chị Lục"


Lục Chi Ưu ngửa đầu nhìn trời rồi lại cúi đầu nhìn bọn Khương Thang.
"Hừ... đừng nói nữa"
"Nhìn kìa, trời hôm nay nhiều sao ghê!" Lục Chi Ưu bỗng nhiên giơ tay chỉ lên trời.
Khương Thang nhìn theo hướng tay cô đang chỉ, đen mặt.
Đó mà là sao cái gì, rõ ràng mặt trăng mà ╮(╯▽╰)╭


"Làm sao bây giờ?" Tiểu Mễ sốt ruột.
Khương Thang lắc đầu, bây giờ anh rất đau đầu, cũng không thể dây dưa cả đêm thế này, hơn nữa đã 9 10 giờ đêm rồi, trong khu nhà vẫn còn có người qua lại, nếu để người khác nhận ra, đoán chừng chị Lục không tránh khỏi nhảy lên hot search đấy.


“Tiếp tục thế này không ổn, phải tìm cách mới được..." Khương Thang nói nhỏ.
Bỗng nhiên ánh mắt anh vụt sáng, ai u mạ ôi, sao anh lại quên mất một người nhỉ?
"Tiểu Mễ, đưa túi xách chị Lục cho tôi"
Tiểu Mễ có chút nghi ngờ nhưng vẫn đưa túi xách cho cậu.


Khương Thang lấy di động của Lục Chi Ưu từ trong túi, sau đó mở danh bạ.
Vừa mở danh bạ ra cậu liền thấy cái tên "Nam thần nhà tôi" đang đứng đầu.
Khương Thang khỏi cần nghĩ cũng biết, nam thần nhà cô, ngoại trừ Thẩm Trường An ra thì còn ai vào đây?
Vì thế anh không chút do dự ấn gọi.


Điện thoại rất nhanh đã được thông.
"A lô, Lục Chi Ưu?"
"Àbác sĩ Thẩm, em không phải chị Lục, em là Khương Thang..."
"Khương Thang?"
"Dạ, bác sĩ Thẩm, anh bây giờ có."
Bla bla bla, Khương Thang nói hết cho Thẩm Trường An.
Cuối cùng nghe Thẩm Trường An đáp lại một câu, "Được, chờ tôi một lát."


Cúp điện thoại, tâm trạng của Khương Thang bỗng chốc tốt lên hẳn.
"Anh gọi cho ai vậy?" Cô tò mò hỏi.
"Cứu tinh của chúng ta."
Hai người đứng chờ ở góc tường, tập trung canh chừng Lục Chi Ưu đang ngồi ở phía trên, sợ cô không cẩn thận té xuống.
Qua một lúc sau, Khương Thang nghe được tiếng bước chân.


Anh bèn ngẩng đầu lên nhìn.
Là Thẩm Trường An.
Anh mặc một cái sơ mi đơn giản, quần tây đen, giày da, dáng vẻ vô cùng thoải mái, khó tránh chị Lục nhà cậu lại mê tít như thế.
Trên người Thẩm Trường An mang một khí chất trời sinh lạnh lẽo.


"Bác sĩ Thẩm, cuối cùng anh đã tới." Khương Thang kích động chạy qua.
"Cứu tinh ơi cứu tinh!"
"Ừ"